99 Phờ Răng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4.

❊ ❊ ❊

Khi Charlie và Octave đứng vào vị trí bị cáo, đại diện phiên tòa đề nghị tất cả những người tham dự ngồi xuống, còn Charlie và Octave phải đứng lên nhưng họ cúi gằm đầu xuống. Đám cớm giám sát tháo còng số tám từ cổ tay họ. Bầu không khí trong phòng xử án giống như trong nhà thờ với những nghi thức trịnh trọng, những chiếc áo dài, và nói chung, giữa Tòa án và lễ thánh tại nhà thờ Đức Bà Paris không có sự khác biệt nào ghê gớm lắm. Nếu có, họa chăng chỉ một điều: cả Charlie và Octave đều không được tha tội. Cả hai chẳng có gì để tự hào nhưng họ lấy làm vui suớng vì Tamara đã thoát được. Phiên tòa xét xử công khai với sự tham dự của đại diện những người làm quảng cáo – những thành phần đã từng có mặt ở đám tang Marrormier. Hai bị cáo có thể nhìn thấy đám cộng sự của mình qua tấm kính bẩn thỉu ngay chỗ họ đứng và hiểu rằng tất cả mọi chuyện rồi sẽ tiếp tục mà không cần có sự hiện diện của họ. Cả hai bị tuyên án mười năm tù nhưng chẳng có lý do gì để chúng ca thán (may sao luật pháp nước này lại từ chối việc dẫn độ chứ nếu ở Mỹ, chúng sẽ bị cho lên ghế điện hệt như người ta nướng những thỏi xúc xích trên một lò than trong bộ phim của Herta).

- MICROSOFT, NGƯỜI SẼ ĐI TỚI ĐÂU?

Tôi mỉm cười khi nhìn thấy câu slogan này trên màn hình vô tuyến treo trên trần xà lim. Tất cả những thứ này với tôi bây giờ sao mà xa xôi quá! Vậy mà chúng vẫn tiếp tục sống như trước đây và sẽ còn tiếp tục lâu dài như vậy. Chúng hát, cười, nhảy bét nhè mà không có tôi. Còn tôi thì đang ho rũ rượi. Có lẽ là bệnh lao (bệnh đang mỗi lúc một mạnh thêm, đặc biệt là đối với các tù nhân).

Tất cả đều là tạm thời và có thể đem ra bán được, trừ Octave. Vì tôi đã chuộc lại tôi ở nơi đây, trong cái nhà tù thối tha này. Người ta cho phép tôi (bằng món tiền lót tay khiêm tốn) được xem ti vi trong xà lim. Những con người ăn uống. Những con người tiêu thụ sản phẩm. Những con người điều khiển xe hơi. Những con người yêu nhau. Những con người chụp ảnh nhau. Những con người du hí đó đây. Những con người còn tin rằng mọi điều trên đời vẫn là có thể. Những con người hạnh phúc nhưng không biết sử dụng tài sản đó. Những con người bất hạnh nhưng không biết làm gì để khắc phục hay tự giúp bản thân mình.

Có hàng triệu thứ người ta sáng tạo ra để không cảm thấy mình cô đơn. “Những kẻ hạnh phúc đang khiến tôi buồn nôn”, – gã Béo Đê tiện Reiser đã nói như vậy. Những kẻ hạnh phúc (Ví dụ, trong màn sương mù tại bến xe buýt có một gã đeo kính mà tôi nhìn thấy qua cửa sổ phòng giam, đang bóp nắn một nàng tóc đỏ dịu dàng), và nói chung, những “happy few” không khiến tôi buồn nôn mà đang làm tôi tức điên vì ghen tị, vì khâm phục, vì bất lực.

Tôi hình dung ra Sophie dưới ánh trăng, với những hạt sương đêm rơi trên ngực trong khi Marc dụi dụi má vào cùi tay nàng, ngay chỗ làn da mịn màng trong suốt và rám nắng. Những ngôi sao phản chiếu xuống bờ vai nàng mềm ẩm. Đến một ngày, khi từ giã cõi đời, tôi sẽ đi tìm họ trên một hòn đảo xa vắng để gặp vợ con tôi. Và khi mặt trời lặn, tôi sẽ nhìn thấy con bé. Ở tận đáy cùng của cái xà lim khắm mùi nước đái này, tôi đã nhìn thấy nó qua phiên bản tái tạo cứa bức tranh Thuyền độc mộc của Gaughin. Chẳng hiểu tại sao tôi lại cắt bức tranh này từ một tạp chí để treo lên trên chiếc giường trong xà lim của tôi. Nó khiến tôi thao thức. Tôi cứ ngỡ rằng mình sợ chết trong khi thật ra tôi lại đang sợ sự sống này.

Chúng muốn chia cắt tôi và con gái tôi. Chúng đã làm hết cách cốt để tôi không còn nhìn thấy cặp mắt tròn mở to của con bé. Giữa hai cơn ho, tôi vẫn kịp hình dung ra đôi mắt trẻ thơ của nó – hai vòng tròn đen to đang khám phá cuộc đời. Lũ chó má suốt ngày phát lên ti vi mẩu quảng cáo Evian với những đứa trẻ đóng vai Esther Williams. Chúng bơi theo nhịp bản nhạc “Bye bye Baby”. Chúng bóp chết hai lá phổi tàn tạ của tôi. Cặp mắt trẻ thơ lấp lánh. Chúng không cho tôi thở nữa. Cái miệng của nó giữa hai bầu má tròn trĩnh. Đôi bàn tay nhỏ bé xinh xinh bấu lấy cổ tôi run rẩy. Bầu má nó thơm thơm mùi sữa. Tôi vục mũi mình vào tai nó. Họ không cho bố được rửa đít hay lau khô nước mắt cho con. Họ không cho bố chúc mừng con ngày con chào đời. Tự kết liễu cuộc đời mình, mẹ con đã giết chết cả chính con.

Chúng nó đã cướp mất của tôi đứa con gái ngủ ngon lành trong nôi, tay gãi má trong giấc mơ, thở nhanh, ngáp rồi lại bắt đầu thở đều và chậm hơn. Đứa con tôi với cặp lông mi dài cong vút hệt như các ngôi sao màn bạc, cặp môi đỏ và khuôn mặt trắng xanh, một Lolita với làn da dịu dàng phẳng mịn như thể nhìn thấy được những mạch máu nhỏ ở thái dương hay mu mắt. Chúng đã không cho bố nghe được tiếng cười giòn giã của con khi bị cù vào mũi, chúng không cho bố ngắm nhìn đôi tai trắng màu ngọc trai như vỏ xà cừ của con. Chúng đã không cho bố biết rằng Chlóe của bố đang chờ bố ở phía tận cùng bên kia của thế gian. Và có lẽ, chính đứa con tôi là người tôi tìm kiếm khi chạy theo đám đàn bà con gái. Cái gáy mềm dịu lông măng, cặp mắt đen lay láy mở to, những đường nét thanh tú – chẳng uổng phí tí nào khi tôi yêu những cái nét ấy ở những cô gái trẻ trung khác, vì chúng gợi cho tôi thấy những nét của con gái tôi. Nếu tôi thích loại len ca-sơ-mia thì đó chỉ bởi cái thứ len đó dạy cho tôi quen với làn da của con. Và nếu tôi rời khỏi nhà cứ mỗi khi đêm đến thì cũng chỉ bởi tôi đang tập quen với những đêm mất ngủ bên vành nôi con.

Ôi, giá như tôi không phải ngồi bóc lịch ở đây, mà là gã trai bản sao của tôi. Giá như gã đang nằm ếp rệp trong cái xà lim khẳm mùi cứt đái này, còn tôi là kẻ ra đi, các bạn nghe thấy không, RA ĐI! Tôi sẽ sung sướng biết mấy nếu như được đổi chỗ của mình cho gã – và có lẽ gã sẽ lấy làm hạnh phúc lắm khi ở chốn này: ăn ở miễn phí, còn tôi thì có lẽ sẽ tự do ở phía tận cùng thế gian này. Có lẽ tất cả mọi người đều chiến thắng khi chơi trò đổi chác này. Nhưng không, đơn giản là tôi nghĩ lung tung vậy thôi. Tôi còn đi đâu dược nữa đây khi buồng phổi đang bị hư hại mất rồi.

Và như vậy, tôi đã hoàn thành cuốn sách của mình với giá bán là 99 phờ-răng. Mà ngốc thật: trong đầu tôi vừa thoáng qua ý tưởng slogan hay nhất cho Mairgellet: “BẠN ĐỪNG NÊN VỪA ĐẸP LẠI VỪA NGU!”

Giờ đây chỉ cần mua lại bản quyền bài hát của Jacques Brel rồi chọn lấy một đoạn trong đó, nơi ca sĩ rống lên như thế này chẳng hạn “VỪA Đ…Ẹ…P L…Ạ…I V…Ừ.. A. A N…G…U. Nếu coi đây là giọng nói lồng vào từ bên ngoài, ta sẽ có được slogan “MAIGRELETTE – CHỚ NÊN VỪA Đ…Ẹ…P LẠI VỪA N…G…U.” Một phương án quá tuyệt! Chắc là nó sẽ lọt vào hồ sơ chờ duyệt. Tiếc rằng những điều này có lẽ chỉ là ước nguyện mà thôi!

Những chắn song sắt trên ổ cửa sổ duy nhất của xà lim trông giống như một mã vạch hàng hóa.

Trên ti vi đang phát đi bản nhạc của nhóm Les Enfoires, bản nhạc do Jean Jacques Goldman, Francis Cabrel, Zazie và những thành viên khác thực hiện. “Hãy đưa anh đến tận cùng trái đất/ Hãy đưa anh đến xứ sở nhiệm màu/ Nơi đó, dưới ánh mặt trời phương nam, tất cả sẽ là vô vị/ Ở đó, anh đang lừa dối số phận khốn cùng của mình”.

Thế là tất cả cái đám giết người kêu la, rên rỉ từ sáng đến tối cuối cúng cũng đã hạ gục được tôi. Mà có đáng gì đâu nếu như chúng vò đầu bứt trán suy nghĩ trước khi làm hại những người vô tội khác. Hôm qua, xác Charlie đã được tìm thấy trong vũng máu – hắn đã dùng mảnh sắt tây từ hộp cá trích Saupiquet để cắt gân cổ tay. Thằng cha ngớ ngẩn này đã tìm cách quay cảnh cắt gân tay của mình bằng webcam rồi tải lên Internet dưới hình thức truyền trực tiếp. Nhưng điều cơ bản là người ta không thể tìm ra Tamara, và tôi cũng vui rằng nàng đã trốn thoát. Chúng sẽ đốn hết tất cả trừ nàng.

Và tôi đang ngồi cô độc xà lim dành cho phạm nhân VIP, với ti vi và sách, không sao, tôi chịu được hết, tất cả cũng đâu có đến nỗi tệ lắm (cho dù cái chốn này khắm mùi nước đái và tôi ho ra cả mảng phổi). Thậm chí tôi đã nặn ra trên giường mình phiên bản Thuyền độc mộc mà Gaughin sáng tác năm 1896. Bức tranh này nằm trong bộ sưu tập của Sergey Sukin và được trưng bày tại Viện bảo tàng Ermitage ở Leningrad. Tôi ho suốt ngày trước bức tranh này: một người đàn ông, vợ anh ta và cô con gái của họ đang nằm cạnh chiếc thuyền độc mộc của mình trên một bãi biển vùng Nam đảo.

Trong một trong những bức thư cuối cùng của mình, Gaughin viết: “Tôi là một kẻ man rợ”.

Tôi cần phải thuyết phục bản thân rằng mình không phải là một tên tội phạm ngồi tù mà là kẻ tư nguyện rời bỏ thế gian này. Rốt cục thì các thầy tu cũng sống một cuộc đời cô độc trong các tĩnh phòng của mình đấy thôi.

Tôi ngắm bức tranh Thuyền độc mộc, ngắm nhìn cảnh siêu thoát này, cặp vợ chồng và đứa con gái của họ, còn ở hậu cảnh, Gaughin đã vẽ cảnh hoàng hôn đỏ rực, hệt như một cây nấm nguyên tử, còn tôi bơi đến với họ, nhảy lên chiếc thuyền độc mộc và đi tìm họ trên đảo. Họ sẽ yêu quý tôi, chắc chắn là thế, và tôi cố hết sức bơi vào bờ, trong khi bơi, tôi gặp những con cá-mặt-trăng, những con cá đuối chúa vuốt ve hai lòng bàn tay tôi bằng cặp vây của chúng. Tôi sẽ tìm thấy họ, và chúng tôi sẽ làm tình với nhau, cả Tamara và Sophie, cả Duler và Marronnier. Họ đã chạy trốn khỏi xã hội, nhưng tôi sẽ vượt qua được tất cả, chúng tôi sẽ tạo dựng một gia đình mới, sẽ làm tình cả bốn người và tôi sẽ hôn lấy hôn để đôi bàn chân của Chloé, đôi bàn chân bé đến độ nó nằm gọn trong lòng bàn tay tôi. Bạn sẽ thấy rằng tôi bơi đến với họ trên hòn đảo ma, bởi bạn tin tôi mà, đúng không? Đương nhiên, tôi biết rằng mình cho dù thế nào thì vẫn bơi dưới biển, tôi uống nước và cảm thấy vô cùng dễ chịu, nói chung, cảnh mặt trời lặn trong bức tranh của Gaughin cũng gợi cho ta nhớ đến vụ nổ bom nguyên tử.

n —★— 99 PHỜ - RĂNG Nguyên tác: 99 Francs ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Văn Nghệ TP.HCM 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Fédéric Beigbeder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.