Holmes biết rằng phần lớn, nếu không muốn nói là tất cả khách trọ tại khách sạn của y sẽ tới hội chợ. Y đưa Anna đi tham quan nhà thuốc, nhà hàng, tiệm hớt tóc và đưa cô lên mái nhà để cô có được một cái nhìn toàn cảnh hơn về Englewood và khu hàng xóm xinh xắn rợp bóng cây bao quanh góc phố của mình. Y kết thúc chuyến tham quan tại văn phòng của mình, mời Anna ngồi và xin cô thứ lỗi. Y nhặt một xấp giấy tờ và bắt đầu đọc.
Một cách lơ đãng, y hỏi Anna liệu cô ấy có phiền khi sang phòng bên cạnh, một căn phòng tối có lối vào riêng, để lấy cho y một tài liệu y đã để lại trong đó.
Cô vâng lời một cách vui vẻ. Holmes lặng lẽ theo sau.
***
Ban đầu, có vẻ như cánh cửa đóng một cách tình cờ. Căn phòng hoàn toàn không có ánh sáng. Anna đập cửa và gọi Harry. Cô lắng nghe, sau đó tiếp tục đập lần nữa. Cô không sợ hãi, chỉ xấu hổ. Cô không thích bóng tối, lúc này đang đen đặc hơn bất cứ điều gì cô từng trải nghiệm - chắc chắn tối tăm hơn hẳn những đêm không trăng ở Texas. Cô gõ vào cửa bằng đốt ngón tay và lắng nghe một lần nữa.
Không khí trở nên ôi thiu.
***
Holmes lắng nghe. Y ngồi bình thản trên một chiếc ghế cạnh bức tường ngăn cách văn phòng y và căn buồng. Thời gian dần trôi. Thực sự rất yên bình. Một làn gió nhẹ nhàng trôi qua phòng, sự thông gió là một trong những lợi ích của góc văn phòng. Cơn gió, vẫn còn mát mẻ, mang theo hương thơm buổi sáng của các loại cỏ thảo nguyên và đất ẩm.
***
Anna tháo giày của mình đập gót vào cánh cửa. Căn phòng ấm dần lên. Mồ hôi ướt đẫm trên mặt và cánh tay cô. Cô đoán rằng Harry, không biết gì về hoàn cảnh của cô, đã đi đến một nơi khác trong tòa nhà. Điều đó sẽ giải thích lí do tại sao anh ấy vẫn chưa tới dù cô đã đập cửa. Có lẽ anh ấy đã đi kiểm tra các cửa hàng bên dưới. Khi cô nghĩ đến điều này, cô cảm thấy hơi sợ hãi. Căn phòng đã nóng hơn rất nhiều. Hít thở không khí trong lành trở nên khó khăn. Và cô cần một phòng tắm.
Anh ấy sẽ cảm thấy rất có lỗi. Cô không thể cho anh ấy thấy cô sợ như thế nào. Cô đã nghĩ đến cuộc hành trình của họ vào buổi chiều. Việc cô, một giáo viên bang Texas, sẽ sớm được đi bộ trên đường phố của London và Paris dường như vẫn là một điều khó tin, tuy nhiên Harry đã hứa và sắp xếp tất cả. Chỉ trong vài giờ nữa, cô sẽ lên một chuyến tàu thực hiện một chuyến đi ngắn đến Milwaukee và ngay sau đó cô, Minnie và Harry sẽ lên đường đến thung lũng đáng yêu, mát mẻ của sông St. Lawrence, giữa New York và Canada. Cô tưởng tượng ra cảnh mình ngồi trên hiên nhà rộng rãi của một khách sạn ven sông hạng sang nào đó, nhấm nháp tách trà và ngắm mặt trời lặn.
Cô đập cửa một lần nữa và bây giờ đập cả vào bức tường ngăn cách hầm với văn phòng đầy gió của Harry.
***
Sự hoảng loạn đã xuất hiện, như mọi khi. Holmes tưởng tượng Anna rúm ró trong một góc. Nếu muốn, y có thể vội vàng đến cửa, mở toang nó ra, ôm cô trong vòng tay của mình và khóc với cô vì thảm kịch suýt xảy ra. Y có thể làm điều đó vào những phút cuối cùng vào những giây cuối cùng. Y có thể làm điều đó.
Hoặc y có thể mở cửa, nhìn Anna và nở một nụ cười - chỉ để cho cô biết rằng đây không phải là một tai nạn, sau đó lại đóng cửa lại và trở về ghế của mình để xem những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Hoặc y có thể làm ngập căn buồng, ngay bây giờ, với khí ga. Tiếng rít và mùi hôi đáng ghét sẽ thông báo với cô một cách rõ ràng như nụ cười của y rằng điều gì đó bất thường đang diễn ra.
Y có thể làm tất cả những điều này.
Y đã phải tập trung để nghe những tiếng nấc từ bên trong. Các ống nối khí kín mít, các bức tường sắt và các tấm len khoảng đã làm giảm hầu hết các âm thanh, nhưng sau nhiều lần, y phát hiện ra rằng nếu y lắng nghe ở các đường ống khí ga, y sẽ nghe thấy mọi thứ rõ ràng hơn.
Đây là khoảng thời gian y khao khát nhất. Nó mang lại cho y một cơn khoái cảm dường như kéo dài trong nhiều giờ, mặc dù trên thực tế, tiếng la hét và cầu xin tắt đi khá nhanh chóng.
Y lấp đầy căn buồng với khí ga, cho chắc chắn.
***
Holmes trở về căn hộ ở Wrightwood và nói với Minnie đi chuẩn bị, Anna đang đợi họ ở khách sạn. Y ôm Minnie, hôn cô và nói với cô mình may mắn thế nào và mình thích em gái cô thế nào.
Trên chuyến xe lửa đến Englewood, y trông thảnh thơi và thư thái, như thể vừa đạp xe hàng cây số.
***
Hai ngày sau vào ngày 7 tháng 7, gia đình Oker nhận được một lá thư từ Henry Gordon nói rằng mình không còn cần căn hộ. Bức thư đến một cách bất ngờ. Gia đình Oker tin rằng Gordon và hai chị em vẫn sử dụng căn hộ. Lora Oker đi lên lầu để kiểm tra. Bà gõ cửa, không nghe thấy gì, sau đó đi vào.
“Tôi không biết làm thế nào họ đã ra khỏi nhà,” cô nói, “nhưng có bằng chứng cho thấy sự đóng gói vội vàng, một vài cuốn sách và đồ đạc linh tinh bị bỏ lại. Nếu sách có bất kỳ ghi chép gì thì tất cả chúng đã bị xóa, vì bìa của chúng đã bị xé.”
Cũng vào ngày 7 tháng 7, đại lí Wells-Fargo ở Midlothian, bang Texas, đưa một hòm lớn lên toa hành lí của một đoàn tàu hướng về phía Bắc. Chiếc hòm - hòm của Anna - được gửi cho “Cô Nannie Williams, sống tại nhà H. Gordon, 1220 đại lộ Wrightwood, Chicago.”
Chiếc hòm đến thành phố vài ngày sau đó. Một người đánh xe Wells-Fargo đã cố gắng đưa nó đến địa chỉ tại Wrightwood nhưng không thể xác định được bất cứ ai có tên Williams hay Gordon. Ông đưa hòm trở lại văn phòng Wells-Fargo. Không ai đến nhận nó.
***
Holmes gọi cho Cephas Humphrey, một cư dân tại Englewood, người sở hữu một đội xe ngựa riêng và kiếm sống bằng cách vận chuyển nội thất, thùng và các đồ vật lớn từ nơi này sang nơi khác. Holmes nhờ ông vận chuyển một cái hộp và một cái hòm. “Tôi muốn anh đến sau khi trời tối,” Holmes nói, “tôi không muốn những người hàng xóm thấy nó được mang đi.”
Humphrey xuất hiện như yêu cầu. Holmes đưa ông vào khách sạn, lên lầu và vào một căn phòng không có cửa sổ với một cánh cửa nặng nề.
“Đó là một nơi khủng khiếp,” Humphrey nói. “Không có cái cửa sổ nào và chỉ có một cánh cửa ra vào nặng nề. Vào đó khiến tôi sởn gai óc. Tôi cảm thấy có điều gì đó sai trái, nhưng ông Holmes không cho tôi nhiều thời gian để suy nghĩ về nó.”
Cái hộp là một hình chữ nhật dài làm bằng gỗ, gần bằng kích thước của một chiếc quan tài. Humphrey mang nó xuống trước. Đến vỉa hè, ông dựng nó đứng thẳng. Holmes, nhìn từ trên cao xuống, vội bật cửa sổ và gọi xuống, “Đừng làm thế. Hãy đặt nó nằm ngang.”
Humphrey đã làm như vậy, sau đó lên lầu để lấy cái hòm. Nó nặng, nhưng trọng lượng của nó không khiến ông gặp khó khăn.
Holmes hướng dẫn ông đưa chiếc hộp dài đến nhà ga và chỉ cho ông cửa đặt nó. Có vẻ như Holmes đã thu xếp trước với một đại lí chuyển phát nhanh để đưa cái hộp lên một chuyến tàu. Y không tiết lộ điểm đến của nó.
Đối với cái hòm, Humphrey không thể nhớ ông đã đưa nó đi đâu, nhưng bằng chứng sau này cho thấy ông đã đưa nó đến nhà của Charles Chappell, gần bệnh viện hạt Cook.
***
Ngay sau đó Holmes mang đến một món quà bất ngờ nhưng rất được hoan nghênh đến gia đình của trợ lí của y, Benjamin Pitezel. Y tặng Carrie, vợ Pitezel, một bộ sưu tập các bộ váy, một vài đôi giày và một vài cái mũ của em họ mình, cô Minnie Williams, người đã lấy chồng và chuyển về phía Đông, không còn cần những món đồ cũ của mình. Ông khuyên Carrie cắt nhỏ những bộ váy và sử dụng vải để may quần áo cho ba cô con gái. Carrie rất biết ơn.
Holmes khiến Pat Quynlan, quản gia của mình, ngạc nhiên bằng một món quà: Hai chiếc hòm lớn, trên đó có tên viết tắt MRW.