Vậy có chuyện gì diễn ra giữa sự gần gũi ngày nào và thằng bé bây giờ, chống đỡ lại bức tường sách trong khi chúng ta tìm cách hiểu nó (cũng có nghĩa là tìm cách tự làm yên lòng) bằng cách kết án thời đại và truyền hình mà có lẽ chính chúng ta quên tắt?
Lỗi của truyền hình?
Thế kỷ hai mươi quá “hình ảnh”? Thế kỷ mười chín quá miêu tả? và tại sao không thế kỷ mười tám quá lý trí, thế kỷ mười bảy quá cổ điển, mười sáu quá phục hưng, Pouchkine quá Nga và Sophocle quá đát? Như thể quan hệ giữa con người và sách cần đến hàng thế kỷ để có khoảng cách.
Một vài năm là đủ.
Một vài tuần.
Thời gian của một sự hiểu lầm.
Vào cái thời điểm mà ta ngồi bên giường và kể cho thằng bé nghe cái màu đỏ rực rỡ của chiếc áo Cô bé quàng khăn đỏ, rồi tất cả những thứ có trong giỏ của bé, không quên miêu tả sự sâu thẳm của khu rừng, những cái tai đột nhiên đầy lông của bà già, những cái chốt cửa hay then cài, tất cả những chi tiết dù nhỏ nhất. Ngày đó thằng bé chẳng bao giờ thấy là quá dài.
Từ ngày đó, đâu có hàng thế kỷ trôi qua. Nhưng những giây phút đó được gọi là cuộc đời, mà người ta dành cho nó sự vĩnh cửu: “phải đọc sách”.