Ác Quỷ Thành Phố Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 64 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thiên Thần Từ Dwight
Thiên Thần Từ Dwight

❊ ❊ ❊

Vào mùa xuân năm 1892, Benjamin Pitezel phụ tá của Holmes đến thành phố Dwight thuộc bang Illinois, khoảng một trăm hai mươi mốt ki-lô-mét về phía Tây Nam Chicago, để chữa chứng nghiện rượu bằng phương pháp Keeley nổi tiếng. Các bệnh nhân sẽ ở tại khách sạn ba tầng Livingston, một tòa nhà xây bằng gạch đỏ có thiết kế đơn giản với các cửa sổ cong và một hàng hiên dọc theo toàn bộ chiều dài mặt tiền, rất thích hợp để thư giãn giữa các mũi tiêm theo “phương pháp vàng” của Tiến sĩ Leslie Enraught Keeley. Vàng là thành phần nổi bật nhất trong dung dịch màu đỏ, trắng và xanh dương có biệt danh “ống thợ cạo” mà các nhân viên của Viện Keeley tiêm vào cánh tay bệnh nhân ba lần một ngày. Kim tiêm, một trong những rầy rà lớn của thế kỷ XIX - trông giống như một vòi nước nhét vào cánh tay - luôn để lại một vệt màu vàng trên vùng da xung quanh chỗ tiêm, một huy hiệu đối với vài người, một vết sẹo không đẹp mắt với những người khác. Phần còn lại của công thức được giữ bí mật, nhưng các bác sĩ và các nhà hóa học xuất sắc nhất có thể chỉ ra rằng dung dịch bao gồm các chất đem lại một trạng thái hưng phấn, buồn ngủ và mất trí nhớ tạm thời dễ chịu, một hiệu ứng khiến bưu cục Chicago cảm thấy lo ngại, vì mỗi năm nơi này phải giữ hàng trăm lá thư được gửi từ Dwight nhưng thiếu mất một yếu tố quan trọng - địa chỉ người nhận. Những người gửi thư quên rằng những thứ như tên và địa chỉ là những yếu tố cần thiết để việc gửi thư thành công.

Pitezel từ lâu đã là một người nghiện rượu nặng, nhưng chứng nghiện rượu hẳn đã khiến hắn bị suy nhược, vì chính Holmes đã đưa hắn đến Keeley và trả tiền cho quá trình điều trị. Y giải thích cho Pitezel rằng đây là một cử chỉ tử tế để đổi lấy lòng trung thành của Pitezel. Như mọi khi, y có những động cơ khác. Y nhận ra rằng chứng nghiện rượu của Pitezel làm giảm sự hữu dụng của hắn và đe dọa phá vỡ các kế hoạch đang được tiến hành. Holmes sau đó nhận xét về Pitezel, “anh ta là người đàn ông đáng giá đến mức tôi không thể vứt bỏ, ngay cả khi xét đến sự tụt dốc của anh ta.” Nhiều khả năng Holmes muốn Pitezel thu thập mọi thông tin tình báo về phương thuốc và nhãn mác của nó, từ đó y có thể bắt chước tạo ra sản phẩm tương tự và bán chúng qua công ty thuốc đặt hàng qua thư của mình. Quả thực, sau đó Holmes đã lập ra một phòng chữa bệnh của riêng mình trên tầng hai của tòa nhà Englewood và gọi nó là Viện Tro Bạc. Phương pháp Keeley phổ biến một cách đáng ngạc nhiên. Hàng ngàn người đến Dwight để trút bỏ sự vô điều độ của mình; nhiều ngàn người khác đã mua phiên bản thuốc uống của bác sĩ Keeley, được đưa ra thị trường trong những chai thủy tinh đặc biệt đến mức ông kêu gọi người mua phá hủy chai sau khi sử dụng nhằm đảm bảo rằng các công ty vô đạo đức sẽ không đổ dung dịch riêng của họ vào chúng.

Mỗi ngày Pitezel cùng ba chục người đàn ông khác tham gia nghi lễ “xếp hàng” để nhận mũi tiêm của mình. Phụ nữ được tiêm trong phòng riêng của họ và được giữ tách biệt khỏi đàn ông để bảo vệ danh tiếng của họ. Tại Chicago, các nữ bồi bàn luôn biết khi nào các vị khách đã được chữa khỏi, vì khi được cung cấp đồ uống có cồn, họ luôn trả lời: “Không, cảm ơn cô. Tôi đã đến Dwight.”

Pitezel trở lại Englewood vào tháng 4. Các hiệu ứng thần kinh từ mũi tiêm của Keeley có thể là lí do giải thích cho câu chuyện Pitezel kể với Holmes, về việc tại Keeley hắn đã gặp một phụ nữ trẻ đẹp tuyệt vời - hắn dùng từ vẻ đẹp phi thường - tên là Emeline Cigrand. Cô có mái tóc vàng, hai mươi bốn tuổi và từ năm 1891 đã làm tốc kí trong văn phòng của bác sĩ Keeley. Các mô tả giống như ảo giác của Pitezel chắc hẳn đã kích thích trí tò mò của Holmes, vì hắn đã viết cho Cigrand và đề nghị với cô công việc thư kí riêng của y, với mức lương gấp đôi những gì cô được nhận tại Keeley. “Một lời đề nghị đầy tâng bốc,” một thành viên gia đình Cigrand sau đó mô tả.

Emeline chấp nhận không chút do dự. Mặc dù viện cũng có một danh tiếng nhất định, nhưng làng Dwight không phải là Chicago. Việc kiếm được mức lương gấp đôi và sinh sống tại thành phố huyền thoại của lộng lẫy và hào nhoáng, khi hội chợ Thế giới chuẩn bị mở cửa vào năm tới, khiến cô không thể cưỡng lại lời đề nghị. Cô rời Keeley vào tháng 5, mang theo tám trăm đô-la tiền tiết kiệm. Khi đến Englewood, cô thuê phòng trong một nhà trọ gần tòa nhà của Holmes.

Holmes thấy Pitezel đã phóng đại vẻ đẹp của Emeline, tuy nhiên không nhiều. Cô quả thực rất đáng yêu với mái tóc vàng óng ả. Ngay lập tức Holmes thi triển các công cụ quyến rũ của y, giọng nói, cử chỉ động chạm nhẹ nhàng và ánh mắt màu xanh thật thà.

Y mua hoa tặng cô và dẫn cô đến nhà hát Opera Timmerman ở trung tâm. Y tặng cô một chiếc xe đạp. Vào những buổi tối họ cùng nhau đạp xe trên nền đá dăm mịn của đường Yale và Harvard, trông giống một cặp vợ chồng trẻ hạnh phúc được trời phú cho ngoại hình và tiền bạc. (“Mũ lưỡi trai trắng buộc dải ruy băng đen với vài cọng lông vũ hình con dao cài ở một bên là trào lưu mới nhất của phụ nữ đi xe đạp,” mục xã hội của tờ Tribune tường thuật). Khi Emeline dần quen với “bánh xe” - cụm từ vẫn được sử dụng mặc dù xe đạp có bánh to khổng lồ chết người và cũ kĩ và đã trở nên hoàn toàn lỗi thời, cô và Holmes đạp xe lâu hơn và thường đi từ công viên Midway đầy liễu đến công viên Jackson để quan sát việc xây dựng hội chợ Thế giới, họ là hai trong số hàng ngàn người khác cũng đang ngắm nhìn, nhiều người trong số đó cũng đi xe đạp.

Vào một vài ngày Chủ nhật, Emeline và Holmes tiến vào công viên, họ thấy việc xây dựng vẫn đang ở trong giai đoạn đầu - đây là một sự bất ngờ, khi hai hạn chót quan trọng nhất của hội chợ, Ngày Cống hiến và ngày khai mạc, đang đến rất nhanh. Phần lớn công viên vẫn là một vùng đất cằn cỗi và tòa nhà lớn nhất, tòa nhà Mỹ thuật Tự do và Công nghiệp, hầu như chưa được xây dựng. Một vài tòa nhà đã được xây dựng với tốc độ nhanh hơn nhiều và trông có vẻ ít nhiều đã hoàn thiện, đặc biệt tòa nhà Mỏ và tòa nhà Phụ nữ. Rất nhiều những người đàn ông trông có vẻ cao quý có mặt tại các công viên vào những ngày này - chính khách, hoàng tử, kiến trúc sư và các ông trùm công nghiệp của thành phố. Các phu nhân có vai vế trong xã hội cũng đến đây, tham dự các cuộc họp của Ban Giám đốc Nữ. Chiếc xe màu đen to lớn của phu nhân Palmer thường ầm ầm lao qua cửa vào hội chợ, giống như chiếc xe chở tú bà Carrie Watson, một phụ nữ có vị thế xã hội hoàn toàn đối nghịch. Chiếc xe của bà này nổi bật với lớp men trắng lấp lánh trên thân xe, bánh xe màu vàng và chỗ ngồi của tài xế màu đen với lụa tía.

Emeline nhận thấy rằng thời gian đạp xe tốt nhất là những ngày sau mưa rào. Nếu không, bụi sẽ bốc lên như cát tại Khartoum51 và bám sâu vào da đầu, ngay cả một chiếc lược tốt cũng không thể chải sạch.

51 Khartoum là thủ đô và thành phố lớn thứ hai của Cộng hòa Sudan.

***

Một buổi chiều khi Emeline ngồi trước máy đánh chữ trong văn phòng của Holmes, một người đàn ông vào tìm Holmes. Anh ta cao, với xương quai hàm gọn ghẽ và ria mép khiêm tốn, mặc một bộ đồ giá rẻ; khoảng ba mươi tuổi; có thể coi là đẹp trai, nhưng khiêm tốn và chất phác, mặc dù lúc đó dường như anh ta đang tức giận. Anh tự giới thiệu mình là Ned Conner và cho biết mình đã từng là trưởng quỹ ở hiệu thuốc ở tầng dưới. Anh đến để thảo luận về vấn đề liên quan đến một tài sản thế chấp.

Cô biết cái tên này - cô đã nghe nó ở đâu đó, hay nhìn thấy nó trong các giấy tờ của Holmes. Cô mỉm cười và nói với Ned rằng Holmes đã ra khỏi nhà. Cô không biết khi nào ông ấy mới quay trở lại. Cô có thể giúp đỡ gì không?

Sự tức giận của Ned nguội đi. Anh và Emeline “phải nói chuyện về Holmes,” như Ned sau này nhớ lại.

Ned nhìn cô. Cô còn trẻ và đẹp - một “cô gái tóc vàng xinh xắn” - anh miêu tả. Cô mặc một chiếc áo blouse nữ trắng và váy đen tôn dáng thon gọn và cô đang ngồi bên cửa sổ, mái tóc sáng lên dưới ánh mặt trời. Cô ngồi trước một máy đánh chữ Remington màu đen, mới tinh và chắc chắn sẽ không bao giờ được thanh toán. Từ trải nghiệm khốn khổ của mình và từ cái nhìn tôn thờ trong mắt Emeline mỗi khi cô nhắc đến Holmes, Ned đoán mối quan hệ của cô với y còn nhiều hơn một nhân viên đánh chữ. Sau đó, anh nhớ lại, “tôi đã nói với cô ấy tôi nghĩ rằng y là một kẻ xấu xa. Cô ta đừng nên dính dáng tới y và tránh xa y càng sớm càng tốt.”

Ít nhất vào thời điểm hiện tại, cô ta đã bỏ qua lời khuyên của anh.

***

Vào ngày 1 tháng 5 năm 1892, một bác sĩ tên là M. B. Lawrence và vợ chuyển đến một căn hộ năm phòng trong tòa nhà của Holmes. Họ thường gặp Emeline, mặc dù Emeline lúc đó vẫn chưa sống tại đây. Cô vẫn sống tại nhà trọ gần đó.

“Cô ấy là một trong những phụ nữ trẻ đẹp và dễ thương nhất tôi từng gặp,” bác sĩ Lawrence nói, “vợ tôi và tôi suy nghĩ rất nhiều về cô ấy. Chúng tôi thấy cô ấy hàng ngày và cô ấy thường trò truyện vài phút với bà Lawrence.” Gia đình Lawrence thường thấy Emeline trong công ty của Holmes. “Chẳng mấy chốc,” bác sĩ Lawrence kể, “mà tôi nhận ra mối quan hệ giữa tiểu thư Cigrand và ngài Holmes không chỉ đơn thuần là quan hệ giữa người lao động và người sử dụng lao động, nhưng chúng tôi cảm thấy cô ấy đáng thương hơn là đáng trách.”

Emeline say mê Holmes. Cô yêu y vì sự ấm áp của y, sự vuốt ve của y, sự bình tĩnh không gì lay chuyển của y và sự quyến rũ của y. Chưa bao giờ cô gặp một người đàn ông như vậy. Y thậm chí còn là con trai của một lãnh chúa Anh quốc, y đã tiết lộ điều này trong sự bí mật nghiêm ngặt. Cô không được kể điều này với người ngoài, nó phần nào làm giảm đi niềm vui nhưng lại tăng thêm sự bí ẩn. Tất nhiên cô đã tiết lộ điều này với bạn bè mình, nhưng chỉ sau khi bắt họ thề rằng sẽ không nói với bất kỳ ai. Với Emeline, gốc gác cao quý của Holmes đáng tin cậy. Tên Holmes rõ ràng là tiếng Anh – ai đã đọc những câu chuyện vô cùng nổi tiếng của Sir Arthur Conan Doyle cũng đều biết vậy. Và một gốc gác Anh quốc có thể giải thích cho sự quyến rũ đặc biệt và phong thái lịch duyệt của y, một điều bất thường ngay giữa Chicago bạo tàn và chói tai.

***

Emeline là một phụ nữ nồng hậu và cởi mở. Cô thường xuyên viết thư cho gia đình tại Lafayette, bang Indiana và với những người cô kết bạn tại Dwight. Cô kết bạn dễ dàng. Cô vẫn thường ăn tối với bà chủ nhà trọ đầu tiên của cô khi mới đến Chicago và coi bà là một người bạn thân thiết.

Vào tháng 10, người anh họ xa của cô, bác sĩ B. J. Cigrand và vợ, đến thăm cô. Bác sĩ Cigrand, một nha sĩ với văn phòng ở đại lộ Bắc giao với đại lộ Milwaukee tại phía Bắc Chicago, đã liên lạc với Emeline vì ông đang viết lịch sử dòng họ Cigrand. Họ chưa từng gặp nhau. “Tôi đã bị mê hoặc trước cách cư xử dễ chịu và khiếu hài hước sắc bén của cô ấy,” bác sĩ Cigrand nói. “Cô ấy là một người phụ nữ tuyệt vời về mặt thể chất, cao, cân đối và một mái tóc hoe dày.” Trong chuyến thăm, bác sĩ Cigrand và vợ ông đã không gặp Holmes và trên thực tế chưa bao giờ trực tiếp gặp y, nhưng họ đã nghe những câu chuyện hào nhoáng về sự quyến rũ, sự rộng lượng và năng lực kinh doanh của y từ Emeline. Emeline đưa anh họ của mình tham quan tòa nhà của Holmes và kể với họ về những nỗ lực biến nó thành một khách sạn cho du khách hội chợ của y. Cô cũng giải thích các đường sắt trên cao đang được dựng lên tại đường 63 sẽ trực tiếp đưa du khách đến công viên Jackson như thế nào. Chắc chắn rằng đến mùa hè năm 1893, hàng đoàn du khách sẽ đến Englewood. Đối với Emeline, thành công là điều chắc chắn sẽ xảy ra.

Sự nhiệt tình của Emeline là một phần quyến rũ của cô. Cô đã hấp tấp trong tình yêu với bác sĩ trẻ của mình và do đó yêu tất cả những gì y làm. Nhưng bác sĩ Cigrand không đồng tình với các đánh giá tốt đẹp của cô về tòa nhà và triển vọng của nó. Với ông, tòa nhà ảm đạm và áp đặt, lệch tông so với các công trình xung quanh. Mọi tòa nhà khác tại Englewood dường như đều chứa đầy sự ngóng chờ, không chỉ hội chợ Thế giới mà còn một tương lai rộng mở cả sau khi hội chợ kết thúc. Quanh đường 63 mọc lên những công trình khổng lồ, tỉ mỉ nhiều màu sắc và kết cấu, dưới phố là Nhà hát Opera Timmerman và liền kề đó là khách sạn New Julien, nơi chủ của nó đã chi tiêu rất nhiều vào vật liệu hảo hạng và thợ thủ công chuyên gia. Ngược lại, tòa nhà của Holmes là một không gian chết, như một góc phòng nơi các đèn khí không thể vươn đến. Rõ ràng Holmes đã không tham khảo ý kiến của một kiến trúc sư, hoặc nếu có thì đó không phải một người có năng lực. Các hành lang của tòa nhà tối tăm và quá nhiều cửa ra vào mọc lên như mụn. Gỗ được sử dụng thuộc loại thứ cấp do các thợ mộc lắp ráp cẩu thả. Các lối đi đổi hướng ở những góc kỳ lạ.

Tuy nhiên, dường như Emeline vẫn say mê. Bác sĩ Cigrand không lạnh lùng đến mức phá tan sự ngưỡng mộ ngọt ngào và ngây thơ này. Về sau, ông hẳn đã ước mình thẳng thắn hơn và lắng nghe kĩ hơn những lời thì thầm trong tâm trí về những điều sai trái của tòa nhà cũng như sự sai lệch giữa vẻ ngoài thực sự của nó và nhận thức của Emeline. Nhưng Emeline đang yêu. Ông không có quyền làm tổn thương cô. Cô còn trẻ và mê muội, niềm vui của cô lan truyền sang những người xung quanh, đặc biệt đến bác sĩ Cigrand, một nha sĩ, người có quá ít niềm vui khi ông khiến những người đàn ông trưởng thành được coi là dũng cảm khóc sướt mướt ngày này sang ngày khác.

Ngay sau chuyến thăm của nhà Cigrands, Holmes cầu hôn Emeline và cô đồng ý. Y hứa với cô một tuần trăng mật tại châu Âu và tất nhiên, họ sẽ viếng thăm ngài lãnh chúa, cha của y.

uật: Minh Phúc —★— ÁC QUỶ THÀNH PHỐ TRẮNG ebook©MotSAch —★— TVE-4U©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Thanh Niên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Erik Larson

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.