99 Phờ Răng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7.

❊ ❊ ❊

“Cuộc đời thường diễn ra như thế này: mình chào đời rồi giã từ cuộc sống, và ở giữa hai cái trạng thái đó là mình mắc chứng đau bụng, sống nghĩa là đau bụng, đau không sót ngày nào: năm 15 tuổi, mình đau bụng vì đang yêu; năm 25 tuổi – vì tương lai khiến mình lo sợ; 35 tuổi – vì uống rượu; 45 tuổi – vì làm việc quá sức; 55 tuổi – vì mình chẳng còn yêu ai nữa; 65 tuổi – vì những hồi tưởng buồn về quá khứ; 75 tuổi – vì căn bệnh ung thư đã di căn toàn thân. Giữa những khoảng cách này, mình chỉ còn biết mỗi việc nghe theo lời dạy bảo của bố mẹ, thầy cô, các ông chủ, đức lang quân và bác sĩ. Đôi khi mình cũng hoài nghi rằng họ chẳng coi mình ra gì nhưng lại quá muộn để làm lại một điều gì đó. Và rồi, có một ngày, một ai đó trong bọn họ thông báo rằng mình sắp ngoẻo và sau đó, họ đặt mình trong một cỗ quan tài gỗ rồi vùi xuống dưới đất nghĩa trang Bagneux dưới tầm tã mưa rơi. Anh cứ tưởng là anh được miễn phí món làm tình bằng miệng ư? Thế càng tốt cho anh. Khi anh đọc lá thư này thì em đã không còn trên cõi đời này nữa. Anh sẽ vẫn còn sống, còn em thì không. Có khủng khiếp không cơ chứ? Anh sẽ đi dạo, sẽ uống, sẽ ăn, sẽ làm tình, sẽ chọn lựa cái gì đó hoặc người nào đó, còn em sẽ chẳng làm gì hết, em sẽ đi sang một thế giới khác, một thế giới mà em biết rằng cũng chẳng hề tốt lành, hay ho gì hơn cái thế giới của anh, nhưng vào khoảnh khắc này, khi anh đang đọc những dòng này thì em biết hết. Cái chết sẽ chia lìa chúng ta. Điều này chẳng có gì đáng buồn, nó bình thường, rằng chúng ta – em sẽ chết, còn anh là kẻ đọc lá thư này, – cả hai chúng ta đều là hai mặt của một bức tường không thể nào vượt qua được nhưng vẫn có thể giao tiếp với nhau, sống và lắng nghe một xác chết đang nói chuyện cùng anh – còn gì tiện dụng hơn mạng Internet!.

Hồn ma yêu quý của anh,

Sophie”.

Chúng mày nhìn nhau vô cảm – cha mẹ Sophie và mày dường như đã từng hy vọng được giao tiếp với nhau trong phòng trò chuyện của nhà tù – khi Sophie còn sống, các người đã chẳng nói chuyện được với nhau huống chi giờ đây Sophie không còn nữa. Họ đến thăm mày ở nhà tù Tarascon, đúng, thăm mày, Octave, một ông bố vô tích sự mà họ coi thường ra mặt trong các cuộc họp gia đình. Mắt họ sưng lên và thâm quầng với bốn viên bi to đùng đỏ au và tuyệt vọng.

- Con bé đã gửi bức thư này lên mạng Internet qua e-mail, có lẽ là từ một khách sạn nào đó ở Sénégale. Cậu không nhận tin gì của em nó kể từ…

- Kể từ khi chúng cháu chia tay nhau? Không. Dù rằng cháu đã cố nhiều lần rồi.

Mày đáng tội đánh đòn. Nàng đã có mặt ở Sénégale khi Marronnier tự tử! Hay là họ đã rủ nhau lìa bỏ cõi đời? Mà nàng làm gì với thằng cha này ở Sengal? Mẹ kiếp, bị mọc sừng đã là chuyện tệ hại rồi, và giờ đây khi chúng nó cắm sừng cho, mình là kẻ cuối cùng được biết, mà lại trong cái lồng sắt này mới đáng kiếp chứ…

- Không thể như thế, không đúng, không đúng, không thể như thế (mày lần lượt nhắc đi nhắc lại những câu này trong vòng một giờ, vì vậy chẳng cần ghi lại những câu thở than của mày làm gì).

Mày nhìn cặp vợ chồng già nua với cái cằm run bần bật. Bước ra khỏi phòng nói chuyện, mày thút thít trước một mẩu quảng cáo trong tạp chí “Air Liberte”. Kể từ ngày bóc lịch chốn này, đây không phải là lần đầu mày khóc lóc. Thực lòng mà nói, những kẻ hoành tráng như mày và Charlie mà cũng thường xuyên nỉ non, đến nỗi Charlie đã toan tự vẫn ngay sau hôm bị bắt. Còn mày thì vừa khóc vừa than

- Tôi không còn yêu nàng nữa nhưng sẽ mãi yêu, cho dù tôi đã không yêu em một cách nhiệt thành, mạnh mẽ mà lẽ ra phải như vậy.

Và khi viết những dòng này, mày vẫn còn khóc.

Bergson đã định nghĩa tiếng cười như là “sự sắp đặt một cách máy móc lên sự sống động”. Điều này cũng có nghĩa rằng những giọt nước mắt là một hiện tượng trái ngược: sự sống động được ghép lên máy móc. Đó là một con rô bớt hỏng, một kẻ phong lưu bị chinh phục bởi tự nhiên, là sự xuất hiện một cách thô thiển của chân lý ngay giữa sự giả tạo.

Bỗng nhiên có một kẻ không quen biết chọc một cái dĩa vào bụng mày. Bỗng nhiên có một kẻ xa lạ đề nghị mày những trò nhố nhăng trong nhà tắm. Bỗng nhiên có một người đàn bà xa lạ nào đó gửi tới mày một lời vĩnh biệt bằng bức ảnh siêu âm. Khi một người đàn bà mang thai tự tử, đó là lúc cái chết nhân đôi được trả bằng một giá, hệt như trong những mẩu quáng cáo bột giặt. Còn cô nàng Mylène Farmer xấc xược thì vẫn cất tiếng hát trên sóng phát thanh:

“Nếu tôi phải ngã từ trên cao xuống/

Thì hãy cho tôi rơi chầm chậm thôi mà”.

n —★— 99 PHỜ - RĂNG Nguyên tác: 99 Francs ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Văn Nghệ TP.HCM 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Fédéric Beigbeder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.