Ác Quỷ Thành Phố Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 64 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chappell Tái Xuất
Chappell Tái Xuất

❊ ❊ ❊

Vào một ngày trong tuần đầu tiên của tháng 12 năm 1892, Emeline Cigrand rời khỏi tòa nhà của Holmes tại Englewood mang theo một bưu kiện nhỏ được gói gọn gàng. Lúc đầu tâm trạng của cô rất tốt, vì bưu kiện chứa một món quà Giáng sinh sớm cô định tặng cho bạn mình, gia đình Lawrence, nhưng khi đến gần góc đường 63 giao với đường Wallace, tinh thần của cô giảm xuống. Tòa nhà từng trông giống một cung điện - không phải vì sự quý phái trong kiến trúc của nó mà vì những gì nó hứa hẹn - giờ đây trông buồn tẻ và mòn mỏi. Cô leo lên cầu thang lên tầng hai và đi thẳng đến căn hộ của gia đình Lawrence. Sự ấm áp và chào đón của họ làm sống lại tinh thần vui vẻ của cô. Cô đưa những bưu kiện cho bà Lawrence, người đã mở nó ngay lập tức và kéo ra từ giấy gói một tấm thiếp, mà trên đó Emeline đã vẽ một khu rừng đáng yêu.

Món quà khiến bà Lawrence mừng rỡ nhưng cũng khiến bà bối rối. Giáng sinh chỉ còn cách có ba tuần, bà nhẹ nhàng nói: Tại sao Emeline không chờ đến lúc đó để tặng tấm thiếp, khi bà Lawrence có thể tặng lại cô một món quà?

Khuôn mặt bừng sáng, Emeline giải thích rằng cô sẽ trở về nhà ở bang Indiana để đón Giáng sinh với gia đình cô.

“Cô ấy có vẻ vui mừng chờ đợi chuyến thăm gia đình,” bà Lawrence nói. “Cô ấy dùng những từ ngữ trìu mến nhất khi nhắc đến họ và có vẻ hạnh phúc như một đứa trẻ.” Nhưng bà Lawrence cũng cảm nhận được sự dứt khoát trong giọng nói của Emeline cho thấy hành trình của cô có thể có một mục đích khác. Bà hỏi, “Cô sẽ không bỏ chúng tôi đấy chứ?”

“À,” Emeline nói. “Tôi không biết. Có thể.”

Bà Lawrence cười. “Tại sao, ông Holmes không bao giờ có thể sống thiếu cô.”

Biểu cảm trên gương mặt Emeline thay đổi. “Có thể, nếu ông ấy bắt buộc phải làm vậy.”

Lời nói của cô giúp gia đình Lawrence xác nhận một điều gì đó. “Tôi thấy có vẻ như cô Cigrand đã thay đổi tình cảm của mình với Holmes được một thời gian,” bác sĩ Lawrence nói. “Khi xem xét những gì đã xảy ra kể từ đó, giờ đây tôi tin rằng cô đã phần nào phát hiện ra tính cách thực sự của Holmes và quyết tâm rời bỏ anh ta.”

Cô có thể đã bắt đầu tin những câu chuyện cô nghe được tại khu phố về việc Holmes có thiên hướng mua đồ dùng bằng tín dụng và sau đó không trả tiền - những câu chuyện cô đã biết từ lâu, vì chúng đầy rẫy, nhưng lúc đầu cô coi chúng như những tin đồn của những tâm hồn ghen tị. Sau đó có suy đoán rằng Emeline đã tin tưởng giao cho Holmes tám trăm đô-la tiền tiết kiệm của mình, chỉ để thấy nó biến mất vào trong màn sương mù của những lời hứa về lợi nhuận xa hoa trong tương lai. Lời cảnh báo của Ned Conner vang vọng trong tâm trí cô. Gần đây, cô đã bắt đầu nói về việc một ngày nào đó quay lại Dwight để tiếp tục làm việc cho bác sĩ Keeley.

Emeline không bao giờ nói lời tạm biệt với gia đình Lawrence. Các chuyến viếng thăm của cô đột ngột dừng lại. Việc cô rời đi mà không nói lời chia tay khiến bà Lawrence ngạc nhiên vì đó không phải là tính cách của cô. Bà không chắc nên cảm thấy bị tổn thương hay lo lắng. Bà hỏi Holmes xem y có biết gì về sự vắng mặt của Emeline không.

Thường thì Holmes vẫn nhìn thẳng vào bà Lawrence, giờ đây y tránh ánh mắt của bà. “Ồ, cô ấy đã kết hôn,” Holmes nói, như thể không gì có thể khiến y ít quan tâm hơn.

Tin tức khiến bà Lawrence bị sốc. “Tôi không hiểu tại sao cô ấy không đề cập điều gì với tôi về việc kết hôn.”

Đó là một bí mật, Holmes giải thích: Emeline và vị hôn phu của cô chỉ tiết lộ kế hoạch đám cưới của họ cho y.

Nhưng với bà Lawrence, lời giải thích này chỉ càng đặt ra nhiều câu hỏi. Tại sao cặp đôi lại muốn bí mật như vậy? Tại sao Emeline không nói gì với bà Lawrence, khi họ đã cùng nhau chia sẻ rất nhiều tâm sự khác?

Bà Lawrence nhớ Emeline, sự sôi nổi và vẻ ngoài tươi tắn của cô - vẻ đẹp của cô và mái tóc như hoa hướng dương - thắp sáng các hành lang tối tăm trong tòa nhà của Holmes. Bà cảm thấy khó hiểu và vài ngày sau đó lại hỏi Holmes về Emeline.

Y lấy ra một phong bì vuông từ túi của mình. “Vật này sẽ giải thích tất cả,” y nói.

Phong bì chứa một thông báo đám cưới. Các con chữ không được chạm trổ theo lệ thường mà chỉ đơn thuần được đánh máy lên. Điều này cũng khiến bà Lawrence bất ngờ. Emeline sẽ không bao giờ báo một tin quan trọng đến thế bằng một phương tiện tầm thường như vậy.

Thông báo ghi:

Ông Robert E. Phelps.

Bà Emeline G. Cigrand.

Đã kết hôn

Thứ Tư, ngày 7 tháng 12

1892

CHICAGO

Holmes nói với bà Lawrence mình nhận được bức thư từ chính Emeline. “Vài ngày sau khi đi, cô ấy trở về lấy thư từ của mình,” y giải thích trong cuốn hồi kí, “và đã đưa cho tôi một tấm thiệp cưới, cũng như hai hoặc ba người thuê nhà khác lúc đó đang không ở trong phòng; sau này tìm hiểu thêm thì tôi biết được rằng có ít nhất năm người ở xung quanh Lafayette, Ind. đã nhận được những tấm thiệp trong phong bì với dấu bưu điện và chữ viết tay của cô, chắc hẳn cô đã tự tay gửi cho họ sau khi nghỉ việc ở chỗ tôi.”

Gia đình và bạn bè Emeline nhận được thông báo qua thư và quả thực chúng dường như được chính Emeline viết. Nhiều khả năng Holmes giả mạo các bức thư hoặc lừa Emeline viết chúng bằng cách thuyết phục cô rằng chúng sẽ được sử dụng cho một mục đích chính đáng, có lẽ để gửi thiệp Giáng sinh.

Với bà Lawrence, thông báo này không làm sáng tỏ điều gì. Emeline chưa bao giờ nhắc đến một Robert Phelps nào cả. Và nếu Emeline thực sự đã đến đây để thông báo về cuộc hôn nhân, cô chắc chắn sẽ gặp bà.

Ngày hôm sau, bà Lawrence một lần nữa chặn Holmes lại và lần này hỏi y biết gì về Phelps. Vẫn dửng dưng, Holmes nói, “Ồ, anh ta là một anh chàng mà cô Cigrand đã gặp ở đâu đó. Tôi không biết gì về anh ta trừ việc anh ta hay đi công tác.”

Tin tức về cuộc hôn nhân của Emeline đã lan đến tờ báo ở quê nhà, tờ báo sau đó đã tăng tải tin này vào ngày 8 tháng 12 năm 1892, trong một bản tin nhỏ. Mục này miêu tả Emeline là một “phụ nữ tinh tế,” người “sở hữu một tính cách mạnh mẽ và thuần khiết. Nhiều bạn bè của cô cho rằng cô đã lựa chọn được một người chồng tử tế và chân thành chúc mừng cô ấy.” Chuyên mục cũng cung cấp một vài chi tiết tiểu sử, trong đó có chi tiết rằng Emeline từng là một tốc kí trong văn phòng lưu trữ của hạt. “Từ đó,” chuyên mục tiếp tục tường thuật, “cô đến Dwight và sau đó đến Chicago, nơi cô gặp gỡ định mệnh của đời mình.”

“Định mệnh” là từ nhà báo dùng để ám chỉ hôn nhân.

***

Trong những ngày sau đó, bà Lawrence hỏi Holmes thêm một số câu hỏi về Emeline, nhưng y chỉ trả lời cộc lốc. Bà bắt đầu nghĩ rằng sự ra đi của Emeline là một vụ mất tích và nhớ lại rằng ngay sau chuyến thăm cuối cùng của Emeline thì một sự thay đổi kỳ lạ đã diễn ra trong tòa nhà của Holmes.

“Một ngày sau khi cô Cigrand biến mất, hay vào ngày chúng tôi nhìn thấy cô ấy lần cuối cùng, cánh cửa văn phòng của Holmes bị khóa và không ai vào đó trừ Holmes và Patrick Quynlan,” bà Lawrence nói. “Khoảng bảy giờ tối, Holmes bước ra khỏi văn phòng và nhờ hai người đàn ông sống trong tòa nhà giúp anh ta khiêng một cái hòm xuống tầng dưới.” Cái hòm còn mới và to lớn, dài khoảng một mét hai. Thứ bên trong nó rất nặng và khiến việc xoay xở trở nên khó khăn. Holmes liên tục cảnh báo những người giúp đỡ mình phải cẩn thận với nó. Một xe ngựa chuyển phát nhanh đến và đưa nó đi.

Về sau, bà Lawrence nói rằng vào lúc đó, bà tin rằng Holmes đã giết Emeline. Tuy nhiên, bà và chồng đã không chuyển nhà, họ cũng không báo cảnh sát. Không ai làm vậy. Kể cả bà Lawrence, kể cả ông bà Peter Cigrand, kể cả Ned Conner và kể cả cha mẹ của Julia - ông bà Andrew Smythe. Như thể không ai tin rằng cảnh sát sẽ quan tâm thêm một vụ biến mất nữa hoặc nếu có thì họ cũng chẳng đủ năng lực để tiến hành một cuộc điều tra có hiệu quả.

***

Ngay sau đó cái hòm của chính Emeline, chứa đầy đồ đạc của cô và tất cả quần áo cô mang theo khi rời nhà vào năm 1891 để đến làm việc cho Keeley, đã được chuyển đến một kho cước gần quê hương của cô. Cha mẹ cô lúc đầu tin rằng - hi vọng rằng - cô gửi cái hòm về nhà bởi giờ đây khi cô đã kết hôn với một người đàn ông giàu có, cô không còn cần những thứ cũ kĩ và mòn vẹt như vậy. Nhà Cigrand không nhận thêm bất cứ thư từ nào nữa từ Emeline, thậm chí kể cả vào dịp Giáng sinh. “Chuyện là vậy đấy,” bác sĩ B. J. Cigrand, người anh họ xa của Emeline, một nha sĩ ở miền Bắc, cho biết, “dù cô ấy có thói quen viết thư cho bố mẹ hai hoặc ba lần một tuần.”

Tuy nhiên, cha mẹ Emeline vẫn không nghĩ đến một vụ giết người. Peter Cigrand nói, “tôi tin rằng cô ấy hẳn đã qua đời ở châu Âu và chồng cô ấy hoặc là không biết địa chỉ của chúng tôi, hoặc đã quên thông báo cho chúng tôi.”

Gia đình Cigrand và Lawrence có lẽ sẽ cảm thấy lo lắng gấp bội nếu họ biết một vài sự kiện khác:

Đầu tiên, cái tên Phelps là một bí danh mà trợ lí của Holmes, Benjamin Pitezel, đã sử dụng khi gặp Emeline lần đầu tại Viện Keeley;

Tiếp theo đó vào ngày 2 tháng 1 năm 1893, một lần nữa Holmes đã tranh thủ sự giúp đỡ của Charles Chappell, người ráp xương và gửi cho ông ta một cái hòm có chứa xác của một người phụ nữ, phần trên của cô bị lóc gần hết thịt;

Và rồi, một vài tuần sau đó, Đại học Y LaSalle của Chicago đã nhận được một bộ xương được ráp đẹp đẽ;

Ngoài ra, có một điều gì đó khác thường đã xảy ra trong căn hầm có kích cỡ bằng một căn phòng trong nhà của Holmes, một hiện tượng được cảnh sát phát hiện ba năm sau đó đã thách thức mọi lời giải thích khoa học.

Bằng cách nào đó, mặt trong được tráng men mịn của cửa hầm lại có một dấu chân, cách sàn 61 xen-ti-mét. Các ngón chân, gan bàn chân và gót chân hằn vết rõ ràng đến mức chắc chắn một phụ nữ đã in bàn chân của mình lên đây. Mức độ chi tiết cũng như kiên cường của vết chân đã khiến cảnh sát bối rối. Họ đã cố gắng xóa nó đi bằng tay, sau đó với một miếng vải, xà phòng và nước, nhưng nó vẫn rõ hơn bao giờ hết.

Không ai có thể giải thích một cách chắc chắn. Suy đoán hợp lí nhất cho rằng Holmes đã nhử một người phụ nữ vào hầm; người phụ nữ có thể không mang giày vào thời điểm đó, thậm chí khỏa thân; và sau đó, Holmes đã đóng cái cửa kín gió để nhốt cô ở bên trong. Cô đã để lại dấu chân khi nỗ lực đạp cửa trong cơn tuyệt vọng cuối cùng. Để giải thích sự trường tồn của dấu chân, các thám tử đưa ra giả thuyết rằng Holmes, với một sự quan tâm cuồng nhiệt đến hóa học, trước đó đã đổ một ít axit lên sàn để đẩy nhanh việc rút hết oxy trong hầm bằng phản ứng hóa học. Giả thuyết cho rằng Emeline đã dẫm lên axit rồi đặt chân mình lên cánh cửa, do đó khắc dấu chân vào lớp tráng men.

Tuy nhiên, một lần nữa, phát hiện này sẽ bàn sau. Tính đến đầu năm 1893, năm của hội chợ, không ai, kể cả Holmes, nhận ra dấu chân trên cửa.

uật: Minh Phúc —★— ÁC QUỶ THÀNH PHỐ TRẮNG ebook©MotSAch —★— TVE-4U©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Thanh Niên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Erik Larson

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.