Nhưng còn thằng lớn trong phòng.
Nó cũng vậy, nó cũng cần hàn gắn với “những quyển sách”!
Nhà vắng lặng, cha mẹ lên giường từ bao giờ, tivi tắt, thằng bé còn lại một mình… với trang 48 mở rộng trước mặt.
Và cái “bản tóm tắt” phải nộp vào ngày mai…
Ngày mai…
Nó nhẩm tính:
448 – 48 = 398
Ba trăm chín mươi tám trang phải đọc trong một đêm!
Rồi nó lại cắm cúi một cách thật dũng cảm. Trang này nối tiếp trang kia. Từ ngữ nhảy nhót theo tiếng nhạc của chiếc Walkman. Không chút vui thú. Từ nào cũng lê đôi chân nặng như chì trước mắt nó. Rồi chữ này rơi sau chữ kia, như những con ngựa kiệt sức. Ngay cả bản nhạc sống động nhất cũng không thể cứu vãn tình hình. (Thậm chí với một tay trống cự phách như Kendall!). Nó cứ tiếp tục dẫm đạp lên từng chữ bỏ mặc cái đống chữ rơi ngày một nhiều sau lưng. Từ ngữ bỏ lại ý nghĩa cho chữ cái. Cuộc tàn sát hoàn toàn không làm nó rung động. Nó cứ đọc như khi trên đường cứ phải tiến lên. Bài tập khiến nó phải tiến lên. Trang 62, trang 63.
Nó đọc.
Nó đọc cái gì?
Câu chuyện về Emma Bovary.
Câu chuyện về một cô gái đọc rất nhiều:
“Cô ta đọc Paul và Virginie rồi mơ mộng tới căn nhà nhỏ bằng tre, chàng da đen Domingo, con chó Fidèle, đặc biệt là tình bạn êm ái với một vài người em trai thường vào rừng mang về cho cô những thứ quả tươi chín mọng ngon lành hái từ những ngọn cây cao vút, cao hơn cả tháp chuông nhà thờ kia, những thằng em chạy chân trần trên cát, mang đến cho cô những tổ chim còn ấm nóng”.
Tốt nhất là điện thoại cho Thierry, hoặc Stéphanie, để chúng cho mượn bản tóm tắt vào sáng mai, mình sẽ chép lại trước khi vào giờ học, ai biết đấy là đâu, bọn chúng cũng từng chép của mình rồi mà.
“Khi cô vừa tròn mười ba tuổi, đích thân cha cô mang cô tới thành phố và gửi cô vào tu viện. Cả hai trọ tại khu Saint-Gervais, nơi người ta phục vụ món súp trong những chiếc đĩa vẽ câu chuyện của tiểu thư La Vallière. Những nét vẽ thần thoại bị ngắt quãng chỗ này, chỗ kia bởi vết xước, ngợi ca tôn giáo, sự tinh tế của trái tim và sự phù hoa của cung đình”.
Cái câu: “súp được phục vụ trong những chiếc đĩa vẽ…” khiến nó nở một nụ cười mệt mỏi: “họ ăn những cái đĩa không ư? người ta dọn cho họ câu chuyện của cái cô tiểu thư La Vallière thay vì một món ăn ngon ư?”. Nó thấy mình thật khôn ngoan. Nó thấy mình đọc xuyên cả từ ngữ. Hoàn toàn sai lầm, có đến cả nghìn người trước nó nghĩ như vậy. Sự bất hạnh của họ đều từ đó mà ra: trong khi Emma coi cái đĩa đựng đồ ăn như một cuốn sách, thì ngược lại nó nhìn cuốn sách như cái đĩa đựng thức ăn.