99 Phờ Răng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 36 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4.

❊ ❊ ❊

Và bây giờ, chúng mày hãy nhập hồn vào viên cảnh sát trưởng Sanchez Ferlosio, 53 tuổi, đang ngồi trong văn phòng chật hẹp của mình tại Cannes. Đã cuối ngày, chúng mày lắng nghe tiếng con ve sầu, khoan khoái nghĩ đến week end bình yên cùng một vại vang trắng ngay quầy buffet De la Ga. Bỗng nhiên, chúng mày nhận được lệnh bắt giam quốc tế qua e-mail cùng với một băng video kèm theo. Chúng mày nhấp chuột vài lần và trên màn hình vi tính lập tức xuất hiện ba nhân vật người Pháp mặc đồ trắng đen đang đi ra từ một biệt thự và nói to “Cậu có nghĩ camera sẽ ghi lại không? – Không, đó là hệ thống cửa từ mà. – Với lại, nếu có dấu vết thì cũng chẳng ma nào biết được chúng mình”. Rồi họ bước đến gần ống kính với một hòn đá to tướng.

Chúng mày rị mọ lần mò một thông điệp bằng tiếng Anh với nội dung “First Degrex Murder Prosecution” (thế đấy). Chúng mày không rành tiếng Anh nhưng nói ngắn gọn thì mọi việc được tóm tắt thế này: vào tháng hai năm nay, cảnh sát bang Florida yêu cầu viên cảnh sát trưởng Miami điều tra về những kẻ có liên quan đến việc quay phim quảng cáo vừa qua.

Máy tính cho ra kết quả với tên tuổi và nghề nghiệp của ba nghi can người Pháp, và khi đọc đến phần khai nghề nghiệp của họ, chúng mày lập tức hiểu ra nguyên nhân vì sao người ta lại tới quấy rầy chúng mày đúng vào lúc Liên hoan Quảng cáo Cannes đang diễn ra. Chúng mày hoài niệm về cái thời đã qua, khi mà công việc của chúng mày còn chậm chạp và khó khăn, và rồi chúng mày nhấc máy gọi để xin danh sách những thành viên tham dự Liên hoan phim Cannes và đăng ký lưu trú tại khách sạn Palaces de la Croisette.

Mày và Tamara tỉnh giấc khi trời đã xế chiều: những tấm ri đô Carlton rất dày nên chúng mày không nhìn thấy ánh sáng ngoài trời. Chỉ cần móc tấm biển “Xin đừng quấy rầy” vào cửa là đám phục vụ khách sạn sẽ để chúng mày yên. Chúng mày đã nốc rượu tì tì cả đêm nhưng mày vẫn chưa tỉnh hẳn khỏi cơn say hàng trắng: chúng mày muốn thử món “nấm” gây ảo giác được chuyển từ Amrsterdam sang. Và nhờ có thứ nấm này mà vào khoảng bốn giờ sáng, mày đã nẩy ra một ý tưởng quảng cáo cho Humex Fournier (viên thuốc chống cảm cúm):

“MỘT CÔ EM TÓC VÀNG CẮT NGẮN NGỒl Ở BĂNG GHẾ SAU TRONG MỘT CHIẾC XE MERCEDEC LỘNG LẪY, BÊN MỘT GÃ Ả RẬP GIÀU CÓ. TAY TÀI XẾ BỊ CẢM NẶNG. BỖNG NHIÊN, GÃ TÀI XẾ BẮT ĐẦU HẮT HƠI: “HẮT… XÌ” ĐÚNG VÀO LÚC CHIẾC XE CHUI VÀO ĐƯỜNG HẦM ALMA. MÀN HÌNH ĐEN KỊT, TIẾNG BÁNH XE KIN KÍT VANG LÊN CÙNG TIẾNG VA ĐẬP MẠNH. LOGO “HUMEX FOURNIER” HIỆN LÊN VỚI SLOGAN “HUMEX FOURNIER – BẠN HÃY CHẶN NGAY CƠN CẢM CÚM CỦA MÌNH TRƯỚC KHI NÓ CHẶN BẠN!”

“Không đến nỗi tồi!” – mày tự khen mình rồi đọc lại những dòng viết nguệch ngoạc trên góc mẩu khăn bàn. Dòng chữ này đã từng đem lại niềm hy vọng cho mày với giá không dưới một triệu euro. Nhưng mày còn có phương án tốt hơn thế nữa.

“JOHN KENNEDY (CON) LÁI MỘT CHIẾC MÁY BAY THỂ THAO TRÊN VÙNG LONG ISLAND. ANH TA BỊ CẢM NẶNG, HO VÀ HẮT HƠI LIÊN TỤC. CAROLYN, VỢ ANH TA HƠI LO LẮNG. ĐIỀU NÀY HỢP VỚI BESSETTE, CÁI TÊN THỜI CON GÁI CỦA CÔ. CAROLYN ĐƯA CHO ANH MỘT VIÊN HUMEX FOURNIER NHƯNG JOHN TỪ CHỐI VÌ HỌ ĐÃ QUÁ TRỄ ĐỂ ĐẾN DỰ ĐÁM CƯỚI CỦA CÔ EM HỌ. BỖNG NHIÊN ANH TA BẮT ĐẦU HẮT HƠI RẤT MẠNH, MÁY BAY CHỆCH KHỎI ĐƯỜNG BAY. LOGO “HUMEX FOURNIER” HIỆN RA VỚI SLOGAN “HUMEX FOURNIER. ĐỪNG CÓ BẮT ĐẦU MÀ CHÚI MŨI XUỐNG ĐẤY”

Đêm qua, lần đầu tiên mày và Tamara trải qua những phút giây thăng hoa thật tuyệt vời. Và đó là một cuộc ái ân ngọt thơm như mùi trái mơ và tự nhiên như thiên nhiên vốn có. Octave, mày xứng đáng với tiếng tăm và danh hiệu chuyên gia thâm nhập cơ thể phụ nữ. Trên MTV, nhóm REM hát “Đây là ngày tận thế và anh cảm thấy dễ chịu”.Tamara sà đến bên cạnh khi mày đang loay hoay tìm một mẩu khăn ăn để lau những ngón tay loét nhoét vừa sục vào món “nước cốt mơ” xong. Nàng có cặp môi ngọt ngào (cũng là món nước cốt mơ). Nàng vuốt ve mày bằng những ngọn tóc lười biếng. Tamara có làn da mịn màng và bóng đến mức có thể soi thấy mình trong đó. Mày lại cương cứng ngay sau khi đạt cơn cực khoái. Mà chuyện này đã từ lâu rồi không xẩy ra. Khi đã gắn bó lâu dài với một ai đó, người ta thường không biết đến lần cương cứng thứ hai nữa. Thế mà lần này lại rất thú vị: mày vừa phóng tinh xong, bọn mày tình tứ nhìn nhau, rồi nhấp một chút nước, rồi cùng hút thuốc lá, huyên thuyên chuyện nọ chuyện kia rồi rúc rích cười và đột nhiên, trong nháy mắt, cơn thèm muốn lại sôi sục trở lại.

Khi Tamara ngủ, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán nàng trông như những giọt sương. Như Paul-Jean Toulet từng viết trong cuốn tiểu thuyết “Bạn gái Nane của tôi”, nàng có cái “duyên dáng yêu kiều của các cô gái lai với vẻ mệt mỏi, trễ nải vì không phải mó chân đụng tay bao giờ cả.” Và bây giờ, mày vẫn ngạc nhiên là trước đây đã phải mất nhiều thì giờ để cởi chiếc áo hở cổ màu trắng của nàng. Nếu như mày biết được rằng, nó ngọt ngào ra sao! Nàng nhuộm tóc, nhưng không chỉ có màu vàng, mà còn uốn quăn gợn sóng.

Khi nàng quay đi, tất cả đám đàn ông đều ngoái cổ nhìn theo. Nhìn nghiêng, nàng có dáng vẻ chăm sóc kỹ lưỡng nhưng mềm mại, cặp mắt ánh vàng mà da diết. Tất cả đám đực rựa cứ nằm dài ra mà ngắm nhìn nàng với những lời tán dương, khen ngợi. Món tóc gợn sóng của nàng dường như không đuổi theo nhịp của nàng. Chúng bồng bềnh phía sau nàng và trong mỗi bước chân nàng, món tóc ấy tỏa ra mùi thơm quen thuộc – mùi nước hoa “Ám ảnh”… Mùi của Sophie trong buổi lãng mạn ban đầu, khi nàng thử nghiệm quyền năng của mình với mày và cong bờ môi hệt như như Carolina Herrera trong một mẩu quảng cáo. Điều đó đã khiến mày nghĩ rằng, cả mày lẫn nàng ân ái cùng nhau mà chẳng cần dùng tới bao cao su.

- Cẩn thận đấy, Tamara, anh dễ có con lắm đấy.

- Anh dọa em đấy hả? Mười năm nay, em uống thuốc ngừa thai đều đặn. Thế anh có bệnh tật gì không đấy?

Cả hai vờ nhắm mắt trước chương trình truyền hình cáp. Thế rồi gã Charlie hét toáng lên trong điện thoại, làm cả mày lẫn nàng bừng tỉnh:

- Ta có sida rồi! Nhận được sida rồi!

- Gì th-ế-ế?

- Nghe này: Bộ Y tế vừa cho chúng ta ngân sách quảng cáo phòng chống Sida, tuyệt không? Mười triệu euro đấy!!!

Tamara quay sang mày:

- Có chuyện gì thế anh?

- À, đâu có gì đâu. – Charlie gọi ấy mà. – Chúng ta nhận được sida.

Suốt cả tối đến sáng, chúng mày chỉ dùng loại nấm gây ảo giác chuyển từ Armsterdam sang (mỗi “cây nấm” có ba chân và bốn đầu), và câu chuyện của bọn mày chuyển sang một hướng khác:

- Anh có hai đầu.

- Tủ sắp nổ tung này.

- Em là siêu sao.

- Anh muốn xem phim, em có biết tại sao không, điều này có bình thường không?

- Để hiểu được anh đang hỏi cái gì thì có lẽ câu trả lời của em sẽ muộn màng đấy.

- Anh vẫn không ngừng suy nghĩ trong đầu.

- Anh đã chiến đấu với mini bar, thế mà nó thắng đấy.

- Thế cũng chẳng nên trò trống gì đâu.

- Anh lại trở lại là anh.

- Em chẳng muốn xem phim con heo tí nào. Chả ra làm sao cả, nhưng mà dù sao thì nó cũng ok.

- Lũ đàn bà con gái các em, tại sao cứ muốn giữ bọn anh cho mình?

- Em không chịu được những câu bắt đầu bằng kiểu “tôi không chịu nổi…”.

- Em làm cho anh hết cơn khát yêu đương.

- Còn anh thì vẫn không thôi lừa dối em.

- Chính xác. Nhưng anh có thể làm điều tồi tệ hơn nữa kia – cưới em.

Chúng mày có nhận biết được sự khác nhau giữa đám giàu sang và kẻ nghèo hèn không? Bọn nghèo hèn bán ma túy cho đám giàu sang để sắm giày Nike, còn lũ nhà giàu lại bán giày Nike để mua ma túy.

Biển nhảy múa trong vùng vịnh đen ngòm. Hôm nay, biển không chơi trò đổi thay lấp lánh. Chỉ đến hôm sau, Tamara mới báo cho mày biết là nàng đã rời xa mãi mãi.

- Với ai?

- Với Alfred Duler, khách hàng của anh ở Madone ấy! Anh ấy điên dại với em, gửi cho em vài chục tin nhắn mỗi ngày. Tụi em ngủ với nhau tuần trước. Anh ấy đưa em đến Trianon Palace và chút nữa thì điên lên vì hạnh phúc, mặc dù anh ấy sợ chết khiếp, cái anh chàng đáng yêu ấy. Anh biết không, anh ấy cũng tử tế ra phết, còn tuyên bố với em nhiều thứ ghê gớm lắm, thậm chí còn hứa bỏ vợ để có em, vì cô vợ nghe nói đang làm khổ anh ấy và khiến anh ấy chán ngán.

- Cũng chẳng có gì mới nhỉ, chính hắn cũng đang làm cho cả triệu triệu người phát ngán nữa. Nhưng em định thế nào với con gái em – để nó lại Ma Rốc à?

- Không, Alfred muốn em đưa con gái em về Pháp. Anh ấy muốn bọn em sống cùng nhau. Rồi sẽ li dị vợ để cưới em – nói chung là anh ấy sẵn sàng làm tất cả… Anh biết đấy, chỉ cần có vòng eo thon thả và cái lưỡi dẻo là có thể khiến cho một lão già ngũ tuần lăn kềnh càng.

- Và trẻ hơn vợ hắn hai chục tuổi.

- Nghe này, anh đừng có kiểu nói ấy nhé. Anh thừa biết rằng, cơ hội như thế này thường rất hiếm khi xảy ra. Đây là cơ may duy nhất của đời em và em sẽ không để vuột mất đâu! Em sẽ tạo dựng cuộc sống cho mình, sẽ trở thành một quý bà sang trọng. Lần đầu tiên trong đời, em sẽ có một ngôi nhà của mình. Em sẽ có thể trang trí cho ngôi nhà mình và em sẽ có tên là bà Duler, con gái em sẽ là tiểu thư Duler, chúng em sẽ có một chiếc xe hơi với những kỳ nghỉ mát ở Provence. Cái chính là em có được cảm giác yên ổn, an toàn, có thể thoái mái ăn uống và chẳng còn sợ mập nữa. Nhưng em cũng sẽ không quên anh đâu, nhớ đến dự đám cưới của em nhé. Thậm chí, em còn muốn anh trở thành người làm chứng cho hôn lễ, nhưng Alfred không muốn thế đâu, hắn rất ghen với quá khứ của em.

- Em đã kể hết chuyện chúng mình cho hắn sao? Em điên hay sao vậy? Hắn là khách hàng chính của anh đấy.

- Không, em không kể hết đâu. Vả lại, anh ấy cũng không tò mò cho lắm, chỉ nghĩ là chúng ta đã giấm mẻ gì đó với nhau. – Điều đó thì không đúng, ít nhất cho tới tận đêm qua.

- Đúng, bởi vậy mà em đã cưỡng hiếp anh mà. Em đến phát chán vì chúng mình chẳng làm tình bao giờ. Mà anh thỏa mãn quá rồi chứ, anh thử nói đi xem, anh có mãn nguyện không, có thích không? Em không muốn rời anh mà không cho anh nếm thử món hàng của mình. Chính nhờ anh mà mọi thứ mới đến với em đấy. (vừa nói, nàng vừa chỉ tay vào trang bìa tờ Elle – nơi có bức hình của nàng do Jean Marie Périer chụp với tựa đề “Tamara: Maigrelette theo phong cách Beur”)

- Nhưng em không định đến xem lễ trao giải “Sư tử” à?

- Nghe này, Alfred không muốn thế, anh ấy là kẻ nặng óc sở hữu đấy, vì thế em chẳng muốn làm anh ấy phật ý. Hơn nữa, ở một khía cạnh nào đó thì anh ấy đúng: anh ấy nói rằng, nếu em muốn đóng phim thì đừng nên mất thì giờ với lĩnh vực quảng cáo.

- Như thế có nghĩa là mọi chuyện giữa anh và em đã kết thúc. Thế mà anh lại đang bắt đầu yêu em đấy!

- Thôi, quên đi anh, lần cuối cùng anh cũng nói như thế với em, lúc đó thì quá sớm, nhưng bây giờ thì lại là quá muộn.

Và thế là nàng hôn mày – nụ hôn cuối cùng – và mày để cho cổ tay mảnh dẻ của nàng tuột ra. Mày để nàng ra đi vì mày luôn để mọi người ra đi như vậy. Mày để nàng đến với con đường sự nghiệp của một siêu sao điện ảnh, cái sự nghiệp mà cả mày lẫn nàng đều hiểu rõ. Mày đang càng ngày càng cảm thấy bị ho lao. Vào cái khoảnh khắc nàng đóng cửa bước đi là mày cảm thấy tiếc nuối từng giây phút đã được ở bên nàng.

Bầu trời hòa vào đại dương xa xăm và nó được gọi là chân trời. “Vào buổi bình minh của thiên niên kỷ thứ ba… “ Đã từ lâu, người ta nói với chúng ta như vậy, và cuối cùng thì thật lạ lùng là chúng ta cũng đã nhìn thấy nó. Không đến nỗi khủng khiếp lắm. Những con tàu chở dầu đi ngang qua vịnh biển để lại phía sau đuôi tàu những chiếc đuôi óng ánh sắc cầu vồng (nghĩa là ô nhiễm dầu). Mày xem bức ảnh siêu âm Sophie gửi, nó ngày một mờ đi, nhưng mày không nheo mắt lại mà mở to mãi cho tới khi hai má mày đẫm lệ.

Mày sẽ gặp những con người đến thay đổi cuộc đời mày nhưng họ không biết điều đó và rồi họ lặng lẽ phản bội mày, giao kết với kẻ thù của mày rồi sau đó mày nhìn họ ra đi như một đội quân vừa cướp phá xong, trên nền hoàng hôn cùng những đổ nát.

n —★— 99 PHỜ - RĂNG Nguyên tác: 99 Francs ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Văn Nghệ TP.HCM 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Fédéric Beigbeder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.