Họ thật là mãn nguyện. Họ yêu nhau trên một hòn đảo tư nhân nhỏ thuộc quần đảo Caimans. Đảo Ma không hiện diện trên bất cứ bản đồ địa lý nào. Một ngày của họ trôi đi với việc ngắm nhìn trời biển với một đứa bé mỉm cười nhìn trời và mẹ nó. Trên những cây dừa không có logo “Coco”, trên trái dừa không thấy dán nhãn hàng. Caroline và Patrick đã tìm thấy một hình ảnh lý tưởng cho cuộc đời mình – nằm trên võng và lắng nghe sự tĩnh lặng của thiên nhiên.
- Không phải em đang trông nom con gái em, – Caroline nói, – mà chính nó đang trông nom em.
Họ tràn đầy niềm tin vào thế giới này vì cho rằng họ đã thoát khói được nó. Tất cả diễn biến của thế gian chẳng hề có nghĩa gì trước cuộc sống của thế giới này. Cuối cùng thì họ cũng đã hiểu thế nào là tình yêu. Họ ngắm nhìn đứa con gái, ngắm nhìn nhau, rồi lại bắt đầu ngắm nhìn cô con gái, cứ như vậy mãi mãi. Đứa bé ngắm nhìn những con bồ nông. Họ chẳng làm gì suốt hàng giờ, hàng ngày, hàng tuần liền như vậy. Dĩ nhiên là nằm võng dễ mắc chứng ngoẹo đầu, mỏi nhức lưng, tuy nhiên, tất cả những ai không biết đến điều này cũng chỉ là những kẻ đáng thương.
- Anh đi vì anh đã làm hết mọi việc mình muốn rồi.
- Anh nói gì thế?
- Anh đi vì cảm thấy thật ngột ngạt.
Ở đâu đó xa xôi, trên vùng biển Caribe, giữa Cu Ba và Honduras, Chúa đã rắc một nhúm đất xuống biển – và đó chính là quần đảo Caimans. Chỉ có loại máy bay nhỏ địa phương mới đáp được xuống đây. Đường băng của sân bay Little Caimans cắt với con đường duy nhất của hòn đảo. Cả làng có 110 cư dân, không kể những con kỳ đà. Ở Big Cayman có khoảng 600 cơ quan tài chính với các trương mục có mang số hiệu. Caimans là một thuộc địa của Anh nhưng tồn tại dưới mô hình tự trị. Tại quần đảo này có 35.000 hãng đăng ký kinh doanh theo hình thức offshore. Để vào Đảo Ma, Mike đã thuê một chiếc thuyền độc mộc bí mật cho Marc và Sophie.
Họ cảm thấy thoải mái trên hòn đảo này. Hơn nữa, xung quanh họ là hương vị thơm tho của muôn loại đồ ăn thức uống: trái dừa, rượu rum va ni, mật ong, đồ gia vị, không khí biển mằn mặn, nước hoa Ám ảnh của Calvin Klein, thuốc phiện ganja và những cơn mưa cuối ngày. Mùi hoa và mùi mồ hôi…
- Anh uống miệng em, anh liếm răng em, anh mút lưỡi em. Anh hít hơi thở của em và nuốt những tiếng kêu của em.
Với giá một triệu euro tiền mặt, Mike đã tổ chức, dàn dựng êm thấm mọi chuyện: đưa lọ tro giả mạo về Paris, bức e-mail vĩnh biệt vờ vịt của Sophie, vụ chuyển tiền từ Thụy Sĩ… Gã thường thu xếp cho khách hàng của mình trú tại khách sạn Escape Complex Castaneda, nơi khí hậu quanh năm tuyệt diệu. Khu khách sạn này bao gồm nhiều ngôi nhà bungalô[1] được làm từ gỗ cẩm lai và tếch, ẩn ở giữa một rừng râm bụt và cây đại.
Marc và Sophie ở trong một túp lều nhỏ làm bằng sậy, mái tranh, trên một vũng nước xanh cách rời với biển. Chiều chiều, họ gặp những kẻ “giả vờ chết” khác của hòn đảo này. Ca sĩ Claude Francois (62 tuổi) và Elvis Presley (66 tuổi) đang nghe gã trai Kurt Cobain (34 tuổi) sáng tác các bài hát đồng quê với Jimi Hendrix (59 tuổi); cựu thủ tướng Pierre Bérégovoy (76 tuổi) chuyện trò với Francois de Grossouvre (81 tuổi); nhà văn Romain Gary (87 tuổi) tay trong tay dạo chơi với vợ là Jean Seberg; ký giả Philippe Michel (61 tuổi) chơi tennic với Michel Berger (54 tuổi); Arnaud de Rosnay (35 tuổi) dạy môn lướt sóng cho Alain Colas (58 tuổi); John Kennedy – con (41 tuổi) khoác tay bố là John Fitzgerald Kennedy (84 tuổi) cùng nữ diễn viên Marilyn Monroe (75 tuổi) đi dạo.
Trong cơn gió nhè nhẹ đang biến hàng cọ thành những chiếc quạt khổng lổ thì Patrick và Caroline thưởng thức nước cam cùng Serge Gainsbourg (73 tuổi) và Antoine Blondin (79 tuổi) – hai nhân vật sống với nhau trong một túp lều tre mái cọ ở phía bên kia đảo cùng Klaus Kinski (75 tuổi) và Charles Bukovski (81 tuổi). Nhà văn – nhà nghiên cứu tâm lý Carlos Castaneda (khoảng 61 tuổi), đồng sáng lập (cùng với Pablo Escobar, nay đã yên giấc ngàn thu) khách sạn Escape Complex mang tên ông, vừa ăn lá xương rồng peyotl vừa nghiên cứu các bản tin chứng khoán của đám tư bản Đảo Ma.
Hòn đảo bí mật thực tế đã được xây dựng bằng nguồn lợi tức từ các doanh nghiệp đóng đô trên hòn đảo này (vé “vào cửa” được quy định là 3 triệu đô la Mỹ). Một ê kíp bác sĩ, chuyên gia chuyển đổi gien, bác sĩ phẫu thuật và các chuyên gia ứng dụng sinh học đang tìm cách kéo dài tuổi thọ của tất cả cư dân đảo tới mức 120 tuổi. Trong con mắt thế giới, tất cả cư dân Đảo Ma đều là những kẻ đã chết, ngoại trừ ba trường hợp: Paul Mc Cartney (thật) và Guy Bedos (một kẻ đại gàn dở) đã sống trên Đảo Ma từ mười năm nay và đã được thay thế bằng hai kẻ giống hệt mình trong “thế giới thực”, cùng nhà văn Anh Salman Rushdie. Nhưng đó không phải là một lý do dể người ta buông thả: những ca mổ phẫu thuật tạo hình, ghép lắp, căng da, cấy đặt và tiêm Silicon đều được thực hiện miễn phí. Cho nên Romy Schneider trông không hề giống với độ tuổi 63 của mình khi tranh luận các vấn đề về điện ảnh với Maurice Ronet 74 tuổi, một người bạn làm việc tại tờ Bể Bơi hoặc đùa cợt với Coluche, 57 tuổi.
Ở đây cũng hiện diện cả Diana Spencer 40 tuổi và Dodi Al-Fayed 40 tuổi.
Những con người này sống những tháng ngày bình yên trong ngôi nhà dành cho các tỉ phú về hưu. Ở đó, ti vi, điện thoại, Internet và các phương tiện truyền thông giao tiếp với thế giới bên ngoài đều bị nghiêm cấm ngặt nghèo. Chỉ sách vở và đĩa số là được phép lưu hành. Hàng tháng, hàng chục nghìn tin tức mới mẻ và cốt yếu trong lĩnh vực văn học, âm nhạc và điện ảnh được tải lên các màn hình phẳng đặt trong các bungalo.
Đúng, bạn sẽ nghĩ gì về điều mà họ muốn gợi ra cho chúng tôi: Chúng tôi có mặt tại đây cũng là ngẫu nhiên thôi, và điều đó cũng ngớ ngẩn như gã chúa tể rậm râu sâu mắt của họ giữa một bầy thiên thần vây quanh, và cơn đại hồng thủy, con tàu của Noé và Adam cùng Êva cũng ngớ ngẩn như vụ nổ trong vũ trụ và những con khủng long vậy.
Patrick và Caroline uống nước bên bờ biển màu lam ngọc. Họ uống nước dứa dưới những dây leo của các khóm cây đại, giữa bầy bướm bay lượn to bằng bàn tay. Mỗi sáng thức dậy, họ có đủ mọi thứ trên đời: ma túy được đặt trên tấm thảm chùi chân của họ, trong một chiếc va li hiệu Hermès xinh đẹp. Nhưng họ không thường xuyên sử dụng chúng. Thỉnh thoảng, suốt mấy ngày liền họ không bia bọt, không tiệc tùng linh đình, không hành hạ đám nô lệ. Caroline đã mãn nguyệt khai hoa trong một bệnh viện siêu hiện đại của Đảo Ma – “Bệnh viện Hemingway” (ám chỉ cái chết giả của nhà văn Mỹ ở Kenya năm 1954).
Sắp tới, các quốc gia sẽ bị thay thế bằng các công ty, xí nghiệp. Rồi chúng ta sẽ không còn là công dân của một quốc gia nữa mà sẽ tồn tại ngay trong các thương hiệu – Microsoftie hay McDonaldland, – và chúng ta sẽ có chung tên gọi là công dân Calvin Kleinien hay người Pradais.
Họ mặc quần áo làm bằng vải lanh. Họ được rũ bỏ khỏi cái chết, và điều đó cũng có nghĩa là được rũ bỏ khỏi thời gian. Trong cái thế giới bị bỏ rơi vĩnh viễn, chẳng còn ai đặt cược vào họ. Và họ đang học cách để trở thành kẻ tự do, như Jésus-Christ khi phục sinh trở lại sau ba ngày chịu tội nhục hình và Người đã phải chấp nhận sự thật: đến cái chết cũng phù du, duy chỉ có thiên đường là vĩnh cửu. Họ ngắm nhìn cô con gái họ líu la líu lô với chị vú nuôi. Cô bé quan sát bầy khỉ và coi khinh đám công. Caroline xinh đẹp, và bởi vậy mà Patrick hạnh phúc và sung sướng. Patrick hạnh phúc, sung sướng vậy là bởi Caroline xinh đẹp. Trước mắt họ là sự vĩnh hằng theo nhịp sóng xô. Họ thưởng thức món cá nướng có hương vị hay bánh rán nhân cá thu và tôm hùm kèm nước sốt va ni ngay giữa những lùm cây basilier màu đỏ xen trắng. Thứ trang phục duy nhất của họ là sơ mi phanh cúc ngực và quần soóc mỏng dùng để lướt sóng. Mối quan tâm chính của họ là làm sao để gan bàn chân không bị rát bỏng trên cát trắng. Mong muốn duy nhất của họ lúc này là tắm vòi sen để cho da trôi hết muối mặn. Nỗi sợ hãi duy nhất của họ là không bơi ra quá xa vì những luồng nước ngầm có thể đẩy họ ra ngoài khơi biển cả và giết chết họ.
❀ ❀ ❀
[1] Nhà gỗ một tầng có mái hiên