Ác Quỷ Thành Phố Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 64 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những Điều Khủng Khiếp Do Các Cô Gái Gây Ra
Những Điều Khủng Khiếp Do Các Cô Gái Gây Ra

❊ ❊ ❊

Trong suốt mùa xuân năm 1893, ngoài việc đường phố đầy những người đàn ông thất nghiệp từ các nơi khác, Chicago dường như miễn dịch với khó khăn tài chính của quốc gia. Việc chuẩn bị cho hội chợ đã duy trì, một cách nhân tạo, nền kinh tế của thành phố khỏe mạnh. Việc xây dựng tuyến đường mở rộng hẻm L đến công viên Jackson vẫn đem lại việc làm cho hàng trăm người. Tại công ty thị trấn54 của Pullman, phía Nam Chicago, các công nhân lao động miệt mài đáp ứng hàng đống các đơn đặt hàng xe đưa du khách đến hội chợ, mặc dù tỷ lệ các đơn đặt hàng mới đã giảm đi đáng kể. Hiệp hội Chăn nuôi ủy quyền cho công ty Burnham xây dựng một ga hành khách mới tại lối vào nhằm đáp ứng một số lượng khách thăm quan hội chợ đông nghẹt thở đang tìm kiếm một chốn nghỉ chân từ Thành Phố Trắng. Phường Montgomery đã cho xây dựng một phòng khách cá nhân mới tại trung tâm, nơi du khách lẻ có thể thẩn tha ngồi chờ trên ghế mềm trong khi duyệt qua danh mục năm trăm trang của công ty. Những khách sạn mới mọc lên ở khắp mọi nơi. Charles Kiler, một doanh nhân, tin rằng khi khách sạn của ông mở cửa, “tiền sẽ nhiều đến mức phải leo lên đồi mới có thể đến công quỹ của chúng tôi.”

54 Company town là một thị trấn mà kinh tế của họ phụ thuộc vào một công ty duy nhất ở trong thị trấn. (BTV)

Tại công viên Jackson, các triển lãm xuất hiện hàng ngày, với số lượng ngày càng tăng. Khói, tiếng lách cách, bùn và sự nhầm lẫn trông như thể một đội quân đang tụ hội để tấn công vào thành phố Chicago. Xe rơ-móoc của Wells-Fargo55 và Chuyển phát nhanh Adams được kéo bởi những con ngựa to khỏe, di chuyển chậm chạp qua công viên. Suốt đêm các con tàu gắt gỏng tiến vào công viên. Toa đầu của xe lửa huých nhẹ các toa chở hàng trên hệ thống đường ray với đích đến rối rắm của chúng. Các tàu chuyên trở trên hồ nhả ra các thùng gỗ nhạt được trang trí bằng các cụm từ kỳ lạ. Thép của George Ferris đã đến, trên năm chuyến tàu ba mươi toa. Công ty tàu hơi nước Inman bàn giao một dòng tàu biển đủ kích thước. Công ty Thép Bethlehem đem đến những thỏi sắt khổng lồ và các tấm áo giáp quân sự lớn, trong đó bao gồm một tấm cong dày 43 xen-ti-mét được dùng để chống lại các tháp súng của người da đỏ mặc áo vải dày. Anh quốc đem đến đầu máy xe lửa và tàu mô hình, bao gồm một bản sao cao chín mét của mẫu tàu chiến mới nhất, Victoria, chi tiết đến mức ngay cả mối hàn dây xích của tay vịn cũng được làm theo đúng tỷ lệ.

55 Wells Fargo Company, thành lập ngày 18/03/1852, là một công ty cổ phần ngân hàng quốc tế và các dịch vụ tài chính của Mỹ có trụ sở tại San Francisco, California.

Từ Baltimore xuất hiện một chuyến tàu dài u ám khiến những người đàn ông và phụ nữ theo dõi hành trình của nó trên đồng cỏ lạnh sống lưng nhưng khiến vô số cậu nhóc vui mừng há hốc mồm chạy đến đường ray. Con tàu chở các loại vũ khí được chế tạo bởi Essen Works của Fritz Krupp - một nhà tài phiệt vũ khí Đức - trong đó bao gồm cả một khẩu pháo binh lớn nhất từng được chế tạo, có khả năng bắn một viên đạn nặng một tấn đủ để phá vỡ tấm sắt rèn dày 91 xen-ti-mét. Nòng súng phải được đỡ trên một chiếc xe đặc biệt bao gồm một cái nôi thép đứng giữa hai toa tàu trần được nối dài. Một chiếc xe bình thường có tám bánh; cái nòng này cần ba mươi hai bánh. Để đảm bảo rằng cầu đường sắt của Pennsylvania có thể hỗ trợ trọng lượng hơn mười một tấn của khẩu pháo, hai kĩ sư của Krupp đã đến Mỹ vào tháng 7 trước đó để kiểm tra toàn bộ tuyến đường. Khẩu súng nhanh chóng được đặt biệt danh “Em bé của Krupp”, mặc dù một nhà văn gọi nó là “con quái vật cưng” của Krupp.

Một đoàn tàu chứa những hàng hóa vui vẻ hơn cũng hướng về Chicago, được thuê bởi Buffalo Bill cho chương trình Miền Tây hoang dã của ông. Nó mang trên mình một đội quân nhỏ: Một trăm cựu kị binh Hoa Kỳ, chín mươi bảy người da đỏ Cheyenne, Kiowa, Pawnee và Sioux, năm mươi người Cossack56 và kị binh, một trăm tám mươi con ngựa, mười tám con trâu, mười con nai sừng tấm, mười con la và hàng chục loài động vật khác. Nó cũng đem theo Phoebe Anne Moses từ Tiffin, bang Ohio, một phụ nữ trẻ với sở thích súng đạn và cảm quan tuyệt vời với khoảng cách. Bill gọi cô là Annie, báo chí gọi cô là hoa hậu Oakley.

56 Người Cossack là một cộng đồng truyền thống những người sống trên khu vực thảo nguyên phía Nam của Đông Âu và phần châu Á của nước Nga, nổi tiếng vì sự độc lập và các kĩ năng quân sự của họ, cụ thể là tài cưỡi ngựa.

Vào ban đêm, những người da đỏ và quân lính chơi bài.

Các chuyến tàu thủy từ khắp nơi trên thế giới bắt đầu hội tụ tại các cảng của Mỹ mang theo các mặt hàng triển lãm kỳ thú nhất. Nhân sư. Xác ướp. Cây cà phê và đà điểu. Tuy nhiên, món hàng kỳ lạ nhất đến thời điểm hiện tại lại là con người. Những bộ tộc được cho là ăn thịt người từ Dahomey. Người Sami từ Phần Lan57. Kị binh Syria. Vào ngày 9 tháng 3, một tàu hơi nước có tên Tòa thị chính khởi hành từ Alexandria, Ai Cập đến New York, mang theo một trăm bảy mươi lăm cư dân chính thức của Cairo, đưọc tuyển bởi một doanh nhân tên là George Pangalos, đến sống trên đường phố Cairo của ông tại công viên Midway Plaisance. Trong khoang tàu của Tòa thị chính, ông nhét hai mươi con lừa, bảy con lạc đà cùng một đàn khỉ và rắn độc. Danh sách hành khách của ông bao gồm một vũ công danse du ventre hàng đầu Ai Cập - Farida Mazhar trẻ trung và tràn đầy nữ tính, chắc chắn sẽ trở thành một huyền thoại ở Mỹ. Pangalos đã giành được một mảnh đất ở giữa công viên Midway, tiếp giáp với vòng đu quay của Ferris, trong một cộng đồng người Hồi giáo bao gồm một khu đất Ba Tư, một cung điện của người Moor58 và làng Algeria của Sol Bloom, nơi Bloom đã biến sự xuất hiện sớm của người Algeria thành vận may lợi nhuận trên trời rơi xuống.

57 Người Sami (đánh vần Sámi, hoặc Saami) là người dân bản địa sống ở Sápmi, ngày nay bao gồm các phần phía Bắc Thụy Điển, Na Uy, Phần Lan và bán đảo Kola của Nga, ngoài ra còn gồm khu vực biên giới giữa miền Nam và Trung Thụy Điển và Na Uy.

58 Moor là từ dùng để mô tả nhóm dân số trong lịch sử bao gồm người Berber, người châu Phi da đen, người Ả Rập có nguồn gốc Bắc Phi đã chinh phục và xâm chiếm bán đảo Iberia trong gần 800 năm. Tại thời điểm đó, họ là những người Hồi giáo.

Bloom khai trương làng của mình từ đầu tháng 8 năm 1892, rất sớm trước ngày Cống hiến và chỉ trong vòng một tháng đã hoàn vốn và bắt đầu gặt hái lợi nhuận khổng lồ. Phiên bản danse du ventre của Algeria có sức lôi cuốn đặc biệt mạnh mẽ, một khi du khách nhận ra cụm từ này có nghĩa là “múa bụng”. Các tin đồn về những phụ nữ thiếu vải biết lắc lư được lan truyền, trong khi trên thực tế điệu nhảy rất thanh lịch, cách điệu và thanh tao. “Các đám đông ùa đến,” Bloom nói. “Tôi đã sở hữu một mỏ vàng.”

Với tài ứng biến của mình, Bloom đóng góp một điều đã mãi mãi tô điểm nhận thức của Mỹ về Trung Đông. Câu lạc bộ Báo chí Chicago mời anh trình bày điệu múa bụng cho các thành viên của nó. Chưa bao giờ bỏ qua cơ hội quảng bá miễn phí, Bloom chấp nhận ngay lập tức và đi đến câu lạc bộ với một tá các vũ công của mình. Tuy nhiên, khi đến nơi, anh phát hiện ra tất cả những gì câu lạc bộ cung cấp về mặt âm nhạc là một nghệ sĩ piano không biết loại nhạc nào có thể đi cùng một điệu nhảy kỳ lạ như vậy.

Bloom suy nghĩ một lát, ngân nga một giai điệu, sau đó gõ lanh canh từng nốt một trên bàn phím:

Trong thế kỷ tiếp theo, giai điệu này và các biến thể của nó sẽ được dùng trong một loạt các bộ phim xoàng xĩnh, thường là khúc nhạc đệm cho sự xuất hiện uốn lượn của một con rắn hổ từ trong giỏ. Nó cũng được lái đi thành một câu hát trong các sân trường, “Và người ta không mặc quần ở phía Nam nước Pháp.”

Bloom hối hận đã không đăng kí bản quyền giai điệu. Tiền bản quyền sẽ lên tới hàng triệu.

***

Tin buồn từ Zanzibar: Sẽ không có người lùn Pygmy. Trung úy Schufeldt đã chết, không rõ nguyên nhân.

***

Có nhiều lời khuyên, đa số tất nhiên đến từ New York. Những lời khuyên khó nghe nhất đến từ Ward McAllister, quản gia và cấp dưới của bà William Astor, hoàng hậu của New York. Viễn cảnh kinh hoàng được gợi lên từ Ngày Cống hiến của Chicago, với màu kem và đám người hỗn tạp, trong tiếng ồn và sự thân mật một cách khiếm nhã, McCallister, trong một mục của tờ New York World, đã khuyên, “Chất lượng, chứ không phải số lượng, mới là điều những người văn minh ở đây đòi hỏi. Sự hiếu khách với toàn thể nhân loại không phải điều chúng ta mong muốn.”

Ông kêu gọi các nữ tiếp viên Chicago thuê một số đầu bếp Pháp để cải thiện chất lượng ẩm thực của họ. “Trong thời đại hiện đại này, xã hội không thể tiến bộ mà không có đầu bếp người Pháp,” ông viết. “Những người đàn ông nào đã quen với những miếng fillet thịt bò tinh tế, pa tê ngỗng, gà tây nhồi nấm và những thứ như vậy sẽ không quan tâm đến việc ngồi ăn tối bằng món chân cừu luộc với củ cải.” Vấn đề là, McAllister chỉ trích rất nặng nề.

Và vẫn còn nhiều nữa. “Tôi khuyên họ không ướp rượu vang quá lạnh. Hãy để các chai rượu trong xô và cẩn thận giữ cổ chai không bị đóng băng. Vì lượng rượu vang qua cổ chai nhỏ, nó sẽ bị tác động bởi nước đá đầu tiên. Hai mươi lăm phút kể từ lúc đặt trong xô sẽ là thời điểm hoàn hảo để uống. Hoàn hảo, ý tôi là khi rượu được rót ra từ chai, nó phải chứa những mảnh đá nhỏ. Đó mới là ướp lạnh thực sự.”

Đáp lại, tờ Chicago Journal đã viết, “Ngài thị trưởng sẽ không ướp rượu của mình quá lạnh. Ông sẽ ướp chúng vừa đủ để các vị khách có thể thổi bọt trên li mà không cần phô trương một cách thô tục sức mạnh của phổi và môi. Món bánh mì kẹp thịt nguội, bánh quy và chim cút Ireland, được biết đến với cái tên chân lợn trong tiếng địa phương của thành phố Bridgeport, sẽ là đỉnh cao của nghệ thuật ẩm thực.” Một tờ báo Chicago gọi McAllister là “Một Kẻ Bợ Đít Màu Lông Chuột.”

Chicago phấn khởi vì màn đáp trả này. Tuy nhiên, ở một số khía cạnh, nhận xét của McAllister vẫn đầy nhức nhối. McAllister là một nhân vật đặc biệt kiêu kỳ, nhưng mọi người đều biết rõ rằng ông phát ngôn với dòng máu quý tộc của New York trong mình. Những công dân hàng đầu của Chicago luôn luôn có một nỗi sợ hãi sâu sắc về việc họ là tầng lớp hạng hai. Không ai vượt qua Chicago về khả năng kinh doanh và sự nhạy bén, nhưng trong giới quý tộc của thành phố luôn tồn tại một nỗi lo được che đậy rằng mặc dù thương mại phát triển, thành phố có thể thực sự đã thất bại trong việc trau dồi những đặc điểm quý phái cho người dân. Hội chợ phải trở thành một biểu ngữ màu trắng khổng lồ đập vào mắt bà Astor. Với các tòa nhà cổ điển tuyệt đẹp được lấp đầy bằng nghệ thuật, nước sạch, đèn điện và sở cảnh sát thừa thãi nhân lực, hội chợ là tâm can của Chicago, là thành phố mà nó muốn trở thành.

Burnham là ví dụ rõ nét thể hiện sự bất an này. Bị Harvard và Yale từ chối và bắt đầu “một cách đúng đắn”, ông đã trở thành một người sành sỏi, ý thức được những thứ hảo hạng. Ông tổ chức các buổi ngâm thơ tại nhà riêng và văn phòng của mình, tham gia các câu lạc bộ tốt nhất, thu thập các loại rượu vang ngon nhất và hiện đang dẫn đầu chiến dịch phi quân sự vĩ đại nhất trong lịch sử dân tộc. Mặc dù vậy, chuyên mục xã hội của các tờ báo vẫn không viết về trang phục của vợ ông khi hai người tham dự buổi hòa nhạc opera như cái cách mà họ đã miêu tả các bộ trang phục hàng đêm của các quý bà Palmer, Pullman và Armour. Hội chợ là sự cứu chuộc của Burnham và Chicago. “Người ngoài đã thừa nhận sự vĩ đại về vật chất của chúng ta và sự thống trị của chúng ta trong sản xuất và thương mại,” ông viết. “Tuy nhiên, họ cho rằng chúng ta không có học thức và sự tinh tế đến mức như vậy. Để loại bỏ ấn tượng này, thói quen suy nghĩ và làm việc của cơ quan này đã phải được chỉnh đốn từ đầu.”

***

Các lời khuyên xuất hiện nhiều như một cuốn sách. Một tác giả tên là Adelaide Hollingsworth đã tôn vinh hội chợ bằng hơn bảy trăm trang công thức nấu ăn, được xuất bản vào đầu năm dưới cái tên Sách Dạy Nấu Ăn Hoa Kỳ. Mặc dù cuốn sách của cô chứa những công thức hấp dẫn của thịt đông, má bò, đầu bê nướng; cách chuẩn bị gấu trúc, thú có túi, chim dẽ giun, chim choi choi và chim két (cho bánh blackbird) và “làm thế nào để nướng, hầm xắt miếng, ninh hoặc chiên một sóc,” nó không đơn thuần chỉ là một cuốn sách dạy nấu ăn. Hollingsworth quảng cáo nó như là một cẩm nang giúp các bà nội trợ trẻ hiện đại tạo ra một gia đình yên bình, lạc quan và sạch sẽ. Người vợ sẽ là người thiết lập nên thái độ của các thành viên trong gia đình vào ngày hôm đó. “Bàn ăn sáng không phải là một bảng tin chữa trị những giấc mơ khủng khiếp và các triệu chứng trầm cảm, mà là nơi diễn ra một điểm sáng quan trọng của ngày.” Một số lời khuyên của Hollingsworth gián tiếp cho thấy một phong- thái-Victoria59 nhất định. Trong một đoạn hướng dẫn cách tốt nhất để giặt đồ lót lụa, cô khuyên, “Nếu món đồ có màu đen, thêm một chút amoniac thay vì axit vào nước rửa.”

59 Thời kỳ Victoria là giai đoạn lịch sử được đặt theo tên của Nữ hoàng Anh Victoria (1837 – 1901). Đây là giai đoạn đỉnh cao của Vương quốc Anh trong việc bành trướng và thống trị thế giới.

Một trong những vấn đề dai dẳng nhất của thời đại là “cái chân ghê tởm”, gây ra bởi thói quen phổ biến, chỉ rửa chân một lần một tuần. Để chống lại điều này, Hollingsworth đã viết, “Hòa một phần axit lục thủy tan trong mười phần nước; chà bàn chân mỗi đêm với hỗn hợp này trước khi đi ngủ.” Để xóa mùi của hành tây trong miệng, hãy uống cà phê đặc. Hàu là mồi bắt chuột tốt nhất. Để tạo ra kem sữa tươi, thêm một ít muối. Để giữ cho sữa ngọt lâu hơn, hãy thêm cải ngựa.

Hollingsworth còn đem đến những lời khuyên y tế thông thái: “Đừng ngồi giữa một bệnh nhân đang sốt và một ngọn lửa,” và cung cấp các kĩ thuật khác nhau để cấp cứu y tế trong trường hợp khẩn cấp như ngộ độc. Trong danh sách các biện pháp gây ói mửa hiệu quả, bà bao gồm cả “Tiêm thuốc lá vào hậu môn thông qua một thân ống.”

***

Jacob Riis, một phóng viên New York, người đã cống hiến đời mình cho việc tiết lộ về các ngôi nhà tập thể tồi tàn của người nghèo ở Mỹ, đến Chicago mang theo một tin tức u ám. Vào tháng 3, ông đã có một buổi nói chuyện tại Hull House, dự án cải cách nhà ở của Jane Addams, “Thánh Jane”. Hull House đã trở thành một pháo đài của tư tưởng tiến bộ, nơi sinh sống của những phụ nữ trẻ có ý chí mạnh mẽ, “rải rác cùng với những người đàn ông có khuôn mặt nghiêm nghị, tự lập và hòa nhã, lướt từ phòng này sang phòng khác đầy hối hận,” theo như một khách thăm quan cho biết. Clarence Darrow thường xuyên đi bộ từ văn phòng của ông ở tòa nhà Rookery đến Hull House, nơi ông được ngưỡng mộ vì trí tuệ và sự đồng cảm xã hội của mình, nhưng bị xem thường một cách kín đáo vì lối ăn mặc cẩu thả và thói quen vệ sinh thiếu gương mẫu.

Vào thời điểm diễn ra cuộc nói chuyện của Riis, Riis và Addams là hai trong số những người nổi tiếng nhất ở Mỹ. Riis đã đến các quận hôi hám nhất của Chicago và tuyên bố chúng tồi tệ hơn bất cứ điều gì ông thấy ở New York. Trong bài nói chuyện của mình, ông lưu ý các tiến triển nhanh chóng của triển lãm và cảnh báo thính giả của mình rằng, “Các bạn nên bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, cải thiện những con hẻm và đường phố. Chưa bao giờ, kể cả trong thời tiết tồi tệ nhất, New York lại có nhiều rác đến như vậy.”

Trên thực tế, Chicago đã cố gắng dọn dẹp được một thời gian và nhận ra đây là một thách thức khổng lồ. Thành phố đã tăng cường các nỗ lực loại bỏ rác và bắt đầu rải lại con hẻm và đường phố, đồng thời triển khai đội thanh tra thuốc lá để thực thi lệnh cấm hút thuốc mới. Báo chí phát động một cuộc thập tự chinh càn quét các con hẻm đầy bệnh tật và khói bụi, đồng thời công khai danh tính những tổ chức, các nhân phạm luật nặng nhất trên báo, trong đó có Đền Tam Điển mới mở của Burnham, công trình được tờ Chicago Tribune ví như núi Vesuvius60.

60 Núi Vesuvius là một núi lửa tầng nằm ở vịnh Naples, Ý, nổi tiếng với lần phun trào vào năm 79 sau Công nguyên đã phá hủy các thành phố La Mã cổ đại là Pompeii và Herculaneum.

Carrie Watson, tú bà hàng đầu Chicago, quyết định rằng hoạt động kinh doanh của mình cần một chút cải thiện. Nhà thổ của bà vốn đã sang trọng, có một sàn bowling với các ky là các chai champagne ướp lạnh, nhưng giờ đây bà quyết định tăng số lượng phòng ngủ và tăng gấp đôi nhân viên của mình. Bà và các chủ nhà chứa khác dự đoán sẽ có một sự gia tăng nhu cầu lớn. Họ sẽ không phải thất vọng. Khách hàng của họ cũng vậy. Sau đó, một tú bà tên Chicago May rùng mình nhớ lại những năm tháng náo nhiệt của hội chợ, “Các cô gái đã gây ra những điều thực sự khủng khiếp! Chỉ cần nghĩ thôi đã khiến tôi thấy buồn nôn rồi. Một vài thông tin của những ‘gánh xiếc’ không thể được công khai trên báo. Tôi nghĩ rằng Roma lúc tồi tệ nhất cũng không là gì so với Chicago trong những ngày khủng khiếp này.”

***

Người đàn ông đã giúp Chicago trở thành một nơi hiếu khách với Carrie Watson và Chicago May, cũng như với Mickey Finn, John Coughlin “Nhà Tắm” cùng vài nghìn người điều hành quán rượu và các tụ điểm cờ bạc khác, chính là Carter Henry Harrison, người trong bốn nhiệm kỳ của mình đã tiến một bước dài biến thành phố thành một nơi dung nạp sự yếu đuối của con người lẫn nuôi dưỡng tham vọng lớn lao của họ. Sau khi thất bại trong chiến dịch tranh cử vào năm 1891, Harrison đã mua lại tờ báo Chicago Times và trở thành biên tập viên ở đó. Tuy nhiên, đến cuối năm 1892, ông đã tuyên bố rõ ràng rằng mình rất mong muốn trở thành “Thị trưởng hội chợ” và dẫn dắt thành phố đi qua quãng thời gian huy hoàng nhất của nó, nhưng nhấn mạnh chỉ thực sự tham gia tranh cử nếu nhận được tín hiệu ủng hộ rõ ràng của quần chúng. Ông đã nhận được điều này. Hiệp hội Carter H. Harrison mọc lên tại khắp nơi trong thành phố và giờ đây vào đầu năm 1893, Carter là một trong hai ứng cử viên của đảng Dân chủ, người còn lại là Washington Hesing, biên tập viên của tờ nhật báo Đức Staats-Zeitung đầy quyền lực.

Ngoại trừ tờ báo của ông, các tờ báo trong thành phố, cùng với Burnham và hầu hết các công dân hàng đầu của Chicago, đều phản đối Harrison. Đối với Burnham và những người khác, Chicago mới, tượng trưng bởi Thành Phố Trắng mọc lên ở công viên Jackson, cần một giai cấp lãnh đạo mới và đó chắc chắn không phải là Harrison.

Quân đoàn công nhân của thành phố phản đối. Họ luôn luôn coi Harrison là một người trong số họ, “Carter của chúng ta”, mặc dù ông là một người đàn ông lớn lên ở rìa Kentucky, đã đi học ở Yale, nói thông thạo tiếng Pháp và tiếng Đức và có thể trích các đoạn văn dài của Shakespeare. Ông đã làm thị trưởng trong bốn nhiệm kỳ; việc ông sẽ tiếp tục nhiệm kỳ thứ năm vào năm của hội chợ có vẻ phù hợp và một làn sóng kỷ niệm quét qua thành phố.

Ngay cả đối thủ của ông cũng công nhận rằng Harrison, mặc cho gốc gác giàu có của mình, ra dáng một ứng viên hấp dẫn mạnh mẽ đối với tầng thấp hơn của thành phố. Ông có sức lôi cuốn. Ông có thể và sẵn sàng nói chuyện với bất cứ ai về bất cứ điều gì và có cách biến mình thành trung tâm của bất kỳ cuộc trò chuyện nào. “Những người bạn của ông đều nhận thấy điều đó,” Joseph Medill, người từng là đồng minh, nhưng sau đó trở thành đối thủ hăng hái nhất của Harrison, cho biết, “họ sẽ cười hoặc mỉm cười về nó và gọi đó là ‘Hội chứng Carter Harrison’.” Kể cả ở độ tuổi sáu mươi tám, Harrison vẫn toát ra sức mạnh và năng lượng và phụ nữ nói chung đồng ý rằng bây giờ ông đẹp trai hơn lúc ông ở tuổi ngũ tuần. Hai lần góa vợ, người ta đồn rằng ông có dan díu với một người phụ nữ trẻ hơn nhiều. Ông có một đôi mắt xanh thẳm với con ngươi lớn và một khuôn mặt không nhiều nếp nhăn. Ông coi sự trẻ trung của mình là thành quả của một lượng lớn cà phê vào buổi sáng. Các thói quen của ông khiến ông được quý mến. Ông thích dưa hấu; đến mùa, ông ăn nó trong cả ba bữa. Ông đam mê giày dép - mỗi ngày một đôi khác nhau - và đồ lót lụa. Hầu như tất cả mọi người đều đã nhìn thấy Harrison cưỡi con ngựa trắng Kentucky của mình, trong chiếc mũ nồi nặng nề màu đen, ẩn sau làn khói xì gà. Trong các buổi nói chuyện vận động tranh cử, ông thường đưa ra những nhận xét với một con đại bàng nhồi ông mang theo như một đạo cụ. Medill cáo buộc ông đã nuôi dưỡng các bản năng vô đạo đức nhất thành phố, nhưng đồng thời cũng gọi ông là “người đàn ông xuất chúng nhất mà thành phố của chúng ta từng sản sinh ra.”

Trước sự ngạc nhiên của giai cấp thống trị của thành phố, bảy tám phần trăm của sáu trăm tám mươi mốt đại biểu dự Đại hội đảng Dân chủ bỏ phiếu cho Harrison trong vòng đầu tiên. Những người đứng đầu đảng Dân chủ năn nỉ đảng Cộng hòa đưa ra một ứng cử viên họ cũng có thể hỗ trợ, bất cứ ai để ngăn cản Harrison quay trở lại văn phòng. Đảng Cộng hòa chọn Samuel W. Allerton, một nhà đóng hộp thịt giàu có từ đại lộ Prairie. Các tờ báo lớn và quyền lực nhất cho thấy một tập hợp rõ ràng ủng hộ Allerton, chống lại Harrison.

Cựu thị trưởng phản bác lại các cuộc tấn công của họ bằng sự hài hước. Trong một cuộc nói chuyện trước một nhóm những người ủng hộ lớn tại thính phòng, Harrison gọi Allerton là “một kẻ mổ và dán nhãn lợn đáng ngưỡng mộ nhất. Tôi thừa nhận điều đó và tôi không buộc tội ông vì ông đã “cắt tiết” giọng Anh chuẩn; ông ta không thể làm gì khác.”

Harrison nhanh chóng chiếm ưu thế.

***

Patrick Prendergast, gã nhập cư Ireland điên rồ, tự hào với sự nổi tiếng của Harrison và tin rằng những nỗ lực của mình để quảng bá cựu thị trưởng tái tranh cử là một nhân tố quan trọng tạo ra động lực mới cho chiến dịch. Một ý nghĩ chợt đến với Prendergast. Khi nó xuất hiện trong bộ não của gã, gã không thể diễn tả nó, nhưng nó đã ở đó và đem đến sự thỏa mãn. Gã đã đọc về pháp luật và chính trị một cách chuyên sâu và hiểu rằng bộ máy chính trị hoạt động trên nguyên tắc đầu tiên của quyền lực: Nếu bạn thúc đẩy lợi ích của bộ máy, bộ máy sẽ trả tiền cho bạn. Harrison đã nợ gã.

Ý tưởng này ban đầu đến với Prendergast như một tia sáng le lói, như ánh mặt trời đầu tiên chiếu sáng tòa nhà Tam điểm, nhưng giờ đây gã nghĩ về nó một ngàn lần mỗi ngày. Đây là kho báu của gã, sẽ giúp gã vươn vai và ngẩng đầu. Khi Harrison thắng, mọi thứ sẽ thay đổi. Và Harrison sẽ giành chiến thắng. Sự hào hứng trào dâng trong các phường dường như đảm bảo chiến thắng của Harrison. Một khi được bầu, Prendergast tin rằng Harrison sẽ bổ nhiệm gã. Ông sẽ phải làm vậy. Đó là quy luật của bộ máy, bất biến như các lực lượng đẩy tàu hỏa Chicago Limited qua các đồng cỏ. Prendergast muốn được làm luật sư doanh nghiệp. Không còn những ngày giao dịch với lũ bán báo không biết vị trí của mình; không còn những ngày phải đi bộ trong vũng nước vàng nổi bọt khí trên các con đường lát gạch; không còn những ngày phải hít thở mùi hương khủng khiếp của những con ngựa xấu hổ đứng giữa đường. Khi Harrison lên nắm quyền, sự cứu rỗi sẽ đến với Patrick Prendergast.

Ý tưởng này tạo ra những giây phút hân hoan. Prendergast mua nhiều bưu thiếp hơn và gửi những bức thư cởi mở đến những người đàn ông sẽ sớm trở thành cộng sự và bằng hữu trong các câu lạc bộ - các thẩm phán, luật sư và các hoàng tử thương mại của Chicago. Tất nhiên, gã đã gửi một bức thư đến người bạn tốt của mình, luật sư bào chữa Alfred S. Trude.

“Ngài Trude thân mến,” anh bắt đầu. Gã dự định từ kế tiếp sẽ là “Hallelujah!” Nhưng một số từ khiến gã cảm thấy lúng túng. Trong cơn sốt, gã phóng bút.

“Allielliuia!” Gã viết. “Những nỗ lực của băng đảng Herald nhằm ngăn chặn các biểu hiện của lòng dân đã bị chiếu tướng – và Carter H. Harrison với sự lựa chọn rộng rãi sẽ trở thành thị trưởng tiếp theo của chúng ta. Khế ước của đám báo chí đã bị đè lên một cách nhục nhã. Tôi biết gì về ứng cử viên của Washington Hesing anh bạn nghèo nàn nhỉ - ông ta có một chút xíu sự cảm thông từ tôi. Trong tình cảnh khó khăn hiện tại, tôi hi vọng chút xíu đó sẽ không hạ gục ông ta – và khế ước cao quý của báo chí. Vinh quang về với Chúa Cha và Đức Thánh Linh!” Gã lan man trong một vài dòng nữa, sau đó kết thúc, “Sau tất cả thì tình bạn là thử thách thực sự của nhân cách trân trọng.

“P. E. J. Prendergast.”

Một lần nữa một điều gì đó trong bức thư đã thu hút sự chú ý của Trude. Vào thời điểm khi tất cả những ai biết viết đều viết thư và viết dài, nhiều người khác nhận thư của Prendergast cũng đã lưu ý điều này, mặc cho khối lượng thư khổng lồ họ nhận được từ các đồng nghiệp thực sự của mình. Trong tảng băng từ ngữ bị xay vụn tiến vào thế kỷ XX, bưu thiếp của Prendergast là một mảnh mica duy nhất lóe sáng với ý nghĩ điên cuồng, cầu xin được chọn và bỏ vào túi.

Một lần nữa Trude giữ lá thư.

***

Vào tháng 4 năm 1893, các công dân của Chicago bầu Carter Henry Harrison làm thị trưởng nhiệm kỳ thứ năm. Để chuẩn bị cho hội chợ, ông ra lệnh mua hai trăm thùng rượu whisky để sử dụng trong văn phòng của mình khi tiếp đãi các chức sắc.

Ông chẳng mảy may nghĩ gì đến Patrick Eugene Joseph Prendergast.

uật: Minh Phúc —★— ÁC QUỶ THÀNH PHỐ TRẮNG ebook©MotSAch —★— TVE-4U©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Thanh Niên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Erik Larson

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.