99 Phờ Răng

Lượt đọc: 34 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1.

❊ ❊ ❊

IV. Chúng tôi

Tin Marc tự tử khiến tất cả chúng tôi đều choáng váng. Nhưng cũng thật là dối trá nếu nói rằng điều đó khiến chúng tôi ngạc nhiên. Theo nguồn tin chính thức thì y chết đuối ở ngoài khơi Saly và bị một dòng nước ngầm cuốn đi. Nhưng chúng tôi biết rõ là gã quy hàng khi quyết định giải thoát mình ra khỏi những gánh nặng cơm áo gạo tiền. Tất cả chúng tôi biết Marc bị stress nặng. Chúng tôi cũng cảm thấy hắn đang giằng xé với bản thân. Chúng tôi nuốt sự nhiệt tình giả tạo của hắn và đổi đề tài câu chuyện mỗi khi hắn đề cập đến sự tự hủy hoại. Chúng tôi xua đuổi sự thật hiển nhiên: Marronnier từ từ giết hại mình mà chúng tôi thì không định cứu hắn. Chúng tôi đã tổ chức chôn cất hắn trước cả khi hắn chết. “Đế vương hầu như đã chết, đế vương muôn năm!”. Trong lúc cử hành tang lễ hắn tại nghĩa trang Bagneux, 300 nhân viên quảng cáo đã cố gắng thút thít, nhất là những kẻ căm ghét Marc và từ lâu từng cầu mong cho hắn về chầu trời. Họ sượng sùng với nguyện ước đã được thỏa mãn và nhẩm tính xem kể từ nay họ sẽ căm ghét ai. Để thăng tiến trong lĩnh vực quảng cáo, bạn cần có kẻ thù mà bạn mong muốn nghiền nát hắn. Và khi bỗng nhiên mất đi động cơ cần thiết như thế, bạn sẽ cảm thấy chán ngán.

Có lẽ chúng tôi mong lễ tang này chỉ như một giấc mơ. Chúng tôi đến dự lễ tang một kẻ bông phèng và nhìn cỗ quan tài đang được hạ xuống huyệt với hy vọng rằng đó là trò bịp tiếp theo của Marc. Sẽ thật là tuyệt nếu như máy quay phim bỗng nhiên chĩa vào một hướng và tất cả sẽ được mục kỉnh vở kịch này: cha cố sẽ là một diễn viên hài sắp nhận sổ hưu, đám bạn bé mắt sũng nước kia sẽ phá lên cười, đám kỹ thuật viên sau lưng chúng tôi bát đầu cuộn lại dây cáp, còn vị đạo diễn thì hô “cắt!”. Than ôi, chẳng có ai hô “cắt!” cả.

Chúng ta vẫn thường muốn rằng, cuộc đời chỉ là một giấc mộng để có thể bất ngờ tỉnh dậy như trong những bộ phim tồi, và rồi phát hiện ra rằng, tất cả mọi vấn đề khúc mắc của chúng ta đều được giải quyết một cách ổn thỏa. Trong rạp phim, hễ một nhân vật sắp chết đuối thì y như rằng, hắn lại bất ngờ tỉnh dậy. Đã bao lần chúng ta nhìn thấy điều đó trên màn ảnh: nhân vật chính bị một quái vật khát máu tấn công, dồn đến một ngõ cụt, vào lúc con vật khủng khiếp sắp nuốt chửng nhân vật thì - ối là là, nạn nhân nhảy phát lên trên giường, mồ hôi vã ra như tắm vì sợ hãi. Tại sao những điều như thế không bao giờ xảy ra với chúng ta trong cuộc đời này? Hả?

Làm thế nào ta tự thức tỉnh được nếu như ta không ngủ?

Trước mặt chúng tôi là cỗ áo quan với lọ tro bên trong (Charlie đã lấy lại một nắm để vào túi hắn). Chúng tôi đã khóc thật sự. Chúng tôi, tức là tất cả công ty Rosse châu Âu: Jef, Philippe, Charlie, Odile, đám nhân viên tập sự, các vị sếp, đám rỗi việc, và đương nhiên là tôi, Octave với mớ vệ sinh Kleeenex thường trực. Octave vẫn cứ hiện diện ở đó, không bị sa thải, cũng không xin nghỉ việc, chỉ hơi buồn một chút vì Sophie không có mặt, vậy thôi. Chúng tôi, tức là tất cả đám người ăn ngờ sống đậu bằng nguồn tài chính của Rosse: đám chủ các kênh truyền hình, cổ đông của các đài phát thanh lớn, ca sĩ, diễn viên, nhiếp ảnh gia, thiết kế thời trang, chính trị gia, tổng biên tập các tạp chí, giám đốc các cửa hàng thời thượng… Nói chung, chúng tôi là những kẻ có quyền quyết định tất cả, những kẻ điều khiển công luận, những kẻ bán mình, những kẻ được ca tụng hay bị nguyền rủa… Và tất cả chúng tôi đều khóc. Chúng tôi khóc cho số phận buồn tủi của mình: trong lĩnh vực quảng cáo, khi một ai đó chầu trời, đố bạn tìm thấy bài báo nào trên các báo, và cũng chẳng có lấy một dòng cáo phó truyền hình cũng chẳng cắt chương trình của mình vì sự kiện đau buồn, nói tóm lại, những gì còn lại từ những kẻ khuất núi – đó là những dự án không bán được cùng một trương mục bí mật không sử dụng được ở ngân hàng Thụy Sĩ. Khi một gã nhân viên quảng cáo từ giã cõi đời, chẳng có chuyện gì xảy ra sất, đơn giản là thằng chết được thay bằng một thằng sống.

Cũng đã mấy ngày trôi qua kể từ khi chúng tôi kết nối với nhau ở South Beach, Miami. Lúc nhúc những tay amelanderons hay jeanclaudevandammes đủ mọi dáng vóc và khuynh hướng khác nhau. Và tất cả đều là bè bạn. Chúng tôi phải ngồi trước chiếc đèn chiếu tia cực tím trước khi ngẩng đầu lên mặt trời nóng chói. Để gia nhập vào thế giới ăn chơi này, đàn bà phải đĩ điếm, lẳng lơ, còn đàn ông phải như đám diễn viên đóng phim đồi trụy. Chúng tôi nạp năng lượng bằng cái thứ bột trắng vì men cay và âm nhạc không còn tạo ra dũng khí để nói chuyện được cùng nhau. Chúng tôi sống trong một thế giới mà trong đó, cuộc mạo hiểm duy nhất là làm tình mà không cần “mặc áo mưa”. Tại sao tất cả chúng ta đều chạy theo cái đẹp? Bởi cái thế giới này xấu xa, kỳ quặc khiến ta có thể nôn ngay được. Chúng ta muốn mình đẹp đẽ bởi vì chúng ta muốn mình trở nên tốt đẹp hơn. Phẫu thuật thẩm mỹ là ý thức hệ cuối cùng còn sót lại với chúng ta. Tất cả cư dân của thiên đường này đều có mồm giống nhau. Triển vọng sinh sản vô tính đang khiến cho thế giới này khiếp đảm, cho dù nó đã tồn tại từ lâu với cái tên “plastic surgery”. Giọng hát của Cher vang lên trong tất cả các quán bar “Em có tin vào cuộc đời này sau khi tình yêu tan vỡ?”. Vậy thì cũng chẳng có gì nguy hại nếu như ta tự hỏi mình, liệu chúng ta có tin vào cuộc đời sau khi tiếp xúc với một con người hay không? Chúng ta có tin vào sự tồn tại của những linh hồn người chết, được rũ bỏ khỏi đắng cay của những điều tồi tệ mà Miami sẽ là thủ đô của thế giới diệu kỳ này. Ở đó, tất cả chúng ta đều sở hữu những vầng trán của gồ hệt nhau, làn da láng mịn như Sa tanh, những cặp mắt phượng, những ngón tay dài với màu thuốc sơn xám tối. Tất cả sẽ được ban phát những cặp môi mọng, những gò má cao, những vành tai dịu dàng, những cánh mũi nhiệt huyết, những mái tóc dày óng ả, những cái cổ mảnh mai yêu kiều, và điều quan trọng là những cùi tay nhọn. Mỗi một mống sẽ có một cặp cùi tay! Tiến lên, tiến lên, các bạn ơi - tiến lên nền dân chủ cùi tay!  Paulina Porizkova đã khiêm tốn đưa ra ý kiến của mình trong một cuộc phỏng vấn: “Tôi hạnh phúc vì mọi người cho rằng tôi đẹp, nhưng nói chung, đó chỉ là một vấn đề toán học, nghĩa là số lượng cen ti mét giữa mắt và cằm tôi”.

Chúng tôi và Charlie gọi điện thoại di động cho nhau khi đứng ở bãi biển. Chúng tôi đi dọc bãi tắm, trên những chiếc xe Jeep khổng lồ. Cái chết của Marronnier cũng không làm thay đổi việc chúng tôi quay phim quảng cáo cho Mairgellet - đơn giản, người ta đã đầu tư quá nhiều vào sản xuất. Trong một khoảnh khắc nào đó, Charlie lôi trong túi quần ra một hộp nhỏ đựng vài gờ ram tro tàn của Marc Marronnier rồi rắc xuống biển. Có lẽ  Marc đã thích được như thế: được bồng bềnh trôi trên những con sóng Miami. Trong tay Charlie còn lại một chút tro hài cốt. Và tự dưng, trong đầu tôi nảy ra một ý: đề nghị hắn chìa tay, rồi tôi cúi xuống và hít cái thứ tro bột, cái thứ đã từng là đồng nghiệp và người thầy của tôi - Marc Marronnier. I’ve got Marronnier running around my brain.

Nếu bạn tìm được một có gái xấu xí ở thành phố này thì hãy thông báo gấp cho tôi. Những người mà ở các nơi khác được cho là không bình thường theo thống kê (nghĩa là khỏe mạnh và đẹp đẽ) thì ở đây lại trở thành tiêu biểu cho chuẩn mực. Và cũng chính vì thế mà họ trở nên nhàm chán (Xin nhớ cho, tôi là một môn sinh nhiệt tình của sự buồn chán). Bạn vừa mới nhìn thấy một có gái trẻ đẹp, lập tức bên cạnh bạn đã xuất hiện một cô gái khác trẻ hơn xinh hơn. Ổ, sự đau khổ ngọt ngào! Nhưng, xin bạn đừng quên, nhục dục là một trong bảy tội đáng chết. Miami là thành phố kết nghĩa với Sodome, Gomorrhe và Babylone [1]

Ở Coconut Grove, một gã dở hơi nào đó dắt sáu con chihuahua[2], đi dạo và dùng tay đeo găng nhựa nhặt phân cho chúng. Ngược chiều với gã là đám dân buôn Salsa hoặc đám vận động viên trượt pa- tanh. Một đám người rám nắng nói gì đó qua điện thoại đi động ngay trước khách sạn Colony. Chúng tôi biết rằng mình đang có mặt ở đây, ở Miami, trong một quảng cáo khổng lồ. Chỉ có điều, ở nơi này, quảng cáo không sao chép cuộc đời mà là cuộc đời đang sao chép quảng cáo. Những chiếc xe Cadillac màu hồng, đèn huỳnh quang sàn xe bật sáng rung khe khẽ theo nhịp nhạc rap chicanoc. Giữa thiên đường đẹp đẽ và giàu sang như thế này thì choáng váng đầu óc là điều dễ  hiểu. Chúng tôi ngồi trong quán News Café, dán mắt vào những cô nàng người mẫu nhưng lại đang muốn làm hỏng diện mạo họ.

Quận Art Disco nằm ở phía nam Miami, ngay cạnh biển. Khu vực này được xây dựng vào thập niên 30 và dành cho đám hưu trí. Ðầu thập niên 40, vì sợ Nhật tấn công Florida mà chính phủ Mỹ đã huy động vô số binh lính tới Miami. Sau đó, vào năm 1959, chế độ Batista sụp đổ kéo theo một cuộc di cư ồ ạt của người Cu Ba tới Miami, kết cục là thành phố này trở thành trung tâm cư ngụ của đám hưu trí (chủ sở hữu các quỹ hưu trí mà vì nó, tất cả các công dân làm công ăn lương của thế giới phương tây đang quần quật quanh năm suốt tháng cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay), đám cựu binh đến tuổi lĩnh lương hưu (bảo vệ đám trên kia) và dân Cu Ba (cung cấp ma túy cho họ). Có thể nói, Miami là một ly cocktail tuyệt diệu được pha trộn một cách tuyệt hảo. Vào thập niên 70, cuộc khủng hoảng dầu lửa khiến thành phố trở nên tĩnh lặng. Người ta ngỡ thành phố này đã hết thời và nó chỉ tồn tại với ánh hào quang dĩ vãng, nhưng mười năm sau, năm 1985, ngành công nghiệp quảng cáo đã làm nó hồi sinh trở lại.

Ðúng năm đó, Bruce Weber đã thực hiện một xê ri ảnh về Ocean Drive cho Calvin Klein. Sự xuất hiện của những trang quảng cáo này trên các tạp chí toàn cầu đã lập tức biến Miami trở thành thủ đô của thời trang thế giới. Miami là một thành phố mà kẻ trị vì là một tay phó nháy. Nếu biết vận dụng sức mạnh hủy diệt của quảng cáo ở thành phố này thì Ðức quốc xã đã giết người với số lượng nhiều hơn mười lần nữa. Christy Turlington đã được một gã phó nháy tài năng phát hiện ra trên bãi biển. Gianni Versace thực hiện các mẫu ảnh trong catalogue của mình ở Miami trước khi bị ám sát ngày 15/ 7/ 1997. Đám dân trượt pa-tanh da màu đồng - những cô gái Cu Ba trẻ trung và đám “Xăng pha nhớt” mặc soóc lướt trên hè phố với những cặp kính Oakley mốt mới nhất. Dường như chẳng có sự mâu thuẫn nào ở đây. Và rốt cục thì đám phát xít cũng đã chiến thắng: dân da đen nay cũng nhuộm tóc vàng. Với những thanh Galak trên bụng, chúng ta đang phấn đấu để được giống như những tên bệnh hoạn lạc quan yêu đời trong cái trại lính kiểu

Hitlerjugend (Ðoàn thanh niên Hítler). Những kẻ bài Do thái đã đạt được điều mong muốn: các cô bé cười nụ cười của Woody Allen nhưng lại chỉ thích ngủ với gã Rocco Sitffredi tóc vàng hơn.

Dưới bóng một cây dừa trụi lá, chúng tôi ngồi xem Volleypalooza - một trận đấu bóng chuyền bãi biển diễn ra trong hai ngày với các vận động viên là các cô người mẫu. Steven Meisel và Peter Lindbergh được giao nhiệm vụ trọng tài (và họ cũng chính là trọng tài cho cả hành tinh trong suốt 363 ngày còn lại). Những cô nàng với thân hình hoàn hảo trong bộ đồ áo tắm hai mảnh đỏ và đen chuyền bóng trên bãi cát nóng bỏng. Những giọt mồ hôi lẫn với nước biển bắn văng lên từ mớ tóc vàng của họ rồi rơi xuống rốn mềm mịn của đám các cô bạn thân. Thỉnh thoảng, làn gió nhẹ từ đại dương thổi vào khiến họ rét run. Thậm chí ngay từ xa chúng tôi cũng có thể khoái trá ngắm nhìn họ đang nhún bờ vai kiều diễm của mình. Rải rác trên những đôi vai mảnh dẻ của họ, những hạt cát li ti dính lấp lánh như thể dát nhũ vàng.

Cảnh này khiến trái tim chúng tôi quặn đau. Và cái thứ làm chúng tôi chết giấc hơn tất cả là hàm răng trắng bóng của họ. Nếu tôi có cơ hội ghi đĩa và tiêu thụ ngay trong khoảnh khắc cả mười triệu bản thì có lẽ chúng tôi đã không có mặt ở đây. A, hình như đội mỹ nhân mặc bikini màu đỏ đã chiến thắng trong cuộc thi Volleypalooza. Ðội trưởng đội chiến thắng tuổi chừng 15. Cạnh nàng, đám Cameron Diaz, Uma Thurman, Gisèle Bundchen và Heather Graham trông như những con cá ngừ già. Xin làm ơn đừng vội nghĩ rằng, chúng tôi chỉ tơ tưởng đến chuyện làm tình với những tiên nữ tuyệt trần kia. Chúng tôi cũng cóc cần những “con hến” của các em. Cái mà có lẽ chúng tôi muốn, ấy là lấy thơm nhẹ lên mi mắt các em, là lấy đầu ngón tay chạm khẽ vào trán các em, là nằm dài xuống bên cạnh các em, là nghe các em kể lại tuổi ấu thơ dại dột của mình ở Arizona hay ở Nam Carolina.

Giới hạn giấc mơ của chúng ta là được ngồi cạnh các em, cùng các em xem một bộ phim truyền hình nhiều tập, nhá hạt điều với các em và thỉnh thoảng sửa lại một vài lọn tóc sau tai các em. Bạn có nhận ra những điều tôi muốn nói hay không? Ô, chúng tôi biết cách chăm sóc các em, gọi món sushi, vào phòng, nhảy một điệu slow trên nền bài hát “Angie” của Rolling Stones, cười phá lên khi nhắc lại những kỷ niệm thời phổ thông, (trận say bia đầu tiên, những kiểu tóc cắt buồn cười, mối tình đầu và cũng là mối tình cuối cùng, những chiếc áo khoác bò, những buổi dạ hội, nhạc hard-rock, Chiến tranh các vì sao, vv và vv). Nhưng, than ôi, những ngôi sao mẫu mực vẫn luôn là đám đầu gấu cá cược Pê đê hay các tay lái xe đua Ferrari, do đó mà hành tinh này mới đâm ra bất ổn. Không, tôi không phải là một thằng mắc chứng ám ảnh tình dục - đơn giản là trong từ điển của chúng ta không có từ nào chỉ đám người mắc lao phổi vì tình yêu. Có lẽ nên gọi tôi là thằng cha mắc chứng “ám ảnh phổi”.

Buổi chiểu, chúng tôi dùng bữa với mấy em người mẫu hạng hai trên một chiếc du thuyền thuê. Sau món tráng miệng, Enrique Baducul cá cược những một nghìn đô với một em trong đám rằng em này không có gan cởi quần lót ra để ném lên trần nhà xem nó có dính lại trên đó không. Nhưng em này đứng dậy làm liền và chúng tôi cười nghiêng ngả mà thật ra thì đâu có gì hay ho lắm: quần lót của cô nàng đã rơi xuống một đĩa mì Spaghetti). Trả tiền hay được trả tiền, vấn đề là ở chỗ đó. Nói một cách thô bỉ thì bạn được trả tiền trước khi tuổi bốn mươi ập đến, còn sau đó thì bạn sẽ phải trả cho những kẻ khác – nhưng thực tế là như vậy - Tòa án Sắc đẹp thể hình không có quyền khiếu tố lên tòa án Cấp trên. Đám dân chơi râu bốn ngày chưa cạo nhìn xem có ai để ý đến chúng không và chúng tôi để ý thấy rằng, chúng đang như xem người khác có để ý đến chúng không. Cái vòng tròn luẩn quẩn này cứ lặp đi lặp lại, nó khiến ta nhớ lại màn múa ba lê bất tận có tên “lâu đài gương” - một trò cổ hấp dẫn của hội chợ, một thứ mê cung toàn gương mà bước vào đó, người ta va phải chính hình ảnh của mình. Tôi vẫn nhớ rõ rằng, thuở nhỏ, chúng tôi bước ra từ cái lâu đài gương đó, người đầy bướu bởi tự quờ vấp phải mình.

3.

Những ánh đèn ne-on tỏa ra tư Ocean Drive như muốn thiêu cháy những người qua lại. Tối qua tại Living Room, đám con gái uốn éo như những súc thịt. (Nếu bạn có mặt tại Living Room thì bạn chính là một nhân vật VIP. Còn nếu bạn đã bước vào và chiếm một bàn trong đó thì bạn là một VVIP. Còn nếu trên bàn của bạn có chai sâm panh thì bạn là một VVVIP. Và nếu bà chủ nhà hàng đánh chụt lên môi bạn một nụ hôn thì hoặc bạn là một VVVVIP hoặc bạn là Madona). Miami Beach là một nhà máy bánh kẹo khổng lồ: những tòa nhà ở đây giống như những chiếc bánh kem còn đám con gái thì giống như những chiếc kẹo mà người ta luôn muốn mút cho đến khi chảy tan ra hoàn toàn.

Chúng tôi tỉnh dậy lúc sáu giờ sáng để kịp quay - đó là lúc ánh sáng tốt nhất cho cảnh quay. Chúng tôi đã thuê một ngôi biệt thự của đám tỉ phú nào đó ở Key Biscane. Ngôi biệt thự được trang trí với các bức tranh chép lại của Tamara de Lempicka treo ở trên tường. Tamara (không phải Tamara Lempicka đâu, mà là Tamara của chúng tôi) nhanh chóng làm quen với cuộc sống của một diva quảng cáo. Người ta làm đầu, trang điểm cho nàng, bơm cà phê trong chiếc xe thùng của đạo điễn. Đám chuyên gia trang trí chịu trách nhiệm sơn lại thảm cỏ (không đủ xanh so với cốt truyện). Gã chủ nhiệm trường quay đưa ra những mệnh lệnh khó hiểu cho đám kỹ thuật viên vốn khá nhanh nhạy. Cả ngày, họ cật lực đo đạc độ ánh sáng và trao đổi với nhau những con số thần bí:

- Thử cho cái 4 chuyển sang 12 xem.

- Không, ta sẽ thử một tiêu cự khác, để cái 8 sang 14 cho tớ đi.

Chúng tôi cùng Charlie ngấu nghiến hết tất cả những gì gã bồi bàn bê đến: kẹo cao su kể cả loại thường lẫn loại bong bóng, kem với phó mát, hăm bua gơ cá hồi, kẹo cao su kem cá hồi??? với phó mát gà cùng nước chấm sashimi. Bỗng nhiên, chẳng ai để ý rằng đã tám rưỡi tối và gã Enrique đã không tươi cười nữa.

- Bầu chời chắng, ta không thể quai đợc với thời tết này.

Vị khách hàng của chúng tôi đặc biệt nhấn mạnh rằng họ muốn trời xanh lơ với bóng tối có màu tương phản.

- Nhưng làm thế nào? - Enrique rống thêm - Esta mới chính là ánh sáng của Chúa. Charlie vặn lại, giọng kẻ cả:

- Nghĩa là, Chúa là một gã quay phim bần tiện.

Gần như không thể thay đổi bầu trời khi so với tiêu chuẩn gốc. Nếu quay với thời tiết này chắc chắn sẽ phải tô màu bằng Flame lần lượt cho từng thước phim, mà cái thú này sẽ tiêu tốn khoảng 6 nghìn EURO/ ngày. Chẳng biết phải làm gì, chúng tôi bèn gọi điểm tâm, hết lần này đến lần khác chỉ để chờ cho sương mù tan ra. Mụ phụ trách sản xuất chương trình truyền hình dứt tóc và gọi điện thoại cho hãng bảo hiểm ở Paris để đòi hưởng Chế độ “Weather Day”. Ngược lại, đối với tôi, tất cả những chuyện bát nháo này chẳng có gì quan trọng. Kể từ ngày bỏ ma túy, tôi nhồm nhoàm luôn miệng suốt ngày.

Tamara, Charlie và tôi hiện diện khắp nơi như một bộ ba thân thiết. Đám gái người Mẽo luôn miệng sán đến:

- Are you playing a “ménage à trois”?[3]

Suốt buổi sáng, chúng tôi nốc Corona và cười không dứt. Tất cả những người xung quanh, ai cũng phải lòng Tamara. Còn phải nói, cô nàng kiếm mười nghìn euro một ngày vì đã khuấy lên loại phản ứng hóa chất này ở giống đực. Những gã kỹ thuật viên râu xồm đội cát két và mang dây cáp, máy bộ đàm kêu inh ỏi, đám nhân viên phụ trách ánh sáng dõi nhìn trời với vẻ bất lực. Chúng tôi phết kem chống nắng lên người - có lẽ loại kem này sẽ thu hút mặt trời đến với chúng tôi chăng? Những tấm mành đen che chắn chúng tôi với hiện thực. Nhưng chúng tôi còn biết làm cái trò gì nơi đây nếu Miami không có mặt trời?

- Cần phải để ý sao cho những cây cọ không lọt được vào khung hình. Nên nhớ là cảnh quay diễn ra tại Pháp đấy nhé. Nếu không sau này sẽ phải quay cảnh cây sồi với cây dương đấy.

- Hoan hô, Octave, cám ơn ông, ân nhân. Chỉ với mỗi câu này, ông đã xứng đáng được hưởng tiền vé máy bay rồi đấy.

Charlie đùa nhưng vẻ mặt của hắn có vẻ băn khoăn. Từ sáng sớm, hắn cứ đi tới đi lui, cứ như là không muốn nói chuyện với tôi. À, cuối cùng thì đây rồi:

- Nghe này, Octave, tôi phải báo cho ông tin này. Ông có biết là công ty ta sắp có những thay đổi lớn không?

- Cám ơn, tôi cũng biết rồi. Sau vụ DC chết, mọi chuyện đều có thể xảy ra.

- Người ta không nói DC chết mà là DC tạ thế.

- Ông còn dám nói xỏ xiên với chuyện tự tử của ông chủ yêu quý của chúng ta sao?

Tamara bật cười nhưng Charlie đã trót thì phải trét:

- Ông có để ý thấy là thằng cha Jeft của chúng ta vắng mặt ở Sénégal không?

- Ừ, khi thấy vậy, tôi cũng chỉ muốn vứt béng mọi thứ. Nói thẳng là tôi không thể hình dung chúng ta sống ra sao trong suốt bốn ngày ở đây không có hắn.

- Thôi đừng đùa nữa. Tôi biết tỏng Jeft đang ở đâu trong khi chúng ta đang ngồi đây dưới nắng trời. Hãy hình dung là gã đồng nghiệp yêu quý của chúng ta đã kịp vung vinh tận New York và đang xin xỏ các ông chủ của Ross cái Chức Chủ tịch thay thế Philippe.

- Ý ông là sao đấy?

- Ông nghe thấy rồi đấy. Cần phải nói rằng, thằng cha Jeft này mánh lới ra phết: lợi dụng sự ủng hộ của Duler, hắn dọa rằng, nếu không thay đổi ê kíp lãnh đạo ở Văn phòng chi nhánh Pháp thì sẽ chẳng có đơn hàng đơn hiếc nào hết. Thế ông có biết người ta, cái đám tai to mặt lớn của tập đoàn, trả lởi hắn thế nào không?

- “Go fuck yourself ]eft”?

- Không hẳn thế. Cái đám dân Mẽo ấy chỉ thích những thằng trẻ ranh mồm mép và hãnh tiến nhăm nhe hất ghế mấy bác già thôi. Và họ huấn luyện những điều này cho đám cá mập tương lai trong làng kinh doanh Harvard.

- Gượm đã, có lẽ ông nhảm nhí rồi. Nhận tội đi, có phải ông bày ra trò này không?

Charlie cắn móng tay và không có vẻ của một kẻ đang đùa.

- Octave này, ông cứ đắm chìm với cuốn tiểu thuyết dở hơi của mình mà không nhìn thấy những gì đang xảy ra xung quanh đấy.

- Ổ, ông thử nói xem nào! Thế thằng nào suốt ngày mài đít quần trước máy tính để săn những bức ảnh tục tĩu, sỗ sàng?

- Ông sai hoàn toàn rồi, đơn giản là tôi đang nghiên cứu thời đại của mình ấy mà. Ông có thấy tất cả chúng nó ngoác miệng ngáp như thế nào ở hội thảo không? Hãy tỉnh táo để nghe này: Jeft sẽ được bổ nhiệm vào vị trí Chủ tịch - Tổng giám đốc của Rosse thay cho Philippe, còn Philippe thì sẽ phụ trách khu vực châu Âu, nghĩa là sẽ ngồi đó và phồng mang trợn mắt. Lão sẽ được đề bạt vào vị trí chủ tịch danh dự hay đại loại một Cục phân danh dự nào đó.

- VẬY JEF LÀ ÔNG CHỦ CỦA HÃNG TA??? Nhưng hắn đã tới ba chục tuổi đâu! Hắn chỉ là một đứa trẻ con chưa biết nghĩ mà!

- Có thể, nhưng hắn không phải là đứa trẻ con trong dàn đồng ca nhà thờ đâu nhé. Nói chung, nhiệt liệt chào mừng các bạn đồng nghiệp trong những năm 2000 - kỷ nguyên của các vị chủ tịch ba mươi tuổi. Cái đám này cũng đểu cáng như các bác già ngũ tuần, chỉ có điều, đám này bề ngoài trông tươi tỉnh hơn và chi phí cho họ thường không tốn kém bằng. Chính vì thế mà đám cổ đông người Mỹ đã quả quyết rằng, hắn đã được che đậy bởi cái hợp đồng béo bở và bắn trúng đích. Trong khi Jef thì chẳng có cách nào để tống cổ Marronnier về vườn, mà ông vẫn nghe tôi nói đấy chứ?

- Mẹ kiếp... nghĩa là, Marc tự tử là do hắn biết rằng, thằng nhãi ranh chó chết kia sẽ hất cẳng hắn ta?

Đương nhiên. Và điều cơ bản là hắn sợ chúng tôi cũng thông đồng để chống lại hắn.

Bầu trời cứ trong xanh như muôn thuở, nhưng đó không phải là lý đo để nó đổ sập lên đầu chúng tôi.

- Gượm đã. Tôi chưa hiểu rõ chỗ đó, ý ông muốn nói là Jef bổ nhiệm chúng ta vào vị trí giám đốc sáng tạo à?

- Ông đoán đúng đấy. Sáng nay Jef đã gọi cho tôi và đề nghị tôi cùng ông đảm nhiệm chức vụ này. 30.000 euro một tháng, cộng chi phí công tác phí, chi phí nhà cửa, và xe hơi Porsche công vụ.

Tamara mỉm cười:

- Octave, với một anh chàng đang muốn được tống khứ ra khỏi công ty thì quả này nghe hoành tráng đấy nhỉ, đúng không?

- Em yêu, em chỉ là một tạo vật đáng thương. Làm ơn im lặng nào, anh van em đấy!

- Anh đúng đấy, anh yêu: các anh là những chuyên gia sáng tạo, còn em thì chỉ là một thứ mà các anh tạo nên thôi.

- Nghe sắc sảo đấy - Charlie cắt ngang, - nhưng yên chút nào, gà con ơi. Kể từ đây em có công chuyện với hai giám đốc sáng tạo rối đấy. Có thấy sự khác nhau nảo không?

- Mà này, tạm thời tôi đã đồng ý nhận chức đó đâu!

- Ông khung thể từ chúi cái chức ấy đâu, - Enrique tuôn ra. Dường như cả nhóm quay phim đã biết hết về cái điều mà tôi không hề hay biết.

Và cũng đúng lúc này, mặt trời đã ló lên, xóa tan mây mù và chiếu ánh sáng rực rỡ.

4.

Có thể nghĩ rằng, Tamara đã đóng kịch suốt đời mình, nhưng cũng có thể như thế thật. Nghề gái gọi đào tạo diễn viên một cách hiệu quả hơn so với những gì người ta dạy trong trường sân khấu điện ảnh. Nàng tỏ ra thoải mái trước ống kính quay phim. Nàng thu hút ống kính quay phim, thưởng thức sữa chua một cách tham lam, cứ như thể cuộc đời nàng đang lệ thuộc vào nó vậy. Chưa bao giờ nàng lại rực rỡ như khi nàng có mặt ở khu vườn giả cảnh Ðịa Trung Hải ở bang Florida này.

- She' s the girl of the new century! Gã giám đốc kỹ thuật người địa phương tuyên bố long trọng với cô nàng đang vào vai “making of”.

Tôi đồ rằng, thứ nhất, gã này đang muốn giới thiệu Tamara với John Casablanca của tạp chí ÉIite, và sau nữa là tìm cách lôi nàng lên giường. Hoặc có thể cái trình tự này sẽ diễn ra theo chiều ngược lại.

Chúng tôi chinh phục vùng đất lạ trước khi chinh phục không gian thông tin. Chiến dịch quảng bá Maigrelette sẽ kéo dải trên sóng truyền hình cho tới tận năm 2004 với những tấm áp phích hiện diện khắp nơi: tại trạm chờ xe buýt, trong những trang rao vặt trên các tờ báo dành cho phụ nữ, tại các điểm bán hàng hay thử nghiệm sản phẩm, trên tường nhà, tại các cuộc thi, trò chơi bãi biển, trong các bản tin thời sự, tờ bướm, các địa chỉ web site trên Internet, tại các quầy mua hàng tự do, trò chơi trúng thưởng thông qua việc mua hàng. Tamara, em sẽ hiện diện ở khắp nơi, và bọn anh sẽ biến em trở thành biểu tượng của loại sữa chua không béo hàng đầu trong toàn bộ không gian Schengen.

Chúng tôi uống Cape Cod và trò chuyện với cô nàng phụ trách hóa trang về Aspen. Rồi chúng tôi gặp một đám bò cái gầy dơ xương đi ngược chiều (tên chúng tôi đặt cho đám con gái dặt dẹo biếng ăn đang tìm kiếm heroin trên Ðại lộ Washington). Chúng tôi giả vờ chết trước nhà Gianni Versace: giả vờ nằm lăn trên nền đất, mặc cho đám dân du lịch bấm máy loạn lên. Chúng tôi quấn những tấm ri đô màu trắng của khách sạn Delano quanh người. Tamara biến thành nàng Shéhérazade và tôi thì biến thành hồn ma Casper. Tất cả những người xung quanh ngưỡng mộ quá đến độ chỉ còn làm tình được trong khuôn khổ giữa họ với nhau. Ngày nào ở Miami được gọi là ngày thành công? Ðó là ngày mà một phần ba thời gian người ta dành cho việc trượt pa tanh, một phần ba thời gian nữa dành cho việc phê cần sa, và thời gian còn lại dành cho việc thủ dâm.

Tại trường quay, thảm cỏ bị mặt trời thiêu cháy. Ðể trả lại sự tươi xanh vốn có cho cỏ, đám thợ trang trí bất đầu tưới bằng loại thuốc nhuộm màu thực phẩm. Tối nay, trên phố Lincolm Road sẽ diễn ra trận drag-queens - trên bục đài sân khấu, những người tham dự trò chơi giật tóc giả của nhau. “Chẳng có gì thực sự mà chúng ta cảm thấy quý giá cả” - Madonna hát (ca sĩ ngôi sao này đang sở hữu một ngôi nhà đắt tiền ở Miami). Tuy nhiên, cô ta đã nêu ra vấn đề thật súc tích trong câu hát. Tôi yêu Tamara lẫn Sophie, và với mức lương của một giám đốc sáng tạo, tôi thừa sức giữ chân cả hai nàng. Nhưng tôi sẽ không nhận lời đề nghị này, bởi nó sẽ mâu thuẫn hoàn toàn với trang đầu của cuốn sách này, nơi tôi đã viết những dòng như thế này: “Tôi viết cuốn sách này là để cấp trên đuổi việc tôi”. Hoặc lúc này sẽ phải sửa thành “tôi viết cuốn sách này là để được tăng lương”. Tamara cắt đứt dòng suy nghĩ đầy triết lý của tôi:

- Anh muốn gì nào? - cà phê, trà hay em?

- Cả ba đều cho vào mồm anh tuốt. Tamara, em thử nói xem, em thích quảng cáo nào nhất?

- “LESS FLOWER, MORE POWER”. Đây là câu khẩu hiệu cho nhãn xe Bọ Cam Mới của hãng Volkswagen.

- Người ta không nói “Khẩu hiệu” mà là “tít”. Nhớ nhé, nếu em muốn vào làm việc ở chỗ anh.

Chúng tôi bỏ cả buổi chiều cho các công việc của “kẻ mộ đạo”. Trên màn hình máy quay video Sony là hình ảnh Tamara trên sân thượng, Tamara trong thang gác, Tamara ngoài vườn, Tamara trong khung cảnh lớn, Tamara trong khung cảnh chung, Tamara được hóa trang theo kiểu tự nhiên, Tamara đang nhìn vào ống kính máy quay, Tamara trông tự nhiên nhờ được hóa trang. Tamara đang nếm thử sản phẩm (mở nắp hộp, vục thìa xuống, thưởng thức món sữa chua), Tamara và cùi tay gây xúc động, Tamara và đôi tháp ngà nõn nà.

- Mọi người biết không, một Tamara tuyệt nhất thuộc về sở hữu của tôi chính là Tamara trần truồng ngoài ban công căn phòng tôi, chân xỏ dép tông với một chiếc khoen ở ngón chân trái và một bông hồng xăm trên vú phải. Tamara là người mà tôi dám nói:

- Anh không muốn làm tình với em nhưng em khiến anh say đắm. Hình như anh yêu em, Tamara ạ. Bàn chân em thô ráp nhưng mà anh vẫn yêu em. Trên màn ảnh, trông em xinh hơn ngoài đời, nhưng anh vẫn yêu em.

- Em biết nhiều thằng cha độc ác nhưng lại ra vẻ tốt bụng, còn anh lại rất lạ: anh tốt bụng nhưng lại cố làm ra vẻ độc ác. Hôn em đi, chuyện này hôm nay là miễn phí đấy anh ạ.

- Em là giấc mơ bị cấm đoán của anh, nỗi đau duy nhất của anh, niềm hy vọng cuối cùng của anhVới anh, em là âm nhạc của tình yêu, thứ âm nhạc khiến cho các ngôi sao nhảy múa.

- Lại dẻo mỏ, chỉ dẻo mỏ là giỏi thôi!

Cảnh thử sản phẩm luôn là khoảnh khắc nặng nề nhất: giữa cái nắng chang chang, cô gái Berbère đáng thương của chúng ta phải vài chục lần vờ phấn chấn tột độ khi đút vào miệng những thìa sữa chua Mairgellet. Sau vài lần như vậy, nàng sợ món này đến mức buồn nôn. Bà chị phụ trách đạo cụ mang tới cho nàng một cái chậu nhỏ để nàng ọe ra khi Enrique hô “Cắt!”. Còn một điều nho nhỏ này tôi muốn hé ra cho bạn: mỗi lần nhìn thấy một diễn viên khoái trá thưởng thức món ăn nảo đó trong đoạn phim quảng cáo thì xin bạn hãy hiểu cho một điều: anh tacô ta không nuốt vào bụng mà sẽ nhổ toẹt vào cái chậu đã được chuẩn bị sẵn ngay khi máy ngừng quay.

Chúng tôi và Charlie ngồi trên những chiếc ghế làm bằng chất dẻo trước đống quà vặt - người bạn đồng hành của chúng tôi. Tất cả các đoạn phim quảng cáo đều giống hệt nhau như một trò xiếc không hơn không kém: người ta tống đám nhân viên sáng tạo vào xó nhà bằng những câu xu nịnh ngớ ngẩn nhằm không để họ huyênh hoang cho thiên hạ biết rằng chính họ mới là tác giả của những đọan phim quảng cáo kia. Chúng tôi cảm thấy phật lòng, vô tích sự và buồn nôn hơn bao giờ hết. Nhưng chúng tôi làm ra vẻ mọi việc vẫn bình thường. Nào, hãy cho chúng tôi thời hạn, chúng tôi sẽ nhảy vào ghế Giám đốc Sáng tạo Công ty ROSSE của Pháp, và chúng tôi có hàng nghìn cách để trả thù cho mình mà không mống súc sinh nào hòng thoát khỏi.

Chúng tôi sẽ trở nên giàu có và bất công.

Chúng tôi sẽ thải hết đám bạn bè cũ.

Chúng tôi sẽ thét ra lửa để tỏ ra lạnh lùng với đám nhân viên làm thuê.

Chúng tôi cho phép mình chiếm đoạt ý tưởng của họ.

Chúng tôi triệu tập các dạo diễn trẻ, vắt kiệt những ý tưởng mới nhất của họ, hứa trời hứa biển để rồi cuối cùng thực hiện các ý tưởng này ngay sau lưng họ.

Chúng tôi từ chối ký đơn nghỉ phép cho đám nhân viên chừng nào chúng tôi chưa được đi nghỉ ở đảo Maurice.

Chúng tôi sẽ trở thành những kẻ đầy tham vọng và vô liêm sỉ.

Chúng tôi sẽ vơ hết những đơn hàng béo bở, trao các chiến dịch quảng cáo triển vọng nhất cho đám nhân viên thuê mướn bên ngoài, còn đám nhân viên làm công ăn lương thì nên biết thân biết phận của mình.

Chúng tôi cố sao cho các bức chân dung của mình phải xuất hiện trên các trang quảng cáo kinh tế của tờ Figaro, còn nếu như bài báo của một nữ phóng viên không lăng xê chúng tôi thì chúng tôi sẽ hù dọa sếp tống cổ cô ta không hợp tác quảng cáo nữa.

Chúng tôi đại diện cho thế hệ mới của các Chuyên gia quảng cáo Pháp.

Chúng tôi sẽ mua chuộc tùy viên báo chí của tờ Các Chiến Lược để có thể phát ngôn trong mục truyền thông với những câu kiểu như “Cần phải phân biệt concept (khái niệm) với percept (đối tượng tri giác)”.

Chúng tôi sẽ thường xuyên vũ trang bằng từ “quyền ưu tiên bán trước”.

Chúng tôi sẽ luôn bận bịu và không thể liên hệ được. Ðể được gặp chúng tôi, bạn sẽ phải chờ ít nhất là ba tháng (để vào giây phút cuối cùng, cô nàng thư ký đỏng đảnh của chúng tôi thông báo rằng cuộc gặp này đã bị hủy bỏ).

Chúng tôi quen với việc cài cúc sơ mi thật cao.

Chúng tôi đẩy mọi người xung quanh vào trạng thái trầm cảm và trút xuống đầu họ mọi cơn thịnh nộ của mình. Đám nhân viên quảng cáo sẽ nói xấu

chúng tôi sau lưng mà không dám đối mặt vì chúng tôi sẽ khiến cho họ phát tởn.

Chúng tôi sẽ đắm mình vào những việc vớ vẩn nhưng tất cả người thân của chúng tôi sẽ chẳng thể có cơ hội gặp gỡ chúng tôi.

Chúng tôi sẽ là những kẻ nguy hiểm và thù hận.

Chúng tôi sẽ là những kẻ giật dây xã hội hiện đại.

Chúng tôi sẽ ở trong bóng tối “cho dù đang ở giữa ban ngày”.`

Chúng tôi kiêu hãnh vì sự tắc trách nặng nề đang quàng lên đầu lên cổ chúng tôi.

- Em hài lòng về việc hóa trang chứ?

Giấc mộng ngọt ngào của chúng tôi đã bị cô nàng phụ trách hóa trang cắt đứt. Cô ta đang cần ý kiến của tôi và Charlie. Rồi cũng có ngày chúng tôi sẽ bổ nhiệm cô ta vào vị trí trưởng bộ phận hóa trang của tập đoàn R&W vì nàng ta đã nhìn ra giá trị của chúng tôi trước cả khi chúng tôi được bổ nhiệm.

- Nếu như diễn viên trông tự nhiên là đủ rồi, - Charlie nói, giọng có vẻ quan trọng, - Phải khỏe mạnh, tự nhiên, cân bằng, năng động và xác thực.

- Yes, nếu thế tôi sẽ làm cho môi của cô ấy hơi Glossy[4] một tí chứ không muốn đụng đến nước da cô ấy đâu - cô ấy có làn da tuyệt vời.

- Ồ không, không được glossy đâu nhé, - Charlie phản đối với vẻ chắc nịch của một ông chủ lớn trong tương lai, - tôi thích nó shiny hơn.

- Ồ, đương nhiên shiny sẽ hay hơn, - tôi vội hùa vào, - nếu không chúng ta sẽ làm hỏng mất bản sắc chung.

Cô nàng hóa trang đâm ra thấy kính nể các chuyên gia lành nghề của làng make-up môi- những con người chuyên nghiệp nhưng chẳng làm nên cơm cháo gì với việc này. Chúng tôi chỉ còn việc hù đuổi cô nàng hóa trang vào bếp, và mọi việc đâu vào đấy cả rồi.

Tamara làm sáng bừng cả ê kip quay phim. Chúng tôi ngưỡng mộ nàng, nháy mắt với nhau trước về đẹp thiên thần của nàng. Tôi và nàng đã có thể được sung sướng, hạnh phúc nếu như tôi thôi nguôi nghĩ về người con gái khác. Nhưng vì sao tôi cứ phải ngu muội nghĩ đến những kẻ đã không còn gắn bó với mình? Thỉnh thoảng Tamara đưa tay lên má tôi - điều này làm nàng dễ chịu. Còn tôi chỉ khát khao một liều nho nhỏ. Mà đây có thể sẽ là một slogan thú vị  về sản phẩm của chúng ta: “MAIGRELETTE - TẤT CẢ CHÚNG TA ĐỀU CẦN MỘT LIỀU NHO NHỎ”. Phải chép lại câu này, biết đâu nó lại có ích!

Nghĩa là anh sẽ đồng ý nhận chỗ tiền mà người ta đề nghị chứ?

- Hạnh phúc không phải là tiền bạc, em biết đấy, Tamara ạ.

- Vâng, em biết – nhờ anh đấy. Còn trước đây, em chẳng biết đâu. Nhưng để biết rằng hạnh phúc không phải là tiền bạc, ta cần phải đã biết cả hai thứ đó: cả tiền lẫn hạnh phúc.

- Em có muốn lấy anh làm chồng không?

- Không...hoặc có,..nhưng với một điều kiện: trong đám cưới của chúng ta sẽ có một máy bay trực thăng thả một trận mưa hoa Chamallows hồng xuống đầu quan khách.

Vì sao nàng lại giấu ánh mắt đi? Cả hai chúng tôi đều cảm thấy không được tự nhiên. Tôi cầm lấy đôi bàn tay chạm đầy họa tiết bằng thuốc nhuộm henné của nàng.

- Gì vậy? Chuyện gì đấy em?

- Chẳng hay ho tí nào, bỗng nhiên hôm nay anh lại tử tế thế. Em sẽ thích hơn nếu anh tỏ ra độc ác.

- Nhưng...

- Anh đừng nói nữa. Anh thừa biết là anh có yêu em đâu. Em chỉ muốn lượn lờ như anh thôi, nhưng em đã chán ngấy những trò này rồi. Anh biết đấy, em đã suy nghĩ và quyết định tung hê tất cả. Với khoản tiền thù lao đóng quảng cáo cho Mairgellet, em sẽ mua một căn nhà nhỏ ở Marốc và nuôi nấng, dạy dỗ con gái - em đang để nó với bà ngoại và nhớ nó quay quắt.... Octave, hãy quay trở lại với cô bạn gái của anh đi và hãy cũng cô ấy nuôi dạy con cái.

Cô ấy đã cho anh một món quà đẹp nhất là đứa con, vì thế anh hãy đón nhận nó.

- Chán thế, các cô lúc nào cũng chỉ mỗi đề tài con cái! Cứ tử tế với các cô một chút thì y như rằng lại nhắc đến chuyện con cái! Thay vì suy nghĩ về ý nghĩa của cuộc đời thì các cô lại đi nhân giống mọi chuyện vô tích sự!

- Anh có thôi cái mớ triết lý rẻ tiền của mình đi không! Ðừng có mà đùa giỡn những chuyện như thế. Đây này, con gái em chẳng có bố...

- Thì có gì đáng sợ đâu? Anh cũng đâu có bố nhưng anh đâu coi đó là bi kịch.

- Gượm đã, anh thử nhìn lại bản thân mình xem! Ruồng rẫy một cô gái dính bầu với mình để rồi hàng đêm lang chạ với cave!

- Ừ, đúng thế, nhưng ít ra anh cũng được tự do.

- Tự do ư? Ôi, trời ơi, tôi có đang nằm mơ không đây? Anh ta đang tự do! Không phải, Octave, không phải anh! Nadinamouk! Như thế này thì anh quả là người cổ đại rồi. Hãy nhìn vào mắt em này, em nói nhìn vào mắt em cơ mà. Đứa trẻ sắp được sinh CÓ THỂ có một người cha. Lần đầu tiên trong đời anh CÓ THẾ hữu ích cho một cái gì MƠ HỒ chứ. Anh còn định lượn lờ bao lâu nữa trong những nhà thổ bẩn thỉu kia để nghe những câu pha trò tục tĩu của đám dân say đần độn và bất lực? Anh còn cần bao  nhiêu lâu nữa đây thì mới đủ? Cái đó anh gọi là tự do hay sao, đồ dở hơi?

Có những chuyên gia phân tích tâm lý kiếm 1000 phờ-răng cho một buổi chữa bệnh. Còn nhà luân lý học Tamara “lột” của khách hàng 3000 phờ-

răng cho một giờ.

- Vứt mẹ nó mớ luân lý đạo đức của em đi cho anh nhờ! Cô nàng còn đọc bài giảng đạo đức cho mình cơ đấy!

- Này đừng có mà gào lên với em như thế kẻo em đứt mạch máu bây giờ. Ðạo đức có thể là thứ khiến ta chán ngấy nhưng dù sao thì đây cũng là cách để phân biệt xấu với tốt.

- Thì sao nào? Anh thích làm một kẻ bỉ ổi, nhưng là kẻ bỉ ổi tự do, em nghe rõ chứ, chứ không phải là một thằng nô lệ trung thực hào hiệp, khẳng khái!

“Con người tự do, anh luôn thần tượng sự đau khổ!” Anh rất hiểu những điều em nói nhưng em có biết rằng hạnh phúc gia đình có thể chuyển thành ác mộng như câu chuyện ngớ ngẩn được một gã đần độn say mèm kể vào lúc sáu giờ sáng chưa? Rồi sau đó, làm thế nào mà anh có thể dạy dỗ một đứa bé khi mà bản thân anh hễ nhìn thấy cô gái điếm nào là mắt đã sáng lên rồi?

Mà tôi đã phạm một quy tắc giao tiếp cơ bản với Tamara: chỉ có nàng mới được quyền nói đến từ “gái điếm”, và nếu ai đó nói từ này ra thì nàng nghĩ

đó là một câu sỉ nhục. Nàng thút thít. Tôi cố tìm cách sửa chữa sai lầm ngớ ngẩn của mình:

- Ôi, đừng khóc, anh xin lỗi, em thánh thiện thế, anh đã nói hàng trăm lần và sẵn sàng nhắc lại mà. Mà anh là thằng đàn ông duy nhất trên đời trả tiền cho gái điếm để không lên giường với họ, bây giờ anh cũng là kẻ duy nhất làm cho một người trong số họ phải khóc. Không lẽ đây chưa phải là chiến công sao em? Nào, cho anh mượn điện thoại di động của em đi, anh cần phải gọi cho “Sách kỷ lục”. Alô alô! Làm ơn cho tôi gặp người phụ trách mục “người

đàn ông bất nhã nhất thế giới”, được không ạ? “

Lạy trời, nàng đã mỉm cười. Cô ả phụ trách hóa trang sẽ chỉ phải sửa một chút mascara trên mi mắt nàng thôi. Tôi tiếp tục màn tự phân tích của mình:

- Tình yêu của anh, cô bé Berbere tuyệt vời của anh, em hãy giải thích cho anh một điều này thôi: tại sao khi ta yêu một người đàn bà và mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp thì người đàn bà lại muốn biến cả hai thành các bậc phụ huynh chăm sóc đám con nít ỉa đùn, gào khóc từ sáng đến tối và vướng víu chân cẳng chúng ta, ngăn cản chúng ta được tận hưởng bên nhau?

Quỷ tha ma bắt, không lẽ cái điều này - được ở bên nhau - lại đáng sợ đến thế? Anh chỉ thích chúng mình là một cặp “DINK”[5] thôi, thế mà nàng lại cần một GIA ÐÌNH[6] để làm gì cơ chứ? Không lẽ em không cảm thấy khó chịu khi mục kỉnh đám phụ huynh nhiều con đang hàng ngày dán mắt vào tã lót hoặc bô chậu sao? Nói đi, như thế còn gì lãng mạn không? Em thử hình dung xem, nếu mấy anh em nhà Gallagher suốt ngày chùi đít cho con thì em có còn cảm thấy họ sexy nữa không? Phải là một kẻ như cứt thì mới làm được những chuyện như vậy - mà anh là một kẻ như thế đấy. Nói chung, chiếc BMW Z3 của anh quá chật chội để đặt vào đó một chiếc ghế trẻ con!

- Anh mới là kẻ đáng thương đấy! Nếu mẹ anh không muốn có con thì anh cũng chẳng có cơ hội đứng đây để phun ra những điều ngớ ngẩn như vậy.

- Có mất mát thua thiệt gì lắm đâu!

- Ngậm miệng lại! Ðồ dở hơi!

- Có mà em ngậm miệng lại ấy!

- Thôi, dẹp ngay kiểu gào lên với em như vậy đi! Em chán ngấy đến cổ những câu la ó của anh rồi! Nàng nức nở và gào lên.

Và nàng bắt đầu hỉ mũi. Trời ạ, khi khóc, nàng trông mới đẹp làm sao! Nếu như đàn ông gây nên bất hạnh, đau khổ cho đàn bà thì thì cũng chỉ vì nguyên nhân này: khi khóc, đàn bà đẹp kinh khủng.

Cuối cùng, nàng ngẩng đầu lên và tìm ra lời lẽ thuyết phục nhất để buộc tôi cưới Sophie làm vợ.

- Em và anh vẫn có thể gặp nhau kín đáo thế này.

Ôi, đạo đức luân lý của đàn bà muôn năm!

Chính Blaise Pascal đã nói một câu bất hủ thế này: “Luân lý Chân chính cười vào mũi luân lý”. Và trong khi tôi hút nước mắt em bằng cái ống mút Seven Up thì cả hai chúng tôi đều đang nghĩ đến một điều giống nhau.

- Anh có biết vì sao em và anh chẳng bao giờ đến được cùng nhau không?

- Có, anh biết, - tôi đáp. - Vì anh không tự do mà em thì quá tự do.

5.

Và cuối cùng thì bộ phim cũng đã được quay xong: trong ba ngày, chúng tôi nướng hết ba triệu phờ- răng (500 nghìn euro). Trước khi thu dọn máy móc, chúng tôi đề nghị Enrique cho quay một phim “cơm thừa canh cặn”. Tất cả đã mệt phờ râu trê, kể cả Tamara. Nhưng Charlie gào lên:

- Nghe này, TẤT CẢ NGHE TÔI NÓI NÀO! Listen to me, please! Lần cuối cũng khi tôi gặp Marc Marronnier còn sống, anh ta đã nói với Octave, người đang có mặt ở đây, rằng kịch bản chúng ta vừa quay xong là đồ vứt đi, và chúng ta phải viết lại kịch bản khác.

- Ðúng đấy, - tôi khẳng định - Anh ta còn nói một câu mà tôi còn nhớ mãi: “Để hoàn thiện dự án, không bao giờ là quá muộn”.

- Thưa Quý bà, Quý ông! Ladies and Gentlemen! Không lẽ chúng ta lại bỏ qua ý nguyện cuối cùng của người đã khuất?

Đám kỹ thuật viên cũng không nhiệt tình cho lắm. Nhưng sau những cuộc đàm phán với nhà sản xuất chương trình truyền hình và Enrique, cả nhóm cũng đã quyết định quay nhanh một bộ phim kiểu “cây nhà lá vườn”, với các cảnh ngắn, máy quay phim vác vai kiểu “Dogma”( mùa đông này, các clip đều được quay theo trường phái phim ảnh trí tuệ Đan Mạch Dogma)

Phương án “Maigrelette Dogma” đã được thể hiện như sau: Tamara đứng trước hiên nhà làm từ gỗ tếch. Nàng duyên dáng cởi chiếc áo phông ra, mình trần nhìn vào camera rồi bắt đầu trát sữa chua lên má, lên ngực. Nàng quay người, nhún nhảy theo bậc cầu thang vào vườn rồi nhẹ nhàng lướt chân trần lên cỏ, bắt đầu thưởng thức món sữa chua không béo, và hét lên: “Mairgellet, I'm gonna eat you”. Sau đó, nàng lăn người lên bãi cỏ vừa mới được cắt tỉa, sơn tút lại. Hai trái đào tiên của hàng dính đầy sơn và sữa chua Mairgellet. Nàng liếm sữa chua ở môi trên, gương mặt đầy thỏa mãn (Camera quay sát nàng với những vệt sữa chua màu trắng nhỏ lòng ròng) Ừm,m,m... Mairgellet. It's so good when it comes to your mouth!

Tài quá đi mất! Chúng tôi quyết định gửi đoạn phim này đến dự Liên hoan Quảng Cáo Thế giới ở Cannes và lờ đi không chuyển cho Madone. Nếu như chúng tôi kiếm được giải Sư tử thì Duler dù muốn hay không cũng buộc phải vỗ tay hoan hô chúng tôi.

Marronnier có lẽ sẽ đánh giá sự tận tụy này.

Bây giờ là lúc có thể trở về Paris với lương tâm thanh thản để ngồi vào chiếc ghế bành còn ấm hơi của sếp. Nhưng, với Charlie - thành trì bền vững không có gì lay chuyển nổi của tôi, điều này có lẽ vẫn là chưa đủ. Vào tối hôm ấy, sau chầu nhậu nhẹt nhân kết thúc kỳ làm phim ở “Liquid”, bản kéo chúng tôi vào một cuộc phiêu lưu đáng tiếc mà thật đáng tiếc là tôi không thể làm ngơ.

6.

Những tia sáng từ chiếc đèn chớp Sô-phi chao đi chao lại khắp gian phòng. Trên sàn nhảy, một mụ già dâm đãng rón rén bước ra trong chiếc áo nịt ngực bó chặt khiến cho vòng eo của mụ chỉ còn độ mười cen ti mét. Hệt như một chiếc đồng hồ cát bọc bằng lớp vỏ da màu đen vậy.

- Ông có biết mụ già này khiến tôi nghĩ đến điều gì không? Ở châu Âu, các xí nghiệp sa thải hàng nghìn công nhân làm thuê là để tăng thu nhập cho đám hưu trí giàu có ở Miami, đúng không?

- Hừm..., nói chung là đúng như vậy. Cái đám cụ ông cụ bà ở Florida, muôn người như một, đều là Cổ đông của các quỹ hưu trí, những kẻ đang sở hữu Các công ty kinh doanh quốc tế, bởi vậy, những gì cậu nói chẳng sai đâu.

- Vậy thì nghe này, chúng ta đang có mặt ở đây, tại sao ta lại không đến thăm viếng một trong những chủ nhân giá của hành tinh này nhỉ? Sẽ thật là ngớ ngẩn nếu ta bỏ lỡ cơ hội như thế này và không giải thích gì với ai trong số họ. Có thể, chúng ta thuyết phục hắn là đừng có quẳng người ta ra đường như vậy, ông tính sao?

- Tôi cho rằng, ông say rồi, nhưng thôi, OK, nào đi!

Và thế là chúng tôi sải bước - Tamara, Charlie và tôi - một kẻ nô bộc dễ bảo của bạn - đi qua đại lộ Miami Vice để tìm vị đại diện của xã hội cổ đông toàn cầu hóa.

- Ding!Dong!Ding! Dong-Ding-Dong-Ding-Dong- Dinh!

Ở Miami, chuông cửa cũng tỏ ra nổi bật khác người. Ví như cái chuông này, thay vì kêu reng reng như ở những nhà khác, lại tung theo bản Dạ khúc nhỏ của Mozart. Chúng tôi đã phải mất đến một tiếng đồng hồ loanh quanh trong khu dân cư ở Coral Gables tìm một cổ đông phù hợp với điều kiện của chúng tôi để mắng mỏ. Cuối cùng, Charlie bấm chuông cửa một ngôi biệt thự kiểu Ma Rốc lộng lẫy.

- Yes?

- Good morning, madame, do you speak French?

- Ðúng, đương nhiên rồi, à mà chỉ một chút thôi, nhưng tại sao cậu bấm chuông muộn thế?- Chuyện là thế này, thưa bà Ward, đây là Tamara, cô ấy đang đứng đây, (Tamara gửi một nụ cười vào camera quan sát), và cô ấy nói rằng cô ấy là cháu của bà.

Zzzzz

Cửa mở ra, và trước mắt chúng tôi là một xác ướp. Có lẽ, đã có thời xác ướp này từng là một người đàn bà, nhưng là cái thuở cổ lai hy nào, ở đâu đó trong một thế giới khác. Mũi, miệng, mắt, trán, gò má – tất cả những thứ này đậm đặc collagène. Phần còn lại của cơ thể mụ ta tựa như một củ khoai tây nhăn nhúm - có lẽ tấm ảo khoác nhàu nát mặc trong nhà đã tạo nên chỗ giống nhau này.

- Chỉ có da mụ ta là nhăn thôi, - Charlie nói với giọng nặng nề.

- Ông nói cái gì? Cháu nào? Tôi...

Quá muộn. Mụ già chưa kịp phản ứng thì Tamara đã cho mụ ta nằm vật xuống nền nhà (nàng còn là vận động viên judo đai nâu đấy). Chúng tôi vào một ngôi nhà toàn bằng vàng bốn số chín. Ở đó, những gì không được làm bằng vàng thì cũng là bằng cẩm thạch trắng. Tamara và Charlie đặt mụ già lên một chiếc đi văng với những họa tiết u mê. Có lẽ nó đã từng là mốt cùng với chủ nhân của nó. Nói cách khác, ở một thời điểm năm đó thuộc đầu thế kỷ 20.

- Như vậy, thưa bà Ward, bởi bà cũng nói tiếng Pháp, cho nên bà hãy làm ơn chăm chú lắng nghe chúng tôi. Bà sống đây một mình sao?

- Vâng, I mean, NO, hoàn toàn không, cảnh sát sẽ đến, rất, rất nhanh thôi. AU SECOURS! HELP!

- Bịt mồm mụ ta lại, Tamara, khăn đâu?

- Có ngay!

Tamara tọng chiếc khăn quàng cổ của nàng vào cổ họng bà già, trong khi Charlie thì ngồi lên người bà ta, và tôi có thể bảo đảm với bạn rằng trọng lượng của Charlie tương đương với những câu đùa giỡn của hắn.

Bây giờ bà già bình tĩnh lắng nghe điều hắn định nói.

- Bà thấy không, thưa bà, chuyện lưa chọn này rơi đúng vào bà nhưng nó cũng có thể rơi vào bất cứ một ai trong số những kẻ chịu trách nhiệm về nỗi bất hạnh đương thời trong Xã hội. Bà cần phải biết rằng, kể từ hôm nay, kiểu thăm viếng này sẽ như cơm bữa. Ðã tới lúc các cổ đông của Các quỹ hưu trí Mỹ biết rằng họ không thể tàn phá cuộc đời của hàng triệu con người vô tội mà không bị trừng phạt, và  dù sớm dù muộn, họ sẽ phải trả giá cho tội ác của mình. Tôi diễn tả thế có dễ hiểu không?

Charlie đã phóng lao. Ðối với những kẻ lầm lì thì luôn như vậy: một khi họ đã mở miệng thì chẳng còn gì có thể ngăn họ lại được.

- Bà có nghe nói đến cuốn Du lịch đến tận cùng đêm tối của Louis-Ferdinand Céline Chưa?

- Ưmmm-phmmm

- Không, thưa bà Céline không phải tên nhãn giày. Ðó là một nhà Văn Pháp. Nhân vật chính của tiểu thuyết nổi tiếng của ông ta là Bardamu, người đi vòng quanh thế giới để truy tìm một thủ phạm. Anh ta đã trải qua chiến tranh, bần hàn, bệnh tật, đặt chân đến Châu Phi, Mỹ, nhưng không bao giờ tìm ra kẻ chịu trách nhiệm về sự bất hạnh của chúng ta. Cuốn sách ra đời năm 1932 và năm năm Sau, Céline đã tìm ra được con lừa đó: người Do Thái.

Trong lúc này, Tamara xem xét ngôi nhà, phát hiện ra một chiếc tủ lạnh, lôi ra mấy chai bia và mang cho chúng tôi mỗi đứa một chai. Tôi chép lại bài diễn văn của Charlie trong khi hắn vừa lè nhè vừa cưỡi lên người bà già trên chiếc ghế xấu xí.

- Tất cả chúng ta đầu biết rằng Céline đã nhầm lẫn và trở thành một kẻ bài Do Thái (Xin lỗi về sự trùng ý này). Tuy nhiên, cũng như Bardamu, chúng tôi đều đang đi tìm kẻ có tội. Người phụ nữ đứng cạnh đây tên là Tamara, và cô ta không thể hiểu tại sao mình lại phải làm nghề bán thân để kiếm tiền nuôi con gái. Còn thằng cha ngồi cạnh cô Tamara đây có tên Octave cũng không ngừng tự đặt ra cho mình những câu hỏi tương tự, cứ trông cái mặt thườn thượt của hắn là bà đủ thấy. Ai là kẻ tàn phá thế giới này? Kẻ xấu đó là ai? Người Sécbi? Mafia Nga? Đám Cực đoan Hồi giáo? Hay đám Các- ten buôn ma túy Colombia? Chẳng có gì để nói cả, ngớ ngẩn hết! Chính xác là “âm mưu liên hiệp - Do Thái” lừng danh trong thập niên 30! Bà biết tôi đang muốn đi đến đâu không, thưa Quý bà Vứt Xó kính mến? Vật bung xung? của Chúng tôi chính là bà. Mỗi người trong chúng ta cần phải nhận thức rõ hậu quả của các hành vi mình gây ra.

Chẳng hạn, nếu tôi mua sản phẩm của hãng Monsanto - ấy là tôi đang ủng hộ các hoạt động biến đổi gien. Bà giao phó khoản tiền tiết kiệm của mình cho một tổ chức tài chính nào đó và nó mang lại cho bà khoản phần trăm lợi tức giúp bà có thể mua được căn biệt thự Chó chết trong những khu dân cư đẹp đẽ của Miami này. Có thể, chưa nhìn thấy trước được những hậu quả của quyết định tầm phào này - quyết định có thể chẳng là gì cả đối với cá nhân bà, nhưng lại có tính quyết định với những người khác; bà có hiểu những gì tôi nói không? Vì cái quyết định này đã biến bà thành CHỦ NHÂN CỦA THẾ GIỚI.

Charlie vỗ bà già cho đôi mắt nhòe nhoẹt nước của bà ta mở ra. Nạn nhân rên ư ử và đang bị ngạt bởi chiếc khăn quàng.

- Bà biết đấy, - hắn tiếp tục, - hồi bé, tôi mê mẩn những bộ phim có James Bond đóng. Trong những bộ phim đó, luôn có một kẻ độc ác muốn làm Chủ

Thế giới, hắn có cả quân đội bí mật ẩn trong một pháo đài ngầm và luôn dọa làm nổ tung thế giới với những tên lửa hạt nhân lấy cắp được ở Uzbekistan.

Bà có nhớ những bộ phim ấy không, thưa bà? Ðấy, cách đây không lâu, tôi phát hiện ra điều này: giống như Louis Ferdinand Céline, James Bond cũng không đoán ra được kẻ ấy là ai. Chủ nhân Thế giới không giống những kẻ độc ác, phải vậy không? Buồn cười thật. Chủ nhân Thế giới diện một chiếc áo khoác nhàu nhĩ, đội một bộ tóc giả màu xanh, sở hữu một ngôi biệt thự vô vị, nằm khoèo trên nền đất với một chiếc khăn quàng tọng trong cổ họng và không biết rằng mình đang là Chủ Nhân của Thế giới! Là bà, thưa bà Wardolar! Và bà có biết chúng tôi là ai không? Chúng tôi là điệp viên 007 đây. Tờ ra ta tam, pa-pa-pam!

Charlie khẽ lẩm nhẩm bản nhạc của John Barry. Hắn hát đúng nốt nhưng không ngăn được Bà Chủ Thế giới đang rên la, đầu vùi vào chiếc gối sặc sỡ theo phong cách Versace (người bất tử bởi sự nghiệp của ông còn sống mãi).

- Ðừng có mong tôi rủ lòng thương, thưa bà Wardroppings. Bà có bao giờ tỏ lòng thương xót ai đó khi hàng loạt cùng phải hứng chịu bởi những cuộc sa thải hàng loạt, những cuộc cải tổ mạnh mẽ cũng như các sự đổ vỡ khốc liệt về mặt xã hội - những thứ diễn ra chỉ vì đôi mắt tuyệt diệu của bà không? Không hả? Vậy thì đừng có ngồi đó mà nỉ non hay tỏ vẻ tội nghiệp, thưa bà. Hãy tỏ ra tự trọng một chút và mọi sự sẽ diễn ra tốt lành. My name is James Bond.

Và chúng tôi tới đây chỉ để yêu cầu bà truyền đạt lại với quỹ hưu trí Templeton của bà với tài sản 200 tỉ euro, rằng kể từ nay, nó sẽ chẳng thể đòi hỏi việc sa thải công nhân tại các xí nghiệp, nếu không, sẽ có ngày càng nhiều những người như tôi đến viếng thăm những người như bà. Bà rõ rồi chứ?

Lúc này, Tamara chen vào.

- Gượm hẵng, Charlie, em có cảm giác hình như bà ta muốn nói điều gì đó.

Ðúng vậy, bà già đưa những ngón tay múp míp như khúc dồi chỉ vào môột bức ảnh lồng khung đặt trên chiếc bàn làm việc. Một bức ảnh đen trắng lồng khung của một chàng lính đẹp trai đang mỉm cười trong bộ quân phục của quân đội Mỹ với chiếc mũ Cát két.

-Ummnưnm-phmmmm - bà già ú ớ, tay chỉ vào tấm ảnh.

Tôi kéo chiếc khăn trong cổ họng bà già ra để xem bà ta muốn nói gì. Bà già liền cất giọng sang sảng khắp gian nhà:

- WE SAVED YOUR ASS IN 44! MY HUSBAND DIED IN NORFUCK1NGMANDIE!!! Regarde, CONNARD, le photo de MON MARI morte CHEZ VOUS a la D DAY!)

Cá nhân tôi thấy rằng, bà già đang có lợi thế ở điểm này. Nhưng điều này đã khiến Charlie nổi đóa.

Tôi hoàn toàn không biết gì về mọi chuyện gia đình hắn. Và tôi xin nói rằng, những chuyện đó đối với tôi sẽ thật đáng ngạc nhiên.

- Nghe này, con mụ già kia. Chúng tao đến đây không phải là để được coi là những xác chết. Mày đã tham dự vào cuộc chiến này chỉ cốt để xuất khẩu cái

thứ Coca-Cola chết tiệt của mình. IT’ S COCA-COLA WHO KILLED YOUR HUSBAND! Ông già tao đã tự tử vì bị sa thải trong nỗ lực tăng thêm lợi nhuận cho chủ. Tao đã tìm thấy cha tao treo cổ, mày hiểu điều đó không, đồ súc sinh già! YOU KILLED MY FATHER!

Theo tôi thì hắn tát bà già hơi mạnh tay khiến bà ta chảy máu mũi. Tôi thề với bạn rằng, tôi đã can giữ hắn nhưng men rượu đã tăng thêm nguồn sinh lực cho hắn.

- MÀY ÐÃ GIẾT ÔNG GIÀ TAO, CON HEO GIÀ NÀY, VÀ BÂY GIỜ MÀY PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM!

Hắn lấy tay đánh bà già tới tấp, thụi vào mắt, dùng chai bia đập lên mũi, giật tung hàm răng giả ra khỏi hàm rồi lại cầm lấy nhét vào bẹn mụ già. Nói chung, hắn đã quyết rút ngắn lại một cuộc đời đầy đau khổ của mụ già đang leo lắt như ngọn đèn trước gió, cho dù, ở một khía cạnh khác, điều này cũng có thể được gọi là tình trạng kích động mạnh.

Tóm lại, trong vòng năm phút qua (cũng chẳng ngắn ngủi gì - ví dụ như một hiệp đấu bốc cũng không kéo dài lâu đến vậy), mụ già Ward tắt thở, để lại căn phòng sặc sụa mùi phân. Những chiếc gối hiệu Versace sẽ đem lại nguồn lợi cho dịch vụ giặt ủi.

Dường như đã quen với những cảnh sa đà như thế này, Tamara vẫn tỉnh rụi không thèm để ý đến. Sau khi kiểm tra nhịp tim bà già và biết rõ ràng bà ta đã tắt thở, nàng bắt tay vào nhanh chóng thu dọn lại căn phòng. Nàng yêu cầu chúng tôi đặt xác bà già ở chân cầu thang nửa Hy Lạp nửa La Mã. Rồi chúng tôi nhẹ nhàng rút ra khỏi ngôi biệt thự ghê tởm này, không quên đập phá chiếc Camera theo dõi bằng những hòn đá trong vườn.

- Ông nghĩ sao, cái camera đó có lưu giữ mọi thứ không nhỉ?

- Không, đó chỉ là hộp khóa từ thôi.

- Và nếu như có dấu vết ở đó thì cũng chẳng ma nào biết được chúng ta.

Cái câu cuối cùng này khiến đám bảo vệ lăn ra cười khi xem lại đoạn băng ghi hình từ camera theo dõi (Một trong số bảo vệ này là người Haiti, nói sành sõi tiếng Pháp). Nhưng họ lập tức thôi cười khi nhận ra bà Ward bị tấn công và hành hung đến chết, và họ cần phải chuẩn bị một bản báo cáo cho Phòng Cảnh Sát Miami.

Cũng chính lúc này tôi không còn suy tư nữa... Khu phố vắng vẻ. Charlie đã bình tĩnh trở lại.

Hắn đồng tình với Tamara:

- Cái đi văng nhà mụ ta thật khiếp quá. Ðến phát nôn vì nó.

Chúng tôi kết thúc buổi tối ở vũ trường Madonna, nơi đám cave chỉ mặc đồ lót. Các nàng xinh đẹp như búp bê dùng răng lôi những tờ mười đô la dắt chỗ khóa quần đám khách đàn ông: Chúng tôi vỗ tay rôm rả và trầm trồ những cặp vú đẹp mê hồn (cho dù chúng có thể được làm từ silicon).

- Với đám đàn bà bao giờ cũng là thế đấy, - Charlie nói, - hoặc họ khiến cho chúng ta chưng hửng, hoặc họ làm chúng ta buồn nôn.

Vì bị chạm vào lòng tự ái nghề nghiệp, Tamara đã thết chúng tôi một màn trình diễn tuyệt vời, nàng đứng trên bục quầy bar, diễn một màn múa lửa, miệng mút cổ chai bia Corona và lấy tay xoa bóp vân vê đầu vú bằng những viên đá từ trong ly Vodka của tôi, cho tới khi chúng tôi bị tống ra khỏi cửa bởi đã dám cạnh tranh không lành mạnh với đám ca ve ở đây. Rồi sau đó, cả ba chúng tôi thiếp đi trong khách sạn, trước màn hình vô tuyến với bộ phim khiêu dâm đặc sắc theo hệ “pay for view” (đặc biệt có cảnh double first anal, điều mà tôi không biết rằng, về mặt kỹ thuật, lại có thể thực hiện được), và, cũng phải thú nhận rằng, những tiếng rên rỉ của nữ diễn viên đã khiến “thằng bé” của tôi trớ hết cả ra quần.

Ngày hôm sau, khi chúng tôi ngồi lên máy bay để trở về Paris (vẫn ở hạng thương gia với giá 35000 fransngười cùng thực đơn là “món ăn từ bột lúa mạch đen nhồi trứng cá hồi với nước sốt cà chua”), Charlie thông báo với tôi rằng, hắn đồng ý nhận chức DC mà người ta đề nghị. Tôi đã cầu Trời cho máy bay rơi nhưng như thường lệ, ông Trời đã không làm theo ý nguyện của tôi. Bởi vậy mà vào một ngày đẹp trời, tôi trở thành ông chủ công ty đồng thời cũng là tên đồng phạm giết người.

7.

Về đến Paris, chúng tôi nhận được bức thư gửi toàn thể nhân viên Rosserys & Witchcraft qua hệ thống e-mail (có lẽ bản thông tư này được soạn thảo với sự hỗ trợ của phần mềm dịch thuật tự động):

“Các bạn đồng nghiệp của Rossery & Witchcraft thân mến,

Một trong những trách nhiệm chính của tôi đối với các khách hàng, các cổ đông của chúng ta cũng như mỗi một người trong các bạn là dự đoán tương lai của Rosserys & Witchcraft. Trong mấy năm gần đây, tất cả chúng ta đã may mắn được nhìn thấy kết quả làm việc tuyệt vời của các nhà quản trị tài ba.

Ðây là những con người tài năng, những chuyên gia marketing tầm cỡ toàn cầu. Chính họ là những người giúp chúng ta đạt được các mục tiêu đặt ra, góp phần đưa tập đoàn của chúng ta trở thành tên tuổi hàng đầu trong lĩnh vực truyền thông thế giới.

Hôm nay, tôi công nhận và ghi dấu vai trò quan trọng của họ trong sự thành công của chúng ta và tôi đang chuẩn bị cơ sở cho một tương lai bền vững của Rosserys & Witchcraft trong thiên niên kỷ thứ ba tới. Bởi vậy mà tôi rất hài lòng và kiêu hãnh thông báo với các bạn về việc bổ nhiệm Jean Francois Parcot vào chức vụ Chủ tịch - Tổng giám đốc của Rosserys Paris. Philippe Enjevin được bổ nhiệm vào chức vụ Chủ tịch danh dự chi nhánh châu Âu. Quyết định bổ nhiệm này có hiệu lực ngay từ bây giờ.

Với tư cách là Chủ tịch danh dự, Philippe sẽ có nhiều thời gian hơn cho các công việc mà ông say mê và yêu thích, cụ thể là làm việc tích cực nhằm đảm bảo chất lượng và hiệu quả trong truyền thông tiếp thị hướng đến các kết quả kinh doanh trên toàn cầu. Chức vụ mới của Jean Francois sẽ cho phép ông tập trung vào lĩnh vực mà ông am hiểu, nơi ông sẽ thể hiện tốt nhất kiến thức và kỹ năng của mình, cùng chúng ta làm việc nhằm nâng cao chất lượng cũng như sự cách tân trong chiến lược hành động - điều mà chúng ta đang nỗ lực thực hiện trong công cuộc phát triển kinh doanh ở tầm vóc toàn cầu. Chính nhờ vào sự năng động cũng như sức làm việc dẻo dai của mình, từ năm 1992, Jean-Francois đã tạo ra sự hợp tác hiệu quả với Madone. Nhân đây, tôi muốn nói lời cảm ơn tới Philippe vì những thành tích to lớn của ông trong công việc với tư cách là Giám đốc chi nhánh Pháp của chúng ta. Chúng ta tin rằng, với sự hiểu biết sâu sắc của mình trong lĩnh vực quảng cáo cũng như khả năng tài chính của khách hàng, Philippe sẽ giúp ích cho toàn hệ thống kinh doanh của chúng ta ở châu Âu.

Jean Francois bày tỏ ý định thay đổi thành phần lãnh đạo bằng bộ phận sáng tạo thông qua việc bổ nhiệm Octave Parango và Charlie Nagoud vào vị trí của Marc Marronnier - người đàn ông đã giã từ đồng nghiệp đi về cõi vĩnh hằng đã khiến cho tất cả bạn bè và người thân choáng váng.

Jean Francois sẽ thông báo cho các bạn những thay đổi khác về cơ cấu tổ chức. Nhân đây, tôi cũng xin có đôi lời với gia đình Marc, rằng cảm nhận đặc biệt sâu sắc của ông cũng như sự nhận biết các cơ hội sáng tạo đã làm phong phú thêm lịch sử hãng ta cũng như sự phát triển của ngành truyền thông toàn cầu nói chung.

Trong khả năng của mình, tôi sẽ hết lòng giúp đỡ  và tạo điều kiện cho Jean Francois, Octave và Charlie làm việc tốt và tôi cũng tin chắc rằng, các bạn cũng sẽ làm như vậy.

Tôi nhìn vào tương lai của Rosserys & Witchcraft với niềm kiêu hãnh, lạc quan và tin tưởng, rằng con tàu “ R&W” của thế kỷ 21 sẽ luôn đứng ở vị trí dẫn đầu.

Xin chúc những điều tốt lành nhất,

Edward S. Farringer Jn.”

Thằng dở hơi Charlie đã thay mặt tôi xác nhận sự đồng ý đối với việc bổ nhiệm này, trước khi chúng tôi đi quay phim một tuần. Tôi buộc phải ký phóc vào một số thủ tục giấy tờ và tự nhủ, biết đâu, khi đảm nhận vị trí này, tôi lại thay đổi được một điều gì đó trong thế giới tởm lợm này cũng nên. Nhưng rồi,tôi đã sai lầm: người ta không bao giờ muốn trao quyền lực cho những kẻ có khả năng sử dụng nó. Vả lại, quyền lực đó là gì? Một trò chơi lỗi thời. Quyền lực ngày nay quả đa dạng, đến nỗi chế độ cũng hóa ra bất lực với nó. Còn chúng tôi thì không ngừng lẩm bẩm lải nhải mãi câu khẩu hiệu trong học thuyết Gramsci: “Muốn đổi hướng máy bay thì trước hết phải leo lên được máy bay đã”. Số phận mới chó chết làm sao! Chúng tôi đã bước vào buồng lái với trái lựu đạn trong tay, và trong khi chĩa súng ra lệnh cho phi công thì phát hiện ra rằng, trong buồng lái không có phi công. Chúng tôi muốn cướp chiếc máy bay trong khi chẳng hề có ai biết lái.

❀ ❀ ❀

[1] Ba thành phố nổi tiếng phồn vinh, sa hoa thời cổ đại.

[2] Giống chó nhỏ có xuất xứ từ Mêhicô.

[3] Các bạn đang chơi trò Vợ chồng tay ba à?

[4] bóng

[5] Double Income No Kid - hai thu nhập, không con

[6] Famille - gia đình: tác giả chơi chữ. Ðây là từ ghép của

n —★— 99 PHỜ - RĂNG Nguyên tác: 99 Francs ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Văn Nghệ TP.HCM 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Frédéric Beigbeder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.