Sao chổi giờ lại đang bay thẳng. Trước mặt hai đứa, Mặt Trời to và sáng hơn lúc trước nhiều, nhưng vẫn còn khá nhỏ so với kích cỡ của nó khi nhìn từ Trái Đất. George nhìn thấy một đốm sáng khác mà trước đó nó chưa để ý, một đốm sáng đang lớn lên vùn vụt khi chúng lại gần.
“Cái gì ở kia thế?” nó hỏi, chỉ về phía trước, và chếch sang bên phải. “Có phải là một hành tinh nữa không?”
Không có tiếng trả lời. Khi nó quay đầu nhìn lại thì Annie đã biến mất. George vội gỡ mình ra khỏi sao chổi và bám theo vết dấu chân mà con bé đã để lại trên lớp băng vụn. Nó cẩn thận định độ dài từng bước chân sao cho không bị bay văng khỏi sao chổi một lần nữa.
Sau khi rón rén trèo qua một cái gò băng nhỏ, nó nhìn thấy Annie. Con bé đang nhòm vào một cái lỗ trên mặt đất. Quanh cái lỗ là những vụn thiên thạch có vẻ như vừa bị chính sao chổiphun lên. George bước đến bên và cũng nhìn xuống lỗ. Nó chỉ sâu khoảng một mét, và dưới đáy thì chẳng có gì mấy để mà ngắm nghía.
“Cái gì thế?” nó hỏi. “Cậu đã tìm thấy gì à?”
“Ờ, thì cậu thấy đấy, tớ chỉ đi dạo...” Annie dợm giọng giải thích.
“Sao cậu không nói?” George ngắt lời con bé.
“Thì cậu đã quát bảo tớ không được la hét mà!” Annie bảo. “Thế nên tớ nghĩ tớ chỉ đi một mình thôi. Như thế sẽ không có ai để nổi cáu với tớ cả,” nó mỉa mai nói thêm.
“Tớ có nổi cáu với cậu đâu,” George nói.
“Cậu có cáu! Lúc nào cậu cũng cáu tớ. Tớ có tử tế với cậu cũng bằng thừa, chẳng thay đổi được gì cả.”
“Tớ không cáu!” George hét lên.
“Cậu có cáu!” Annie hét trả, siết hai bàn tay đi găng thành nắm đấm và dứ dứ chúng về phía George. Nó vừa dứ xong thì một điều lạ thường xảy ra. Một luồng khí và đất đá nhỏ phụt lên từ chỗ bề mặt ngay cạnh con bé.
“Giờ thì xem cậu đã gây ra chuyện gì thế này,” George càu nhàu. Nhưng có vừa nói dứt lời thì một luồng đất đá nhỏ khác lại phun lên xuyên qua tảng thiên thạch ngay bên cạnh nó, tạo thành một đám mây bụi từ từ tản ra.
“Annie, có chuyện gì thế?” nó hỏi.
“Ừm, không có gì,” Annie trả lời. “Thế này là ổn cả, đừng lo.” Nhưng giọng con bé nghe có vẻ không chắc chắn lắm. “Sao bọn mình không quay lại ngồi ở chỗ cũ nhỉ?” nó đề nghị. “Ở đấy thích hơn.”
Nhưng khi chúng quay trở lại, càng lúc càng có nhiều luồng nhỏ đất bụi phun lên xung quanh chúng, để lại một làn sương mờ trong không khí. Không đứa nào cảm thấy an toàn cho lắm, nhưng không đứa nào muốn thừa nhận như thế cả. Chúng chỉ rảo bước nhanh hơn về chỗ ban nãy chúng đã ngồi. Không nói một lời, chúng lại neo buộc mình vào sao chổi.
Trên bầu trời, đốm sáng lấp lánh mà George nhìn thấy ban nãy đã to hẳn ra. Giờ đây, trông nó giống như một hành tinh có sọc đỏ và xanh.
“Sao Mộc đấy,” Annie nói, phá vỡ s im lặng. Nhưng giờ thì nó chỉ dám thì thầm. Giọng nó nghe không còn giống với con bé huênh hoang đầy tự tin ban nãy nữa. “Đó là hành tinh lớn nhất, gấp đôi thể tích sao Thổ. Thế có nghĩa là gấp hành nghìn lần thể tích Trái Đất.”
“Sao Mộc cũng có mặt trăng à?” George hỏi.
“Có, có chứ” Annie đáp. “Nhưng tớ không biết là bao nhiêu. Lần trước tớ quên không đếm, nên tớ không biết chắc.”
“Cậu đã đến đây từ trước thật à?” George nghi ngờ hỏi.
“Tất nhiên là đến rồi!” Annie công phẫn trở lời. George không chắc là nó tin con bé.
Một lần nữa, sao chổi cùng với Annie và George ở trên lại bắt đầu rơi. Trong khi chúng rơi, George ngây người ngắm sao Mộc. Ngay cả so với sao Thổ thì sao Mộc cũng thật khổng lồ.
“Bốn cái to,” nó nói.
“Bốn cái gì to?”
“Mặt trăng. Sao Mộc có bốn mặt trăng lớn và rất rất nhiều mặt trăng nhỏ. Tớ nghĩ nó còn có nhiều mặt trăng hơn cả sao Thổ cơ đấy.”
“Ờ, ôkê,” Annie nói, giọng con bé giờ có vẻ bồn chồn. “Nếu cậu nói vậy.”
George thấy lo – sẵn sàng đồng ý với bất kỳ điều gì nó nói quả thật không giống Annie tí nào. Nó nhận thấy con bé đã hơi nhích lại gần nó hơn và luồn bàn tay đi găng của mình vào tay nó. Khắp quanh chúng, những luồng khí và đất đá mới đang phun lên từ tảng thiên thạch, mỗi luồng lại đem theo mình một đám mây nhỏ. Một lớp sương mỏng đang hình thành bao trùm lấy cả sao chổi. “Cậu có sao không?” nó hỏi Annie. Con bé đã thôi không khoe khoang và tỏ ra bất lịch sự, và nó cảm thấy chắc là có chuyện không ổn rồi.
“George, tớ...” Annie vừa mới mở miệng thì một tảng thiên thạch to tướng đập vào sao chổi ngay phía sau chúng, làm mặt đất rung chuyển như có địa chấn và bắn tung lên thêm nhiều bụi đất và vụn băng trong màn sương.
Ngước nhìn lên, George và Annie thấy hàng trăm, hàng trăm tảng thiên thạch, tất cả đang lao về phía chúng với vận tốc kinh hồn. Và không có chỗ nào để trốn cả.
“Tiểu hành tinh!” Annie thét. “Bọn mình bị bão tiểu hành tinh rồi!”
–––––––––––
SAO MỘC
- Sao Mộc là hành tinh gần Mặt Trời thứ năm.
- Khoảng cách trung bình đến Mặt Trời: 438,6 triệu dặm (778,3 triệu km)
- Đường kính tại đường xích đạo: 88.846 dặm (142.984 km), bằng 11,209 lần đường kính tại đường xích đạo của Trái Đất.
- Diện tích bề mặt: 120,5 x diện tích bề mặt Trái Đất.
- Thể tích: 1.321,3 x thể tích Trái Đất.
- Khối lượng: 317,8 x khối lượng Trái Đất.
- Trọng lực ở đường xích đạo: bằng 236% trọng lực của Trái Đất tại đường xích đạo của Trái Đất.
- Cấu trúc: lõi đá khá nhỏ (so với kích thước của toàn bộ hành tinh), bao quanh là một lớp kim loại lỏng dần dần chuyển thành một lớp hyđrô lỏng khi độ cao tăng lên. Lớp hyđrô lỏng này lại dần dần chuyển thành một bầu khí quyển toàn khí hyđrô bao quanh toàn bộ hành tinh. Mặc dù lớn hơn, cấu trúc chung của sao Mộc khá giống với sao Thổ.

- Vết Đỏ Lớn trên bề mặt của sao Mộc chính là một cơn bão như trận cuồng phong khổng lồ, một trận cuồng phong đã kéo dài ba thế kỷ (được quan sát thấy lần đầu tiên vào năm 1655), nhưng có lẽ nó đã có ở đó còn lâu hơn thế. Cơn bão Vết Đỏ Lớn rất khủng khiếp: gấp hơn hai lần kích cỡ Trái Đất. Gió trên sao Mộc thường đạt tới vận tốc 620 dặmh (1.000km/).
- Sao Mộc mất 11,86 năm Trái Đất để xoay hết một vòng quanh Mặt Trời.
Cho đến nay các nhà khoa học đã phát hiện được 63 mặt trăng của sao Mộc. Bốn trong số chúng đủ lớn để có dạng hình cầu, và đã được Gelileo, nhà thiên văn người Ý, quan sát thấy năm 1610. Chúng được gọi chung là các mặt trăng Gelileo. Tên của từng mặt trăng là: Io, Europa, Ganymede và Callisto, và có kích cỡ ngang với Mặt Trăng của Trái Đất.">

Ngay trước khi hoàng hôn, khi Mặt Trăng của Trái Đất ló lên, ánh sáng của Trái Đất (ánh Mặt trời từ Trái Đất phản chiếu ngược trở lại) nhẹ nhàng rọi sáng phía tối của tối của Mặt Trăng.

Dù thường bị cho là xám xịt, thực chất Mặt Trăng vẫn có màu. Bức ảnh này đã được hiệu chỉnh sao cho có thể phát lộ những màu sắc tinh tế hình thành nhờ đặc điểm địa lý khác nhau của Mặt Trăng.

Từ Trái Đất, chúng ta không bao giờ có thể trông thấy phía này của Mặt Trăng. Ảnh do tàu Apollo 16 chụp năm 1972.

Do hình dạng đặc thù, tinh vân sẫm màu ở trung tâm, bức ảnh này được gọi là tinh vân Đầu ngựa. Nó hắt bóng lên một tinh vân phát xạ (IC 434), vốn sáng chói do khí hyđrô ở bên trong bị những ngôi sao nóng bỏng đốt cháy. Mất 1.500 năm ánh sáng mới có thể từ đó đến được tới Trái Đất.

Những đám mây vũ trụ hình cột tạo bởi hyđrô và bụi. Chúng gồm toàn những ngôi sao chưa phát triển đầy đủ thường được gọi là CỘT SÁNG THẾ.

Trung tâm của dải Ngân Hà. Bằng mắt thường chúng ta không thể nhìn thấy trung tâm này bởi có bụi vũ trụ phía trước đó. Tuy nhiên hình ảnh này được chụp bằng ánh sáng hồng ngoại, cho phép chúng ta nhìn thấy hàng trăm nghìn những ngôi sao bị che khuất. Bên trong chấm trắng chính giữa là một hố đen siêu khổng lồ.

Bức ảnh Mặt Trời bằng tia cực tím. Ở góc trên bên phải bức ảnh, một đám mây khí plasma nóng đang phun trào. Dạng phun trào này được gọi là ‘lưỡi lửa Mặt Trời’.

Proxima Centauri (chấm đỏ ở chính giữa) là ngôi sao gần Mặt Trời nhất. Để từ đó đi tới Trái đất, ánh sáng phải mất 4,22 năm. Trong khi từ Mặt Trời đến Trái Đất, ánh sáng chỉ cần 8,31 ph

Ở chính giữa hai thùy khổng lồ này là một ngôi sao tên gọi Eta Carinae, lớn hơn Mặt Trời khoảng 100 lần. Từ Eta Carinae tới Trái Đất, ánh sáng mất khoảng 8.000 năm.

Tinh vân Xoắn ốc là một tinh vân hành tinh (tập hợp những mảnh vỏ bụi văng ra từ một ngôi sao đang chết dần). Ánh sáng mất 650 năm để đi từ Trái Đất tới Tinh vân xoắn ốc.

Ngôi sao ở trung tâm của tinh vân hành tinh này (NGC 2440) là ngôi sao nóng nhất con người từng biết tới, với nhiệt độ bề mặt lên đến 200.0000C (360.0000F). Bởi đang dần chết đi, nó phát tán các vành đai bên ngoài, tạo thành những quầng mây khí bao quanh. Ánh sáng mất khoảng 4.000 năm để có thể đi từ NGC 2440 đến Trái Đất.

Năm 1996, băng qua Trái Đất 9,4 triệu dặm (15 triệu km), Hyakutake là một trong những sao chổi rực sáng nhất thế kỷ hai mươi.

Cứ khoảng 76 năm con người lại quan sát được sao chổi Halley từ Trái Đất. Bức ảnh này được chụp vào năm 1910.

Sao chổi Halley năm 1986.

Sao chổi Swan (Thiên Nga) có khả năng không quay lại gần Trái Đất lần nào nữa. Lộ trình của nó cho thấy nó sẽ vụt qua khoảng không giữa các ngôi sao, cách xa Mặt Trời, và còn rất lâu mới có thể tới được một ngôi sao khác.

Ngày 12 tháng 1 năm 2005, tàu vũ trụ Deep Impact được phóng lên từ Mũi Canaveral, bang Florida, Mỹ (hình trái). Nó mang theo một ‘vật phóng’ (hình phải), có nhiệm vụ đâm vào một sao chổi mang tên Tempel 1, để khám phá thành phần cấu tạo nên sao chổi. Các sao chổi là tàn tích của Hệ Mặt Trời thời kỳ sơ khai, nên biết chúng cấu tạo bởi những gì sẽ cung cấp cho chúng ta thông tin về lịch sử của Hệ

Ảnh sao chổi Tempel 1 do ‘vật phóng’ chụp trong khi đang lao về phía mục tiêu với vận tốc trên 22.000 dặmh (36.000 kmh). Vụ va chạm xảy ra ngày 4 tháng 7 năm 2005.

1,67 giây sau khi vật phóng đâm vào sao chổi Tempel 1, tàu vũ trụ Deep Impact chụp bức ảnh vụ nổ trên bề mặt sao chổi này.

Bức ảnh màu chuẩn lớn nhất, chi tiết nhất về sao Thổ từ trước đến nay.

Quang cảnh sao Thổ khi nhìn từ Trái Đất qua một kính viễn vọng xách tay loại nhỏ.

Titan là mặt trăng lớn nhất của sao Thổ. Nó là mặt trăng duy nhất được biết đến trong Hệ Mặt Trời có một bầu khí quyển đậm đặc. Đây là bức ảnh chụp bằng hồng ngoại.

Rhea là mặt trăng lớn thứ hai của sao Thổ. Có vẻ như mặt trăng này không có hoạt động về mặt địa chất.

Lapetus là mặt trăng lớn thứ ba của sao Thổ. Vùng lồi lõm những miệng núi lửa choán gần toàn bộ bức ảnh này chính là Cassini Regio.

Dione là mặt trăng lớn thứ tư của sao Thổ. Bề mặt của nó chủ yếu toàn nước đá.

Tethys, mặt trăng lớn thứ năm của sao Thổ, khả năng cũng cấu tạo toàn nước đá.

Đây là ảnh hỗn hợp sáng chụp Enceladus, mặt trăng lớn thứ sáu của sao Th bằng cực tím, xanh lục và hồng ngoại. Nhiệt độ bề mặt ở đây vào khoảng - 2000C (-3280F), song có thể vẫn có nước phía bên dưới.

Sao Mộc là hành tinh lớn nhất trong Hệ Mặt Trời. Điểm đen phía bên phải là bóng của một trong những mặt trăng của sao Mộc. Vết Đỏ Lớn phía bên trái là một cơn bão mà Trái Đất từng quan sát thấy trên 300 năm về trước.

Các mặt trăng lớn nhất của sao Mộc. Io được biết là có hoạt động núi lửa dữ dội. Europa được cho là ẩn chứa cả một đại dương nước chìm sâu hơn 60 dặm (100km) bên dưới lớp vỏ băng giá. Trên Ganymede có những miệng núi lửa cổ xưa vẫn còn đang hoạt động, trong khi trên Callisto người ta đã dò thấy dấu vết của nhiều quá trình xói mòn.

Hoàng hôn trên sao Hỏa do tàu thám hiểm sao Hỏa mang tên Spirit quan sát được ngày 19 tháng 5, 2005.

Sao Hỏa. Vùng màu cam ở chính giữa trung tâm là một cơn bão bụi khổng lồ, còn các khu vực màu trắng mờ trên đỉnh và bên trái là những đám mây nước đá.

Sao Hỏa và các mặt trăng.

Các mặt trăng của sao Hỏa quá nhỏ nên không thể tròn được. Đây là Phobos, lớn nhất và ở trong cùng.

Còn đây là Deimos, nhỏ nhất và ở ngoài cùng.

Hình ảnh toàn cảnh sao Hỏa này là nhìn từ đỉnh Husband Hill (Đồi Chồng) một đỉnh Dải đồi Columbia, cái tên để tưởng nhớ các phi hành gia hy sinh trong tàu con thoi Colombia. Ảnh do tàu thăm dò Spirit chụp tháng Tám năm 2005.

Ảnh minh họa Sao lùCeres trên máy tính, vật thể lớn nhất trong vành đai tiểu hành tinh. Chưa một tàu vũ trụ nào đến được bất kỳ Sao lùn nào trong số này.

Ảnh xử lý trên máy tính về Sao lùn Pluto do Kính viễn vọng Không gian Hubble cung cấp.

Ảnh mình họa Sao lùn Eris trên máy tính. Eris lớn nhất và ở xa nhất trong số ba Sao lùn của Hệ Mặt Trời.

Ảnh màu chuẩn Thiên hà Andromeda (Tiên nữ). Đây là thiên hà lớn ở gần thiên hà của chúng ta nhất, cũng có về số lượng sao lớn nhất. Giông như dải Ngân hà, nó là một Thiên hà xoắn ốc. Ánh sáng phải mất 150.000 năm mới có thể đi hết Andromeda, và 2,5 triệu năm mới tới được Trái Đất.

Ảnh đã qua xử lý trên máy tính, khả năng là một hành tinh bên ngoài hệ mặt trời đang xoay theo quỹ đạo xung quanh một quả cầu rất nóng không đủ lớn để trở thành một ngôi sao (hình mầu trắng). Hành tinh này được cho là gấp năm lần khối lượng sao Mộc, và bức ảnh có thể là ảnh hành tinh không quay quanh mặt trời đầu tiên con người từng chụp.

Ảnh quang học chụp một thiên hà khổng lồ hình e-líp có tên NGC 4261 (chính giữa). Ở trung tâm của thiên hà này là một hố đen khổng lồ, lớn hơn Mặt Trời khoảng nửa tỉ lần.

Trung tâm thiên hà NGC 4261(ảnh trên). Bao quanh hố đen là một đĩa bụi tối tăm lạnh lẽo rộng khoảng 800 năm ánh sáng. Người ta tin rằng có một hố đen lớn hoặc siêu lớn tại lõi của cầu hết các thiên hà.

Vành đai bụi này che khuất một hố đen cực lớn ở trung tâm của một thiên hà khác tên gọi NGC 7052. Vệt trắng sáng ở trung tâm này là ánh sáng từ các ngôi sao tụ tập quanh hố đen do lực hút của hố đen mạnh.">

Vệt màu xanh rõ rệt này đang chảy ra từ lõi của một thiên hà khổng lồ hình e-líp tên gọi M87. Vệt này bao gồm các điện tử và phân tử khác bị tăng tốc quanh một hố đen siêu lớn chính giữa thiên hà đó.

Hình minh họa Hệ Mặt Trời trên máy tính, có thể thấy: một góc của Mặt Trời (bên trái); tám hành tinh (từ trái sang phải): Sao Thủy, Sao Kim, Trái Đất, Sao Hỏa, Sao Mộc, Sao Thổ, Sao Thiên Vương, Sao Hải Vương; và ba Sao lùn; trong ô đỏ (từ trái sang phải): Ceres, Pluto, và Eris. Khoảng cách giữa các vật thể này không theo tỷ lệ hoặc không nhìn thấy gì ngoại trừ Mặt Trời. Tuy nhiên, tương quan về kích cỡ là chính xác.

Một bức ảnh Trái Đất chụp từ vệ tinh.