Đã mấy tháng trôi qua trên Đảo Ma. Họ đã chán cảnh đóng giả vai người chết. Họ có cảm giác rằng, trạng thái vô công rồi nghề dưới ánh mặt trời thật là nặng nề, khó chịu. Họ khổ sở vì được chăm sóc, tĩnh dưỡng tốt. Họ sống đời sống thực vật ngay giữa muôn cỏ cây. Khi thoải mái dễ chịu, họ gia nhập vào những đám đông và làm tình với nhau bằng đủ cách.
Nhưng chỉ sau một thời gian, họ bắt đầu chán ngán những trò nhục dục như thế. Và thế là họ chuyển sang trò tập tennis, săn bắt cá ngoài khơi, trượt nước tham quan vịnh, đánh bóng bàn dưới tán cây dù khổng lồ, chơi bi sắt, thi xem ai uống nhiều sâm banh Dom Perignon hơn – thật khó tin! – và thậm chí ngay tối hôm ấy, Caroline đã tự tay là ủi những chiếc áo phông cho Patrick, còn hắn thì vô cùng hài lòng khi thấy nàng muốn tự tay mang chiếc bàn dùng để ủi đồ thay vì bấm chuông gọi người giúp việc. Hắn không nghĩ rằng bản thân đã xúc động đến như vậy khi được quay trở lại với những điều giản dị này. Và họ thường thư giãn trong những căn phòng cách ly cảm giác hay trên những tấm đệm có hơi nước ấm hoặc trong các buổi mát xa bằng hương liệu hay các chương trình tập shiatsu.
Thế giới hiện đại là con đường duy nhất và không có ngả thứ hai.
Màu xanh da trời, màu xanh da trời, màu xanh da trời… cái màu này thì họ có quá nhiều, và họ đang chán ốm với cuộc sống chốn thiên đường. Họ nằm dài trên những chiếc ghế gấp hay những chiếc ghế bành bằng mây kiểu Emmanuellen[1] và gãi hông, gãi mông bên một bể bơi, nơi Mona, Tania và Lola đang bì bõm. Những cô bé mới lớn được thuê bao này đang để cho ba cu cậu mới lớn chưa mọc râu uể oải chia nhau “con sò” cạo nhẵn của mình. Chúng béo phì, bụng phưỡn to, mặc những chiếc quần ca rô chẳng cần buộc dây thun mà vẫn không tụt. Bạn thử ngó nhìn chúng xem, những gã trai đần độn ham mê khoái lạc đã biến thành những tên nghiện rượu bằng sự đớn hèn của mình: những gương mặt hả hê thỏa mãn của chúng được phủ một lớp mờ dày. Chúng đang nhảy điệu lambada mà chẳng hề lo bị trừng phạt. Chúng chạy trốn khỏi loài người – những kẻ với chúng chẳng mấy quan trọng bằng hoa hay những con sông đổ nước vào biển. Chúng nghe nhạc reggae Caliornia. Chúng cố nuốt nấm đất và trứng cá hồi với sự ghê tởm, kinh hãi để rồi trở thành những kẻ tròn trịa như đứa bé con chúng. Caroline chơi với con, Patrick làm vườn, còn đứa bé bi ba bi bô. Hạnh phúc đang khiến cho người ta lừ đừ say.
Năm 1998, trung bình một tuần mỗi gia đình Pháp chi 640 phờ-răng cho lương thực, thực phẩm. Hãng Coca-Cola bán một triệu lon mỗi giờ trên toàn thế giới, có hai chục triệu người thất nghiệp ở châu Âu.
Có lẽ họ mệt mỏi vì báo chí, ti vi hay sự lo lắng, họ lay lắt sống trong sự uể oải ấm áp suốt những chuỗi ngày giống hệt nhau.
Mỗi một giây trôi qua, hãng Barbie bán ra hai con búp bê trên toàn thế giới. 2,8 tỉ cư dân hành tinh sống với mức dưới 2 đô la mỗi ngày. 70% cư dân Trái đất không có điện thoại và 50% sống trong cảnh tối tăm vì không có điện. Ngân sách dành cho các hoạt động quân sự của thế giới vượt quá 4.000 tỉ đô la, tức là bằng hai lần tổng số nợ nước ngoài của các quốc gia đang phát triển.
Caroline bắt đầu nghĩ rằng, việc nuôi dạy con gái mình theo kiểu này quả là khủng khiếp.
Không lẽ cô con gái yêu sẽ không bao giờ được ra khỏi đây nữa? Nó cần phải có sự ô nhiễm, những tiếng ồn và những ống xả xe hơi.
Patrick rầu rĩ trong rừng tre. Ngay cả âm thanh của những đợt sóng xô cũng chẳng còn ru ai được nữa. Thời gian lặng lẽ trượt chuồi qua người họ. Họ đang buồn chán với những ly cocktail nhiều màu và thường xuyên bị choáng váng đầu óc. Gió biển mặn mòi gây cho họ bệnh đau nửa đầu. Biển lấp lánh trùng lắp, một ngày như mọi ngày. Đại dương trờ nên suy sụp.
Tài sản riêng của Bill Gates bằng tổng thu nhập quốc dân của Bồ Đào Nha. Tài sản riêng của Claudia Schiffer được đánh giá là hơn 30 triệu euro. Hai trăm năm mươi triệu trẻ em trên thế giới làm việc để đổi lấy vài xu mỗi giờ.
Phải trở về, quay lại với thế giới rộng lớn kia! Có cảm giác rằng, thậm chí ngay cả những con chim cũng mắc chứng đau nửa đầu... Patrick nảy ra nhiều ý tưởng, dự án, slogan và chúng cứ quay mòng mòng trong đầu hắn, hắn nhớ như vậy và không thể quên được…VỚI NHỮNG GÃ TRAI KHỎE MẠNH YÊU NHỮNG CHÀNG TRAI NHẸ NHÀNG, THƯ SINH HƠN VÀ NHỮNG KẺ THƯ SINH THẾ NÀY LẠI ĐI YÊU ĐÁM GÁI ĐIẾM VỐN CHỈ KHOÁI MỖI COCAIN VÀ TIỀN.
Thế giới hiện đại là con đường duy nhất mà không có ngả thứ hai.
Họ cưới nhau, bỏ nhau, rồi lại lấy nhau, sinh con đẻ cái, chẳng trông nom nuôi dạy chúng mà lại đi nuôi dạy con thiên hạ, trong khi kẻ khác lại nuôi dạy con cái họ. Mỗi ngày, 200 khối tài sản lớn nhất thế giới cứ phình ra thêm 300 đô la mỗi giây. Bình minh là hoàng hôn tự động đảo chiều. Hoàng hôn là bình minh trở lại trong cuộn phim. Trong hai trường hợp, cả hoàng hôn lẫn bình mình đều có màu đỏ và kéo dài rất lâu. Người ta đồ rằng, có tới 25% các loài động vật có thể bị xóa sổ khỏi bề mặt Trái đất trước năm 2025. Tất cả các câu chuyện cổ tích đều được kết thúc bằng công thức này “Họ sống với nhau sung sướng, hạnh phúc và có rất nhiều con”. Chấm hết. Nhưng chẳng ai kể với chúng ta về những gì xảy ra sắp tới, mà chỉ là những gì đã xảy ra trong quá khứ: một hoàng tử tuyệt vời khi biết rằng những đứa trẻ không phải là con đẻ của chàng, bắt đầu rượu chè, bỏ công chúa để lấy một phụ nữ trẻ hơn. Còn công chúa phải trải qua mười lăm năm la lết khắp các bệnh viên tâm thần, các con của nàng vướng vào vòng cần sa ma túy, thằng lớn tự vẫn, thằng út hành nghề đĩ đực trong các vườn hoa Trocadero.
Patrick và Caroline sống hết ban ngày để chờ màn đêm buông xuống và sống qua đêm để chờ bình minh. Rồi sẽ tới một ngày, khi mà họ làm tình không phải vì hoan lạc mà để được yên ổn trong một tuần. Tất cả những vịnh nhỏ lấp lánh như pha lê, những vũng san hô chẳng khác gì những bức tường xà lim giam cầm họ lại trong đảo. Ngay cả túp lều làm bằng đá san hô và gỗ đước của họ cũng bị nước bọc quanh. Hòn đảo này là một lâu đài ma. Cả ngày dài, họ chơi trò bói hoa – yêu – không yêu, yêu hơn nhiều – không yêu lắm, yêu không nhiều đến thế, yêu kém hơn hôm qua, yêu hơn ngày mai. Năm tỉ năm nữa, thế giới sẽ đến ngày tận thế và khi mặt trời nổ tung thì Trái Đất sẽ bị thiêu rụi hệt như một quả thông bị súng phun lửa bắn vào. Mặt trời rọi chiếu qua các tàu lá cọ khô. Mặt trời là một cái đĩa màu vàng, một cuộc đếm ngược chiều. Doanh số của General Motors (168 tỉ đô la) bằng tổng thu nhập quốc dân của Đan Mạch. Mặt trăng giữa ban ngày, chân ngâm trong nuớc, tiếng sóng vỗ về ấm áp, gió chướng gây buồn nôn, mùi hoa giấy, những bó hoa jacaranda có mùi thối gây cảm giác buồn nôn như mùi từ hộp nước quýt hiệu Stick-Up của hãng Airwick.
❀ ❀ ❀
[1] Tên một bộ phim khiêu dâm cùng tên của Pháp