99 Phờ Răng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

❊ ❊ ❊

Chiếc máy bay chứa đầy đám chuyên gia quảng cáo. Nếu nó rơi thì đó sẽ là sự khởi đầu của cuộc diễu hành chiến thắng của Công lý. Nhưng cuộc đời đã được tạo ra một cách đểu cáng như vậy, rằng máy bay chở đám chuyên gia quảng cáo sẽ không bao giờ rơi. Chỉ có những chiếc máy bay chở đầy những con người vô tội, những kẻ tình nhân mê muội, những nhà hoạt động từ thiện của nhân loại, những Otis Redding, những Lynyfd Skynyrd, những Marcel Dady, những John-John Kennedy con… mới rơi. Và điều này sẽ khiến các nhà hoạt động truyền thông thế giới rám nắng kia trở nên ngạo nghễ; họ sợ những cuộc sụp đổ trên thị trường chứng khoán hơn là sợ các vụ máy bay rơi. Octave mỉm cười khi gõ dòng này vào laptop của mình. Hắn quan trọng, hắn giàu, hắn sợ hãi - những điều đó là tương hợp với nhau. Hắn nốc một chai Vodka ngâm thuốc bổ trong khoang “Espace 127”. (“Trong Espace 127, bạn sẽ cảm thấy dễ chịu khi ngồi vào những ghế bành cực kỳ thoải mái. Chúng nghiêng được 127 độ, vì đây là độ nghiêng thích hợp tự nhiên với cơ thể trong trạng thái không trọng lượng. Các dãy ghế ở khoang này được trang bị điện thoại, videoplay cá nhân và mũ chống ồn. Ghế bành trong Espace 127 mang lại cho bạn sự tiện nghi lý tưởng để làm việc và thư giản” - quảng cáo của hãng hàng không “Air France Madame”.

Ở khoang thương gia, đám nhân viên bộ phận kế hoạch chiến lược đang tán tỉnh các cô nàng bên bộ phận artbuyer[1], mấy tay phó tổng đang mồi chài đám đàn bà con gái bên sản xuất chương trình truyền hình; một gã điều phối viên – chuyên gia quốc tế đang xoa đùi con mẹ giám đốc phát triển. (Trong bất cứ một xí nghiệp nào, người ta cũng dễ dàng nhận ra những cô nàng ngủ với các đồng nghiệp: họ là những kẻ duy nhất trong công ty biết ăn mặc khêu gợi.) Trò “nhảy ngựa” dưới hình thức “cuộc thảo luận chuyên đề” có mục tiêu là “thắt chặt mối quan hệ giữa các nhân viên trong tập thể công ty”. Octave đã được dạy cách chấp thuận và phục tùng trật tự này. Hơn nữa, cuộc đời là một khoảnh khắc ngắn ngủi mà chúng ta được ban tặng trên một hòn cuội quay vô hạn trong không gian, vậy cớ sao ta lại sử dụng khoảnh khắc ngắn ngủi ấy cho việc tranh luận về lợi ích của cái gọi là SỰ TỐI ƯU HOÁ? Tốt hơn hết là chấp nhận luật chơi.

- Chúng ta được rèn luyện để chấp thuận những nguyên tắc đó mà không cần phải suy nghĩ, bận tâm. Tôi lướt sóng trên vực thẳm. Nào, có ai ở đây muốn hú hí với tôi một chút không?

Trước kia, những trò khiêu khích của hắn thường khiến mọi người cười toét, còn bây giờ, chúng khiến cho người ta phiền lòng.

- Sau những gì mà con người đã tạo ra cho ông Trời, chắc lẽ Người cũng đã tự gán lấy cho mình cái nợ đời là tồn tại, các em không tin điều đó sao?

Một bầu không khí cô độc bao trùm đám đông. Hắn không ngừng mở hộp thư thoại, nhưng chỉ nghe được độc câu này:

- “Hộp thư thoại của bạn không có thông tin nào mới cả”.

Octave thiếp đi khi bộ phim với sự diễn xuất của Tom Hanks (không phải là diễn viên, mà là thuốc ngủ) mới diễn ra được chừng phân nửa. Hắn mơ thấy một trận ăn chơi chè chén truỵ lạc ở Bahamas. Ở đó, hắn có cuộc “thám hiểm” vào đại bản doanh của hai “con sò” nhẵn thín không lông và tong tỏng nước của Vanessa Lorenzo và Heidi Klum. Hắn không còn nghiến răng nữa. Hắn ngỡ mình đã rũ được những thứ của nợ này. Hắn tưởng tượng hắn có chỗ lùi, lùi một bước, hai bước với một khoảng cách khá lớn. Hắn thở dài kín đáo và phun cái thứ “nước cốt dừa” ướt đẫm cả chiếc quần jean Levi-Strauss (model 501 trong bộ sưu tập “Chí tuyến buồn” thu-đông 2001).

Cả chiếc máy bay chở đầy dân quảng cáo hạ cánh. Mọi người đều nhận hành lý của mình và sau đó lên tiếp một chiếc  xe buýt. Cả đám rống một bài của Fugain mà chẳng hề quan tâm đến ý nghĩa bi quan trong lời bài hát “Tôn vinh cuộc đời, tôn vinh cuộc đời, như thể ngày mai chúng ta sẽ chết. Ta hát tới tận ngày mai/ Tới tận cái chết.”. Bỗng nhiên, Octace chợt hiểu tại sao con tàu vũ trụ trong phim Star Trek lại mang tên “Enterprise”: hàng Rosserys & Witchcraft rất giống với con tàu vũ trụ này được phóng vào khoảng không giữa các vì sao để kiếm tìm nền văn minh ngoài trái đất. Ngoài ra, cái đám đồng nghiệp lại có những cái tai nhọn hoắt.

Vừa đến khách sạn, cả đám liền phân tán khắp nơi: một vài cô nàng nhảy ào xuống bể bơi, những nàng khác đi shopping, số khác nữa – leo lên giường đi ngủ. Những kẻ không buồn ngủ thì đến Roll’s nhảy nhót với Odile có bộ ngực no nê, tràn đầy sức sống. Octace bám theo họ, mang theo chai Gordon’s và châm một điếu ganja.

Trên bãi biển, sự vật dần dần hiện rõ ra. Đám con gái da đen lượn lờ. Một cô bé trong bọn buông câu:

- Anh có muốn em không? Đến loge (lều) của em đi.

Nhưng vì cô bé nói giọng địa phương Conakry nên Octave nghe ra thành:

- Anh có muốn em không? Đến loche[2] của em đi.

- Đến là buồn cười. Loge hay loche cũng đều là dối trá. Mà tất cả những thứ đó cũng bình thường thôi. Hắn lấy bàn tay che mặt, thì thào:

- Em yêu, anh không chơi gái, anh chỉ thích làm cho họ đau khổ thôi.

Khu du lịch Saly bao gồm mười lăm khách sạn được đặt dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của quân đội Sénégal. Hãng đã chọn Savana, một khách sạn với nhiều phòng ngủ có máy lạnh, hai bể bơi đèn bật sáng cả đêm, sân chơi ten nít, sân golf mini, trung tâm thương mại, sòng bạc và sàn nhảy - tất cả đều toạ lạc bên bờ Đại Tây Dương. Kể từ thời diễn ra các cuộc săn rượt của safari của Hemingway, châu Phi đã thay đổi nhiều. Giờ đây, phần chủ yếu của lục địa này đang bị thế giới phương tây phó mặc cho sự chết chóc và huỷ diệt vì căn bệnh thế kỷ. (bệnh AIDS đã giết chết hai triệu người dân ở đây vào năm 1998, chủ yếu chỉ vì các phòng thí nghiệm dược phẩm chế tạo ra loại thuốc đặc trị như hãng dược phẩm Mỹ Bristol-Myers-Suibb - từ chối hạ giá thuốc). Đây cũng là một địa điểm lý tưởng để thúc đẩy động cơ làm việc của đám cán bộ cấp trung: trên mảnh đất đang bị vi rút HIV, nạn tham nhũng tàn phá cùng những cuộc chiến tranh phi nghĩa và nạn diệt chủng diễn ra liên miên, đám nhân viên quèn từ các quốc gia tư bản lấy lại lòng tin vào chế độ đã cho họ bú mớm.

Họ mua những chiếc mặt nạ làm từ gỗ mun hay đồ lưu niệm địa phương, tranh luận (hoặc ngỡ rằng họ đang tranh luận) với đám thổ dân về những đề tài tương lai, gửi về nước mớ bưu thiếp với khung cảnh trần đầy nắng ấm khiến cho gia đình họ đang cóng lạnh bởi mùa động Paris phải ghen tị với hạnh phúc của con em mình. Đám nhân viên quảng cáo nhìn nhận châu Phi như một ví dụ phủ định của cuộc sống này: các người cứ việc ngắm nhìn thoả thích, cứ việc thăm viếng nơi nọ nơi kia để rồi khi quay trở về nhà cảm thấy nhẹ người với ý nghĩ rằng, còn có những con người sống khổ sở, tồi tệ hơn họ nhiều lần. Và thời gian còn lại trong năm sẽ trở nên dễ chấp nhận hơn: châu Phi đang được dùng làm vật đối trọng đồng thời cũng nhằm để biện mình cho sự may mắn, tốt lành của họ. Đám dân nghèo chết đi có nghĩa là lũ nhà giàu có quyền được sống.

Chúng tôi rẽ sóng trên một chiếc scooter, chụp ảnh bằng máy Polaroid, chẳng ai quan tâm đến ai, tất cả đều đi dép tông. Ở châu Phi, khi một người da trắng tiếp xúc với một người da đen, trong giọng nói của anh ta không có âm hưởng của sự khinh miệt mang tính phân biệt chúng tộc như trước nữa. Giờ đây, mọi thứ diễn ra còn tồi tệ hơn. Giờ đây, hắn nhìn đám cư dân da đen bằng con mắt thương hại của vị thầy tu đang xức giọt nước thánh cuối cùng cho một kẻ tử tù.

❀ ❀ ❀

[1] Người làm cầu nối giữa hãng quảng cáo và các chuyên gia làm việc tự do, mua sản phẩm của họ về cho hãng.

[2] Con ốc sên

n —★— 99 PHỜ - RĂNG Nguyên tác: 99 Francs ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Văn Nghệ TP.HCM 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Fédéric Beigbeder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.