Vào lúc ba giờ ba mươi chiều thứ Tư, ngày 21 tháng 6 năm 1893, sau năm mươi mốt ngày, George Washington Gale Ferris ngồi trên một chiếc ghế tại bục diễn thuyết nằm ở chân vòng đu quay của ông. Ban nhạc Diễu hành thuộc tiểu bang Iowa gồm bốn mươi nhạc sĩ đã lên một toa xe và đang chơi “Đất nước của tôi”. Thị trưởng Harrison, cùng Bertha Palmer, toàn bộ hội đồng thành phố Chicago và một loạt các quan chức hội chợ, gia nhập với Ferris ở trên bục. Burnham không có mặt.
Những toa xe đã được lắp kính và dây thép đã được nối trên tất cả các cửa sổ để, theo như lời một phóng viên, “Không có tay gàn dở nào có cơ hội tự tử từ vòng đu quay, không có người phụ nữ điên rồ nào nhảy xuống từ cửa sổ.” Những người chỉ dẫn được đào tạo nhằm làm dịu các du khách bị sợ độ cao, đứng tại cửa của mỗi toa xe trong bộ đồng phục xinh đẹp.
Ban nhạc dừng, vòng đu quay đứng lại. Tiếp đến là các bài phát biểu. Ferris phát biểu cuối cùng và vui vẻ trấn an khán giả rằng người đàn ông bị cho là có “bánh xe trong đầu” đã mang nó ra khỏi đầu mình và đưa nó vào trung tâm của công viên Midway Plaisance.
Ông quy sự thành công của công ty cho vợ mình, Margaret, người đứng đằng sau ông trên bục. Ông dành tặng vòng đu quay cho các kĩ sư Mỹ.
Bà Ferris đưa cho ông một chiếc còi bằng vàng, sau đó bà, Ferris và các chức sắc khác leo lên toa xe đầu tiên. Harrison đội chiếc mũ đen nặng nề của mình.
Khi Ferris thổi còi, ban nhạc Tiểu bang Iowa chơi bài “Mỹ” và vòng đu quay bắt đầu chuyển động. Cả nhóm đi một vài vòng, nhấm nháp rượu sâm banh và hút xì gà, sau đó ra khỏi toa xe trong sự cổ vũ của đám đông đang xúm xít quanh chân của nó. Các hành khách trả tiền đầu tiên bước lên toa.
Bánh xe tiếp tục quay và chỉ dừng để đón trả hành khách đến tận mười một giờ đêm đó. Ngay cả khi các toa xe chứa đầy người, vòng đu quay cũng không hề chùn bước, vòng bi của nó không bao giờ kêu ca.
Công ty Ferris không ngần ngại quảng bá các thành tựu của người sáng lập hãng. Trong một tờ rơi có tên “Quà lưu niệm vòng đu quay Ferris” công ty đã viết, “Xây dựng trong muôn vàn khó khăn, nó là một thành tựu phản ánh nhiều công lao của nhà phát minh, đó là ngài Ferris của một chế độ quân chủ, thay vì là một công dân của một nền Cộng hòa vĩ đại, trái tim trung thực của ngài sẽ rung lên dưới lồng ngực đính đầy huân chương hoàng gia.” Ferris không thể cưỡng lại việc móc máy Công ty hội chợ vì không cấp khu đất cho ông sớm hơn. “Thất bại trong việc đánh giá đúng tầm quan trọng của nó,” cuốn sách cho biết, “đã khiến Công ty hội chợ tiêu tốn hàng ngàn đô la.”
Đây là một cách nói giảm. Nếu Công ty hội chợ cương quyết hơn với quyết định cấp đất ban đầu vào tháng 6 năm 1892 thay vì chờ đợi cho đến gần sáu tháng sau, vòng đu quay đã có thể sẵn sàng vào ngày khai mạc hội chợ ngày 1 tháng 5. Hội chợ không chỉ mất năm mươi phần trăm của doanh thu từ vòng đu quay trong năm mươi mốt ngày, nó còn đánh mất yếu tố thúc đẩy lượng khách thăm quan mà bánh xe có thể tạo ra, đồng thời cũng là điều Burnham mong mỏi trong tuyệt vọng. Thay vào đó, nó là một quảng cáo sống động cho tình trạng chưa hoàn thiện của hội chợ trong suốt một tháng rưỡi.
***
Những lo ngại về an toàn vẫn còn lởn vởn và Ferris đã làm những gì có thể để giảm bớt chúng. Các cuốn sổ tay lưu niệm có viết rằng ngay cả số lượng hành khách tối đa cũng “không tác động gì nhiều đến chuyển động hay tốc độ của vòng quay như thể họ là những con ruồi” - một sự so sánh kỳ quặc thiếu nhã nhặn. Cuốn sách nhỏ cho biết thêm, “Trong việc xây dựng vòng đu quay vĩ đại này, mọi nguy hiểm có thể tưởng tượng ra đã được tính toán phòng vệ.”
Nhưng Ferris và Gronau đã hoàn thành công việc của họ quá xuất sắc. Thiết kế thanh lịch và khai thác tối đa thế mạnh của các sợi thép mỏng khiến vòng đu quay trông có vẻ như không có khả năng chịu được áp lực đặt lên nó. Vòng đu quay có thể an toàn, nhưng trông nó không an toàn.
“Sự thật thì, nó có vẻ rất nhẹ,” một phóng viên quan sát. “Nhiều người lo ngại rằng các trụ mỏng hỗ trợ toàn bộ trọng lượng khổng lồ quá nhỏ bé để thực hiện nhiệm vụ của chúng. Người ta không thể không nghĩ đến những gì sẽ xảy ra nếu một cơn gió mạnh xuất hiện càn quét qua đồng cỏ và tấn công vào mặt bên của cấu trúc này. Liệu các trụ mỏng có đủ để duy trì không chỉ trọng lượng khổng lồ của công trình và của hai ngàn hành khách đang ở trong các toa xe, mà còn cả áp lực của gió?”
Trong ba tuần, câu hỏi này sẽ có câu trả lời.