Nhà thờ St Mary Redcliff đông kín người tới dự lễ cầu kinh dịp Giáng sinh gồm tám bài giảng kinh và tám bài thánh ca. Ban đồng ca tiến vào qua vòm cuốn chính giữa giáo đường, vừa chậm rãi bước đi theo lối đi chính vừa hát Hỡi những người trung tín hãy tới đây, sau đó ngồi vào chỗ của họ tại các hàng ghế dành cho ban đồng ca.
Thầy hiệu trưởng đọc bài giảng kinh đầu tiên. Tiếp theo sau là bài đồng ca Ôi thành phố nhỏ Bethlehem. Tờ chương trình của buổi lễ cho biết người hát sô - lô đoạn thứ ba sẽ là Harry Clifton.
Im lặng làm sao, im lặng làm sao, món quà huyền diệu đã được trao, trong khi Chúa... Mẹ Harry ngồi đầy tự hào ở hàng ghế thứ ba, trong khi bà lão ngồi cạnh cô muốn nói cho tất cả mọi người dự lễ biết là họ đang lắng nghe cháu ngoại bà. Người đàn ông ngồi cạnh Maisie ở phía đối diện không thể nghe thấy một từ nào, nhưng người khác chẳng thể nào biết được điều đó khi nhìn vào nụ cười đầy mãn nguyện trên khuôn mặt ông. Bác Stan không có mặt.
Đội trưởng các đội thể thao của trường đọc bài giảng kinh thứ hai, và khi Giles quay về chỗ của cậu ta, Harry nhận thấy bạn mình đang ngồi cạnh một người đàn ông với vẻ bề ngoài cao quý và mái tóc bạc trắng, người mà cậu đoán hẳn là Sir Walter Barrington. Giles từng có lần kể cho cậu nghe rằng ông nội cậu sống trong một tòa nhà thậm chí còn lớn hơn nơi gia đình cậu sống, song Harry đã không tin có thể có chuyện đó. Phía bên kia Giles là bố mẹ cậu. Bà Barrington mỉm cười nhìn về phía Harry, song ông Barrington thì không nhìn cậu dù chỉ một lần.
Khi tiếng đàn organ vang lên những nốt nhạc dạo của bài Chúng ta, Ba Vua, cả thánh đường cùng đứng lên hát thật hùng tráng. Bài giảng kinh tiếp theo do thầy Frobisher đọc, sau đó đến lượt phần được cô Monday báo trước sẽ là tâm điểm của buổi lễ. Cả nghìn người dự lễ im lặng không nhúc nhích trong khi Harry hát bài Đêm Im lặng với giọng ca trong trẻo tràn đầy tự tin khiến cả thầy hiệu trưởng cũng phải mỉm cười.
Người phụ trách giám sát thư viện đọc bài giảng kinh tiếp theo. Harry đã huấn luyện cho cậu bạn đọc qua các lời của Thánh Mark vài lần. Deakins đã cố tìm cách thoái thác khỏi nhiệm vụ, như cậu đã nói với Giles, nhưng thầy Frobisher vẫn kiên quyết; bài giảng kinh thứ tư luôn do người phụ trách giám sát thư viện đọc. Deakins không phải là Giles, nhưng cậu cũng không đến nỗi nào. Harry nháy mắt với bạn mình khi cậu quay trở về chỗ ngồi cạnh bố mẹ.
Sau đó ban đồng ca đứng lên hát In Dulci Jubilo[1] trong khi những người dự lễ vẫn ngồi. Harry coi bài thánh ca này là một trong những bài có độ thử thách cao nhất trong chương trình của ban đồng ca vì giai điệu độc đáo của nó.
Thầy Holcombe nhắm mắt lại để ông có thể nghe cậu học sinh lớp trên được học bổng đồng ca hát rõ hơn. Khi Harry đang hát bài Giờ hãy để mọi trái tim cùng cất lên lời ca thì ông nghĩ mình nghe thấy một tiếng vỡ rất nhỏ, gần như không thể nhận ra, trong giọng hát của cậu. Ông đoán Harry bị cảm lạnh. Còn cô Monday thì hiểu ngay vấn đề. Cô đã nghe thấy những dấu hiệu đầu tiên này nhiều lần trước đây rồi. Cô thầm cầu nguyện rằng mình đã lầm, nhưng cô biết rõ lời cầu nguyện của mình sẽ không được đáp ứng. Harry sẽ trải qua phần còn lại của buổi lễ với chỉ vài người hiểu được chuyện gì vừa xảy ra, và thậm chí cậu còn có thể tiếp tục thêm vài tuần, thậm chí là vài tháng, nhưng đến lễ Phục sinh chắc chắn sẽ là một cậu bé khác sẽ hát bài Hãy vui lên Chúa đã hồi sinh.
Một ông lão xuất hiện chỉ ít lâu sau khi buổi lễ bắt đầu, là một trong số ít những người không có chút nghi ngờ nào về việc đã xảy ra. Già Jack rời nhà thờ ngay trước khi cha giám mục nói lời ban phước cuối cùng. Ông biết Harry sẽ không thể tới gặp mình cho tới tận thứ Bảy tiếp theo, như thế ông sẽ có đủ thời gian để tìm ra đáp án cho câu hỏi không thể tránh khỏi.
❀ ❀ ❀
[1] * Trong niềm hân hoan ngọt ngào (tiếng Latinh), tên một bài thánh ca.