Không đánh mà thắng

Tào Tháo - Thánh Nhân Đê Tiện

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 394 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Thứ 54
Thảo Phạt Trương Tú, Không Đánh Mà Thắng

❊ ❊ ❊

Với thế lực hiện tại của Viên Thiệu ở Hà Bắc, Tào Tháo cũng không dám tranh phong cùng Thiệu, lại thể theo mà nhượng chức Đại tướng quân cho Viên Thiệu, gia phong thêm cho làm Nghiệp hầu, ban cho cung thỉ tiết việt, hổ bôn dũng sĩ trăm người, kiêm coi sóc Ký, Thanh, U, Tịnh cả bốn châu. Còn Tào Tháo thì bãi miễn Tư không Trương Hỷ, tự mình thay vị trí ấy, chủ trì chính sự trong mạc phủ đổi thành chủ trì chính sự trong Tư không phủ. Đồng thời lại chọn tộc đệ của Viên Thiệu ở Nhữ Nam là Viên Tự bổ làm Thái thú Tế Âm, để Viên Thiệu thấy là Tào Tháo đang đối với hắn rất tốt và rõ ràng không có hiềm tị gì, chung quy để cho một người hay đố kị như Viên Thiệu yên lòng hơn. Mọi việc thu xếp đâu đấy, tháng Giêng năm Kiến An thứ hai (năm 197), Tào Tháo lần đầu thử nghiệm cái gọi là “phụng theo thiên tử thảo phạt kẻ không thần phục”, đem quân chinh phạt thế lực chiếm đóng ở nơi khác mà yếu nhất là Kiện Trung tướng quân Trương Tú.

Trương Tú, người Tổ Lệ, Võ Uy, nguyên là bộ tướng cũ dưới trướng Đổng Trác, là cháu gọi Phiêu Kỵ tướng quân Trương Tế bằng chú. Sau khi Trương Tế trúng tên tử trận ở Nam Dương, Trương Tú thay thế tiếp quản quân đội. Nhờ sự tiếp nạp, hỗ trợ của Lưu Biểu đương làm Kinh Châu mục mà Trương Tú chắc chân ở Uyển Thành. Trương Tú tuy vốn nổi danh kiêu dũng thiện chiến, nhưng khi nghe tin đại quân Tào Tháo kéo đến, tâm thần cũng bấn loạn, liền vội tìm vị mưu sĩ duy nhất của mình để bàn đối sách. Vị mưu sĩ ấy chính là đầu sỏ gây tội họa loạn Tây kinh ngày trước, Giả Hủ.

Giả Hủ tự là Văn Hòa, người huyện Cô Tang, quận Võ Uy, từ nhỏ đã được sự hậu ái của Diêm Trung là danh sĩ Hán Dương bấy giờ, từng được cử làm hiếu liêm. Hủ cũng là người trong đám loạn Tây kinh khi trước, theo con rể của Đổng Trác đóng ở Thiểm huyện, làm quan được thăng lên chức Thảo lỗ Hiệu úy. Sau khi Vương Doãn, Lã Bố giết Đổng Trác, Ngưu Phụ vội vàng bỏ trốn, nửa đường bị hại, lệnh ân xá của triều đình thì mãi không đến nơi, bọn bộ tướng của Trác là Lý Thôi, Quách Dĩ, Trương Tế, Phàn Trù đều muốn chạy mỗi người một nơi. Thời khắc quan trọng ấy, riêng Giả Hủ ở lại, đề xuất lấy danh nghĩa báo thù cho Đổng Trác mà phát động chư tướng đánh vào Trường An, kết quả Lã Bố cự không lại, bại trận bỏ chạy, Tư đồ Vương Doãn bị hại, quân Tây Lương lần thứ hai chiếm lĩnh Trường An.

Nhưng sau khi quân Tây Lương kéo vào Trường An, Giả Hủ lại thấy hối hận với đề xuất trước đó của mình. Còn hai tên thất phu Lý Thôi, Quách Dĩ chỉ rắp tâm cướp bóc, rồi bắt giữ cả thiên tử cùng bá quan, nhưng sau lại quay ra nghi ngờ mà tàn sát lẫn nhau, không những không thành được đại nghiệp, lại còn đem họa hại ở Tam Phụ reo rắc khắp nơi. Giả Hủ lợi dụng chức Thượng thư mà đứng ra hòa giải, rồi kế đó lại ngầm ám trợ thiên tử về đông. Hắn nhìn thấy rõ xu thế phát triển của tình thế nên tiếp tục ở lại bên bọn Lý Thôi, Quách Dĩ, trước sau sẽ theo bọn chúng đến khi thân tử tộc diệt. Nhưng cùng với việc thiên tử về đông, sẽ lại khó tránh khỏi có kẻ ra mặt hãm hại đòi nợ cũ ở Tây kinh. Chính vì thế, Hủ chọn con đường trung gian, không hướng đông cũng chẳng hướng tây, mà từ quan đi theo một bộ tướng trung lập ở Lương Châu là Đoàn Ổi, và sau khi thu xếp ổn thỏa gia quyến, liền rời khỏi nơi thị phi, chuyển xuống phía nam đầu quân dưới trướng Trương Tú, làm quân sư mà trù mưu hoạch sách cho hắn.

— Giả thúc phụ, nay tiểu điệt nên ứng phó với Tào Tháo thế nào? - Trương Tú chưa đến ba mươi tuổi, trong khi Giả Hủ đã theo Trương Tế cả đời, người của bộ quân Tây Lương hầu hết đều kết làm huynh đệ cùng chống người Khương, và xưa nay thường rất chú ý và coi trọng kinh nghiệm, sự từng trải cũng như thứ bậc, tuổi tác. Chính vậy mà Trương Tú lấy lễ mình như hàng con cháu mà đối đãi với Giả Hủ.

— Tướng quân, vậy người nghĩ thế nào?

Trương Tú lắc đầu:

— Nay chúng ta như khách ở Nam Dương, lương thảo dựa vào tiếp tế của Lưu Biểu. Binh mã không quá mấy nghìn, thành trì cũng chỉ có huyện Uyển, huyện Diệp, huyện Vũ, huyện Nhương, tướng lĩnh chỉ có tiểu điệt và Trương Tiên, mưu sĩ chỉ có một người là thúc phụ. Chỉ dựa vào thực lực như vậy e khó mà chống đỡ được với quân triều đình. Còn nếu giải giáp quy hàng, thì tội phản nghịch giúp giặc ngày trước với Đổng Trác e thiên tử chẳng thể dung tha.

— Quân triều đình? Thiên tử? Ha ha ha! Tướng quân lại có kiến giải như thế sao? - Giả Hủ không nhịn được cười nhạt, - Ép thiên tử ra lệnh cho các chư hầu, đấy chẳng qua cũng chỉ là câu nói suông cửa miệng của bọn hủ lậu mà thôi. Đổng Trác, Lý Thôi đều từng kìm kẹp thiên tử, chúng thống nhất thiên hạ được chưa? Triều đình chẳng qua cũng chỉ như đám cỏ rác của bọn cùng đường mạt lộ, chỉ có bọn không đâu vào đâu mới quy phụ triều đình, làm nô bộc cho người ta, nhận lệnh chủ tử rồi đi chinh phục người khác, biến tất cả những ai khác mình đều thành nô bộc, đó là cách kẻ vương giả thống nhất thiên hạ! - Trước mặt người khác bao giờ Giả Hủ cũng cực kỳ ý tứ cẩn trọng, nhưng với kẻ hậu sinh tâm địa đơn thuần như Trương Tú, Hủ không hề giấu giếm mà chia sẻ toàn bộ.

Trương Tú cảm thấy những điều Giả Hủ vừa nói cứ như mây mờ che phủ, mới hỏi lại rằng:

— Thúc phụ, những điều ấy có ý nghĩa gì?

— Ý của ta? - Giả Hủ không cười nữa, - Thiên hạ Đại Hán sớm đã diệt vong rồi, thời khắc Đổng Trác vào kinh coi như đã được định sẵn ra đấy. Địch nhân mà chúng ta phải đối diện hiện nay không phải là thiên tử, mà chính là Tào Tháo!

Trương Tú nghe Giả Hủ nói việc thiên hạ Đại Hán đã mất, bất giác cũng thở dài.

— Tướng quân, thúc phụ người có tội phạm vào đất Tây Lương, điều này không phải là giả, lúc nào cũng phải thừa nhận! Nhưng đó là đối với thiên tử, còn đối với Tào Tháo, thì làm gì có tội? - Giả Hủ phán đoán, - Không có tội, Không có tội gì cả... Tướng quân không những không bị trị tội, không chừng còn được Tào Tháo ưu đãi, biết đâu hắn sẽ lấy tướng quân làm gương cho việc quy phụ triều đình. Trong khi đó, tướng quân và Lưu Bị không giống nhau, không có thù cũ, chưa biết chừng còn được trọng dụng nữa! Đầu hàng, sẽ không có chuyện gì cả!

— Tiểu điệt thì không có vấn đề gì, nhưng còn thúc phụ thì sao? Khi xưa thúc phụ xúi giục Lý Thôi, Quách Dĩ đánh vào Trường An. Rước bao nhiêu chuyện như vậy, tiểu điệt còn có thể thoát tội, chứ thúc phụ sẽ lại nguy hiểm đó! Làm không khéo Tào Tháo còn muốn giết thúc phụ để thị uy đấy!

Giả Hủ thấy Trương Tú cũng quan tâm tới mình như vậy thì trong lòng cũng được an ủi phần nào:

— Tướng quân bất tất phải quá lo lắng cho ta như vậy, gặp Tào Tháo ta khắc có cách nói, đảm bảo chỉ đôi ba câu hắn sẽ xá tội cho ta thôi. - Nói đoạn cười vẻ bí hiểm.

Trương Tú biết Giả Hủ đã có tính toán đâu đấy mới thôi không gạn hỏi nữa, quay sang bảo:

— Xem ra quy hàng là kế sách khả thi... nhưng nếu cử binh phản kháng chống lại thì sao? Chúng ta còn hậu thuẫn Lưu Biểu đó?

Giả Hủ lắc đầu trầm ngâm:

— Chúng ta mới đến đất này, lòng người còn chưa quy thuận chúng ta, vả lại ta chưa lập được công lao gì, Lưu Biểu vẫn tự cho mình là trung thần của Đại Hán, tuyệt không thể vì chúng ta mà đối địch với Tào Tháo cũng như với cả triều đình. Chúng ta dù gặp khốn mà chết, chưa chắc hắn đã thấy chết mà cứu. Còn nếu lần này chúng ta đánh thắng, Lưu Biểu sẽ dò ra được thực lực của Tào Tháo, lúc đó không cần đợi tướng quân tới cứu, hắn sẽ chủ động tìm đến và liên hợp với chúng ta, rồi lúc ấy chúng ta sẽ làm bình phong cự lại Tào Tháo cho hắn ở phía bắc.

— Suy cho cùng, vẫn là không trông mong được gì ở hắn. - Trương Tú nắm chặt tay lại thành nắm đấm.

— Không phải là không trông mong gì, mà là tạm thời chưa trông mong gì thôi! - Giả Hủ đính chính.

Trương Tú cảm giác như Giả Hủ đang bẻ từng câu từng chữ, mới chau mày mà rằng:

— Vậy rốt cuộc là hàng hay đánh?

— Việc này là ở tướng quân, tướng quân nói đánh chúng ta sẽ đánh, nói hàng chúng ta sẽ hàng. Nhưng ta giãi bày cả ra đây, nếu đầu hàng chúng ta sẽ nắm được mười phần, còn kháng cự lại thì... - Giả Hủ giơ ra ba đầu ngón tay, - Với thực lực hiện tại của tướng quân, khả năng thắng được cao lắm chỉ ba phần! Nếu đánh không lại mới hàng, thì bất lợi thấy ngay đó. Tướng quân tự cân nhắc xem!

Trương Tú mở bàn tay đang nắm chặt:

— Cũng đành vậy, để tránh được họa hại sau này thì tạm tránh cái nguy trước mắt này đã. Ta hàng Tào Tháo vậy!

— Tướng quân sai rồi. Chúng ta không phải hàng Tào Tháo, mà là hàng triều đình. - Giả Hủ cười lớn đứng dậy, - Chí ít danh nghĩa chúng ta cũng phải nói như vậy!

— Ui da, đầu óc cháu loạn cả lên rồi, hàng Tào Tháo với hàng triều đình gì chứ, cũng không khác nhau là mấy. - Trương Tú lẩm bẩm.

— Đại thể vậy nhưng vẫn khác nhau, mọi thứ không rõ ràng là vì tâm địa tướng quân đơn giản quá đó thôi!

Trương Tú phẩy tay:

— Đánh trận thì cháu tự nhận còn được, còn chiêu trò thì quả thật cháu không làm được.

— Tướng quân chớ nóng, bụng dạ đơn giản như tướng quân có khi lại là điều may! Trong thời buổi loạn thế này, nếu tâm cơ lúc nào cũng nặng nề cực điểm, lúc nào cũng toan tính, cả bình chứa đầy mà nửa bình đã sóng sánh chực trào ra ngoài, tuyệt không có cái gì dễ dàng mà ăn ngay được. Những người như thế lúc thái bình có thể ăn hưởng hương hoa nhưng lúc loạn thế cũng chỉ là kẻ tục nhân tầm thường, thời bình dẫu có tài tam công, nhưng cũng không thấy được sự biến đổi xoay vần của thời cuộc, đa nghi mà không quyết đoán thì có khác gì vô năng bất tài vậy!

Trương Tú cứ cảm thấy buồn cười:

— Thời trị hay thời loạn gì gì đó cũng đều do có người làm ra cả, vậy tóm lại là thế nào đây?

— Vi diệu nằm trong cái vi diệu vậy... - Giả Hủ lắc đầu, - Người như vậy có thể đơn thuần đến cực điểm, nhưng cũng lại có thể gian trá đến cực điểm, người mà gọi là “tôi giỏi thời trị, gian hùng thời loạn”, cũng thiện đấy mà cũng ác đấy, chính là người như vậy đó.

— Cái gì?! Thúc phụ nói đó chẳng phải là lời Hứa Thiệu đoán định mà dân gian đồn đại về Tào Tháo đó sao?

Giả Hủ bật cười:

— Nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo liền xuất hiện. E lúc này quân binh đã kéo đến Diệp huyện rồi, chúng ta không còn nhiều thời gian nói chuyện nữa đâu.

Trương Tú gật đầu:

— Vậy cháu truyền lệnh xuống Diệp huyện, Vũ Âm một dải không được đánh lại, sau đó sẽ đích thân điểm binh, rồi chúng ta ra bờ sông Dục Thủy nghênh đón Tào Tháo, trận thế bày hàng lối diễu võ dương uy để Tào Tháo nhìn thấy quân Lương Châu chúng ta khí phách cũng uy nghiêm tề chỉnh, để dẫu có hàng cũng phải đường hoàng khí thế!

Quả thật Tào Tháo cũng không ngờ mọi việc diễn ra lại quá thuận lợi như vậy. Từ lúc vào Nam Dương không hề vấp phải bất kỳ sự phản kháng nào, Trương Tú lại cởi giáp quy hàng, danh nghĩa triều đình quả nhiên như một thanh kiếm sắc, đi đến đâu cũng có uy vọng.

Thấy đại quân đã đến bờ đông sông Dục Thủy, tình hình bên mé tây cũng nhìn thấy hết. Huyện Uyển của Nam Dương có thể gọi là một tòa thành kiên cố. Ngày trước, khi Tào Tháo theo Chu Tuấn bình định giặc Khăn Vàng đã từng huyết chiến ở đây, một khi địch nhân cố thủ chỗ này, nếu cứ cố sống cố chết mà đánh e là cũng phải mất rất nhiều thời gian. Vậy mà lúc này, cửa thành rộng mở, cờ rủ trống im, Trương Tú đã sắp sẵn binh mã dàn hàng đợi bên bờ sông.

Kỵ binh Tây Lương quả là danh bất hư truyền, ai nấy tinh thần hăng hái khí thế uy vũ, tuy số lượng không đông nhưng khôi giáp sáng ngời, tỏ vẻ tinh nhuệ thiện chiến, người đứng thẳng hàng đã đành, nhưng ngựa với ngựa cũng hàng lối thẳng tắp đâu đấy.

Tào Tháo vốn coi thường Trương Tú, nhưng dù gì lúc này người ta cũng đã quy hàng, Tháo lại không nén nổi cảm thán:

— Dục Thủy hiểm yếu, Uyển Thành kiên cố, binh mã tinh nhuệ, tiểu Trương Tú cũng là kẻ địch mạnh chẳng phải chơi!

Đúng lúc ấy, chợt nghe chiêng trống vang lừng khải ca nổi lên, từ phía chiếc cầu treo một người cưỡi ngựa phi đến trước mặt. Người ấy khoảng hơn hai mươi tuổi, mình cao bảy thước, mặt trắng để râu, mình khoác liên hoàn giáp màu trắng bạc, đầu đội mũ đâu mâu, không đeo ngù đỏ mà đeo dải khăn trắng trên mũ, rủ xuống hai bên gió đưa phơ phất, trông lại vô cùng tiêu sái. Tào Tháo bất giác quay sang nói với Quách Gia bên cạnh:

— Đây hẳn là tay bạch mã ngân thương Trương Tú, hắn vẫn còn để tang Trương Tế đó!

Trương Tú một người một ngựa qua cầu, đạp yên xuống ngựa, rồi cởi bỏ bội kiếm bên hông ném xuống đất, nhìn lá cờ lớn, rảo bước về trướng trung quân Tào Tháo. Một loạt hành động diễn ra vô cùng dứt khoát! Tào Tháo thấy Tú cúi đầu đi bộ không mang theo khí giới nên cũng không ngăn trở; Trương Tú đến thẳng trước đội quân kỵ mới dừng bước, bỏ đâu mâu xuống vòng tay thi lễ:

— Tại hạ Kiến trung tướng quân Trương Tú nghênh tiếp đại quân triều đinh chậm trễ, mong Tào công thứ tội!

Giả Hủ đã dặn dò kỹ càng đâu đấy, khi gặp không được nói “đầu hàng” mà nói “nghênh tiếp”, để bày tỏ vốn không có ý kháng cự. Tự xưng là giữ chức Kiến Trung tướng quân, như thế sẽ chỉ có thăng mà không có giáng. Nói rõ là “đại quân triều đình”, chứ không phải “quân Tào”, để khẳng định là bản thân thừa nhận sự tồn tại của triều đình Hứa Đô. Tham bái Tào Tháo phải xưng hô “Tào công” không được gọi “tướng quân”, để thể hiện sự tôn trọng với thân phận và chức vụ Tư không của Tào Tháo hiện tại. Trương Tú răm rắp làm theo đâu đấy, lại đủ sĩ diện cho Tào Tháo, Tào Tháo quả nhiên mừng rỡ, trên ngựa cao giọng mà rằng:

— Trương tướng quân hiểu rõ đại nghĩa quy phụ về với triều đình, không có tội không có tội, mau mau đứng dậy!

— Tại hạ không dám. Gia thúc còn có tội trong họa loạn ở Đông Kinh, đánh vào Tây Lương. - Trương Tú trước sau đem lời khó nghe nói thật ra cả.

Tào Tháo tự nhiên phải tỏ ra độ lượng:

— Lạc Dương họa loạn tội ở Đổng Trác, vây đánh Trường An tội của bọn Lý Thôi, Quách Dĩ, với lệnh thúc phụ đều là vô can. Ngoài ra, thúc phụ ngươi hòa giải cho hai tên giặc đó để thiên tử có thể về đông được, ấy còn là công không có tội. Tướng quân ngươi mau đứng dậy đi! - Mấy lời này coi như đã phủi hết tội trước kia cho chú cháu Trương Tế, còn Đổng Trác làm hại bá tánh ở Dự Châu, những tay đầu sỏ nhân lửa đốt nhà khi thiên tử thất bại ở Hoằng Nông, những việc này trắng đen không nhắc tới, tạm coi như không có.

Trương Tú bấy giờ thở phào:

— Từ khi loạn lạc đến nay, bọn tại hạ không biết chỗ nào mà về, những muốn bảo vệ thiên tử về đông, lại e các đại thần khác thị phi nhắc chuyện cũ mà vô tình hại đến tính mạng thúc điệt tại hạ. Nay được Tào công xá cho khác nào ơn tái tạo, tại hạ về sau sẽ gắng hết sức vì triều đình. - Nói rồi lại lạy một lạy mới đứng dậy.

Tào Tháo gật đầu liên tục:

— Tuổi còn trẻ mà đã nghĩ cho xã tắc, hiếm có, hiếm có thay!

— Mạt tướng đã lệnh cho quân sĩ quét dọn đường xá, thỉnh Tào công dẫn binh mã qua sông đóng quân nghỉ ngơi. - Nói đoạn Trương Tú quay đầu lại, đưa hai ngón tay trước miệng thổi một tiếng huýt dài ra hiệu. Binh mã bên bờ tây nghe được, người xuống ngựa, kẻ hạ khí giới, thảy vũ trang đều bỏ cả.

Lần đầu tiên Tào Tháo thấy huýt sáo thay cho quân lệnh, mới bất chợt cảm thán:

— Trương tướng quân trị quân có chỗ độc đáo vậy!

— Để Tào công chê cười rồi, đó chỉ là cách riêng của người Lương Châu ở đây, không có gì là kỳ lạ hay đặc biệt cả.

Trương Tú thấy chúng tướng bên quân Tào không có ý định đánh nhau gì mới lấy hết can đảm tiến lên phía trước, cầm cương ngựa của Tào Tháo, đích thân dắt về phía trước.

Điển Vi, Hứa Chử thấy thế vội ngăn lại, Tào Tháo lại phẩy tay ra dấu:

— Trương tướng quân chính là anh hào của Lương Châu, chịu đích thân dắt ngựa cho ta, đây quả là vinh dự lớn cho Tào mỗ ta rồi!

— Không dám.

Tào Tháo lại xoa xoa mũ đâu mâu của Trương Tú mà rằng:

— Tướng quân thân ở trong quân lữ, không quên để tang cho thúc phụ, việc này cũng là hiếm thấy!

Trương Tú vừa dắt ngựa vừa giải thích:

— Bất luận thúc phụ một đời có thị phi gì chăng nữa, tại hạ từ nhỏ đã mất cha mẹ, được thúc phụ nuôi dưỡng trưởng thành. Khi đó thẩm nương và các tòng đệ đều chết trong loạn rợ Khương, nếu tại hạ không để tang giữ hiếu thì sợ không còn ai sau này kế thừa hương hỏa nữa.

Tào Tháo nghe nói vậy lại càng hứng thú vui vẻ với chàng trai này:

— Không phải đánh trận mà quy phụ về với triều đình có thể coi là có lòng trung. Thân trong quân lữ mà không quên ơn thân quyến có thể gọi là hiếu vậy. Tướng quân là người trung hiếu lưỡng toàn vậy! - Tháo bất giác quay đầu nhìn Tào Ngang, Tào Phi và Tào Chân theo quân đến đây, không biết những đứa trẻ này rồi sau có trở nên người trung hiếu lưỡng toàn được như thế hay không?

Khắp bên bờ sông Dục Thủy không khí hân hoan vui vẻ, không hề có cảm giác như đang tiếp nhận quân địch, mà giống đang hội hữu quân vậy. Tào Tháo giới thiệu toàn bộ tướng lĩnh dưới trướng cho Trương Tú, Trương Tú cũng giới thiệu Giả Hủ với Tào Tháo.

Tào Tháo nhìn qua Giả Hủ, cảm giác con người này không giống người ta vẫn đồn đại. Trong hình dung của Tào Tháo, kẻ kích động chư tướng, đầu sỏ của họa loạn Tây kinh hẳn phải là kẻ đầu hươu mắt chuột, miệng nhọn tai khỉ, nhìn thoáng có thể thấy vẻ gian giảo dị thường. Nhưng trước mặt Tào Tháo lúc này là một người độ hơn bốn mươi tuổi, thân hình không cao lắm, tướng mạo hiền lành, mặt mũi trắng trẻo, trán đã có nếp nhăn, râu hơi dài; người ấy mình mặc trang phục văn sĩ, khăn xanh quấn đầu, lưng vẻ hơi còng. Bộ dạng trang trọng, nghiêm cẩn, già dặn, lịch duyệt toát lên từ ông ta, thậm chí còn có cảm giác hơi cũ kĩ. Tào Tháo nghĩ ngợi một hồi, vẻ mặt tựa cười tựa không nói rằng:

— Giả thượng thư đại danh cao ngất, ngưỡng mộ từ lâu, thật là đã thất kính, thất kính.

— Đâu dám, đâu dám. - Giả Hủ mỉm cười vòng tay, đầu vẫn cúi nói, - Tại hạ nay đã từ quan tại ngoại, nương dựa nơi Kiến Trung tướng quân, đâu còn dám mang danh Thượng thư nữa.

Nếu giờ giết kẻ đầu sỏ họa loạn khi trước, chẳng phải sẽ lôi kéo được nhân tâm của nhân sĩ Tây kinh đó sao? Tào Tháo ngầm nảy ý giết người, nhưng giọng vẫn giữ vẻ bình thường:

— Nay Hứa Đô mới lập, triều đình còn ngổn ngang trăm bề, đang là lúc muốn dùng người, Giả tiên sinh có ý muốn quay về với triều đình chăng? Dù sao tiên sinh cũng được xem như công thần đã phò trợ thiên tử về đông đó!

Giả Hủ khẽ chớp mắt liếc nhìn vẻ mặt giả dối của Tào Tháo, lập tức nhận ra tâm tư của Tháo, mới đáp rành rọt rằng:

— Tại hạ thực không dám vào triều, đến Hứa Đô rồi sợ rằng sẽ phải chung hàng ngũ với Thượng thư Phùng Thạc, Thị trung Đài Sủng, Vũ lâm lang Hầu Chiết ba vị đồng liêu ấy!

Tào Tháo bất chợt hoảng sợ. Con mắt thật là tinh tường! Tháo tỏ ra không hiểu mà hỏi lại rằng:

— Giả tiên sinh sao lại nói những lời như thế?

Lần này Giả Hủ không máy mắt nữa, gạt áo quỳ xuống rồi mới mở lời:

— Ngày trước trừ được Đổng Trác như gỡ được mối hung họa, các tướng ở Tây Lương đều muốn về triều thỉnh tội. Nhưng thư xá tội của triều đình mãi không đến, nhân tâm các bộ quân ở Mi huyện đều hoang mang thấp thỏm. Chỉ vì hung thần Lã Bố bỗng dưng phản nghịch, chuyên quyền triều chính, bá chiếm triều đường, muốn diệt trừ hết người Lương Châu... - Giả Hủ không nhắc tới Vương Doãn mà nói Lã Bố, việc này Hủ đã cân nhắc suy nghĩ rất kỹ. Ngày trước Vương Doãn từng cùng Tào Tháo đánh giặc Khăn Vàng, không rõ quan hệ giữa bọn họ thế nào tuyệt không thể tự nhiên đơn sai mà nói xấu được; Trong khi đó Lã Bố và Tào Tháo cùng tranh đoạt Duyện Châu, việc này thiên hạ không ai không tường, đã là địch thì chắc chắn không phải bạn, vậy thì dẫu có mắng nữa cũng không can gì. - Tại hạ vì muốn an toàn tính mệnh cho binh tướng Mi huyện mới đề xuất dấy binh đánh về kinh đô thảo phạt nghịch thần, kế sách tuy giống phản nghịch nhưng thực sự là việc bất đắc dĩ. Ai dè Lý Thôi, Quách Dĩ gây họa loạn cả Tam Phụ, còn động đến thiên tử, bắt giữ cả bá quan, tại hạ thực không muốn hùa cùng một giuộc với chúng làm bậy nên mới ngầm giúp thiên tử về đông. Vốn định theo thánh giá mà ra sức, nhưng sợ những người chính trực không muốn xếp cùng hàng mà khó lập thân nơi triều chính, bởi vậy sức tàn mới tạm nương về Nam Dương. - Mấy lời này của Giả Hủ cũng phù hợp với sự thực.

Tào Tháo nghe xong cũng gật đầu: “Người này không hẳn là loại tàn ác hiểm độc.”

Giả Hủ sợ chưa đủ biểu đạt hết những ý muốn nói mới lại bổ sung:

— Trong Dịch truyện có câu: “Lời của kẻ nhân thì có lợi khắp thảy”, còn tại hạ ư? Lời không có đức nhân thì di hại cả thiên hạ! Công của đức nhân thì khó mà ghi hết được, mà nguồn loạn lại dễ hình thành, mối họa một khi đã phát sinh thì tai ương di lưu đến trăm đời. Nước nhà nay đã mấy phen họa loạn diệt vong, trăm họ chịu binh đao trăm khổ, may nhờ có Tào công ra sức ngăn sóng lớn mới giữ được xã tắc... - Nói đến ý quan trọng đó rồi, vẫn phải vuốt đuôi khéo Tào Tháo một chút, - Mà truy căn nguyên thiên hạ đại loạn, há chẳng phải do tại hạ phiến ngôn mà ra? Kẻ nuôi dưỡng mầm họa loạn xưa nay, chưa từng có ai như tại hạ. Kẻ làm ác xưa nay, chưa ai từng ác như tại hạ! Tại hạ còn mặt mũi nào mà đứng nơi triều đường? Đau xót lắm! Đau xót lắm thay!

Thấy Giả Hủ cứ tự khép tội buộc cổ đổ lên đầu mình, Tào Tháo không chịu nổi nữa: “Đầu sỏ họa loạn ở Tây kinh thật sự là người này sao? Không phải thế chứ, khi trước Tư đồ Vương Doãn nếu khảng khái một chút, xá miễn cho đám bộ tướng cũ của Đổng Trác, thì thiên hạ không đến nỗi rối tung lên thế này! Vậy không lẽ kẻ đầu têu lại là Vương Doãn? Hình như cũng không phải, Vương Doãn là mong chư tướng Quan Đông của ta đồng lòng cứu giá, còn sợ chúng ta sinh hiềm nghi nên mới cố ý không xá tội cho người Lương Châu. Xem ra, đầu sỏ tội đồ thực sự là Viên Thiệu, là Viên Thuật, là Lưu Biểu, là Công Tôn Toản, đương nhiên, chính ta cũng là một trong số đó. Chính là bọn chúng ta đã quên ơn nước nhà tự đánh lẫn nhau, dẫn đến Tây kinh hai phen rơi vào cảnh lầm than, thiên tử gian nan chịu khổ, phải soi xét lại chính mình, chính chúng ta rồi.”

— Được rồi, được rồi, tiên sinh sắp biến mình thành tội nhân thiên cổ rồi đó! - Tào Tháo vội cắt ngang, - Mất bò mới lo làm chuồng nhưng cũng không phải là muộn, Giả tiên sinh đã có lòng hối cải thì cũng cho qua. Không có lòng cố ý làm ác, tuy ác nhưng không trách phạt, tiên sinh mau đứng dậy đi. - Nói đoạn tự mình đỡ Giả Hủ đứng dậy. Cái đỡ tay này coi như công án họa loạn Tây kinh trước kia coi như không liên can gì đến Giả Hủ nữa!

Đáng hay không đáng xá miễn đều xá miễn cho hết, Giả Hù cười thầm trong bụng, rồi đứng trang nghiêm với dáng vẻ của chủ nhà, vòng tay nói rằng:

— Tào công từ xa vừa tới, chúng tại hạ có sửa soạn tiệc lạt, sẽ cử người đưa đến trướng trung quân gọi là có chút tấm lòng với Tào công cùng chư vị tướng quân. - Giả Hủ không thiết yến trong thành mà có ý đưa qua là sợ Tào Tháo nghi ngờ.

— Giả tiên sinh nói sai rồi! Đâu có lý chủ phải theo khách? Đã cùng là người của triều đình thì trong thành ngoài thành có gì phân biệt nữa. - Tào Tháo quay về phía sau vẫy tay, - Các tướng theo ta vào thành. - Nói đoạn cũng không cưỡi ngựa nữa, tay trái kéo Trương Tú, tay phải kéo Giả Hủ, ba người dắt tay nhau cùng tiến vào Uyển Thành.

Trương Tú bấy giờ đã yên tâm, cũng cười nói tự nhiên hơn. Giả Hủ thì trước sau vẫn quan sát nhất cử nhất động của Tào Tháo, trong lòng cũng đắn đo: “Tên này chịu thực lòng đối đãi người khác, nhưng lại lấy quyền thế ép người, cũng không hổ là anh hùng vậy! Tiếc là xử sự đã quá qua loa tùy tiện, đây có thể sẽ là điểm yếu đây.”

Đắc ý quên mình

Tửu yến đã bày sẵn trong Uyển Thành, Tào Tháo cũng không nể nang gì mà ngồi ngay chính giữa. Đầu mé bên đông là Trương Tú, tiếp đến Giả Hủ, Trương Tiên; ngồi đầu mé bên tây là Quách Gia, phía dưới là các tướng bên quân Tào. Rượu được vài tuần, Tào Tháo có vẻ đã ngà ngà, mới nhìn Trương Tú rồi nói rằng:

— Kiến Trung tướng quân, không biết từ khi xuất sĩ đến nay có trận nào tự thấy đắc ý, nói thử lão phu nghe xem nào! - Tào Tháo trong lúc vô ý đã tự cho mình là “lão phu”, ý chỉ mình đức cao vọng trọng, khác hẳn chúng nhân, trong lòng có phần tự đắc.

Trương Tú cũng đã uống không ít, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo. Năm xưa từng lập được công lớn, những trận thắng khiến Trương Tú hài lòng kể cũng có nhiều, nhưng đều là theo thúc phụ Trương Tế đánh trận, nói thẳng ra là đều đánh với triều đình, những việc như thế sao có thể nói ra lúc này cho đặng? Tú nghĩ một hồi mới nâng chén bảo rằng:

— Khi xưa Biên Chương, Hàn Toại làm loạn Lương Châu, bộ hạ của bọn chúng là Khúc Thắng đánh giết huyện lệnh là Tổ Lịch. Khi đó tại hạ vẫn là một huyện lại nhỏ bé, mới lĩnh hơn chục kỵ binh đương đêm đánh thẳng vào quân doanh của Khúc Thắng, đột nhập vào trại, giết luôn Khúc Thắng, loạn nhân đó cũng được dẹp yên!

— Được! Tướng quân đúng là anh hùng!

— Đâu dám, đâu dám. - Tú miệng cũng nói khách sáo vậy nhưng nét mặt cũng có vẻ đắc ý.

— Tướng quân, loạn Biên Chương, Hàn Toại năm xưa tướng quân tuổi vẫn còn ít phải không?

Trương Tú nghe vậy cũng cao hứng, giơ hai ngón tay lên:

— Năm đó tiểu tướng mới vừa hai mươi.

— Lương Châu thượng võ, có tiếng nhanh nhẹn dũng mãnh. - Tào Tháo bất chợt cũng cảm thán.

— Hắc hắc, Tào công cũng biết đấy, cha con Đổng Trác cũng chẳng giống ai, Lý Thôi, Quách Dĩ tầm thường đốn mạt, vậy mà vì sao vẫn gây họa loạn được khi ấy? - Trương Tú bấy giờ cao hứng, bỗng nhiên lại nhắc đến chuyện này.

— Ồ? - Lúc này Tào Tháo lại hiếu kỳ, đối với họa loạn Lương Châu đương nhiên cũng có kiến giải riêng, nhưng lại chưa từng được nghe kiến giải từ chính bên đối địch, Tháo mới cười khà khà mà rằng, - Xin được nghe tướng quân nói.

Trương Tú tự rót đầy chén, nhấp một ngụm rồi nói:

— Khổng Trọng Ni từng dạy “nếu không dạy cho trăm họ biết tác chiến thì không khác nào bỏ rơi trăm họ”, dân ở Trung Nguyên không am tường chiến sự, người Quan Đông ít khi thấy vũ dũng. Mà người Lương Châu lại từ nhỏ đã luyện tập võ nghệ, vui nhàn thì tập đánh trận giả, sức có thể cưỡi ngựa giương cung, thảy đều nhanh mạnh như Khánh Kị[1], phụ nữ cũng biết nhấc kích giương cung lắp tên, huống nữa là trai tráng, binh lính Tây Thổ đánh chiến với sĩ tốt Quan Đông như hổ giữa bầy dê! Người Quan Đông vốn là những người luôn sợ hãi, giữ mình. Quân kỵ Tịnh Châu, quân kỵ Lương Châu, quân Hung Nô, quân Đồ Cách, quân Niết Trung, người Khương rồi bọn Đinh Nguyên, Đổng Trác, thảy đều là quân sĩ năng chinh thiện chiến trong thiên hạ, quân sĩ Quan Đông sao chẳng bại cho được? Nghĩ tới Viên Thiệu cũng là dòng dõi công khanh, sinh ra ở đất kinh sư, nhưng lại lớn lên từ tay thân mẫu. Trương Mạc là trưởng giả ở Đông Bình, chỉ biết cẩn trọng, bo bo thủ lễ. Khổng Trụ chỉ biết bàn suông. Những kẻ đó thảy đều không phải là người chuyên dụng binh. - Nói đoạn nâng chén uống cạn rồi cười hỉ hả, - Chỉ có Tào công, bình dẹp Khăn Vàng, đẩy lui Viên Thuật, đánh thắng Đào Khiêm, xua đuổi Lã Bố, ở Biện Thủy này vẫn chưa từng bại trận?

Giả Hủ thấy Trương Tú uống rượu rồi lỡ miệng, liền nâng chén nói đỡ lời:

— Tướng cốt ở mưu chứ không ở dũng, Tào công và tướng quân há lại tùy tiện so sánh được? Tào công có trí tựa Trương Lương, một thân mưu lược như Trần Bình, lại đặt tâm chí công vào thiên hạ đại sự, trước sau vị tất đã ai hơn được! Nào... Tại hạ xin kính Tào công một chén.

— Ha ha ha! Văn Hòa huynh quả thật đã nhìn thấu gan ruột Tào mỗ ta rồi, ở Biện Thủy bại thì cũng bại rồi, huynh còn che đỡ cho ta làm gì? - Lúc này Tào Tháo bắt đầu nói năng lộn xộn rồi, không phân biệt trên dưới trong ngoài nữa, gọi thẳng Giả Hủ là Văn Hòa huynh, - Dũng sĩ đất Tây Châu khả thân khả kính, ta nên kính huynh một chén mới phải.

Tào Tháo nói được làm được, nhưng các tướng bên quân Tào lại vẻ không phục. Dựa vào đâu mà nói binh tướng Quan Đông không đấu lại người Tây Thổ, có phải Trương Tú đã quá ngông cuồng rồi chăng? Bọn Hạ Hầu Uyên, Nhạc Tiến, Chu Linh đều muốn chửi bới một trận nhưng chẳng ai dám gây chuyện trên bàn tiệc. Trong lòng Vu Cấm cũng thấy khó chịu, Trương Tú quy hàng là một việc tốt, nhưng sau sẽ lại thêm một đối thủ tranh công với hắn. Cấm không giống người khác nói năng không đâu, ngầm đưa mắt sang Điển Vi, Điển Vi khòng hiểu lại ghé sang tai Cấm:

— Văn Tắc huynh, có việc gì chăng?

Vu Cấm cầm chén rượu che miệng nói nhỏ:

— Thằng nhãi Trương Tú này quá cuồng ngôn rồi, dám cười chúng ta Quan Đông không còn ai, phải cho hắn biết lợi hại của chúng ta mới được.

Điển Vi cũng hơi giận:

— Ta cũng không thể để cho hắn cuồng lộng như vậy được, tướng đầu hàng còn dám khua môi múa mép. Ta phải làm thế nào? Ta sẽ theo huynh!

Vu Cấm cười hiểm mà rằng:

— Điển quân, ngu huynh ta có gì mà không làm được? Ngươi trong Tào doanh sức vóc số một, đừng nói là giao thủ với Trương Tú, chỉ cần vác ngón đồ của ngươi ra là đã chấn trụ được bọn này rồi à!

— Được! Ta nghe huynh. - Điển Vi là người vô tâm vô tư, rảo bước liền ra khỏi trướng; Tào Tháo chỉ nghĩ hắn đi xả một chút nên cũng không để ý.

Không ngờ thoắt cái, Điển Vi đã hùng hùng hổ hổ xách đôi đại kích xông vào, khiến cả bọn thảy sợ chết khiếp. Vi không nói câu nào mà múa kích ngay giữa sảnh, cặp kích này nặng bốn mươi cân một thanh nhưng trong tay hắn lại quay nhẹ bẫng, cặp kích múa tít tạo nên tiếng gió rít đầy uy vũ. Các tướng bên Tào doanh biết là cố ý kiếm cớ, ai nấy hùa vào hò hét này nọ. Tào Tháo thấy thế cũng cảm thấy mát mặt nên mới không nói gì. Trương Tú, Trương Tiên đều là bọn giỏi võ, hẳn không phải là thích khách gì, nên cũng chăm chú xem và tán thưởng mấy câu. Duy có Giả Hủ và Quách Gia cảm thấy không ổn, hai người bất giác cùng đưa mắt nhìn nhau.

Vụt chốc, bài kích tự biên tự diễn đã múa xong, Điển Vi cũng mệt nhoài mồ hôi đầm đìa ướt thẫm cả lưng, mới liền nói toẹt ra:

— Đôi kích này của ta nặng tám chục cân, không biết Kiến Trung tướng quân có nhấc chơi đặng? - Nói rồi cắm phập kích xuống nền, vỡ tan đôi gạch xanh, cắm sừng sững trên mặt đất!

Trương Tú cười khinh khỉnh, không thèm để ý mà rằng:

— Bản tướng quân soái lĩnh quân đội, há lại thèm học đòi mấy ngón nghề của kẻ thất phu?

Điển Vi nghe nói mình là thất phu liền nổi giận:

— Khoan luận thất phu hay không thất phu, chẳng phải ngươi nói hán tử Quan Đông không có ai bằng người Tây Châu đó sao? Trong doanh các ngươi có ai nhấc đặng đôi kích này chăng? Gọi ra thử xem!

Chúng tướng phía Tào Tháo nghe Điển Vi nói thế đều đứng cả dậy hùa theo.

— Không được vô lễ, tất cả yên lặng cho ta! - Tào Tháo dằn chén rượu, - Điển Vi! Ai cho phép ngươi tùy tiện mang binh khí vào, còn không mau lui xuống!

— Khoan! - Trương Tú với tay, - Nếu không có ai nhấc được vật này, há chẳng phải trong doanh ta cũng không nên còn ai sao? - Tú quay đầu nói nhỏ vào tai Trương Tiên mấy câu, Trương Tiên liền đứng dậy bước ra.

— Trương tướng quân, đó chẳng qua chỉ là bộ hạ ta nói mấy câu giỡn chơi mà thôi, hà tất phải để bụng làm gì? - Tào Tháo nói rồi quay sang trừng mắt nhìn Điển Vi.

Trương Tú vội vẫy tay:

— Tại hạ quy thuận Tào công là một lòng chí thành, nhưng nếu các vị tướng quân đây cho rằng tại hạ binh ít tướng mỏng mong nương náu tạm, thì như thế là đã nghĩ lầm rồi! Đôi kích này hôm nay, nhất định để người trong quân tại hạ nhấc lên.

Trương Tiên trong nháy mắt đã quay lại, dẫn theo một người cao lớn vận y phục đội trưởng, mình hổ lưng gấu, mũi cao mắt xếch, tóc hung râu vểnh, nhìn biết ngay là người Hồ. Y vào trướng không vái chào Tào Tháo, chỉ khom người hỏi Trương Tú:

— Tướng quân có gì phân phó?

— Xa Nhi, nhấc đôi kích này để Tào công và liệt vị tướng quân đây xem. - Trương Tú phẩy tay áo, nhìn không thèm nhìn, chỉ tiếp tục uống rượu.

Đôi đại kích tám chục cân, cắm xuống đất phải nhấc lên thì không phải chỉ là tám chục cân sức lực nữa, nếu một tay nhổ một cây sẽ rất mất sức, nếu giỡn chơi càng không phải chuyện đơn giản. Tên Hồ Xa Nhi sức mạnh quả không tầm thường, hai tay nắm chặt đôi kích, nhấc khẽ đã nâng đôi kích lên, kích trong tay nhấc lên ba cái, múa ba vòng quay về vị trí cũ lại nhấc lên mấy cái rồi đặt xuống. Cố nhiên sức không mạnh mẽ và nhanh nhẹn như Điển Vi, nhưng vì bình thường hắn không dùng kích thôi, nếu dùng cũng không biết thế nào.

Có mặt ở đây thảy đều là kẻ có nghề, ai cũng nhìn ra được bản lĩnh thực sự của hắn cũng khá tốt. Tào Tháo cũng cảm thấy vui vẻ, bước qua nắm tay hắn mà rằng:

— Tráng sĩ, ngươi là người ở đâu?

Hồ Xa Nhi cười thật thà:

— Từ bộ Yêm Nãi Đồ Cách đến.

— Hóa ra là huynh đệ người Hồ, không biết hiện đang sung vào chức gì? - Tào Tháo lại mắc bệnh cũ.

Hồ Xa Nhi gãi gãi đầu:

— Cũng chỉ là đội trưởng mà thôi.

— Đáng tiếc đáng tiếc... Nên được trọng dụng, trọng dụng mới phải! - Tào Tháo nói rồi móc nén vàng từ thắt lưng ra nhét vào tay Hồ Xa Nhi, - Ngươi cầm lấy đi.

Hồ Xa Nhi thấy vậy mừng rỡ, nhưng muốn cũng không dám, quay sang nhìn Trương Tú.

— Nhìn tướng quân nhà ngươi làm gì? Giờ chúng ta đều đã là người của triều đình, ta ban thưởng cho ngươi hay tướng quân nhà ngươi ban thưởng thì cũng có gì khác nhau đâu?

Trương Tú dằn lòng mà rằng:

— Tào công đã nói cầm, ngươi cứ cầm lấy đi!

Hồ Xa Nhi cúi đầu cảm tạ Tào Tháo rồi lại quay sang Trương Tú chắp tay bái tạ rồi vui vẻ đi ra. Trương Tú cúi đầu uống rượu, vẻ không hài lòng lắm với hành động này của Tào Tháo. Ăn ngon uống ngon ta phục dịch, lại ngon ngọt cả nửa ngày trời, rốt cuộc lại cho bộ hạ hạ nhục ta, còn muốn dùng tiền bạc hòng mua chuộc lôi kéo bộ hạ của ta, thật là khinh khi ta quá?

Quách Gia ngồi đối diện sớm đã thấy Trương Tú mặt biến sắc, liền đứng dậy:

— Chúa công, thuộc hạ thấy cũng không còn sớm nữa, chúng ta không nên làm phiền thêm Trương tướng quân. Chúa công từ xa đến cũng đã mệt mỏi, Trương tướng quân thết đãi thịnh soạn cũng đã vất vả, cũng nên nghỉ sớm, chúng ta nên ra về nghỉ ngơi thôi.

— Nói có lý lắm. - Giả Hủ cũng đứng dậy, - Việc uống rượu chỉ là để vui vẻ mà thôi, sớm mai chúng ta sẽ vào việc chính bàn giao tiếp quản các huyện ở Nam Dương.

Tào Tháo thấy hơi khó xử, Trương Tú không mấy vui, nghe nói thế ai nấy cũng tự lui cả. Các tướng ai về doanh thì về, ai lên thành thì lên, Giả Hủ để bày tỏ sự ân cần chu đáo đã sớm bố trí huyện đường sạch sẽ, rước phụ tử Tào Tháo qua đó nghỉ; còn Hủ cùng Trương Tú hạ trại mé tây huyện đường nghỉ tạm.

Màn đêm mờ mịt bao phủ, Tào Tháo nhân vẫn còn chút hơi men nên vòng ra hậu đường, thấy chăn đệm đã được thay mới cả, bất chợt cảm kích Trương Tú, Giả Hủ lo việc quá chu đáo. Lại nghĩ đến ba đứa con, Tào Ngang lo việc trong doanh ở ngoài thành, còn Tào Phi, Tào Chân thì ngủ ngay sát vách. Tháo rảo bước về phòng. Ngoài cửa, Đoàn Chiêu, Nhậm Phúc đang đứng gác, thấy Tháo đi qua vội vòng tay thi lễ. Tháo ra hiệu chớ làm kinh động, rồi nhẹ nhàng hé nhìn qua khe cửa, hai đứa trẻ con đã ngủ. Dẫu sao chúng vẫn còn quá nhỏ, mới hành quân có mấy ngày đã mệt mỏi vô cùng, rời quân doanh ra ngoài đâu dễ có được chăn ấm nệm êm, nhìn chúng ngủ mới ngon giấc làm sao, thi thoảng còn ngáp ngủ nữa kìa.

Tháo khẽ cười, đóng cửa lại rồi quay sang nói với Đoàn Chiêu, Nhậm Phúc:

— Các con ta, chúng còn quá nhỏ, hai ngươi vất vả nhiều rồi, mai kia về triều ta sẽ trọng thưởng.

— Tạ ơn tướng quân. - Hai viên tiểu tướng vội vòng tay thi lễ cảm tạ.

Thấy hai người nói năng nhẹ nhàng lễ độ, Tào Tháo cảm thấy khá hài lòng, hôm nay có thể coi như mọi việc như ý, Tháo khẽ ngâm nga rồi thong thả quay về. Đi đến cuối dãy hành lang, chợt thấy có người đang lúi húi gì đó trong bóng tối, Tháo cảnh giác, gằn giọng hỏi:

— Là ai?

— Bá phụ, là điệt nhi đây. - Hóa ra là Tào An Dân, đang chui ra từ trong góc tối.

Tào Tháo quát lớn:

— Muộn rồi sao chưa đi ngủ, còn đứng đây cười cợt gì nữa?

— Không... không có gì ạ. - Tào An Dân sợ sệt đáp.

Dưới ánh trăng mờ ảo, Tào Tháo thấy trên mình hắn lấm bẩn lem nhem, chợt sinh nghi:

— Rốt cuộc ngươi chui rúc chỗ nào, nói thực ta nghe.

— Điệt nhi không đi đâu cả, vừa rồi thần hồn nát thần tính nên mới bị ngã.

Tào Tháo là ông tổ của thủ đoạn dối trá, vừa nghe liền biết Tào An Dân đang nói dối, mới gõ đầu hắn, bảo:

— May cho ngươi là đang làm Thư tá trong quân, bao nhiêu việc gấp như vậy vẫn còn dám lông bông bên ngoài, giờ không nói cũng không sao, mai vào trướng động đến roi gậy xem tên tiểu tử nhà ngươi có chịu nói hay không?

Tào An Dân lúng túng, lấm la lấm lét mới nói rằng:

— Qua phòng bá phụ, điệt nhi sẽ nói chuyện.

Tào Tháo thấy bộ dạng hắn như vậy cho rằng có chuyện quân cơ trọng yếu mới không nói gì nữa mà dẫn hắn về phòng mình. Tào An Dân vừa bước vào phòng liền phủ phục xuống đất, lật bật mà rằng:

— Bá phụ thứ tội, điệt nhi thật không có làm gì. Việc này không can gì đến quân cơ, không thể thăng trướng mà truy vấn được.

Hắn không nói thì Tào Tháo càng thấy kỳ quái:

— Tên tiểu tử ngươi làm sao vậy? Liên can hay không liên can cũng nói ra xem nào!

Tào An Dân mặt mũi đỏ rần, nhưng liệu chừng không nói thì không xong, liền cất lời:

— Hôm nay đại quân chúng ta đắc thắng đến Uyển Thành... Điệt nhi phụng mệnh tuần thị xung quanh xem có mai phục hay không, kết quả là...

— Có phục binh?!

— Phục binh thì không có. - Tào An Dân nháy nháy mắt, - Nhưng có hai mỹ nhân.

Tào Tháo bắt đầu thấy hơi bực rồi, vốn biết tên điệt tử này chẳng đường hoàng gì cho cam, nhưng không ngờ vừa vào thành đã chúi mắt vào nữ nhân, mới trách mắng ngay:

— Khốn kiếp! Huynh đệ ta đâu có đến nỗi nào, cũng đủ ăn đủ mặc, thi thư sách vở lễ nghĩa cũng thấu đạt, sao lại đẻ ra thứ nhà ngươi không ra cái giống gì! - Lửa giận bốc lên, Tháo nhéo tai Tào An Dân.

Dân đau quá kêu ré lên:

— Ái, ái ôi! Bá phụ nghe điệt nhi nói, hai nữ nhân đó là gia quyến của Trương Tế, có thể từ từ tìm hiểu xem sao?

— Hử?! - Tào Tháo buông tay, - Trương Tú nói người thím nào đó của hắn đã chết trong loạn người Khương, thì lấy đâu ra gia quyến nữa?

Tào An Dân xoa xoa tai mà rằng:

— Quả thực là vợ góa của Trương Tế, mới hơn hai mươi tuổi, nghe nói phu nhân đó họ Vương, vẫn có a hoàn đi theo và còn mặc đồ tang nữa! Tiểu điệt đã nghe ngóng hỏi thăm kỹ càng rồi.

— Tiên súc sinh này, chỉ biết để ý chuyện đàn bà... - Tào Tháo cũng nguôi nguôi giận, - Vậy thử nói xem, rốt cuộc là chuyện gì?

— Vẫn còn mặt mũi nói tiểu điệt, bá phụ có khác gì đâu. - Tào An Dân tự lẩm bẩm một mình.

— Tên tiểu tử ngươi vừa lầm bầm gì đó?

— Không có gì ạ, - Tào An Dân vội cười trừ, rồi úp úp mở mở nói rằng, - Vợ cũ của Trương Tế đúng là đã chết rồi, vị phu nhân họ Vương này là sau mới cướp được ở Hoằng Nông đưa về, nghe đâu để cướp được vị phu nhân này còn phải giết cả một nhà đấy. Nay Trương Tế đã chết, Trương Tú còn lớn tuổi hơn bà thím góa này, sợ lưu lại trong phủ thiên hạ nói này nói nọ, nên mới bố trí cho ở trạch viện mé đông bên ngoài huyện đường. Bình thường Trương Tú không qua bái vọng, cũng không cho phép bất kỳ binh lính nào được phép quấy nhiễu, chỉ cắt cử a hoàn phục vụ và định kỳ đưa đồ nhà tới mà thôi.

— Ngươi đúng là chỉ có tài trộm chó trộm gà, vào thành mới có nửa ngày đã tìm hiểu đâu ra đấy.

— Bá phụ đừng nói vậy, đó chẳng phải cũng là vì an toàn của bá phụ mà.

— Vớ vẩn, việc này liên can gì đến việc an toàn hay không an toàn của ta. - Tào Tháo lườm An Dân, - Đừng có nói không đâu nữa. Ngươi đã gặp vị phu nhân đó rồi chứ?

Tào An Dân sợ hãi vội vã trả lời:

— Gặp rồi, điệt nhi đã gặp rồi, e là biến cố trong thành Trương Tú còn chưa báo cho họ biết. Chúng ta vào thành lần này, chủ tớ bọn họ rất lo lắng hoảng sợ, chỉ dám nấp sau cửa mà xem, ả a hoàn đó điệt nhi thấy cũng được lắm, trông cũng khá đẹp!

— Ai hỏi a hoàn, vị phu nhân đó ngươi gặp rồi chứ?

— Mới chỉ nhìn được nửa mặt, - Tào An Dân đỏ mặt, - Điệt nhi không thể tả được... quá đẹp, chả trách Trương Tế cướp người ấy về, nếu là điệt nhi, điệt nhi cũng cướp! Dù chỉ nhìn một lần, có chết cũng cam lòng.

— Phì! Việc ấy mà ngươi cũng nói ra được.

Tào An Dân cười tinh quái:

— Không phải điệt nhi không biết liêm sỉ, nhưng sự thực là vị phu nhân đó đẹp không tả nổi.

— Thế nào là đẹp không tả nổi?

— Tức là bá phụ tưởng tượng nàng đẹp thế nào thì nàng đẹp như vậy.

— Ngươi nói lăng nhăng gì thế! - Miệng tuy nói vậy nhưng trong đầu Tào Tháo cũng bắt đầu hình dung, không biết rốt cuộc là người đẹp đến mức nào mà không thể tả nổi. Tháo vỗ vỗ đầu, nhìn tên điệt tử đầy mình còn lấm lem, - Ngươi trèo tường nhà người ta phải không?

— Dạ. - Tào An Dân gật đầu.

— Ngươi cũng gớm đấy nhỉ! Danh giá họ Tào nhà ta bị ngươi đổ xuống sông xuống biển cả rồi. - Tào Tháo đứng dậy đi đi lại lại hai vòng trong phòng.

Tục ngữ nói “no cơm ấm cật dậm dật mọi nơi”, Tháo uống khá nhiều rượu, đầu óc cũng bắt đầu bấn loạn cả lên vì việc này, Tháo bất ngờ quay sang nói với Tào An Dân:

— Ngươi dẫn ta đi xem nào.

— Cái gì ạ?! - Tào An Dân lúng túng, - Bá phụ, người là đương triều Tư không, đứng đầu các quan trong thiên hạ, nửa đêm gọi cửa quả phụ... Nếu việc này truyền ra ngoài...

— Việc gì phải gọi cửa, hay là giả làm gia nô của Trương Tú, lừa mở cửa được không?

— Hầy, gạch đá đánh nhau rồi, bá phụ quả là cao tay! - Tào An Dân cũng không biết nói thế nào nữa, - Nhưng bá phụ... nếu Trương Tú...

— Ngươi tí tuổi thì biết cái gì? Có hiểu thế nào là thương hương tiếc ngọc không? Chúng ta đã đến đây vào thành quấy quả người ta, cũng phải qua thăm hỏi, không có chút lễ vật thì cũng phải có lời xin lỗi chứ! - Tào Tháo dõng dạc nói vẻ lý lẽ, - Chẳng phải ngay mé đông bên ngoài trạch viện này sao, mau mau dẫn đường.

— Vâng. - Tào An Dân muốn nói, nhưng lại không dám cãi lại.

Tào Tháo dặn dò:

— Ta nói trước nhé, chỉ có ta và ngươi đi thôi, nếu để lọt tin này ra ngoài, ta lột da ngươi đó!

Quả đúng là háo sắc, bá điệt hai người bất kể đêm hôm ra khỏi huyện đường, giả làm bộ hạ của Trương Tú quả là được mở ngay cửa. Nhưng a hoàn nhìn thoáng liền biết là không phải, muốn đóng cửa lại cũng không kịp nữa, bá điệt họ Tào cứ thế đẩy cửa chen vào. Nửa đêm khuya khoắt, trong nhà chỉ có quả phụ, a hoàn vừa ngạc nhiên lại vừa sợ sệt nên không dám lớn tiếng động tĩnh. Tào An Dân vội giải thích, là Tư không đại nhân muốn đến hỏi thăm mà thôi. Nói vậy thôi chứ ai cũng hiểu chả tốt đẹp gì.

Khuôn viên trạch viện khá nhỏ, ba gian nửa sáng nửa tối, gian chính đèn vẫn còn sáng. Khi biết quân binh vào thành, Vương thị đã rất sợ hãi, sợ đến mức không dám ngủ. Gió mát thổi hơi men làm cho Tào Tháo thêm lâng lâng, trong đầu Tào Tháo lúc này chỉ quẩn quanh mụ mị với hình ảnh “đẹp không tả nổi” của vị phu nhân họ Vương kia, Tháo lảo đảo bước vào trong, độ hai ba bước đã đến cửa, đưa tay đẩy, cửa đã khóa! Tháo đảo mắt một vòng, lui lại một bước sửa sang trang phục, chỉnh đốn tư thế chắp tay nói lớn:

— Đương triều Tư không Võ Bình hầu Tào Tháo đến bái yết phu nhân.

Vừa dứt lời, trong nhà có tiếng giật mình, đèn đóm chợt tắt vụt. Người đứng ngoài cửa mà vẫn nghe thấy rõ hơi thở đầy vẻ sợ hãi của phu nhân họ Vương kia, mãi hồi lâu mới thấy tiếng vọng đáp lại:

— Đại nhân xin hãy tự trọng, chỗ này là nơi đàn bà con gái góa bụa, xin hãy mau mau rời khỏi đây.

Trong giây lát Tào Tháo chợt bừng tỉnh, nhưng trong bụng cũng khen thầm: “Sợ ta nhìn trộm thấy nàng nên mới tắt đèn trước đi đây mà. Quả đúng là một nữ nhân thông minh!” Tháo từng cướp Biện thị về, lại chiếm đoạt cả Hoàn thị nữa, cũng coi như là cao thủ lão luyện trong việc gian díu vụng trộm. Nay đã mang thân phận cao quý rồi nên ứng xử cũng khác, liền mới bình tĩnh lại mà rằng:

— Bản quan đưa quân vào Uyển Thành đã ít nhiều làm kinh động, thỉnh phu nhân mở cửa để bản quan có lời tạ tội.

Bên trong lại có tiếng đáp vọng ra:

— Đại nhân không ngại vất vả đích thân tới thăm hỏi, tiểu nữ cảm kích vô cùng. Nhưng canh khuya, nửa đêm mà mở cửa phòng riêng, việc không thể tùy tiện, tiểu nữ có chết cũng không dám vâng lời. Nghe nói đại nhân là tam công đức cao vọng trọng, xin hãy tự trân tự trọng, chớ làm tổn hại hoen ố đến thanh danh!

Thật đúng là liệt nữ trinh khiết, mồm mép cũng lợi hại lắm. Ban đầu Tào Tháo có ý dâm tà muốn đến trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng giờ nghe nói thế lại siêu lòng vì nữ nhân này, nên dứt khoát muốn giải thích cho rõ:

— Bản quan biết phu nhân chính là con gái nhà lành, bị ác đồ Tây Lương cướp đi mà phải lưu lạc đến đây, lại nghe nói phu nhân trời sinh ra có tư chất, thêm dung nhan tú lệ mà đem lòng ngưỡng mộ, nên muốn được cùng phu nhân một lần gặp gỡ trò chuyện đó thôi. - “Một lần gặp gỡ trò chuyện” rốt cuộc là gặp gỡ trò chuyện thế nào, hà tất phải nói nữa?

Tục ngữ thường nói “liệt nữ cũng sợ dựa dẫm phụ thuộc phu quân”. Vị phu nhân nghe nói thế cũng nhất thời không biết trả lời ra sao. Đúng lúc quan trọng ấy, a hoàn đã trấn tĩnh lại, lách qua Tào An Dân đến trước mặt Tào Tháo:

— Đại nhân là Tư... Tư cái gì ạ?

Tào Tháo chớp chớp mắt:

— Tư không.

— Không phải bận tâm nhiều nữa, có đúng là đại nhân làm chức quan lớn đó không? - A hoàn hỏi rành rọt.

Trong ánh sáng lờ mờ của màn đêm, Tào Tháo thấy a hoàn này quả nhiên cũng rất xinh đẹp, liền cười bảo rằng:

— Tại hạ chức vị đến tam công, quan đến cực phẩm, Trương Tú đã quy thuận theo ta. Không biết cô nương quý tính đại danh là gì?

— Tiểu nữ họ Châu.

— Vậy ra là Châu cô nương. - Đương triều Tư không chắp tay chào a hoàn, - Bản quan vốn ngưỡng mộ phu nhân từ lâu, mong Châu cô nương chỉ dẫn cho.

A hoàn nghe đoạn liến thoắng một tràng:

— Phu nhân nhà tiểu nữ gặp nạn đến đây, hiện đang thân quả phụ, nếu làm tổn hại đến thanh danh thì biết làm thế nào? Đại nhân nếu thực tình có ý, tính cách mối lái cưới hỏi đàng hoàng, kết làm phu thê lâu dài thì mới phải chứ!

Quả là một câu nói thôi nhưng tỉnh người trong mộng, Tào Tháo trong lòng hiểu ra. Cặp chủ tớ này đang muốn ra khỏi nơi này nên tính kế lâu dài đây mà! Đúng là tự nhiên trời cao rơi xuống cho Tháo thêm người vợ mĩ miều, Tháo nén sự hưng phấn rồi cười mà rằng:

— Việc ấy có gì là khó? Việc lâu dài như vậy chính hợp ý ta, những mong còn chẳng được nữa là!

A hoàn nghe nói vậy thở dài một tiếng rồi quay người quỳ xuống trước cửa:

— Phu nhân! Nô tỳ bạo gan gọi người một tiếng tỷ tỷ. Chúng ta bị Trương Tế cướp đưa về đây, đời này không dựa dẫm vào đâu được nữa, cũng coi như đã chấm dứt. Trương Tú đó thì vẫn giữ lễ, lấy phận cháu con mà đối xử với tỷ, nhưng tỷ tỷ tuổi trẻ phải ở góa như vậy, sẽ phải thủ tiết đến bao giờ? Vả lại, nay thiên hạ đại loạn thế này, Trương Tú ngày nào đó binh bại, bọn vô lại biết đâu lại đến quấy nhiễu, sự trong trắng của tỷ tỷ không biết sẽ ký gửi nơi đâu? Chi bằng hãy gửi thân nơi vị đại nhân đây, tốt xấu cũng là vào nhà quan đường đường chính chính! Mà muội thì cũng... - Mấy lời sau đó cũng không nói ra được nữa, phu nhân không đi bước nữa thì cô ta cũng phải ở vậy. Giờ còn làm a hoàn, chứ sau này cũng thành bà cô, cả đời cũng coi như bỏ đi rồi. Không nghĩ vì phu nhân, cô gái này cũng phải tự nghĩ cho mình thôi!

Tào Tháo không ngờ tự nhiên lại có thuyết khách đứng ra nói giúp, liền vội té nước theo mưa:

— Châu cô nương nói từng lời có lý, bản quan chức đến tam công, tự biết không phải lễ thì không nhìn, không phải lễ thì không nói, nguyện cứu phu nhân ra khỏi bể khổ, kết duyên dài lâu. - Tháo vẫn còn nói ra được câu “không phải lễ thi không nhìn, không phải lễ thì không nói”, để làm gì nữa?

Vương thị ở trong hồi lâu không nói gì, chỉ ậm ừ vậy, sau đó mới khóc mà rằng:

— Đúng là kẻ trời đánh đã cướp rồi đưa ta về cái nơi quỷ quái này. Giờ lại gặp chuyện thế này... Ta biết nên làm sao mới phải đây...

Câu nói ấy cũng coi như đã mở lời mở ý, a hoàn mới vội nói thêm:

— Tào đại nhân, Uyển Thành này không phải chỗ tốt, Trương Tú mà nghe được đại nhân đến tất sẽ cất quân hỏi tội. Lúc đó, đại nhân có quân có tướng đương nhiên không sợ, nhưng chủ tớ tiểu nữ tính mạng không biết gửi về đâu, mong ngài sớm đưa phu nhân ra ngoài để phòng ngộ nhỡ...

— Việc này cũng chẳng khó gì, hôm tới ta sẽ cắt cử xe kiệu bí mật đón phu nhân ra, thần không biết, quỷ không hay nên chớ ngại! - Tào Tháo chuyển giọng, - Nhưng đêm nay cũng đến đây rồi, mong phu nhân vén rèm châu mà cho ta được thấy dung nhan.

Vương thị ở trong vội cự tuyệt:

— Chàng đã yêu mến tính chuyện lâu dài, đâu phải như kịch xem trong chốc lát, đợi đón thiếp ra ngoài rồi xem mặt cũng đâu có muộn.

— Bản quan đã đến đây rồi, nhất định phải xem bằng được.

Cả Vương thị và a hoàn đều hoảng sợ, đêm đã khuya rồi mà Tào Tháo còn nán lại mãi chưa đi, biết làm sao bây giờ? Bảy thiên trong sách Nữ giới[2] của Ban Chiêu xem đi xem lại đã nhiều, chuyện này mà lan truyền ra ngoài chẳng phải chuyện sống chết hay sao!

A hoàn sáng suốt là vậy giờ cũng trở nên hồ đồ:

— Đại nhân không xem không được sao?

— Phu thê mãi mãi thì nhất thiết phải xem.

— Chỉ cần xem thôi?

— Đêm nay chỉ cần xem. - Tào Tháo nói vẻ chắc chắn.

— Tỷ tỷ, tỷ chỉ cần mở cửa để đại nhân xem qua một chút... một chút rồi ông ấy đi.

— Cô nương yên tâm. - Tào Tháo cười hì hì.

Một lúc sau cánh cửa mở ra, dưới ánh trăng, Vương thị da thịt trắng nõn, tướng mạo thanh tú, mắt thanh mày tú, đầu mày sát nhau, thể thái yêu kiều, mình mặc hiếu phục trông càng yêu mị. Tào Tháo trong lòng bộn rộn, chẳng thiết gì đến hứa hay không hứa, liền ôm chầm Vương thị vào lòng.

— Hỏng rồi! Đại nhân, sao ngài...

— Chớ lên tiếng! - Không đợi a hoàn kêu lên, Tào An Dân đã bịt miệng a hoàn lại rồi...

❀ ❀ ❀

[1] Cứ hiền vật câu phẩm hạnh lệnh, Tào Tháo.

[2] “Đại Hán giả, đương đồ cao” (Kẻ thay thế nhà Hán là “Đương đồ cao”), là một câu sấm ngữ có thời gian Lưu truyền dài nhất, ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử Trung Quốc. Nó cũng được chép trong Hán Vũ cố sự, đồng thời trong Hậu Hán thư, Tam quốc chí, Tấn thư cũng đều nhiều lần nhắc đến, với cách giải thích khác nhau.

g Hộc, đều là những nét bút mà những kẻ đọc sách tranh nhau sưu tầm, học theo, những người bình thường tốn công nhọc kế cũng không xin được, hôm nay Chung Do lại chủ động đề tặng. Nhưng Đinh Nghi không những không vui, trái lại mặt mày thất
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vương Hiểu Lỗi

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.