Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 51 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cối Đường Hy Vọng

❊ ❊ ❊

Bên ngoài kho hàng của chồng, Nella đợi Hanna và Arnoud Maakvrede, vẫn còn đeo trên cổ chiếc chìa khóa của Johannes. Tâm trí nàng luẩn quẩn với sự thật mới về Marin và Johannes; sự hiểu nhau của hai anh em họ vừa sáng tỏ lại vừa mập mờ. Tình yêu là ánh mặt trời rộn rã tươi vui nhưng có khi lại là những ánh mây mù khiến con tim ta trĩu nặng. Có vẻ như Marin xem việc lấy chồng giống như từ bỏ thứ gì đó, trong khi Nella nhận thấy có quá nhiều phụ nữ, trong đó có cả mẹ nàng, xem đó là thứ quyền lực duy nhất mà một phụ nữ có thể có được. Hôn nhân được xem là thứ để chế ngự tình yêu, để làm tăng sức mạnh của một phụ nữ, Nella nghĩ. Nhưng có phải vậy không? Marin tin có thể tự mình mạnh mẽ mà không cần đến hôn nhân. Tình yêu đã bị bỏ mặc không thứ gì kìm giữ, và thế là thảm họa xảy đến. Một người thì không chồng mà chửa, một người thì mòn mỏi chốn lao tù. Nhưng tình yêu đồng thời cũng là lựa chọn của một người và nó quyết định số phận của người ấy.

Sau khi tiết lộ về quá khứ, Marin muốn làm việc gì đó cho khuây khóa, cho bớt thừa thãi tay chân. Thực tế cô ta đã yêu cầu điều đó và Nella chiều lòng cô ta. Tựa vào tường kho hàng, nàng tự nhủ, mình đâu có đành lòng nói không; vả lại việc đó là vô cùng cần thiết. Vậy nên, Nella ngồi bên chiếc bàn nhỏ ở căn phòng phía sau, tránh những cặp mắt soi mói của người qua kẻ lại trong lúc Marin thảo một lá thư cho Arnoud Maakvrede dưới danh nghĩa của Johannes. Cô ta đã đồng ý với ý tưởng mới của Nella, mời Maakvrede nếm thử đường và đề nghị chỉ bán nó trong nước thôi -nhanh chóng hơn với đối tượng khách hàng sẵn có. Ít ra thì cuộc hôn nhân này cũng đã mang đến cho mình chút ảnh hưởng, Nella mỉa mai nghĩ. Giọng nói của Marin vang vang trong đầu Nella.“Lợi nhuận là do chúng ta tính toán. Có một ngàn năm trăm cối đường, nếu làm tốt, tôi ước tính ta có thể kiếm được ba mươi ngàn gun-đơn. Hãy cứ nói thách đi. Nên nhớ rằng nếu họ muốn mua, và lợi nhuận bị cắt giảm cách này hay cách khác thì phần lớn tiền vẫn thuộc về Frans.”

“Nhưng nếu Arnoud hay chuyện của Johannes thì sao? Nếu ông ta không chịu mua?”

“Nêu đồng gun-đơn vượt qua sự ngoan đạo. Tất cả những gì ta có thể làm là cầu nguyện Amoud Maakvrede là một người Hà Lan trước khi là một thiên thần.”

“Ông ta có thể đánh hơi thấy chúng ta muốn đẩy nhanh số hàng ấy. Ông ta có thể phát hiện ra chỗ đường hỏng.”

“Giữ vững lập trường, Nella. Hãy cứ nói thách, và làm ra vẻ rằng chị giảm giá là vì đường bị ẩm mốc.”

Nella không thể không ngưỡng mộ cách Marin cất đi chuyện buồn riêng khi cần, cách cô ta thu mình vào một nơi nào đó mà người khác không thể chạm tới. Nàng tự hỏi liệu có phải nàng quá nhỏ bé với ý tưởng to lớn này không, rằng nàng sẽ bị sa lầy vào nó, bị chết chìm trong tham vọng của chính mình. Tuy nhiên, Marin đã nói với nàng tất cả những điều nàng muốn nghe.

“Petronella...” Cô ta nói khẽ. “Chị sẽ không làm chuyện này một mình đâu. Có tôi ở đây.”

Bên kia bàn cờ thỏ cáo bị bỏ quên, Marin với tay nắm lấy tay Nella bóp chặt. Và trong sự ngạc nhiên của nàng, Nella tưởng tim mình có thể nổ tung.

Nella nhìn thấy cặp vợ chồng chủ hiệu bánh tiến lại gần trong ánh sáng mùa đông lạnh lẽo. Nàng tự hỏi liệu họ đã nghe ai kể về chuyện xảy ra ở Stadhuis chưa, nhưng hình như chuyện ầm ĩ về vụ bắt bớ một nhà buôn giàu có vẫn chưa lan tới những con phố. Cornelia không ngồi lê đôi mách với những người sống dọc theo bờ kênh. Có lẽ Aalbers, vốn là người biết điều, cũng đã tìm cách khiến cho cánh cai ngục Stadhuis im lặng? Nhưng việc mọi người biết chuyện gì đã xảy ra đối với Johannes Brandt chỉ là vấn đề thời gian, chẳng chóng thì chầy. Một thằng bé chín tuổi vênh vang tự đắc như không thể bị khống chế dễ dàng như một cai ngục phải chăm lo cho một gia đình nhiều miệng ăn. Bề mặt của Amsterdam phát triển dựa trên những hành động giám sát lẫn nhau, sự quan tâm quá mức vào cuộc sống riêng tư của người khác.

Bên ngoài, trong bóng râm của kho hàng, mặt Amoud trông ít đỏ hơn, cái tạp dề được thay bằng một bộ com lê đen tươm tất và mũ. Trông ông ta thật khác với cái người đập liên hồi những khay sáp ong, như thể không khí khiến ông ta co rút lại.

“Chào buổi sáng, ông Maakvrede!”

“Chào chị, chị Hanna!” Nella nói khi xoay chìa vào ổ khóa. “Chúc mừng năm mới! Cảm ơn vì hai người đã đến!”

“Trong thư, không thấy chồng cô đề cập đến việc cô sẽ đón tiếp chúng tôi.” Amoud nói, không thể giấu được sự ngỡ ngàng khi trông thấy có mỗi Nella.

“Thực ra...” Nella đáp, cảm thấy ánh mắt dò xét của Hanna đang chiếu vào mình. “Chồng tôi đi vắng.”

“Thế còn Marin Brandt?”

“Đi thăm bà con, thưa ông.”

“Ra vậy.” Amoud xôn xao thấy rõ trước nét thanh xuân và quyến rũ Nella, như thể nàng đang làm điệu bộ vờ vịt. Nhưng ông cứ đợi đấy, nàng nghĩ, hai bàn tay nắm chặt trong nếp gấp áo khoác.

“Đi lối này. Lên thang cẩn thận nhé!”

Đưa Amoud và Hanna lên thang, Nella nghĩ về bàn tay nhỏ xíu của Agnes ở nhà. Cối đường có thể chưa đen hơn chút nào ở trong ngôi nhà búp bê, nhưng bên ngoài thế giới thu nhỏ ấy, một ngày đã trôi qua, một đêm thời tiết không ủng hộ, một đêm ẩm ướt. Nella gần như không thể đoán nổi thứ gì sẽ đón chờ mình trên đó. Điều trước đây từng có, giờ không còn nữa. Tim nàng bắt đầu đập nhanh hơn khi nàng nghe Arnoud thở khò khè đi lên thang và bước chân chắc chắn của Hanna đằng sau.

“Đây rồi!” Nàng nói, chỉ vào những cối đường khi họ đến chỗ mái hiên giơ ra.

“Tôi không ngờ là có nhiều đến vậy.” Arnoud nói.

“Hãy hình dung nó biến thành gun-đơn mà xem.” Ông ta nhướng mày và Nella thầm rên lên trước lời nói ba hoa rỗng tuếch thô thiển của mình. “Hãy nghĩ về Marin.” Nàng tự nhủ. “Hãy niềm nở như Johannes.”

Hanna đến gần chỗ đường được tinh luyện ở Surinam và hít sâu một hơi.

“Hỏng ư?” Cô ta hỏi.

“Chỉ một ít thôi.” Nella nói. “Do thời tiết không được thuận lợi lắm.”

Arnoud quỳ xuống cung kính như một linh mục trước ban thờ. “Cho tôi nếm thử nhé?” Ông ta hỏi.

“Vâng, ông cứ tự nhiên.”

Arnoud lấy ra một cối đường từ Surinam, và một cối đường có ba dấu chéo của Amsterdam. Ông ta rút ra khỏi túi một con dao nhỏ và sắc, một cách thành thạo, ông ta xắn một miếng từ mỗi cối, bẻ chúng ra làm đôi rồi đưa cho Hanna một nữa. Khi nếm, họ đưa mắt nhìn nhau. Hai người nói với nhau điều gì bằng sự im lặng đó? Một cuộc nói chuyện chắc chắn đang diễn ra. Họ cũng làm tương tự với chỗ đường tinh luyện ở Amsterdam, nếm và nói chuyện với nhau bằng sự im lặng. Dù cho mục đích thực sự của nó là gì, hôn nhân chắc chắn là thú vị, Nella nghĩ. Ai se duyên cho một cô gái Hanna thanh tao nhường này với một thợ làm bánh béo ục, thô kệch như Arnoud Maakvrede nhỉ? Nàng ước gì Johannes có ở đây. Một người biết nhiều thứ tiếng sẽ hiểu sự lặng im của những nhà buôn. Đầu Nella lấp đầy hình ảnh của chồng trong xà lim. Nàng cố gạt đi, tập trung vào chỗ đường.

“Toàn bộ chỗ này là một ngàn năm trăm cối đường.” Nàng nói. “Bảy trăm năm mươi cối được tinh luyện ở Surinam. Nửa còn lại tại thành phố này. Chúng tôi muốn bán hết.”

“Tôi tưởng Brandt buôn hàng từ phương đông.”

“Có. Nhưng một đồn điền ở Surinam có hàng thừa ra và muốn giữ nó bán trong nước. Hôm nay chúng tôi cũng sẽ tiếp những khách hàng khác đến xem. Họ rất quan tâm.”

Hanna tinh tế chùi khóe môi. “Chỗ đường tinh luyện ở Amsterdam giá bao nhiêu?”

Nella vờ cân nhắc. “Ba mươi ngàn.” Nàng nói.

Mắt Hanna mở to kinh ngạc.

“Không thể nào!” Arnoud nói.

“Đúng thế, tôi e là vậy!” Hanna nói. “Đơn giản là chúng tôi không có số tiền đó.”

“Đủ giàu có...” Amoud làu bàu. “Nhưng không ngốc.”

“Chúng tôi là thợ làm bánh, chứ không phải bán đường.” Hanna nói, cau mày nhìn chồng. “Có thể không bị phường hội nào cản trở, nhưng dân làm bánh chúng tôi vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt tuân theo những ý thích chợt nảy ra của các thị trưởng cũng như chịu đựng sự căm ghét của họ đối với bánh gừng hình nhân.”

“Đây là loại đường tuyệt hảo, và tôi tin chắc là các vị cũng nhận thấy thế. Chỉ chất lượng thôi là đủ để bán chạy. Không có dấu hiệu gì cho thấy người ta bớt hảo ngọt - nào là bánh hạnh nhân, rồi thì bánh ngọt, bánh quế...” Nella nói. Nàng quan sát Arnoud khi ông ta đăm chiêu nhìn vào những cối đường chất cao đến trần nhà.

“Danh tiếng của ông chắc chắn sẽ được nâng cao.” Nàng nói thêm. “Tôi có thể hình dung sẽ có nhiều cánh cửa cơ hội mở ra cho ông nhờ vào chỗ đường này.”

Nella không chắc, nhưng nàng nghĩ Hanna đang cười thầm. Rất có thể là họ không có sẵn ba mươi ngàn gun-đơn. Nhưng ai mà biết được người khác có bao nhiêu tiền chứ. Đó là một con số vô lý hết sức. Nàng có thể làm gì đây? Marin bảo phải thách giá cao để Arnoud không thấy ngại khi trả giá thấp hơn. Nàng cần họ mua, Agnes cần nàng bán. Nella bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng.

“Chúng tôi sẽ đưa cho cô chín ngàn.” Arnoud nói.

“Tôi không thế bán hết chỗ đường này với chín ngàn được.”

“Thôi được. Chúng tôi sẽ lấy một trăm cối đường Amsterdam với giá chín trăm gun-đơn và cho cô biết nó sẽ được bán như thế nào. Nếu có lãi, chúng tôi sẽ quay lại lấy thêm.”

Nella cố nghĩ nhanh, nhanh bằng Arnoud. Ông ta muốn mỗi cối đường có giá chín gun-đơn, nhưng nàng cần bán với giá gần hai mươi. Ông ta nắm thế chủ động, nàng nghĩ.

“Quá thấp, thưa ông. Ba ngàn rưỡi.” Nàng nói.

Arnoud bật cười. “Một ngàn mốt!” Ông ta đáp.

“Hai ngàn.”

Ông ta mím môi. “Một ngàn rưỡi.”

“Được, thưa ông. Nhưng tôi có hai khách hàng khác cũng quan tâm và sẽ đến xem đường vào chiều nay. Tôi có thể cho ông ba ngày để quyết định về số đường còn lại, nhưng nếu họ trả giá cao hơn thì ông sẽ mất cơ hội đấy.”

“Xong luôn!” Ông ta đáp, hai tay khoanh ngực, trông rất ấn tượng. Ông ta có vẻ vui; đó là lần đầu tiên nàng thấy Arnoud mỉm cười. “Một trăm cối đường.”

Đầu Nella quay mòng mòng. Không như nàng hy vọng, nhưng ít ra một phần đường đã được bán. Và ở Amsterdam, nơi những lời nói là nước, chỉ mất một khay bánh sữa thơm ngon thôi. Nàng cho một cối đường Surinam vào một cái giỏ để Cornelia thử hong khô nó.

Arnoud đưa Nella một ngàn năm trăm gun-đơn mới cóng. Thật phấn khích khi chạm vào chúng - một cánh cửa đã được mở, một cái bè cứu sinh được làm bằng tiền giấy. Một ngàn chắc sẽ đi thẳng đến phố Prinsengracht nơi Agnes và Meermans sinh sống. Một món tiền đút lót để họ không đưa ra những lời khai bất lợi cho Johannes. Năm trăm kia phải dùng để hối lộ Jack Philips. Còn phần mình tính sau.

Hanna bắt đầu chất những cối đường vào giỏ. “Cornelia thế nào?” Cô ta hỏi.

Chị ấy đang sợ hãi, Nella muốn nói vậy. Chị ấy cứ ở rịt trong nhà bếp. Nàng đã bỏ cô hầu gái lại trong hoảng loạn, giật mạnh những lớp áo chặt cứng của cái bắp cải, cắt hành tươi và tỏi tây. “Chị ấy rất khỏe, cảm ơn chị!”

“Vài người thì co cụm lại, trong khi những người khác lại lớn mạnh.” Arnoud nhận xét, lắc đầu nhìn núi đường.

Hanna nắm chặt tay Nella. “Chúng tôi sẽ bán chỗ đường này, rồi quay lại.” Cô ta nói. “Tôi hứa.”

Nella vội quay về nhà vì trời sắp mưa, cảm thấy như thể những tờ tiền trong túi nàng là những biểu ngữ của niềm hân hoan nho nhỏ. Đó là một khởi đầu, và Nella tin vào Hanna Maakvrede. Dù việc đến gặp Agnes và Frans Meermans không hề dễ chịu chút nào, chỉ là diễn cho xong vai của mình thôi. Nàng sẽ cất đi cái tôi thực sự của mình như Marin đã làm. Biết đâu khi nhìn thấy tiền, trái tim chai cứng kỳ dị của Meermans sẽ mềm đi, tâm hồn cao thượng của Agnes lâu nay vẫn im lìm ngủ chợt bừng tỉnh. Họ có thực sự muốn Johannes chết không? Một người phải căm hận đến mức nào mới muốn nhìn người khác chết?

Bước vào tiền sảnh và giũ nước mưa ra khỏi người, Nella nghe tiếng Cornelia khóc. Tiếng khóc rấm rứt của cô ta văng tới từ nhà bếp chính. Nàng thả cái giỏ đựng cối đường Surinam bị mốc và chạy xuống lầu, suýt nữa thì ngả vì giẫm vào gấu váy. Vỏ rau củ vung vãi khắp sàn.

“Chuyện gì thế?” Nella hỏi.

Cornelia chỉ vào lá thư trên bàn. “Từ chị ta?” Nella nói, thấy phấn chấn hẳn lên. Rốt cuộc, nàng nghĩ, nhà tiểu họa cũng đã quay lại. Nàng chạy ào tới lá thư. Khi nàng đọc, một nỗi sợ trào lên cửa vào lòng nàng, số tiền của Arnoud và sự phấn khởi nhờ việc bán đường mang lại bốc hơi trong tích tắc.

“Trời ơi!” Nàng kêu lên. “Hôm nay sao?”

“Vâng!” Cô hầu gái đáp. “Nhà tiểu họa người Na Uy chuyên rình mò của phu nhân đã không tiên liệu được chuyện này.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.