99 Phờ Răng

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6.

❊ ❊ ❊

Ai dà, ai ở trong phòng làm việc của tôi vậy? À, vị Chủ tịch của hãng chúng tôi. Ông mặc quần trắng, khoác áo blazer xanh đen có hàng khuy màu vùng và một chiếc mùi soa trắng trong túi ngực, chiếc sơ mi ca rô màu hồng vichy (dĩ nhiên rồi, chứ còn mặc loại nào nữa). Tôi vừa kịp xóa đoạn văn này khỏi màn hình máy tính. Ông vỗ vai tôi với vẻ gia trưởng: “Thế nào, làm việc chứ?”. Philippe rất quý tôi - ông có cảm giác rằng tôi đang giữ một khoảng cách nào đó với nghề này. Và ông cũng thừa biết rằng, thiếu tôi - ông chỉ là con số không, và ngược lại: không có ông, tôi cũng chẳng bao giờ nhìn thấy đảo vắng, thứ bột trắng cùng mấy em ca ve (Veronica đờ đẫn nằm lên người Fiona phừng phừng, còn tôi ở trên cùng, trên người Veronica). Phillip thuộc típ người mà tôi sẽ ân hận về họ khi bị lột mặt nạ cũng ngành quảng cáo Pháp sau khi cuốn sách này được xuất bản. Philippe trả lương cao cho tôi để thể hiện tình yêu của mình với tôi. Còn tôi kính trọng ông vì căn hộ của ông lớn hơn căn hộ của tôi. Và lần này, ông vỗ vào vai tôi với kiểu rất lạ, thì thào vào tai tôi bằng giọng căng thẳng:

- Này... Cậu có mệt không đấy?

Tôi nhún vai:

- Vâng, em mệt kể từ khi chào đời cơ..

- Octave, cậu biết là ở đây mọi người đều ngưỡng mộ cậu. Nhưng cẩn thận chút, có vẻ như sáng nay cậu làm điều xằng bậy ở công ty thì phải. Duler đã gọi tớ đến mục kính hiện trường và chỉnh xạc cho một trận. Tớ đã phải cử một nhóm tạp vụ đến xóa các tác phẩm nghệ thuật của cậu. Có lẽ, đã đến lúc cậu cần nghỉ ngơi chăng?

- Thế sếp không nghĩ rằng tốt hơn hết nên tống cổ em ra khỏi công ty này sao?

Philippe cười và lại vỗ vào lưng tôi lần nữa:

- Làm gì mà ghê thế! Làm gì có chuyện đó chứ, chúng tớ đánh giá cao tải năng của cậu. Công việc của cậu có lợi cho Rosse – cậu nhớ xem, dân Mỹ mê những đoạn phim quảng cáo của cậu “Orangina - Cola” như thế nào, rồi câu slogan của cậu “ĐIỀU NÀY THẬM CHÍ LÀ QUÁ WONDERFUL” đã được Ipsos ghi nhận và xếp hạng cao ra sao, nhưng có lẽ cậu nên bớt tiếp xúc với khách hàng đi, nhỉ?

- Sếp nghe đã, em cư xử đúng mực đấy chứ, thưa sếp; tay Duler chó chết tra tấn em bằng mớ spam trên Internet. Sếp có khi phải cám ơn em vì em đã không nhờ Charlie phát tán vi rút Trojan horse để phá tan cái hệ thống dữ liệu của hắn ta. Xử lý cái vụ ấy mới tốn kém chứ xối rửa cái chuồng xí của công ty thì nhằm nhò gì!

Philippe vừa bước ra khỏi phòng, vừa cười váng khắp cả hành lang – dấu hiện chứng tỏ ông ta chẳng hiểu cóc khô gì. Tuy nhiên, sự kiện chủ tịch công ty đích thân đến phê bình tôi, - lại là dấu hiệu tốt lành đối với việc sa thải tôi: đơn giản, ông chỉ cần liên lạc vơi tôi qua mạng Intranet. Con người ta đang trở nên ít nói chuyện với nhau hơn, và nói chung, khi có ai đó buộc phải nói toẹt sự thật vào mặt bạn thì mọi việc GẦN NHƯ là đã quá muộn.

n —★— 99 PHỜ - RĂNG Nguyên tác: 99 Francs ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Văn Nghệ TP.HCM 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Frédéric Beigbeder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.