Octave đã quay trở lại đúng hẹn với nghiệp quảng cáo bằng việc tham dự hội thảo ở Sénégal. Rosse như một trại lính, đôi khi đám cấp trên cũng cần ban cho lính lác cơ hội được “sổng trại” dưới cái tên gọi “hội thảo chuyên đề về động cơ làm việc”. Nói cách khác, 250 mống chuyển lên xe buýt để di chuyển đến sân bay Roissy. Trong số này có khá nhiều cô nàng thư ký đã lập gia đình (nhưng không chồng), đám nữ kế toán viên mắc chứng suy nhược thần kinh (với cả mớ thuốc chống trầm cảm), đám lãnh đạo trịch thượng gia trưởng, một cô nàng tiếp tân ngực to như quả bưởi, mụ giám đốc béo ú như khúc giò (đã trở nên tươi tỉnh như thài lài gặp cứt chó kể từ ngày được ngủ với giám đốc nhân sự) và một đám nhân viên sáng tạo đang ra sức cười hô hố với khát khao được trông giống như các chuyên gia sáng tạo thực thụ. Tất cả hát ông ổng hệt như ở quán karaoke, nếu không đủ lời, họ sẵn sàng chế ra lời bài hát mới. Họ to nhỏ buôn dưa lê và đố nhau ai sẽ ngủ với ai ở Senegal. Octave mong đợi và kỳ vọng nhiều ở đám gái điếm địa phương mà Dorothy O’ Leary - một cô bạn phóng viên ở France 2, đã ca ngợi hết lời với hắn. Còn cô nàng Odile 18 tuổi với tấm lưng trần, chuỗi băng đô trên tóc, giày sục dưới chân, túi đeo bằng vải jean quàng qua vai, đang mút một cây kẹo Chupa-Chups với Coca-Cola. Có lẽ cô nàng đang “suy ngẫm về cuộc đời”. Làm thế nào để nhận ra một cô gái 18 tuổi giữa cả đám con gái khác? Dễ ợt: nàng không có vết nhăn lẫn bọng dưới mắt, má nàng căng đầy như má trẻ sơ sinh, nàng đeo máy nghe nhạc Walkman, nghe nhạc Will Smith và “suy ngẫm về cuộc đời”.
Odile được tuyển vào chân biên tập viên tập sự trong thời gian Octave nằm viện. Cô nàng say mê tiền bạc và danh vọng nhưng lại ra bộ giả nai. Tất cả các cô bé mới lớn đều như vậy: làn môi hé mở và cặp mắt phấn khích hệt như Audray Marnay trong sery ảnh của Terry Richardson. Giả nai vẫn là đỉnh cao của chủ nghĩa bon chen danh lợi. Odile kể cho Octave chuyện cô nàng đã tự xuyên thủng lưỡi để đeo khoen vào đó như thế nào vào một buổi chiều thứ bảy:
- Anh biết không, chẳng hề có thuốc gây tê gì đâu. Tay thợ xăm dung kìm kéo lưỡi anh ra để đâm cái đinh ốc vào tận bên trong đó. Nhưng em đảm bảo là không hề đau, chỉ hơi bất tiện một chút khi ăn thôi, nhất là lúc đầu. Hơn nữa, cái mùi lỗ khoen của em bị sưng tấy lên nên ăn gì cũng có mùi mủ.
Cô nàng chẳng bỏ cặp kính đen ra (“đây là kính điều chỉnh mà”) và chỉ đọc các tạp chí thời thượng tiếng Anh xắc xơn (Paper, Talk, Bust, Big, Bloom, Surface, Nylon. Sleazenation, Soda, Loop, Tank, Very, Composite, Frieze. Crac, Boom, Hue). Odile ngồi cạnh Octave và tháo chiếc Walkman ra khỏi tai chỉ nhằm chuyển tải một thông điệp cho hắn rằng, nàng ta sẽ không còn xem ti vi nữa (“không lẽ lúc nào cũng chỉ có mỗi kênh Arte sao”). Octave thầm hỏi không biết hắn sẽ làm quái gì ở chốn này (câu hỏi muôn thuở kể từ ngày hắn cất tiếng khóc oe oe chào đời). Odile chỉ tay sang một toà nhà khổng lồ nằm cạnh xa lộ:
- Anh nhìn xem… Khu 4000. Em sống ở đó, ngay gần Sân vận động quốc gia. Ban đêm, đèn pha bật lên, đẹp y như trong phim Ngày độc lập vậy.
Nhưng Octave không có phản ứng gì. Cô nàng liền lợi dụng lúc này để buôn chuyện với cô bạn đồng nghiệp về vụ nhổ lông của họ.
- Bồ ơi, sang nay, tôi đến chỗ bà chuyên gia thẩm mỹ. Nhổ lông bằng laser khiếp quá, nhất là ở chỗ kín ấy. Nhưng nói chung là tôi hài lòng bồ ạ.
- Ôi, nhân chuyện của bồ, bồ nhớ nhắc tôi mua kem rụng lông ở sân bay nhé.
- Mấy giờ ta đến Dakar bồ nhỉ?
- Khoảng nửa đêm. Tôi sẽ đến thẳng vũ trường luôn. Ta chỉ có ba đêm, phải tính sao cho phù hợp.
- Ồ, chết rồi, tôi quên mất băng cát xét Lara Fabian rồi bồ ơi!
- Trên máy bay tôi luôn đắp mặt nạ để tránh khô da. Tôi thường dùng nước tẩy trang, và dùng kem dưỡng da.
- Tôi thì làm móng. Sơn móng chân xong là tiếp đến móng tay.
Octave cố tập trung đầy óc. Phải làm sao học cách không cần cái thứ bột trắng kia, chấp nhận thực tế khắc nghiệt, tôn trọng người khác và trở thành một con người bình thường.
Hắn muốn đánh dấu việc xuất viện của mình bằng điều gì đó tốt đẹp, bởi vậy, hắn tung đòn thăm dò:
- Các em ơi, các em thấy sao nếu như bọn anh làm tình với các em ngay tại đây?
Cả đám phẫn nộ, và hắn thì lại cảm thấy thích thú với điều đó:
- Mẹ kiếp thằng cha tâm thần tội nghiệp!
- Thà chết rục xương còn hơn.
Hắn mỉm cười.
- Các em từ chối cũng bằng thừa. Con gái thường gật đầu khi quá muộn, khi chàng trai đã bỏ cuộc, hoặc là quá sớm, khi họ chưa hề mở lời đề nghị.
- Mà này, anh đây sẵn sàng chi những năm nghìn cơ đấy.
- Thử nghe xem anh ta nói gì kìa. Cứ làm như chúng ta là gái điếm không bằng!
- Em xem lại mình xem! Một trăm nghìn cũng chẳng ma nào thèm ngủ với em đâu nhé!
Octave cười hô hố - quá ầm ĩ để trông có vẻ tự nhiên:
- Anh báo cho các em biết nhé: Casanova thường chi tiền cho đám tình nhân, nghĩa là chuyện đó chẳng có gì là đáng hổ thẹn cả.
Rồi hắn đưa cho họ xem bức ảnh siêu âm nhận qua đường bưu điện.
- Các em thử xem, đây là đứa con tương lai của anh. Không lẽ điều này lại không gợi được ở các em sự dịu dàng đối với ông bố tội nghiệp này sao?
Nhưng với cách này, hắn đã thất bại. Khu 4000 thu nhỏ dần trong chiếc kính hậu chắn gió. Nghĩa là Octave đã mất thói quen tán gái? Nghĩa là hắn không đủ sức thuyết phục? Nếu có một điều gì đó không dung hợp được với sự mỉa mai, giễu cợt thì đó chính là sự cám dỗ. Một cô nàng trong đám gái hỏi hắn:
- Không biết anh có mang theo tạp chí trang trí nội thất không?
- Tờ nào? Newlook? Playboy? Penthouse?
- Ha ha. Anh chàng Octave tội nghiệp của em lúc nào cũng đùa được.
- Tớ thì nghĩ, hắn ta đúng là loại thô bỉ. Tớ cứ tưởng người ta đã chỉnh lại não cho hắn ta rồi cơ mà?
- Ôi, rõ là người ta chưa chữa xong bệnh cho hắn ta. Các cậu thử ngó hắn xem kìa – đúng là một tuýp alzheime.
Octave cúi xuống nhìn đôi bàn chân nén trong đôi giày màu tím (giá trị mỗi chân tương đương một tháng lương trợ cấp thất nghiệp). Sau đó, hắn ngẩng đầu lên, than vãn với đám gái:
- Thôi, tha cho anh đi, các tiểu thư ơi. Có bao giờ các em nghĩ rằng, tất cả những người mà các em nhìn thấy ngoài phố, tất cả những ai đi qua trước mặt các em, đều sẽ chết? Đằng kia có thằng cha ngồi sau tay lại con Audi Quattro. Và kia là con mụ thần kinh tứ tuần vừa mới đuổi kịp chúng ta trên con xe Mini Austin! Tất cả đều là cư dân sống trong các toà nhà cao tầng ẩn sau những bức tường chống ồn nhưng chẳng hề hiệu quả gì! Các em có tưởng tượng rằng, cái đám này sớm hay muộn rồi cũng sẽ biến thành một đống xác người chồng chết lên nhau không? Kể từ khi hành tinh này hình thành, 80 tỉ người đã sống ở đó. Các em hãy ghi nhớ lấy con số này! Hãy hình dung rằng, chúng ta bước trên xác của 80 tỉ người chết. Còn bây giờ hãy nghĩ xem, tất cả chúng ta, những ai chịu án treo, đều đang đào một cái huyệt khổng lồ của đống xác chết. Cuộc sống này chính là một cuộc diệt chủng chẳng kém chẳng hơn.
Giờ đây, hắn đã thật sự phá vỡ bầu không khí. Và hài lòng. Rồi khẽ nắn túi áo da hiệu Marc Jacobs tìm chiếc hộp xanh đựng thuốc ngủ Lexomil. Hộp thuốc khiến hắn yên tâm, như việc xianuya dành cho người anh hùng trong Kháng chiến trước cuộc hỏi cung của Sở mật thám Đức trên phố Lauriston sáu chục năm về trước.