Sự Sa Ngã Của Số 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 71 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
Chương 1

❊ ❊ ❊

CUỘC VƯỢT NGỤC KHÔNG TƯỞNG VỚI SIÊU SAO SÁU. Một đám Mog đứng giữa cô ấy và phòng giam của tôi - tất cả không nhất thiết phải là thật. Bọn Mog thường không dùng bất cứ nguồn nhân lực nào để trông chừng tôi, nhưng vì đây chỉ là một giấc mơ nên sao cũng được. Đám chiến binh Mog rút dao găm ra và gào lên, lao về phía trước. Đáp lại, Sáu hất tung mái tóc của cô ấy và tàng hình. Tôi đứng nhìn sau song sắt của phòng giam khi cô ấy xuyên qua bọn Mog, thoắt ẩn thoắt hiện, dùng chính vũ khí của bọn chúng để hạ chúng. Cô ấy xoay người liên tục và những đám tro cứ thế bay lên, bọn Mog nhanh chóng bị thảm sát hoàn toàn.

"Thật là tuyệt vời", tôi nói với cô ấy khi cô ấy tới cửa phòng giam. Cô ấy mỉm cười hờ hững.

"Sẵn sàng biến khỏi đây chưa?" cô ấy hỏi.

Và đó là khi tôi tỉnh dậy, hay nói cách khác là dừng việc mơ giữa ban ngày. Đôi khi tôi cũng không biết rằng tôi đang ngủ hay thức, tôi cứ lơ mơ như thế vì tôi đã bị giam quá lâu. Tôi nghĩ đã nhiều tuần trôi qua, thật khó để biết khi mà chẳng có cái cửa sổ nào trong phòng giam của tôi cả. Chỉ có thứ duy nhất tôi có thể chắc chắn đó là sự giải cứu ban nãy chỉ là mơ. Đôi khi như tối nay với việc Sáu đến và giải cứu tôi, đôi khi là John, và đôi khi là chính tôi đã tự phát triển Biệt năng của riêng mình và bay ra khỏi phòng giam, đánh đám lính Mogadorian chạy toán loạn trên đường đi ra.

Tất cả chỉ là tưởng tượng để xoa dịu tâm trí của tôi giúp tôi có thể cầm cự qua ngần ấy thời gian.

Tấm nệm bị thấm đẫm mồ hôi và lò xo bị hư đâm vào lưng tôi? Cái đó là thật. Chứng chuột rút ở chân và cái lưng đau? Cái đó cũng là thật luôn.

Tôi với tay lấy cái xô nước trên sàn. Một tên bảo vệ đem cho tôi mỗi ngày một xô nước và 1 cái bánh kẹp phô mai. Đó không hẳn là dịch vụ phòng, và tôi có thể nói tôi là người duy nhất bị giam ở khu này - từng hàng dài các phòng giam trống không nối với nhau bằng những lối đi bằng thép với chỉ mình tôi ở đây.

Gã bảo vệ luôn đặt cái xô xuống ngay kế cái bệ xí bằng sắt trong phòng giam, và tôi luôn kéo nó về giường tôi, điều duy nhất khiến cơ thể tôi vận động. Dĩ nhiên là tôi ăn cái bánh kẹp ngay lập tức. Tôi không thể nhớ được cái cảm giác khi mà không luôn cảm thấy như sắp chết đói.

Tiêu hóa phô mai trên một cái bánh mì cũ, bệ xí thì không có chỗ ngồi, và hoàn toàn bị cô lập. Cuộc sống của tôi đấy.

Khi mới đến đây, tôi cố gắng đếm số lần tên bảo vệ đến để theo dõi thời gian, nhưng đôi khi tôi nghĩ gã dường như quên mất tôi. Hoặc hắn chơi tôi. Điều sợ hãi lớn nhất của tôi ở đây đó là chúng sẽ bỏ đói tôi đến chết hoặc tôi sẽ chết vì mất nước, thậm chí tôi sẽ không nhận ra rằng tôi đang sống những giờ phút cuối cùng. Tôi thà rằng chết trong tự do, chết khi đang chiến đấu với đám lính Mogadorian.

Nhưng không phải chết thì vẫn tốt hơn.

Tôi uống một hơi dài chỗ nước trong cái xô rỉ sét. Thật kinh tởm, nhưng ít nhất tôi cũng uống được một chút. Tôi vươn vai và ngay lập tức các khớp xương kêu lên phản đối. Cơn đau từ phía cổ tay lại nổi lên khi những vết sẹo vẫn còn chưa lành bị kéo giãn ra. Và đó cũng là lúc tâm trí tôi lại bắt đầu lơ mơ -lần này tôi không phải tưởng tượng nữa mà là những kí ức chợt ùa về.

Tôi nhớ lại khoảnh khắc ở Tây Virginia mỗi ngày. Sống lại khoảng thời gian kinh hoàng đó.

Tôi nhớ mình chạy như bay trong đường hầm, tay cầm viên đá đỏ mà Chín đã cho tôi mượn, chiếu thứ ánh sáng ngoài hành tinh của nó lên từng cánh cửa buồng giam. Tôi nhìn vào những xà lim với hi vọng rằng mình có thể tìm được bố mình, và nỗi thất vọng ngày càng tăng.

Và rồi bọn Mog đến, ngăn cách tôi với John và Chín. Tôi vẫn nhớ rõ nỗi sợ khi bị chia cắt với những người khác - có lẽ họ có thể chạy thoát khỏi bọn Mog và đám Piken bằng những Biệt năng của họ. Đen thay, tôi thì chỉ có mỗi khẩu súng lấy được từ bọn Mog.

Tôi cố gắng nhất có thể, vừa bắn bất cứ tên nào lại gần vừa tìm cách trở lại với John và Chín.

Tôi có thể nghe thấy tiếng John đang gào lên tên tôi giữa cuộc chiến. Chúng tôi đang ở rất gần nhau, chỉ bị ngăn cách bởi vô vàn con quái thú thôi.

Đuôi của một con quái đập vào chân tôi khiến tôi ngã nhào và làm rơi viên đá của Chín. Mặt tôi tiếp đất trước và một vết rách xuất hiện phía trên lông mày của tôi. Máu ngay lập tức bắt đầu chảy ra và tràn vào mắt tôi. Mù dở, tôi bò tìm chỗ nấp.

Và dĩ nhiên rồi, xét về vận may từ khi tôi đến Tây Virginia, chả có gì là bất ngờ khi tôi bò đến đúng đến chân một gã Mog. Hắn ta chĩa súng vào đầu tôi, có thể giết tôi ngay lúc đó nhưng đã nghĩ lại, thay vào đó hắn cho tôi ăn báng súng.

Mọi thứ trở nên tối đen.

Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình bị treo bằng những sợi dây xích to từ trần nhà. Tôi vẫn còn trong hang, nhưng ở một nơi nào đó còn sâu hơn lúc trước, một khu vực được bảo vệ nghiêm ngặt hơn. Tôi cảm thấy một sự khó chịu mơ hồ khi nhận ra là cái hang vẫn đứng vững, và tôi đang bị giam như một tù nhân - chuyện gì đã xảy ra với John và Chín? Liệu họ đã thoát ra được chưa?

Dù chẳng còn mấy sức lực, tôi vẫn cố gắng vùng vẫy để thoát ra. Đúng là chỉ tốn công vô ích. Tôi cảm thấy tuyệt vọng và ngột ngạt. Trong lúc tôi sắp khóc tới nơi thì một tên Mogadorian to lớn bước vào. Một gã Mog to lớn nhất mà tôi từng thấy, với một vết sẹo màu tím xấu xí trên cổ và một cây gậy màu vàng lạ lùng trong bàn tay to lớn của hắn. Trông hắn cực kì đáng sợ, giống như một cơn ác mộng, nhưng tôi không thể nhìn đi nơi khác. Bằng cách nào đó, ánh mắt đen ngòm của hắn như giữ chặt ánh mắt tôi.

"Xin chào, Samuel", hắn vừa nói vừa bước lại gần tôi "Ngươi biết ta là ai không?"

Tôi lắc đầu, miệng của tôi bất chợt cảm thấy khô khốc.

"Ta là Setrakus Ra. Chỉ huy tối cao của Đế chế Mogadorian, kĩ sư trưởng cho lý tưởng sống của người Mogadorian, một vị lãnh tụ kính yêu." Hắn nhe hàm răng ra thành hình mà tôi cho là một nụ cười. "Vân vân"

Kẻ cầm đầu của sự diệt chủng cả một hành tinh và là bộ não phía đằng sau cuộc xâm lăng Trái Đất sắp tới đây vừa gọi tên tôi. Tôi cố gắng nghĩ không biết John sẽ làm gì nếu ở trong tình huống này - cậu ấy sẽ không hề nao núng khi đối mặt với kẻ thù lớn nhất này. Tôi thì ngược lại, bắt đầu run rẩy, những sợi xích ở cổ tay tôi vang lên tiếng leng keng.

Setrakus đánh giá cao sự sợ hãi của tôi. "Việc này có thể sẽ không đau đớn tí nào, Samuel. Cậu đã chọn sai phía rồi, nhưng ta sẽ chẳng là gì nếu không có lòng vị tha. Nói cho ta biết những gì ta muốn biết và ta sẽ để cậu tự do."

"Không bao giờ." Tôi lắp bắp, run rẩy ngày càng mạnh trong khi dự đoán những gì sẽ tới.

Tôi nghe thấy một tiếng rít phát ra từ trên trần nhà, có thứ chất lỏng màu đen trông như dầu nhớt đang chảy xuống từ đầu kia sợi dây xích. Thứ chất lỏng trông như nhựa cháy tỏa mùi hăng này nhanh chóng chảy xuống và phủ lấy cổ tay tôi. Tôi đã hét lên. Sự đau đớn tột cùng khi mà cái thứ bầy nhầy này chạm vào còn kinh khủng hơn những gì tôi tưởng tượng, bàn tay tôi như bị một lớp nhựa cây nóng bao phủ vậy.

Tôi gần như ngất đi khi mà tên Setrakus Ra dí sát cây gậy vào cổ tôi, nâng cằm tôi lên. Một sự lành lạnh và tê tê nhanh chóng lan truyền vào cơ thể tôi và sự đau đớn tạm thời dịu đi. Một sự nhẹ nhõm đáng sợ; sự tê tê chết người kia lan ra từ cây gậy của Setrakus khiến tôi cảm thấy như chân tay mình đang bị hút dần sự sống.

"Chỉ cần trả lời câu hỏi của ta." Setrakus gầm lên. "và việc này có thể chấm dứt."

Câu hỏi đầu tiên của hắn là về John và Chín - họ sẽ đi đâu, làm gì tiếp theo. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi biết họ đã trốn thoát, và càng nhẹ nhõm hơn khi biết mình chẳng biết gì về nơi họ ẩn nấp. Tôi đã là người giữ những sự chỉ dẫn của Sáu cho chúng tôi, có nghĩa là John và Chín sẽ phải lên kế hoạch mới, kế hoạch mà tôi không thể biết để nói dù có bị tra tấn thế nào đi nữa. Tôi không biết tờ giấy ghi địa chỉ đang ở đâu, có vẻ như bọn Mog đã lục soát người tôi khi tôi bất tỉnh. Hi vọng Sáu sẽ cẩn thận khi hành sự.

"Cho dù họ đang ở nơi nào, sẽ không lâu đâu và họ sẽ trở lại đây và đá đít ngươi." Tôi nói với Setrakus Ra. Và đó là một hành động cứng cỏi, một khoảnh khắc anh hùng của tôi trước khi kẻ lãnh đạo lũ Mog khịt mũi tức giận và rút cây gậy của hắn về. Nỗi đau từ thứ chất lỏng kia lại phát tác - cảm giác như nó đang ăn mòn tới tận xương tủy của tôi vậy.

Tôi đang thở hổn hển và khóc khi Setrakus lại chạm cây gậy vào tôi, cho tôi một giải thoát tạm thời. Sự kháng cự dù ít ỏi của tôi vốn đã ít thì giờ đây đã hoàn toàn biến mất.

"Có gì ở Tây Ban Nha nào?" hắn hỏi. "Ngươi biết được những gì về nơi đó?"

"Sáu ...". tôi lẩm bẩm và cảm thấy hối hận ngay. Tôi cần phải ngậm miệng lại.

Những câu hỏi vẫn tiếp tục. Sau Tây Ban Nha là Ấn Độ, và những câu hỏi về vị trí của những viên đá Loralite, thứ mà tôi còn chưa từng nghe tới. Sau cùng, hắn ta hỏi tôi về "người thứ mười", có vẻ như Setrakus Ra rất quan tâm đến chuyện đó. Tôi nhớ rằng chú Henri đã viết về người thứ mười trong bức thư chú ấy để lại cho John và rằng Garde cuối cùng đó không bao giờ chạy thoát được khỏi Lorien. Khi tôi nói điều đó với Setrakus Ra - tôi hi vọng rằng những thông tin này sẽ không làm hại tới những Garde còn lại - hắn đã tức điên lên.

"Mày nói dối tao, Samuel. Tao biết con bé đang ở đây. Nói tao biết nó đang ở đâu."

"Tôi không biết." Tôi cứ lặp lại câu đó, giọng tôi ngày càng run rẩy. Sau mỗi câu trả lời thiếu thông tin mà hắn muốn, Setrakus rút cây gậy về và để tôi tiếp tục cảm nhận cơn đau tột cùng.

Cuối cùng, Setrakus Ra bỏ cuộc và nhìn chằm chằm vào tôi một cách khinh thường. Tôi thì đã bất tỉnh vào lúc đó. Cái thứ chất lỏng đen ngòm dường như có tâm trí của riêng nó, nó lại bò lên sợi xích và từ từ bò lên trần nhà, mất hút sau một cái lỗ đen ngòm như khi nó đến.

"Ngươi thật là vô dụng, Samuel." Setrakus Ra cất giọng đầy khinh bỉ. "Có vẻ như tụi Loric chỉ xem ngươi như vật tế thần, một vật tế để bị bỏ lại khi chúng cần thoát thân nhanh chóng."

Setrakus Ra bỏ đi, để tôi lại đó ngất lên ngất xuống trước khi một số tên lính của hắn đến đem tôi đi. Chúng ném tôi vào một xà lim tối om nơi tôi chắc rằng bọn chúng sẽ để tôi chết dần chết mòn trong đó.

Nhiều ngày sau đó đám người Mogadorian lại lôi tôi ra khỏi xà lim và giao tôi cho hai kẻ mặc đồ đen tóc húi cua, trang bị đầy đủ súng ống dưới áo khoác. Con người. Bọn họ giống như thuộc FBI hoặc CIA gì đó. Tại sao con người lại hợp tác với lũ Mog. Tôi sôi máu lên khi nghĩ về điều đó, những người này đã bán rẻ nhân loại cho bọn chúng. Nhưng ít nhất đám đặc vụ còn tử tế hơn đám Mogadorian, một người còn lầm bầm xin lỗi tôi trước khi cho còng số 8 vào tay tôi nơi mà gần như đã bỏng hoàn toàn. Sau đó họ trùm đầu tôi lại bằng một túi vải, và đó là lần cuối cùng tôi thấy họ.

Tôi bị chở đi ít nhất hai ngày, bị xích phía sau một xe tải. Sau đó tôi lại bị đẩy vào một phòng giam mới - chính phòng giam này đây, nhà mới của tôi - trong nguyên một khu nằm đâu đó trong một căn cứ rộng lớn nơi chỉ có mình tôi là tù nhân.

Tôi rùng mình mỗi khi nghĩ về tên Setrakus Ra, một việc mà tôi không thể dừng lại được mỗi khi tôi nhìn cổ tay chi chít sẹo và mụn nước. Tôi cố gắng quên đi sự khủng khiếp đó, tự nói với chính mình những gì hắn nói không phải sự thật. Tôi biết John đã không bỏ tôi lại như vật thế thân để chạy trốn, và tôi không vô dụng. Tôi có thể giúp John và những Garde khác, như cha tôi trước khi ông biến mất. Tôi biết rằng tôi sẽ có ích về mặt gì đó, cho dù đến lúc này thì thực sự tôi vẫn chưa biết là mình sẽ giúp được gì.

Khi tôi ra khỏi đây - nếu tôi còn có thể ra khỏi đây - mục đích sống mới của tôi đó là chứng minh Setrakus Ra đã lầm.

Tôi uất ức đến độ đấm vào tấm nệm trước mặt. Ngay sau đó một lớp bụi rơi ra từ trần nhà, và có một sự rung động nhẹ xuyên qua sàn. Nó như thể cú đấm của tôi tạo nên chấn động nhẹ rung lắc cả xà lim.

Tôi nhìn đôi bàn tay của tôi với vẻ kinh ngạc. Có vẻ mơ ước có biệt năng riêng của mình không phải quá xa vời. Tôi nhớ lại những ngày nhìn John và chú Henri tập luyện ở sân sau nhà cậu ấy, khi chú ấy thuyết giảng về việc tập trung sức mạnh. Tôi nắm chặt tay mình lại.

Dù cảm thấy như bị điên và có chút xấu hổ, tôi đấm vào tấm nệm một lần nữa chỉ để xem chuyện gì sẽ xảy ra.

Không gì cả. Chỉ có một cơn đau từ việc không cử động nhiều ngày. Tôi không phát triển Biệt năng. Đó là điều không tưởng đối với con người và tôi biết điều đó. Chỉ là tôi đang quá thất vọng. Và cũng có lẽ là một chút điên rồ nữa.

"Được rồi, Sam" tôi tự nhủ. "Tỉnh lại đi."

Ngay sau khi tôi nằm xuống, chìm vào những ảo mộng vô tận của mình, một cơn rung lắc nữa xuyên qua sàn. Lần này mạnh hơn lần trước; tôi có thể cảm nhận nó. Nhiều thạch cao rơi xuống từ trần nhà, phủ đầy lên mặt và miệng tôi, vị thật tởm. Sau đó, tôi nghe thấy tiếng gì đó như tiếng súng.

Đây không phải là mơ. Tôi có thể nghe thấy tiếng đánh nhau ở phía xa, đâu đó sâu trong căn cứ. Sàn nhà lại rung lắc lần nữa - một vụ nổ. Từ khi đến đây, chúng chưa từng làm thứ gì đó trong này kiểu như huấn luyện hay thao diễn gì cả. Thứ duy nhất tôi nghe thấy trước giờ chỉ là tiếng bước chân của tên bảo vệ đem đồ ăn tới. Vậy hành động bất ngờ này là gì? Thứ gì đang diễn ra?

Lần đầu tiên trong nhiều - ngày? tuần? - tôi cho phép mình hi vọng. Đó là các Garde. Phải vậy thôi. Họ đã đến để cứu tôi.

"Điều đó đã đến rồi, Sam". Tôi tự nhủ, tôi đã sẵn sàng để ra khỏi đây.

Tôi đứng dậy và run rẩy đi đên phía cửa xà lim. Chân của tôi như thạch vậy. Cũng phải thôi, đã quá lâu tôi chẳng có lý do gì để dùng chúng. Thậm chí việc đi một tí xíu đến cửa thôi đã khiến tôi chóng mặt. Tôi ấn đầu mình vào cửa xà lim lạnh lẽo, chờ cho cơn chóng mặt qua đi. Tôi có thể cảm nhận sự rung động từ cuộc chiến qua những thanh sắt, ngày càng mạnh lên và ngày càng kịch liệt.

"John!" Tôi hét lên, giọng tôi như khàn đi. "Sáu! Có ai không! Tớ ở đây! Tớ ở trong này!"

Một phần trong tôi nghĩ thật ngu ngốc khi hét lên như thế, như thể các Garde có thể nghe thấy tôi khi đang ở giữa cuộc chiến. Một phần khác trong tôi muốn bỏ cuộc, cứ cuộn tròn trong xà lim và đợi chết. Cũng phần đó của tôi nghĩ rằng các Garde phải ngu lắm mới đến đây và cứu tôi.

Đó là phần trong tôi tin lời Setrakus Ra. Tôi không thể để cảm giác tuyệt vọng đó chiến thắng. Tôi phải chứng minh rằng lão đã sai.

Tôi cần tạo ra tiếng ồn.

"John!" Tôi hét lên lần nữa. "Tớ ở đây, John!"

Mặc dù đã yếu lắm rồi nhưng tôi vẫn cố gắng đấm vào cánh cửa sắt mạnh nhất có thể. Âm thanh vang vọng cả khu nhưng không có cách nào để các Garde có thể nghe được nó giữa làn đạn. Thật khó để nghe thấy gì đó qua âm thanh ngày càng lớn từ trận chiến nhưng tôi nghĩ tôi nghe thấy tiếng bước chân đang tới. Thật tệ rằng tôi không thể thấy gì quá vài mét từ căn phòng của tôi. Nếu có ai đó đang ở đây, tôi cần có được sự chú ý của họ, chỉ hi vọng đó không phải là gã bảo vệ.

Tôi lấy xô nước và đổ tất cả nước đi. Kế hoạch của tôi- kế hoạch tốt nhất tôi có - là đập cái xô này vào những song sắt của cái xà lim.

Khi tôi quay lại, có một gã đang đứng ở phía bên kia cửa.

Pittacus Lore Thể Loại: Tiểu Thuyết, Giả Tưởng, Bestseller Nguồn TVE 4U Tạo eBook: Mot Sach VNTHUQUAN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.