Sáng hôm sau lúc Nella xuống lầu thì Cornelia đã nhóm xong lò sưởi. Nella tự thay trang phục, không buồn thắt yếm cho thật chặt, nàng thích sơ mi và áo gi-lê hơn những chiếc coóc-xê cứng đơ mà Cornelia bắt nàng phải mang.
“Có ai gửi gì cho tôi không?” Nàng hỏi Otto.
“Không, thưa phu nhân!” Anh ta đáp, giọng nhẹ nhõm.
Câu nói của Agnes vẫn còn lởn vởn trong đầu Nella: “Frans vui khi tôi đến thăm anh ấy ở văn phòng làm việc.” Đành rằng Nella có cảm thấy phấn chấn lên chút ít nhờ việc chơi đàn luýt, nhưng cả buổi tối vẫn để lại dư vị của sự bất mãn.
Dù Nella không muốn bắt chước bất kỳ điều gì của Agnes Meermans, nhưng nàng biết về hôn nhân hơn bất kỳ ai trong ngôi nhà này. Chắc mình nên làm gì đó để động viên Johannes, Nella nghĩ, khen những công việc ông làm chẳng hạn. Đổi lại, có lẽ, ông sẽ sớm khen mình. Kế hoạch của nàng là đến chỗ Johannes làm cho ông bất ngờ rồi quay lại ngôi nhà có biển hiệu Mặt trời.
Nếu Mặt Rỗ không còn lảng vảng ở đấy, biết đâu nhà tiểu họa sẽ tiếp chuyện.
Dù giờ đây tất cả những căn phòng lại sạch bong không tì vết, cả ngôi nhà vẫn chìm trong cảm giác câm lặng, một bầu không khí kiệt quệ hệt như sau một trận chiến. Cửa phòng làm việc của Johannes để mở, và Nella có thể trông thấy những tấm bản đồ và giấy tờ của ông vung vãi khắp sàn.
Nàng đi vẩn vơ vào phòng ăn và dừng lại khi nhác thấy bóng Marin. Chưa ăn mặc chỉnh tề, chỉ mỗi áo khoác mặc ở nhà bên ngoài áo cánh và váy, Marin vội kéo áo khoác che người. Mái tóc màu nâu sáng để xõa qua vai lộn xộn, phảng phất mùi nhục đậu khấu. Đấy là Marin, nhưng hệt như được nhìn xuyên qua một thấu kính chất lượng cao và nhẵn mịn.
“Johannes đã đến Old Hoogstraat rồi hả?” Nella hỏi.
Otto đến rót hai cốc cà phê, và mùi đắng nồng khiến các giác quan của nàng nhạy bén hơn. Một vài giọt rơi khỏi vòi ấm, tóe xuống tấm khăn trải bàn hệt như những hòn đảo hoang sơ trên một tấm bản đồ. Anh ta cứ thế trân trối nhìn những vết bẩn mình vừa gây nên.
“Sao?” Marin hỏi.
“Tôi muốn hỏi ông ấy Bergen ở đâu.”
“Ở Na Uy, Petronella. Đừng làm phiền anh ấy.”
“Nhưng mà...”
“Thế tại sao chị chỗ nào không muốn biết lại muốn biết về Bergen? Ở đó họ chỉ có mua bán cá.”
Ngoài tiền sảnh, Cornelia đang quét sàn nhà lát gạch màu trắng và đen quanh cửa trước, đầu cúi sâu tập trung. Otto đi xuống nhà bếp, mùi cà phê từ ấm tỏa ra theo mỗi bước chân. Ánh sáng yếu ớt của tháng Mười rọi qua những ô cửa sổ, và những cây nến làm từ mỡ động vật, vừa mới lấy từ trong kho, đã được thắp lên. Nella kéo then và mở cửa ra. Cornelia dừng lại và đứng thẳng người lên khi không khí bên ngoài ùa vào.
“Phu nhân, chỉ mới tám giờ thôi.” Cô hầu nói, đầu ngẩng lên, tay cầm chổi hệt như cầm một cái giáo. “Phu nhân định đi đâu sớm vậy?”
“Đi mua vài thứ lặt vặt thôi.” Nella nói. Bắt đầu cảm thấy bực trước ánh mắt hồ nghi của Cornelia. Nàng lại cảm thấy bị giam cầm, sự hào hứng vì mình trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý nhờ việc chơi đàn luýt mang lại giờ đã nhạt đi.
“Các quý cô, quý bà không thể đi mua này kia lặt vặt được đầu, phu nhân.” Cornelia nói. “Họ nên biết vị trí của mình.”
Câu nói hệt như một cái tát, một sự sỉ nhục mà không người hầu nào dám làm ở Assendelft.
“Phu nhân nên ở nhà.” Cornelia vẫn dai dẳng, nét mặt gần như khổ sở. Nella quay mặt ra ngoài hít thở không khí sớm mai, tránh khỏi mùi khói mù mịt từ những cây nến mỡ động vật, nét mặt dè chừng. “Dù cho thế nào, phu nhân không nên đi một mình.” Cô hầu gái làu bàu, lần này thì có phần dịu giọng hơn, đặt một bàn tay lên cánh tay Nella. “Tôi chỉ...”
“Cornelia, tôi không giống chị, tôi có thể đi bất kỳ nơi nào tôi muốn.”
Trông thấy chồng tại nơi làm việc chắc thú vị vì sẽ được tận mắt chứng kiến ông nỗ lực cũng cố sự giàu có của mình. Đó là cách để hiểu ông. Nella rẽ sang Kloveniersburgwal; con phố này gần biển nên nàng có thể nhìn thấy những cột buồm cao ngất ở đằng xa. Khi đi dọc theo con kênh, nàng thậm chí còn tính sẽ cho Johannes xem phiên bản thu nhỏ hai con cún yêu của ông. Chắc chắn ông sẽ hài lòng.
Nàng đi xuyên qua lối đi chính có mái vòm của Old Hoogstraat đến tòa nhà VOC, gần kho vũ khí, nơi những tấm khiên và những tấm giáp che ngực được xếp loại theo kích cỡ va vào nhau lách cách. Nơi này là trung tâm của toàn bộ thành phố, vài người thậm chí còn nói nó là trung tâm của toàn bộ nền Cộng hòa. Cha nàng có lần bảo hơn một nửa số tiền trong quỹ chiến tranh của cả nước là do Amsterdam đóng góp. Ông hình như nghi ngờ sự thịnh vượng và sức mạnh của thành phố, nhưng xen lẫn với sự hồ nghi đó là nỗi kính sợ đầy thèm muốn.
Nella đi quanh vành đai của khoảnh sân trước, hoa mắt bởi hàng loạt những công trình xây bằng gạch. Có hai thanh niên đang trò chuyện ở tít góc đằng xa và khi nàng đi qua, họ cúi thấp người chào. Nàng nhún gối và họ nhìn nàng chằm chằm đầy tò mò.
“Chúng tôi chưa từng thấy phụ nữ ở VOC...” Một người nói.
“Ngoại trừ ban đêm.” Ban anh ta xen vào. “Nồng mùi va-ni.”
“Tôi muốn tìm Johannes Brandt.” Nàng nói, giọng hơi căng thẳng vì cách nói đầy ẩn ý của họ. Người thanh niên thứ hai trán mọc đầy mụn. Cậu ta chắc vừa qua tuổi vị thành niên một chút. Chúa thật ác tâm với cây cọ của mình.
Hai cậu con trai đưa mắt nhìn nhau. “Đi qua cổng mái vòm kia, vào sân trong, và đi thêm một đoạn sẽ thấy bên tay trái cô có một cánh cửa...” Cậu con trai đầu tiên nói. “Đó là khu mật...” Cậu ta nói thêm. “Phụ nữ không được phép vào.”
Nella có thể cảm thấy mắt họ dán chặt lên lưng nàng khi nàng đi bên dưới cổng mái vòm thứ hai. Không ai trả lời khi nàng gõ cửa, và vì sốt ruột nàng đẩy nó mở ra. Muối ngấm vào khắp đồ đạc và những bức tường, khiến căn phòng nhớp nháp. Ở phía cuối phòng là một cầu thang hình xoắn ốc và Nella bắt đầu đi lên, lên mái, cho đến khi tới được một tầng nhà thoáng khí và tít ở cuối hành lang dài là một cánh cửa gỗ sồi nặng trịch nữa.
“Johannes?” Nàng gọi.
Mình lúc nào cũng gọi ông ấy, nàng nghĩ. Luôn đợi ngoài cửa phòng ông ấy. Nàng lướt nhanh như một con mèo về phía văn phòng của Johannes, lòng mỗi lúc một phấn khích hơn khi nghĩ đến nét mặt bất ngờ của chồng.
Tay nắm cửa chặt cứng và khi Nella đấy được nó mở toang ra, tên chồng nàng mắc kẹt lại nơi cổ họng.
Ở cuối phòng, Johannes đang nằm duỗi người trên trường kỷ, nhắm mắt, không còn gì trên người, không thể cử động. Quỳ bên cạnh ông là một thanh niên dáng người gầy mảnh, một nửa thân người khuất đằng sau trường kỷ.
Johannes mở bừng mắt khi nghe tiếng cửa mở, và thất kinh khi trông thấy vợ. Ông giật nảy mình. Người thanh niên ngẩng lên và đó là Jack Philips. Anh ta quay khuôn mặt tái mét về phía nàng, mồm há hốc và ánh mắt chết điếng. Anh ta đứng phắt lên phía bên kia trường kỷ, khuôn ngực trần nhẵn nhụi đập vào ánh mắt khiếp sợ của Nella.
Như thể đang di chuyển ở dưới nước, Johannes không, hoặc không thể che đậy mình. Ông chậm chạp và hình như không thể thở. Cái vòi sun của ông lúc này đã biến thành “cây gậy” mà mẹ nàng vẫn hay nhắc đến. Ông đẩy Jack ra và ngồi dậy như một gái điếm hạng sang sung mãn trong căn buồng của mình, khuôn ngực rộng đầy lông, khác với ngực của người thanh niên ít tuổi hơn kia.
Ánh sáng xám xịt của mùa đông khiến cả ba đều xanh xao nhợt nhạt.
“Nella!” Chồng nàng lên tiếng, nhưng đầu nàng giờ đang bốc hỏa và nàng gần như không nghe thấy ông nói gì. “Em không nên... Em không...”
Cơn choáng váng chấm dứt khi Jack ném sơ mi cho Johannes. Họ dò dẫm lần mò. Những cánh tay, những ngón tay, những đầu gối... cả hai đều lóng ngóng vụng về, cả hai đều hoảng loạn, và khi nàng quan sát hai người cuống quýt mặc quần áo, hai đầu gối của Nella cũng bắt đầu khuỵu xuống. Từ dưới sàn, nàng nhìn lên và trông thấy chồng mình đã đứng lên được. Ông chìa tay ra, với tới nàng, tới Jack, tới quần áo, nàng không biết nữa... cứ như thể ông đang định nắm lấy một sợi dây thừng vô hình trong không khí vậy. Và đó chính là Jack đến từ Bermondsey, ngực trần, luồn tay vào mái tóc xoăn. Anh ta cười và nhăn nhó hay cả hai cùng lúc? Ý nghĩ đó tắt lịm trong cái đầu đang căng lên như dây đàn của nàng và nàng vùng đưa hai tay lên mắt.
Hai tai Nella ù đặc, ngực đau nhói. Sự nhục nhã xâm nhập vào từng tế bào trong người nàng, và nỗi đau lâu nay “ngủ đông” cuối cùng bừng tỉnh dậy.
Nàng không biết liệu ông có nghe thấy nàng nói không, nếu đúng là có lời nói phát ra. “Ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc...” Nàng thều thào, mắt nhắm tịt. Hai chân nặng như chì, da nóng bừng, cơ thể nàng hệt như một tảng đá cối xay. Nàng cảm thấy những bàn tay đàn ông chạm lên nàng, rồi nàng được nhấc bổng lên, và với cái đầu ngặt nghẹo, nàng trông thấy năm ngón chân trắng nõn trên một bàn chân của Johannes. Đây là lần đầu tiên kể từ khi bị Marin véo có người chạm vào nàng.
“Nella!” Một giọng nói quen thuộc cất lên gọi nàng.
Là Cornelia. Cornelia đã đến. Nella để mặc mình bị kéo ra khỏi phòng, liêu xiêu dọc theo hành lang vô tận, như thể hai người đang đi lên từ một cái hang.
Johannes đang gọi tên nàng. Nella nghe thấy, nhưng nàng không đáp lại được, và liệu nàng có muốn đáp không nếu có thể? Miệng nàng không cử động được. Cổ họng như mắc nghẹn và lưỡi thì cứng đờ.
Cornelia dìu nàng xuống những bậc tam cấp cuối cùng, ra lệnh cho nàng bước từng bên chân một. Trời ơi là trời, phu nhân, đi cho tử tế xem nào, làm ơn bước đi để ta còn về đến nhà được chứ. Họ đi ngang qua hai thanh niên lúc này vẫn còn đứng trong sân. Cornelia phải lôi nàng đi, che đầu Nella để không ai có thể nhìn thấy nét mặt thảm hại của chủ nhân.
Khi họ đi ngược lên đường Kloveniersburgwal, nỗi thống khổ của Nella trỗi dậy khiến nàng nôn khan. Cornelia đưa tay bịt chặt miệng nàng, vì bật khóc sẽ chỉ thu hút thêm nhiều ánh mắt tò mò soi mới trên những con đường đông đúc này thôi.
Họ về đến nhà. Cửa bật mở như thể tự nó biết trước giờ nàng về mà chào đón, nhưng rồi Nella trông thấy Marin và Otto đợi trong bóng tối. Giấu đi khuôn mặt, Nella để Cornelia làm lá chắn giúp nàng lên lầu. Nella leo lên giường, kéo tấm chăn tân hôn đắp lên người, cố thở trong tiếng nấc nghẹn ngào.
Rồi, từ sâu thẳm bên trong, một tiếng rú đau đớn cất lên - một tiếng thét xé toạc cả không gian.
Nella cảm thấy ai đó liên tục bóp trán nàng, giữ chặt nàng, cố đổ một chất lỏng gì đấy vào cổ họng nàng. Nàng có thể nghe thấy tiếng rú loãng dần rồi nín bặt. Otto, Marin và Cornelia xúm xít lại hệt như nhà thông thái quanh cái máng cỏ, mặt ai cũng đầy âu lo.
Mình không phải là người được chào đón ở đấy, Nella nghĩ. Thật ngu ngốc. Mình không nên...
Những khuôn mặt biến mất và Nella rơi tùm xuống. Hình ảnh chồng nàng trần truồng mất hút bên dưới một cái hồ đen ngòm.