Tàn dư của ngọn lửa Kho lạnh vẫn còn hiển hiện khi một nhóm giáo viên đến từ St. Louis, cùng một phóng viên trẻ, thăm quan hội chợ. Hai mươi tư giáo viên đã giành chiến thắng trong một cuộc thi được tổ chức bởi tờ St. Louis Republic cho phép họ ở miễn phí tại hội chợ. Cùng với một vài bạn bè và thành viên gia đình - tổng số khách lên tới bốn mươi người - họ nhồi nhét vào một toa giường nằm sang trọng, có tên là Benares, do Công ty Đường sắt Chicago Alton cung cấp. Họ đến ga Chicago vào ngày thứ 27 tháng 7 vào lúc tám giờ sáng và ngay lập tức được xe ngựa đưa đến Varsity, khách sạn của họ, tương đối gần hội chợ và có thể nhìn thấy vòng đu quay Ferris, mái tòa nhà Mỹ thuật Tự do và Công nghiệp và cái đầu mạ vàng của Mary vĩ đại từ tầng hai.
Theodore Dreiser - người phóng viên đi cùng - còn trẻ và tràn đầy sự tự tin rạng rỡ, thu hút sự chú ý của những người phụ nữ trẻ. Anh tán tỉnh tất cả nhưng rõ ràng là rất bị thu hút bởi một người phụ nữ dường như rất thờ ơ - một người nhỏ nhắn, xinh đẹp và kín đáo tên là Sara Osborne White. Cô được người đàn ông đã từng theo đuổi cô đặt cho cô biệt danh “Nhà tù” vì sở thích mặc đồ màu nâu của cô. Khó có thể coi cô là mẫu hình lí tưởng của Dreiser: Ở độ tuổi này anh đã lão luyện trên tình trường và đang có quan hệ xác thịt với bà chủ nhà của mình. Đối với anh, Sara White toát ra “một cái gì đó mãnh liệt được che dấu bởi bầu không khí vô cùng ngây thơ và sự kín đáo một cách nhu mì.”
Dreiser tham gia cùng với các giáo viên trên vòng đu quay Ferris và chương trình của Buffalo Bill, nơi đích thân Đại tá Cody chào đón những người phụ nữ và bắt tay với từng người. Dreiser theo những người phụ nữ thăm quan tòa nhà Mỹ thuật Tự do và Công nghiệp, ông cho biết, người ta “có thể đi từ nơi này sang nơi khác trong vòng một năm mà không cảm thấy chán.” Tại Midway, Dreiser thuyết phục James J. Corbett gặp những người phụ nữ. Corbett là võ sĩ quyền Anh đã hạ nốc ao John L. Sullivan trong cuộc chiến vĩ đại tháng 9 năm 1892, một trận đấu đã chiếm toàn bộ trang nhất của tờ Chicago Tribune vào buổi sáng hôm sau. Corbett cũng bắt tay với những người phụ nữ, mặc dù một giáo viên đã từ chối. Tên cô là Sullivan.
Dreiser luôn tận dụng mọi cơ hội anh có để tách Sara White ra khỏi đoàn thăm quan của tờ Republic mà Dreiser gọi là “Bốn mươi có lẻ”, nhưng Sara rủ theo Rose, em gái của cô, khiến mọi chuyện trở nên phức tạp. Dreiser đã cố hôn Sara ít nhất một lần. Cô nói với anh đừng trở nên “ủy mị”.
Anh đã thất bại trong việc quyến rũ, nhưng lại bị hội chợ quyến rũ. Nó đã cuốn lấy anh, anh nói, “vào một giấc mơ tôi không thể thoát ra trong nhiều tháng.” Quyến rũ nhất là màn đêm, “khi bóng tối trải dài hòa vào thành một, các ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên hồ và trên các mái vòm cung điện của Thành Phố Trắng.”
Sara White ở trong tâm trí của anh rất lâu sau khi anh và bốn mươi người có lẻ rời hội chợ. Tại St. Louis, anh viết thư cho cô và tán tỉnh cô, trong quá trình đó anh quyết định biến mình thành một nhà văn. Anh rời tờ St. Louis chuyển sang làm biên tập cho một tờ báo nông thôn Michigan, nhưng nhận thấy công việc biên tập viên tại một thị trấn nhỏ không đáp ứng được trí tưởng tượng của mình. Sau khi làm việc cho một vài tờ báo khác, anh dừng chân tại Pittsburgh. Anh viết cho Sara White và đến thăm cô mỗi khi trở về St. Louis. Anh muốn cô ngồi trên đùi mình. Cô từ chối.
Tuy nhiên, cô đã chấp nhận lời cầu hôn của anh. Dreiser cho John Maxwell, một người bạn của mình ở St. Louis Globe-Democrat, xem ảnh của cô ấy. Trong khi Dreiser nhìn thấy một người phụ nữ hấp dẫn bí ẩn, Maxwell chỉ thấy một giáo viên buồn tẻ. Anh cố cảnh báo Dreiser, “Nếu anh kết hôn bây giờ và với một người phụ nữ hạn hẹp, sống lề thói và lớn tuổi hơn anh như thế này, anh sẽ không sống yên đâu.”
Đó là một lời khuyên tốt dành cho một người đàn ông như Dreiser. Nhưng Dreiser đã không nghe.
***
Vòng đu quay Ferris trở thành một công cụ tình yêu. Các cặp vợ chồng xin phép được kết hôn ở điểm cao nhất của vòng đu quay. Luther Rice không bao giờ cho phép điều đó, tuy nhiên trong số các cặp vợ chồng đã gửi giấy mời, ông cho phép họ tổ chức đám cưới trong văn phòng của mình.
Tuy nhiên, bất chấp tiềm năng lãng mạn cố hữu của vòng đu quay, việc để nó hoạt động vào ban đêm chưa bao giờ trở nên phổ biến. Khoảng thời gian được yêu thích là khung giờ vàng từ năm đến sáu giờ tối.
***
Holmes, mới được tự do và giàu có về đất đai, đã mang một người phụ nữ mới đến hội chợ, Georgiana Yoke, người mà trước đó y đã gặp tại Schlesinger Meyer, một cửa hàng bách hóa, nơi cô làm nhân viên bán hàng. Cô lớn lên ở Franklin, bang Indiana và sống ở đó với cha mẹ cô cho đến năm 1891, khi cô quyết định đi tìm một cuộc sống hoành tráng hơn, quyến rũ hơn ở Chicago. Cô mới chỉ hai mươi ba tuổi khi gặp Holmes, ngoại trừ những đường nét sắc sảo của khuôn mặt và sự thông minh trong đôi mắt to màu xanh dương, vóc dáng nhỏ nhắn và mái tóc màu nắng vàng của cô khiến cô trông trẻ hơn nhiều, gần giống như một đứa bé.
Cô chưa bao giờ gặp ai như y. Y đẹp trai, ăn nói lưu loát, rõ ràng là giàu có. Y thậm chí còn sở hữu tài sản ở châu Âu. Tuy nhiên, cô cảm nhận được một nỗi buồn nào đó ở y. Y rất cô đơn, tất cả người thân của y đã chết, ngoại trừ một người dì sống ở châu Phi. Người chú còn lại duy nhất của y vừa qua đời và để lại cho y một gia tài lớn bao gồm các tài sản ở miền Nam và ở Fort Worth, Texas.
Holmes tặng cô rất nhiều quà, trong đó có một quyển Kinh Thánh, bông tai kim cương và một miếng mề đay - “một trái tim nhỏ,” cô nói, “với ngọc trai.”
Tại hội chợ, y đưa cô lên vòng đu quay Ferris, thuê một thuyền gondola và đi bộ cùng cô trên con đường đượm hương thơm đảo Wooded, trong ánh sáng mềm mại của những chiếc đèn lồng Trung Quốc.
Y cầu hôn cô. Cô đã đồng ý.
Tuy nhiên, y cảnh báo, y sẽ phải sử dụng một cái tên khác trong cuộc hôn nhân, Henry Mansfield Howard. Đó là cái tên của người chú quá cố, y nói. Người chú là niềm tự hào máu mủ, đã để lại cho Holmes bất động sản của ông với điều kiện y sử dụng tên họ đầy đủ của chú mình. Holmes đã nhận lời, nhằm tưởng nhớ chú mình.
***
Thị trưởng Harrison cũng tin rằng mình đang yêu, với một người phụ nữ tại New Orleans tên là Annie Howard. Ông đã sáu mươi tám tuổi và hai lần góa vợ; cô đang ở độ tuổi đôi mươi - không ai biết độ tuổi chính xác của cô - nhưng ước tính cô ở giữa hai mươi mốt và hai mươi bảy tuổi. Cô “rất đầy đặn,” một người cho biết và “yêu đời.” Cô đã đến Chicago trong suốt thời gian tổ chức hội chợ và đã thuê một căn nhà gần biệt thự của thị trưởng. Cô mua các tác phẩm nghệ thuật khi thăm quan hội chợ.
Harrison và cô Howard có một số tin tức cần thông báo với thành phố, nhưng ngài thị trưởng không có kế hoạch tiết lộ nó cho đến ngày 28 tháng 10, khi hội chợ tổ chức ngày các thành phố Hoa Kỳ. Ngày của ông, đúng vậy - hai ngày trước khi hội chợ chính thức đóng cửa, nhưng sẽ là ngày ông được đứng trước hàng ngàn thị trưởng từ khắp nơi trên đất nước, hoan hỉ với tư cách là thị trưởng thành phố Chicago, thành phố xây dựng hội chợ vĩ đại nhất mọi thời đại.