99 Phờ Răng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4.

❊ ❊ ❊

Những mẩu chuyện trò diễn ra trên bờ bể bơi thuộc khu nghỉ dưỡng Savana Beach. Một cô nàng trợ lý ban giám đốc (lắc người rũ nước):

- Nước trong lành quá, mát quá!

Octave:

- Em cũng thế.

Một cô ả phụ trách phân bố quảng cáo (đang cắn xoài):

- Em thèm xoài thế không biết!

Octave:

- Anh cũng thèm em thế không biết!

Một nữ trợ lý giám đốc nghệ thuật (hướng về phía Cafétéria):

- Ta kiếm gì xực đi?

Octave:

- Xực ai cơ?

“Động cơ chạy hết tốc độ. Buổi sáng là những màn tâng bốc nhau theo kiểu “mẹ hát con khen hay”, nơi mà thành tích công việc của hãng được tâng bốc lên tận mây xanh. Tuy nhiên, những thuật ngữ như “tự tài trợ” và “các khoản chi trả hàng năm” vang lên nhằm biện minh cho việc không chi thưởng cuối năm. (Thật ra, tất cả tiền bạc mà chi nhánh chúng tôi kiếm được, đến cuối năm đã chảy vào túi mấy lão hói ở phố Wall, những gã chưa bao giờ đặt chân đến Paris, miệng phì phèo điếu xì gà và cũng chẳng mở miệng nói cảm ơn chúng tôi). Hệt như đám chư hầu thời trung cổ hay nạn nhân của các cuộc chiến tranh Trừng phạt, mấy vị lãnh đạo của “R&W” trút xuống dưới chân các cổ đông chiến lợi phẩm thu được trong năm, người run lên vì lo không thể đáo nợ cho khoản mua chịu toà biệt thư kế tiếp của mình. Buổi chiều dành cho việc tự phê bình nhằm tối ưu hoá năng suất lao động. Octave cho quá nhiều đá vào ly rượu gin-tonic của mình và bây giờ đang mắc chứng cảm du lịch. Ông chủ tịch Philippe và Marc Marronnier thỉnh thoảng kéo hắn ra một chỗ, thì thầm to nhỏ những chuyện kiểu như “Chúng tớ rất vui là cậu đã dứt ra được khỏi cái thứ của nợ kia. Ta sẽ không nhắc đến chuyện này nữa. Cậu thấy đấy, chúng tớ không coi những trò ngông cuồng của cậu là bình thường, vì chúng tớ là những ông chủ thời hiện đại và luôn bình tĩnh. Chúng tớ hiểu tất cả, và cậu sẽ không xin thôi việc chứ, đúng không?” Và Philippe cũng không quên nhắc lại với Octave rằng, những thước phim quảng cáo cho nhãn hàng Maigrelette được quay thành công đã đóng vai trò quan trọng như thế nào trong các mỗi quan hệ tốt đẹp của hãng với tập đoàn Madone.

- Chúng ta vừa có một cuộc họp về chiến lược quảng cáo với họ và tình hình của chúng ta cũng khó khăn đây.

- Xin ông đừng lo lắng, thưa Chủ tịch, em sẽ không làm điều gì ngớ ngẩn với khách hàng đâu. Với lại, như sếp biết đấy, em là người đã tìm ra nữ nhân vật lý tưởng cho đoạn phim.

- Ừ, rồi, con bé Beure[1] đó… Nhưng phải tút sửa lại ở khâu hậu kỳ đấy.

- Sếp yên tâm, cái này đã nằm trong ngân sách rồi. Sếp không hình dung được rằng chúng ta đang có nhiều cơ hội tuyệt vời như thế nào đâu: kiếm một cô em có quả mông tròn và ghép vào nó bộ mặt của đứa khác, chân cẳng thì ghép của đứa thứ ba, tay của đứa thứ tư, ngực của đứa thứ năm. Nói chung là ta tạo ra những tác phẩm chắp vá – và mọi thứ sẽ ok!

- Có lẽ các cậu nên kiếm một chuyên gia giải phẫu thẩm mỹ thay vì kiếm đạo diễn.

Octave không muốn bác bỏ, nhưng cũng không muốn hạ mình. Có lẽ đơn giản là hắn đã chín chắn hơn.

Và bỗng dưng, hắn trở nên kích động:

- Mà tại sao lại không được quay phim quảng cáo với cô bé Beure Bắc Phi nhỉ? Đừng có phát xít như đám khách hàng của chúng ta nhé! Mẹ kiếp, tôi đã chán ngấy vì đống phân phân biệt chủng tộc này rồi! Nike đã phục hồi cái dáng vẻ Pétain trên các tấm pa-nô Nikepark của mình, Nestlé từ chối mời dân da đen trong clip về bóng rổ, nhưng đó cũng chẳng phải là cái cớ để chúng ta cũng lại giống cái đám đê tiện đó! Nhưng, các vị thử nói cho tôi nghe, chúng ta sẽ đi đến đâu nếu không ai chịu mở miệng? Giờ đây, cái nền quảng táo tởm lợm đã đảo lộn tất cả mọi thứ từ chan lên đầu rồi: Gandhi bán máy tính Apple! Cậu cứ thử nghĩ xem - vị thánh chối bỏ bất cứ kỹ thuật tân tiến nào, ăn vận theo kiểu tu hành, chân đi đất, giờ đây đang biến thành một thương gia kinh doanh tin học! Picasso ngự trên loại xe Citroen, Steve McQueen ngồi sau vô lăng chiếc xe Ford, Audrey Hepburn dận giày moca Tod’s! Có lẽ, họ sẽ cạy nắp hòm đứng dậy, đấy, cái đám chết tiệt khốn kiếp đã bị người ta biến thành những tên chào hàng sau khi về với Chúa. Đây thực sự là buổi quần hội của quỷ quái! Là Cannibal Holocaust[2] của những xác chết! Chúng ta đang được nạp năng lượng bằng những xác chết! Những thây ma bán sản phẩm của chúng ta! Giới hạn của sự lộng hành này là ở đâu? Ai sẽ là kẻ ngăn cản lễ tế Tửu thần hỗn loạn này nếu như ông, ngài Philippe, một ông Sếp Lớn, lại cụp đuôi và không thể chống lại chủ nghĩa phân biệt chủng tộc cùng chủ nghĩa dân tộc của nền công nghiệp truyền thông thế giới?

- Cha mẹ ơi, cái gã này đâm ra quấy nhiễu kể từ ngày cai nghiện. Cậu tưởng tớ không bao giờ suy nghĩ về vấn đề này hay sao? Đúng là tớ cũng phát tởm lên vì những gì chúng ta tạo ra, nhưng mà, tớ còn phải nghĩ đến vợ con tớ hơn nữa, hơn nữa, tớ cũng chẳng đau khổ cuồng dại tới mức phải tạo dựng cả một cuộc cách mạng, mẹ kiếp. Octave, hãy nhún nhường chút đi! Cậu cứ việc tắt ti vi, cũng chẳng cần phải mò đến McDonald làm gì, và tớ cũng chẳng có lỗi gì trong mọi chuyện cứt đái này mà là cái đống rác rưởi này là của cậu, là lỗi của thằng đi mua giày Nike do đám công nhân nô lệ ở Indonésia sản xuất ra! Là cái thằng mồm leo lẻo chửi rủa chế độ trong khi vẫn cứ tiếp tục vận hành nó! Nói chung, hãy thôi cái trò biến tớ thằng thằng cuồng! Đúng là có những thứ khiến tớ phát ớn. Nhưng tớ không phản đối việc chọn các cô nàng da trắng vào vai cho đoạn phim quảng cáo, bởi chúng ta là những kẻ bất lực. Những kẻ phân biệt chủng tộc đích thực chính là người tiêu dùng chứ không phải doanh nghiệp quảng cáo. Cũng chẳng phải thủ thuật gì đối với đám người chết: hình ảnh người nghệ sĩ vĩ đại không bao giờ thuộc về chính anh ta,tất cả các thiên tài đều đã chui vào quan tài của mình kể cả khi còn sống. Không, cậu bé Gucche của tôi ơi, điều khiến cho tớ bực bội chính là tất cả những lễ hội mà đám dân quảng cáo nặm ra nhằm buộc người ta phải mua sản phẩm, càng nhiều càng tốt. Tớ ngán đến tận cổ khi thấy gia đình mình cũng dính vào những mánh khoé bần tiện này. Nào thì lễ Nô en - ừ thì ngày lễ này còn chấp nhận được, cho dù Ông già Nô – em vẫn là sáng chế của hệ thống phân phối Mỹ - nhưng bây giờ lại còn sinh ra Ngày của Mẹ (cảm ơn thống chết Pétain), Ngày của Cha, rồi Lễ hội Bà mang tên một nhãn hiệu cà phê, lễ Halloween, lễ Thánh Patrich, lễ tình nhân, Tết Nga, Tết Trung Hoa, ngày Nutrasweet và Tupperware…! sắp tới, trong cuốn lịch của chúng ta sẽ chẳng còn chỗ cho những ngày thường: các vị thánh sẽ được thay thế bằng 365 logo!

- Đấy, sếp thử xem, em đẩy sếp vào thế phản đối là đúng nhá. Em cũng chẳng ưa gì lễ hội Halloween thì người chết lại đến thăm chúng ta. Nói chung như vậy tiện hơn nhiều đấy chứ, chúng ta chẳng cần phải đi đâu cho mệt. Ngày lễ được giao đến tận nhà: CÁI CHẾT BẤM CHUÔNG CỬA NHÀ CẬU! Họ thích thú những trò đó. Cái chết cũng chẳng khác gì gã bưu tá, người mang đến cho ta cuốn lịch nhân ngày lễ Nô en!

- Còn em thì có cảm giác rằng, con người ta thích cải trang thành quái vật rồi nhét những cây nến vào trong quả bí hơn là nghĩ đến những người thân đã khuất. Nhưng ta hãy quay trở lại cái bảng danh sách của sếp: sếp đã quên mất lễ hội kinh doanh lớn nhất – đám cưới. Nó chính là đối tượng chủ yếu của các chiến dịch quảng cáo ngớ ngẩn cũng như các lễ hội ăn mừng kỷ niệm hàng năm, bắt đầu rầm rộ từ tháng giêng – băng rôn của “Cửa hàng Trắng của Mùa xuân” cùng bằng liệt kê các sản phẩm dành cho cặp vợ chồng trẻ của Galery Lafayette, Bon Marché, các trang bìa của mớ tạp chí dành cho phụ nữ, vụ đầu độc ngọt ngào bằng ti vi và radio vv… Các cặp vợ chồng trẻ đang loạn lên vì hàng tỷ thứ quấy rầy đầu óc cứ ngỡ rằng họ lấy nhau là vì tình yêu hoặc vì hạnh phúc gia đình, trong khi trên thực tế, họ cưới nhau là để chúng ta bán được cho họ nhiều xoong chảo, bát đĩa, khăn tắm, bình pha cà phê, đi văng, lò vi sóng… hơn.

- Này, nhân tiện, tớ nảy ra một ý… Octave, cậu có nhớ câu chuyện Barilla mà cậu đã đề nghị với chúng tớ câu slogan “hạnh phúc” ấy không?

- À, có… nhưng mà bên luật sư đã giải thích với tụi em rằng, chuyện đó là không thể được, phải vậy không sếp?

- Đúng! Vì chữ “hạnh phúc” đã xuất hiện trong thương hiệu của Nestlé rồi! “HẠNH PHÚC THUỘC VỀ NESTLÉ”.

- Gượm đã, em không ngạc nhiên về điều đó, thế sếp có biết là Pepsi đang muốn đăng ký sở hữu màu xanh không?

- Hả, cái gì?

- Đúng vậy, thưa sếp, Pepsi quyết định mua và sở hữu màu này. Ngoài ra, hãng này còn tài trợ cho các chương trình giáo dục với đĩa CD room để phát miễn phí cho các trường tiểu học. Tóm lại, các bé sẽ được học trên máy tính của Pepsi; chúng quen đọc chữ “khát” trên phông nền màu xanh của Pepsi.

- Và khi chúng nhìn lên bầu trời có màu xanh Pepsi thì mắt chúng cũng ánh lên màu Pepsi. Còn khi chúng ngã xe đạp thì xương ống đồng của chúng sẽ hằn những vết bầm quay xanh Pepsi…

- Colgate cũng thế. Hãng này tặng băng videocatsset cho giáo viên để họ giải thích với lũ trỏ rằng, chúng cần đánh răng với sản phẩm Colgate.

- Có, em có nghe nói. Công ty Oréal cũng thực hiện y như vậy với loại dầu gội đầu “Petit Dop”. Với họ, việc tẩy tóc tai vẫn chưa đủ, họ còn muốn tẩy luôn cả não của chúng ta.

Philippe bật cười nhưng vẫn không ngăn được Octave đang thao thao bất tuyệt:

- Em cảm thấy dễ chịu khi thấy sếp không dửng dưng với điều như thế này.

- Đơn giản là tớ rút ra điều này: vì chúng ta chẳng có gì khác nên quảng cáo mới chiếm hết chỗ trong cuộc đời chúng ta. Nó trở thành lý tưởng duy nhất của chúng ta. Đó không phải là tự nhiên mà là niềm hy vọng không chịu đựng được sự trống rỗng.

- Khiếp quá! Gượm đã, nhân tiện nói về đề tài này, em muốn kể cho sếp nghe một câu chuyện thú vị. Khi không thể tiêu thụ sản phẩm hoặc chỉ đơn thuần là muốn biện hộ cho đồng lương kếch xù của mình, các nhân viên quảng cáo bèn quyết định THAY ĐỔI BAO BÌ. Và họ trả những khoản tiền khủng khiếp cho các hãng cũng cấp dịch vụ quảng cáo nhằm thay đổi phong cách sản phẩm. Và họ tổ chức họp hành liên miên hàng giờ, vì cái cớ này. Một hôm, em tới công ty Kraft Jacobs Suchard, đến phòng làm việc của một anh chàng trẻ tuổi đầu đinh, mà hắn ta tên là Antoine Poissard… Ponchard hay Paudard gì đó, đại loại một cái tên na ná như thế…

- Poudard.

-…Đúng rồi, Poudard, cái tên không thể quên được. Hắn cho em xem một mớ logo khác nhau mà khách hàng đã đưa ra đề nghị với hắn. Hắn muốn biết ý kiến nhận xét của em. Còn bản thân hắn thì cứ hân hoan, như thể sắp đạt cơn cực khoái vậy – cơn cực khoái công sở! Ôi dào, hắn cho rằng mình là kẻ có ích và quan trọng. Hắn bày hết các dự án của mình lên sàn nhà. Bọn em ngồi đối diện nhau trong toà nhà đồ sộ tại Vélizy. Hắn mày râu nhẵn nhụi, thắt cà vạt “Tintin & Milou”, còn em như một thằng khùng hôi hám. Bọn em nốc cà phê lạnh ngắn do một mụ thư ký già ba chục năm nay chưa ai sờ mó đến mang ra phục vụ. Em nhìn thẳng vào mắt hắn và bỗng nhiên có cảm giác rằng dường như thằng cha này còn hoài nghi, như thể lần đầu tiên trong đời hắn thầm hỏi mình đang làm gì ở đây, và lúc đó, em nói với hắn rằng “nào chọn bất cứ cái nào đi! Hắn nhắm mắt bốc hú hoạ logo nào trúng vào tay đầu tiên, miệng lẩm bẩm những câu “xanh, đỏ, xanh dương, lấy cái nào cũng được!”. Giờ đây, kiểu đóng gói này đang hiện diện trên các kệ hàng của tất cả các siêu thị châu Âu… Nội dụng như thế nào ư? “CHÚNG TA ĐANG CHỌN LỰA HÌNH ẢNH CỦA MÌNH MỘT CÁCH HÚ HOẠ!” - một công thức nghe thật tuyệt, không đúng sao?

Nhưng, Philippe đã quay gót lâu rồi. Lão ta không thích khi bị buộc phải cắn xé bàn tay đã nuôi lão. Lão trốn tránh những cuộc tranh cãi kéo dài. Lão giấu sự phản đối của mình vào ngăn kéo có dòng “màn tự nhạo báng hàng tháng trong các bữa ăn trưa ở Fouquet”. Vì thế mà lão càng cảm thấy buồn ngủ hơn ngay từ buổi sáng.

Octave hít vào rồi thở ra luồng không khí nóng. Những cánh buồm lướt êm ru qua vịnh biển. Đám con gái của hãng tết tóc thành bím để mong được giống với Iman Bowie nhưng kết quả lại nhanh nhác giống Bo Derek lúc về già. Trong khoảnh khắc diễn ra cuộc Phán xét đáng sợ, khi đám nhân viên quảng cáo bị lôi đến để hỏi tội, Octave sẽ chỉ bị coi là có dính dáng một phần. Hắn chỉ là một “apparatchik”, một gã làm thuê hạng xoàng mà vào một ngày đẹp trời bỗng giở chứng ngờ vực cả sự hợp lý của vũ trụ. Chắc hội đồng xét xử đáng kính sẽ tính đến khoảng thời gian cai nghiện của hắn ở Meudon để cho hưởng chế độ khoang hồng. Hơn nữa, trái với Marronnier, hắn không bao giờ được nhận giải thưởng “Sư tử” tại Liên hoan phim Cannes.

Octave gọi cho Tamara, cô tình nhân thánh thiện của mình, trong lòng thầm nghĩ tới Sophie, mẹ của đứa bé mà hắn sẽ không bao giờ nhìn thấy. Có quá nhiều người đàn bà vắng mặt trong cuộc đời hắn.

- Anh có quấy rầy giấc ngủ của em không?

- Tối qua em phục vụ khách hàng ở Plaza, - giọng cô nàng rè rè, - anh không hình dung được đâu, “cái đó” của gã to bằng cánh tay một đứa trẻ, có lẽ em phải cần đến một cái búa đinh mới nhét nó vào nổi. HÃY TRANG BỊ CHO GIAN BẾP CỦA BẠN BẰNG CÁC THIẾT BỊ BẾP NƯỚC ĐIỆN TỬ CỦA CHÚNG TÔI… BUM… BUM… HÃY CHỌN LỰA THẬT CHUẨN, THẬT THÔNG MINH.

- Cái gì vậy?

- Có gì đâu, để khỏi phải trả phí điện thoại ấy mà. Thỉnh thoảng họ lèn vào vài ba cái quảng cáo, đổi lại thì mình nói chuyện xả láng mà không cần trả phí.

- Em cũng chấp nhận cả chuyện khủng khiếp này sao?

- CASTO CÓ ĐỦ MỌI THỨ ĐỒ DÙNG VÀ VẬT LIỆU CẦN THIẾT Ở CASTO – CASTOCASTORAMA. Có sao đâu, anh thấy đấy, em quen rồi mà. Nói tóm lại, à, tóm lại thì cũng may là thằng cha khách hàng của em đêm qua lại say bí tỉ, cái đó của gã mềm èo à, mặc dù nó cứ lù lù như một con ngựa đực. Em thề đấy. Cuối cùng, em đành phải diễn cho gã một màn thoát y ngay trên giường. Gã hỏi rằng có thể hít một mồi heroin ngay dưới chân em không. Sau đó, hai đứa cùng xem ti vi. Thế là em thoát nợ. INTERMARCHÉ – NHÀ VÔ ĐỊCH VỀ PHÂN PHỐI. Mấy giờ rồi anh?

- Ba giờ chiều.

- Ôi, em chết mất, buồn ngủ quá! Em ở Banana và tới bảy giờ vội vội vàng vàng đến nỗi dán cả lông mi giả vào miệng, anh có tưởng tượng được không? Thế anh thế nào, đang ở đâu?

- Nói chung là ở Sénégal. Anh nhớ em quá. Anh đang đọc cuốn “Mở rộng địa bàn gái điếm”.

- Thôi cái trò ấy đi. CAILLAUX CAILLAUX CAILLAUX ĐÈN TOOC-SÔ TỐT NHẤT THẾ GIỚI - CHIẾU SÁNG CẢ TIẾNG VANG. Lát nữa anh có thể gọi lại cho em được không?

- Em có để điện thoại di động bên cạnh không đấy? Em nhớ cẩn thận. Điện thoại di động làm rạn mất ADN đấy. Người ta đã thí nghiệm ở chuột: điện thoại di động làm tăng tỷ lệ tử vong ở loài chuột lên 75%. Anh đã mua một cái gối con để tránh giao tiếp với điện thoại di động, có lẽ em cũng cần làm như thế, anh không muốn não bị u.

- Octave, anh yêu, mà anh làm gì có não nhỉ. CONTINENT – CONTINENT THE BEST PRESENT!.

- Xin lỗi em, nhưng anh thấy khó chịu với mấy cái âm thanh quảng cáo trong mobile của em. Thôi, tạm biệt, em ngủ đi, con linh dương của anh, cô bé berbere của anh, “ân nhân Marrakech” của anh!

Vấn đề của một con người hiện đại không phải là sự độc ác của anh ta. Trái lại, trong phần lớn các trường hợp, bằng những lý do thực tế, anh ta muốn trở thành kẻ hiền lành và từ tế. Có điều là anh ta lại không thích sự buồn chán. Buồn chán khiến anh ta khiếp hãi, trong khi trên thực tế, chẳng có gì hay hơn, tốt đẹp hơn là hàng ngày làm một cữ kha khá mà chẳng mó chân đụng tay vào việc gì, những phút ăn không ngồi rồi, sự trống rỗng, sững sờ trong cô độc hay trong một đám  toàn những kẻ  vô công rồi nghề y hệt mình. Octave hiểu điều này: chủ nghĩa hưởng lạc thực thụ - đó là sự buồn chán. Chỉ có sự buồn chán mới cho phép chúng ta hưởng lạc đúng nghĩa, tuy nhiên, thiên hạ lại hành xử theo cung cách ngược lại: người ta chạy trốn nỗi buồn, đi tìm cứu cánh ở ti vi điện thoại, phim ảnh, Internet, trò chơi vidéo hay một tờ tạp chí thời trang. Họ không hoà nhập được vào những gì họ đang làm, họ sống cứ như trông một phép đo khác, tựa hồ như hổ thẹn được hít thở nơi đây, trong lúc này. Một người ngồi trước màn hình ti vi, tham gia vào các cuộc thăm dò ý kiến tương tác, gọi điện thoại di động hay chơi game Playstation, - những lúc ấy anh ta đâu có sống. Anh ta không tồn tại ở đây, mà đã đi sang một thế giới khác. Có thể anh ta không chết nhưng cũng chẳng sống. Có lẽ sẽ thú vị nếu tính bao nhiêu giờ trong một ngày chúng ta không sống với thực tại và bao nhiêu thời gian chúng ta sống trong thế giới kỳ ảo. Tôi cam đoan rằng, tất cả các công cụ đo thời gian sẽ đánh dấu tên chúng ta vào danh sách những kẻ thuê bao vắng mặt (thuê bao hiện tại không liên lạc được) mà gỡ ra không phải là chuyện dễ làm. Tất cả những ai lên án nền công nghiệp giải trí đều có ti vi ở nhà. Tất cả những kẻ coi thường Xã hội Tiêu dùng đều có một thẻ Visa trong ví. Tình hình rối như canh hẹ và không hề thay đổi kể từ thời Pascal: con người tiếp tục trốn chạy nỗi lo âu, sợ hãi bằng hình thức giải trí, đơn giản bởi nó thống soái tới mức có thể thay thế luôn cả Thượng đế. Vậy thì làm sao để chạy trốn giải trí đây? Câu trả lời là: đương đầu với nỗi sợ hãi.

Thế giới này là ảo, ngoại trừ những khoảnh khắc khi thế giới đó buồn chán.

Và Octave đang tận hưởng nỗi buồn chán dưới gốc một cây dừa. Hạnh phúc của hắn là nằm nhìn hai con châu chấu lẹo nhau bên cạnh hắn trên cát. Hắn lẩm bẩm:

- Chừng nào mọi người trên Trái đất này chấp nhận buồn chán thì thế giới mới được cứu rỗi.

Nhưng, nỗi buồn chán của hắn đã bị gã Marc Marronnier cau có quấy rầy.

- Vậy là cậu chia tay thật sự với Sophie rồi sao?

- Ôi, tôi cũng chẳng hiểu nữa… Mà tại sao anh lại hỏi tôi chuyện đó?

- Thì có sao đâu. Tớ có thể nói chuyện với cậu một chút không?

- Marc, nếu tôi trả lời là không thì anh vẫn cứ nói và tôi buộc phải nghe anh vì anh là cấp trên của tôi.

- Chính xác. Vậy thì cậu nghiệm miệng lại và nghe đây. Tớ đã xem cái clip quảng cáo nhãn hiệu Mairgellet mà các cậu bán cho Madone. Đúng là thảm hoạ. Tại sao các cậu lại có thể nghĩ ra cái đống phân thối hoắc như thế được?

Octave xoa tai để đảm bảo rằng mình không nghe nhầm.

- Khoan, Marc, không phải chính ANH đã lệnh cho bọn tôi tạo ra cái đống cứt ấy sao?

- Tớ ư? Tớ không bao giờ làm như vậy.

- Anh lú lẫn rồi hay sao? Người ta tống cho chúng tôi một đống dự án và anh còn nói rằng, đã đến lúc chúng tôi cần phải thực hiện kế hoạch Orsec, cái cơ hội cứt đái cuối cùng của chúng tôi đấy.

- Xin lỗi đã ngắt lời cậu nhưng tớ không lú lẫn đâu, mà chính cậu mới là thằng lú lẫn, thằng dở hơi chưa hết kỳ cai nghiện, bởi thế đừng có mà lẫn lộn linh tinh nhé, được không? Tớ nhỡ rõ những gì mình nói với đám nhân viên sáng tạo. Tớ chẳng bao giờ để cậu thuyết trình cái thứ dự án vô dụng ấy cho Madone. Tớ phát ngượng khi cứ chường mặt đi ăn uống với khách hàng trong thành phố. “MAIGRELETTE KHIẾN BẠN TRỞ NÊN THANH MẢNH VÀ THÔNG MINH”. Không, cậu đã phỉ nhổ vào tất cả bọn tớ!

- Gượm đã, Marc. Bọn tôi cũng quen với cung cách của anh rồi. Nhưng gạo đã thành cơm rồi: kịch bản Maigrelette đã bán, việc kiểm nghiệm đã diễn ra thành công, hai cuộc họp PPM cũng vậy. Bây giờ có thay đổi thì cũng đã muộn rồi. Tôi đã suy nghĩ rất lâu…

- Tớ không tuyển cậu để suy nghĩ đâu. Hoàn thiện cái dự án đó đi, chưa muộn đâu. Chừng nào phim chưa được phát lên sóng thì còn có thể chỉnh sửa lại. Nói tóm lại, hãy lắng nghe tớ đây này: Làm gì thì làm, nhưng cậu và Charlie cần phải cho ra một kịch bản mới đấy. Mẹ kiếp, các cậu đang đe doạ hình ảnh, danh tiếng của Rosse đấy!

Octave gật đầu im lặng. Mà có phản đối cũng bằng thừa: hắn biết rất rõ rằng, điều khiến Marc lo lắng không phải vì hình ảnh, danh tiếc của Rosse mà là cái ghế bành của hắn đang có nguy cơ lung lay. Nếu Philippe quyết định nói chuyện với hắn trong ngày đầu tiên thì chắc chắn đã có một áp lực khủng khiếp nào đó từ phía Madone. Và hắn lại đá cái trò ngớ ngẩn này sang vài Charlie và Octave. Nói khác đi, tối nay, trong không khí ở Sénégal sẽ có mùi đuổi việc, và, bất hạnh thay, Octave đồ rằng, chuyện đó không hề liên quan gì đến hắn.

❀ ❀ ❀

[1] Người Berbère ở Bắc Phi

[2] Cannibal Holocaust là phim kinh dị của thập niên 80, khi băng video VHS mới ra đời. Bộ phim có nhiều cảnh giết người với mới me rùng rợn. Tại một số nước bộ phim này bị cấm lưu hành.

n —★— 99 PHỜ - RĂNG Nguyên tác: 99 Francs ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Văn Nghệ TP.HCM 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Fédéric Beigbeder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.