Chúng mày là sản phẩm của thời đại. Hoặc cũng có thể không. Đổ hết lỗi cho thời đại thì thật là dễ quá. Chúng mày đơn giản chỉ là một loại SẢN PHẨM. Chừng nào toàn cầu hóa không đếm xỉa đến con người, chúng mày sẽ phải trở thành sản phẩm để xã hội có thể chú ý đến. Chủ nghĩa tư bản biến con người thành những loại sữa chua – thứ dễ hỏng, dễ mù quáng. Để đuổi việc chúng mày, chỉ cần gọi tên chúng mày trên màn hình vi tính rồi quẳng vào “Recycle Bin” hoặc nhấp chuột vào mục “delete Recycle Bin” trong menu máy tính, lúc này, máy tính sẽ hỏi “Bạn có muốn hủy bỏ dữ liệu này mà không cần khôi phục lại hay không?” Nhấn nút OK, và mọi việc kết thúc ngay. Thế đấy, chỉ cần nhấn nút OK, tên của mày sẽ biến mất. Ngày xưa, trong một mẩu quảng cáo có nói “Một cái búng tay nho nhỏ có giá hơn một cú đập mạnh”, nhưng bây giờ thì một cái búng nhỏ lại gây nên một cú đập lớn.
Cho dù có là một thứ hàng hóa đi nữa thì chúng mày vẫn cứ thích mang một cái tên không dễ phát âm, phức tạp, khó nhớ, một cái tên ma túy nặng đô màu cứt ngựa hoặc ăn mòn như axít – thứ dung dịch có thể làm tan đi một chiếc răng trong một giờ, hoặc như một thứ chất lỏng có mùi vị ngọt rất lạ, hệt như một loại nước giải khát kỳ dị vậy nhưng rốt cục thường vẫn là những thương hiệu nổi tiếng trên hành tinh này. Nói ngắn gọn, có lẽ chúng mày muốn được trở thành một lon Coca-Cola tẩm độc.
Ví thử giờ đây mày có tên là Charlie Nagoud, và có lẽ mày đang ngồi trong phòng khách sạn rồi chui vào các trang web khiêu dâm để xem một băng vidéo “giải trí” (như bọn mày vẫn thường nói thế)
Đến lúc này thì chúng mày sực tỉnh rằng, đã đến giờ phải chỉnh tề, sạch sẽ để đi dự lễ trao giải Sư tử tại Liên hoan Cannes. Chỉ có điều, cô nàng Odile vừa từ chân tập sự nhót lên chức giám đốc sáng tạo cao cấp, đang chiếm dụng mất cái buồng tắm và cô nàng sẽ trấn thủ trong đó ít nhất là bốn mươi lăm phút.
Và nếu có tên là Octave Parango, có lẽ mày sẽ đứng trước gian phòng lớn của Điện Festival. Chắc mày cũng biết rằng, điện Festival này như một lô cốt khổng lồ mang phong cách kiến trúc tân quốc xã và ngự ngay đầu đường Croisette, nơi các ngôi sao điện ảnh bước lên bậc cầu thang của Liên hoan Cannes dưới những ánh chớp lóe tới tấp của đám phó nháy. Có lẽ tụi mày sẽ đực mặt ra đợi ở đó, giữa cái đám chuyên gia quảng cáo từ các nước trên thế giới đổ về trong bộ đồ smoking thuê và đang khao khát, tò mò muốn biết lễ trao giải thường diễn ra như thế nào. Chúng mày sẽ nghe thấy tiếng ê a râm ran, sẽ ngửi thấy mùi nước hoa ngây ngát trộn lẫn mùi mồ hôi khiếp đảm. Chúng mày sẽ ngắm bãi biển với mặt cát mịn màng cùng những chiếc du thuyền màu trắng. Và nếu có cố quay lưng lại như thế nào đi nữa thì cũng vô ích mà thôi, chúng mày cũng sẽ chẳng nhìn thấy hai nghìn năm phía sau lưng mà lại mục kỉnh một gã Hà Lan đực mặt. Chúng mày lại ngắm nhìn bãi cát năm mươi nghìn năm tuổi đang phỉ nhổ vào mặt chúng mày. Trước bãi cát cổ xưa này thì hai thiên niên kỷ là cái gì? Nếu như chúng mày sinh ra vài ba năm trước khi người ta thay đổi niên lịch, điều này còn là cái cớ để chúng mày vào vai một yếu nhân.
Chúng mày biết rằng mình luôn luôn là kẻ chiến thắng. Và chỉ cần một ý tưởng là đủ cho bục vinh quang này. Chúng mày sẽ luôn luôn tìm thấy một mánh lới nào đó để vung vinh trên sư ngu dốt của người đời: bán cho thiên hạ những bộ phim khiêu dâm, đổ sữa chua Maigrelette không chất béo vào các quốc gia đói nghèo, lạc hậu; tung ra một thứ ma túy đút hậu môn hay một loại thuốc đút hậu môn có hình dương vật, đề nghị Coca-Cola nhuộm đỏ nước uống để tiết kiệm tiền dán nhãn, đề nghị tổng thống Hoa Kỳ ném bom Iraq mỗi khi trong nước xảy ra các vấn đề chính trị; đề nghị Calvin Kléin tung ra những loại thực phẩm chuyển đổi gien, đề nghị Madone thiết kế các loại quần áo sinh học, dề nghị Bill Gates mua lại tất cả các quốc gia nghèo, đề nghị Nitella sản xuất xà phòng có kẹo hạnh nhân, Lacoste – kinh doanh thịt cá sấu trong các bao bì chân không, Pepsi-Cola – thành lập kênh truyền hình có tông nền màu xanh, tập đoàn Total-Fina-Elf – mở các quán bar với đám gái điếm đứng phục vụ tại tất cả các trạm xăng, Gillette – tung ra loại dao cạo 8 lưỡi… Nói chung, chúng mày cũng nghĩ ra được cái gì đó, đúng không?
Nào, tiến lên, cuộc nhảy đang bắt đầu. Nhạc đâu, mở đi!