Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 2 • 10:26 sáng

Họ tìm thấy Floyd Reynolds bên trong người tuyết, trên cổ có vết rạch sâu hoắm. Có kẻ đã trói ông ta vào cây cột kim loại của chiếc cóng lớn đựng thức ăn cho chim, sau đó đắp một người tuyết xung quanh ông ta, dần dần bọc kín ông ta trong tuyết và băng.

Porter và Nash ngây ra nhìn Đội Khám nghiệm Hiện trường tỉ mỉ bóc đi từng mảng tuyết rồi cẩn thận cho vào túi và ghi chú lại để mang về phân tích, khiến người đàn ông bên trong từ từ lộ ra.

“Muốn làm được việc này cần phải có thời gian, rất nhiều thời gian.” Nash nói khẽ.

“Ít nhất cũng phải vài giờ.” Porter đồng tình.

“Hắn đã xoay xở kiểu gì để có thể làm được như thế mà hoàn toàn không bị phát hiện nhỉ?”

Porter khoát tay bao quát khoảng sân. “Ở đây chẳng có gì ngoài rặng cây, bờ giậu bên tay phải đã chắn tầm nhìn từ nhà hàng xóm, bên trái lại có hàng rào bằng gỗ. Để có thể chứng kiến những gì diễn ra tại đây, anh phải đi qua cổng ở sân trước. Đứng ở ngoài đường sẽ không thấy được đâu.”

“Bà Reynolds lòng dạ rối bời, còn cậu bé có lẽ đã lên giường đi ngủ lúc hung thủ bắt tay vào việc.” Nash nói luôn những suy nghĩ trong đầu.

Porter đưa mắt nhìn xuống đất. Sau đó anh xăm xăm đi vòng ra sân trước.

Nash đi sau anh vài bước, cẩn thận giẫm lên dấu chân của Porter nhằm tránh để lại thêm dấu vết. Anh làm theo thói quen hơn là vì bắt buộc. Đội Khám nghiệm Hiện trường đã kiểm tra tuyết trên sân nhưng không phát hiện được gì.

Porter mở cổng, dừng lại giây lát rồi bước tới chỗ chiếc Lexus LS màu bạc đang nằm trên lối vào. Chiếc xe đỗ bên hông nhà, đứng ở cửa trước sẽ không thể thấy được. Bà Reynolds tưởng chồng đã lái xe đi, nhưng rất có thể ông ta bị hại khi thậm chí còn chưa kịp nổ máy.

Hung thủ mở cửa hậu của chiếc xe rồi lẻn vào ngồi sau ghế lái. “Hắn trốn ở cuối xe, chờ ông Reynolds đi ra, có thể là nấp ở ghế sau. Trên kia có lắp đèn cảm ứng chuyển động. Bà Reynolds nói ông chồng rời đi sau khi ăn tối, nên chắc là lúc đó bên ngoài cũng tối rồi. Hung thủ mà lảng vảng trên sân thì thể nào cũng bị đèn cảm ứng phát hiện, bởi vậy chỉ có cách là trốn ở ghế sau. Hắn chờ ông Reynolds vào xe, có thể để cho ông ta cài xong dây an toàn và đóng cửa lại đã. Sau đó hắn mới lộ diện và tròng hung khí vào cổ ông ta, một sợi dây mảnh kiểu như dây đàn piano, căn cứ vào hình dạng vết cắt trên cổ.” Vừa nói Porter vừa trèo vào xe từ cửa hậu và mô phỏng lại hành vi phạm tội, từng động tác diễn ra thật chậm.

Anh quan sát phần lưng ghế lái. “Trên lớp da bọc ghế còn lưu lại một dấu giày. Có vẻ hung thủ đã tìm cách xóa dấu vết nhưng không sạch hẳn. Nhất định hắn đã đặt một chân lên lưng ghế để lấy điểm tựa.”

“Đội Khám nghiệm cho biết dấu vết để lại là của một chiếc bốt bảo hộ cỡ mười một, nhưng không xác định được là của hãng nào.” Nash nói.

“Phải khỏe lắm mới giết được một người đàn ông như thế. Ông ta sẽ ra sức quẫy đạp và chống cự, cố luồn tay vào bên dưới sợi dây. Reynolds không có khoảng trống để xoay xở vì vướng cái vô lăng. Ông ta có thể cố tìm cách mở cửa, nhưng cả hai tay đều đã đưa lên cổ rồi. Mọi ưu thế đều tập trung ở ghế sau. Reynolds dù có khỏe hơn hung thủ đi nữa cũng không thể gỡ sợi dây ra được. Cả điểm tựa lẫn các góc độ đều gây bất lợi cho ông ta.” Porter nói.

Porter trèo ra khỏi ghế sau và mở cửa trước. “Vết máu bắn lên kính chắn gió và bảng điều khiển cũng khớp với suy đoán trên.”

Vô lăng và cửa xe bị phủ lớp bột lấy vân tay màu đen. “Giết Reynolds xong, hung thủ xuống xe, bước tới bên ghế lái, nắm lấy vai Reynolds và lôi ra ngoài, kéo ông ta ra sân sau nhà.” Porter tiếp tục mô phỏng từng động tác, khom lưng như đang kéo lê một cái xác vô hình trên tuyết đến tận chỗ đống tàn dư của người tuyết còn nằm lại. Lúc này, tuyết và băng đã được bóc đi hết, thi thể Reynolds đã hoàn toàn phơi bày. Porter nhìn những đạo cụ trên mặt đất, gồm có cái mũ chóp cao, đôi găng tay đen và cây chổi. “Chắc chắn hắn đã dùng chổi xóa những dấu vết có thể xóa được, phần còn lại, trận tuyết rơi đêm qua đã xử lý nốt rồi.”

“Chúng tôi cho rằng sau đó hắn ra về theo đường rừng.” Một sĩ quan khám nghiệm hiện trường nói. Cô cũng chính là người Porter và Nash đã gặp tại hiện trường ở đầm nước trong Công viên Jackson.

Porter gật đầu tán đồng. “Nếu là tôi, tôi cũng chọn cách đó. Cô tên Lindsy phải không nhỉ?”

“Vâng, thưa Thanh tra.” Rolfes đáp. Cô chỉ vào phần đất dẫn tới bìa rừng. “Lớp tuyết phủ trên nền rừng tuy không dày nhưng hung thủ vẫn tìm cách xóa đi. Có vẻ hắn đã dùng cành cây hoặc vật nào đó khác, nhưng không hiệu quả bằng dùng chổi. Chúng tôi phát hiện được dấu vết mờ kéo dài đến tận một khu nhà trên phố Hyicen. Có thể hắn đã đỗ phương tiện của mình tại đó.”

“Có dấu bánh xe để lại không?”

Rolfes lắc đầu. “Không có gì giúp xác định loại phương tiện hắn dùng. Hai sĩ quan tuần tra đang đi từng nhà hỏi xem có ai trông thấy cái ô tô nào đỗ ở đó đêm qua không.”

Điện thoại của Porter đổ chuông. Anh liếc màn hình. “Sếp gọi đấy.”

“Anh sẽ nghe chứ?”

“Không.”

Nash nhíu mày. “Bố khỉ! Anh biết như thế nghĩa là gì rồi đấy.”

Điện thoại của Porter im tịt. Vài giây sau, đến lượt máy của Nash réo vang.

“Mẹ khỉ!”

“Cứ bảo ông ấy là chúng ta đang ở hiện trường. Khi nào xong xuôi mọi việc ta sẽ đến trình diện.” Porter nói.

Nash thở dài ngao ngán rồi bắt máy.

Bất thình lình, phía sau vang lên tiếng thét của phụ nữ.

Porter ngoái lại thì thấy bà Reynolds đang đứng ở cửa sau. “Giời ạ, tôi đã dặn họ giữ hai mẹ con bà ta trong phòng khách rồi. Không nên để bà ta trông thấy cảnh tượng này.” Anh nói.

Nash nhún vai rồi đi khỏi sân, điện thoại áp lên tai.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.