99 Phờ Răng

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

❊ ❊ ❊

Tuy nhiên, buổi thuyết trình đầu tiên của chúng mày trong kế hoạch làm việc với Madone đã kết thúc trong thất bại. Alfred Duler và đám bâu xâu của hắn đang trình chiếu đoạn phim quảng cáo Maigrelette (phương án sữa chua chưa qua tiệt trùng) cho một nhóm người tiêu dùng chọn lọc, và kết quả thử nghiệm không mang lại điều gì hay ho: trong thời gian diễn ra cuộc tranh luận căng thẳng, chúng mày đã buộc phải đấu khẩu với phán quyết của đám các bà già nội trợ dưới năm chục tuổi. “Quá cao”, “quá triển vọng”, “gây căng thẳng lo lắng”, “GRP2 thấp”, “không đủ thuyết phục”, “quá nhiều chất Bắc Phi”, “chất lượng kém ở mặt ngữ điệu, và bộ dạng”, “packshot không đủ gắn kết”... nói chung là cả lô xích xông những cụm từ như vậy. Trong suốt CUỘC tranh luận, chúng mày đã sử dụng đòn võ mồm khi chứng minh “khả năng thay đổi ở khía cạnh âm thanh cũng như việc nhấn mạnh packshot trong phần kết thúc phim”, “tiến hành ASAP” việc định chuẩn lại bộ phim so với yêu cầu gốc”, “tầm quan trọng của sự đổi mới trong lĩnh vực này”, “gây ham muốn ở mức linh cảm tiêu dùng cùng hiệu quả của sự hiện diện trong tâm trí” - nói chung, vào hồi cuối của cuộc tranh luận, khi chúng mày đặt máy điện thoại xuống, khách hàng thường là thỏa hiệp, “với điều kiện là phải chỉnh sửa lại trên máy tính ASAP các nhận xét về việc dựng lại đoạn phim quảng cáo mà Brand Review đã đề ra”.

Thế rồi chúng mày phát hiện ra rằng, chuyện làm sếp không phải là điều gì đó ngọt ngào. Giám đốc sáng tạo cũng giống như một gã thợ mộc mà khách hàng ra lệnh đóng cho một cái bàn khập khiễng, vì hắn là kẻ trả tiền cho chúng mày, là thượng đế của chúng mày. Hơn nữa, các doanh nghiệp quảng cáo cũng quá cẩn thận đến mức ngu đần không nhận ra điểm này, rằng họ đã ném tiền bạc của mình ra cửa sổ để buộc chúng mày tạo ra cho họ mẩu quảng cáo thật vô tích sự. Họ sợ tạo ra sự mếch lòng cho người tiêu dùng (họ gọi điều này là “làm ảnh hưởng đến hình ảnh” của họ) tới mức họ minh bạch một cách khó tin trong vấn đề “hình ảnh”. Họ xuất hiện trên màn hình của chúng mày nhưng lại hoảng hốt lo sợ nếu bị nhận diện ở trên đó. Với tư cách Giám đốc sáng tạo, chúng mày có mặt ở đây chỉ là để xác nhận họ trong khao khát nhuốm màu sắc tâm thần phân lập này thôi.

Và cứ thế, cả chuỗi khinh miệt trong ngành quảng cáo quay đi quay lại vòng tròn chu kỳ của mình: nhân viên sáng tạo coi thường hãng quảng cáo, hãng quảng cáo khinh miệt doanh nghiệp quảng cáo, doanh nghiệp quảng cáo coi khinh người tiêu dùng, người tiêu dùng coi thường chính mình và cộng đồng mình.

Ðây là phần còn lại của đoạn phim 30 giây quảng cáo Maigrelette quay ở Miami: không phải là chỉnh sửa lại bộ phim mà là một sản phẩm bầy hầy, người chẳng thành người, ma chẳng ra ma.

“Tamara ngồi trong một chiếc ghế bành trên  sân thượng của một tòa nhà ngoại ô (chớ cắt bỏ các hình ảnh nhập đề trước khi sản phẩm xuất hiện, phải thay đổi tỷ lệ đôi chân của người mẫu để tạo ấn tượng trong tiềm thức người tiêu dùng; làm sáng làn da trên gương mặt diễn viên). Nàng nhìn vào ống kính Camera và kêu lên: “Tôi đẹp không? Người ta khen tôi đẹp. Nhưng tôi không đặt ra câu hỏi này. Tôi là tôi, đơn giản vậy thôi”. (Bỏ từ này đi: “Người ta khen tôi đẹp” vì nó tạo ra sự nghi ngờ cũng  như câu “Nhưng tôi không đặt ra câu hỏi này” cũng là thừa, vì nếu nhân vật không “đặt câu hỏi” thì cô ta còn nhắc đến làm gì chứ?

Tóm lại, trong đoạn phim quảng cáo nên giữ lại mấy câu này “Tôi đẹp không? Tôi là tôi, đơn giản là như vậy”. Sau đó, nữ diễn viên cầm một hũ Maigrelette lên và nhẹ nhàng mở nắp ra trước khi xúc một thìa cho vào miệng. (Phóng to tất cả những hình ảnh minh họa cho sản phẩm.) Tamara thư thái nhắm mắt lại và thưởng thức sản phẩm. (Có thể kéo dài cảnh này lâu hơn. Ðừng quên rằng đây là cảnh chính (kết quả thứ nghiệm). Việc tạo ra sự thèm muốn sản phẩm đóng vai trò rất quan trọng nhằm nhấn mạnh khái niệm lợi ích của sự thưởng thức hương vị). Sau đó, nữ diễn viên tiếp tục bài “quảng cáo” của mình, mắt nhìn thẳng vào khản giá truyền hình “Bí mật của tôi là... Maigrelette - loại sữa chua tuyệt hảo, không chất béo, với canxi, vitamin và protein sẽ khiến cho bạn trở nên thông minh và khỏe mạnh hơn.” (Nên nghĩ cách làm thế nào bổ sung thêm vào đây hình ảnh minh họa 3D để khán giả có thể nhìn thấy sữa chua được đổ vào trong một bình sữa sánh đặc có các chữ “Canxi”, “Vitamin”, “Protein”, “không chất béo” để gợi ra trong tâm trí các bà hội trợ cảm giác lợi ích thực tế của sản phẩm). Tamara đứng lên và kết thúc với nụ cười đồng lõa: “Đó là bí mật của tôi. Nhưng bây giờ nó không còn là bí mật nữa bởi vì tôi đã chia sẻ hết với các bạn rồi… ha ha ha.” (Nên lược bỏ câu pha trò không cần thiết chiếm tới ba giây trong clip. Ta có thể kết thúc bằng câu “Bí mật của tôi đây” - câu này nghe thuyết phục hơn, đặc trưng hơn, hiệu quả hơn trong điều kiện cạnh tranh).

Packshot kèm Slogan: MAIGRELETTE CHO BẠN DÁNG VẺ THANH MẢNH VÀ TRÍ THÔNG MINH VƯỢT TRỘI” (có thể đưa ra slogan khác nữa không? Ta cần nhắm đến các nhóm đối tượng người tiêu dùng khác nhau có liên quan: trẻ con, người già, trung niên, thanh niên, đàn ông, đàn bà... Và tất cả những thứ đó nằm trong dòng công nghệ quảng cáo tân tiến). Tiếp theo là âm thanh của nhạc nền “Um,mm, Madone.”

Chúng mày cũng chẳng cần đến dòng chữ nền làm gì bởi chúng mày đã có câu khác thay thế: “MAIGRELETTE – TẤT CẢ CHÚNG TA ĐỀU CẦN 

MỘT LIỀU NHO NHỎ (Xem màn IV, Cảnh 4).

n —★— 99 PHỜ - RĂNG Nguyên tác: 99 Francs ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Văn Nghệ TP.HCM 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Frédéric Beigbeder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.