Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những Vết Nứt

❊ ❊ ❊

Họ đối mặt nhau. Jack râu ria lởm chởm, ốm đói, làn da lúc trước bóng láng giờ xỉn màu, hai quầng đen bên dưới đôi mắt trợn trừng. Nhưng anh ta vẫn còn ra dáng trong chiếc áo khoác da và đôi bốt há mõm. Lần cuối cùng Nella trông thấy Jack gần như thế này là khi anh ta ở trần, bóng nhẩy mồ hôi của chồng nàng, và ký ức đó khiến nàng tức thở.

Cornelia chạy lên từ cầu thang nhà bếp và cố xô anh ta ra khỏi cửa trước.

“Khoan đã, tôi có cái này cho phu nhân.” Jack kêu to, giơ hai tay lên, làm ra vẻ vô tội.

Nella nhớ lại chất giọng Anh lạ lùng của anh ta, việc anh ta không thể bắt chước những đặc trưng của tiếng Hà Lan. Anh ta lục tìm bên dưới áo khoác và Cornelia bồn chồn như một con mèo.

“Tôi giao hàng.” Anh ta nói.

“Gì thế? Giờ đáng ra anh đang canh gác kho đường nhà chúng tôi chứ?” Nella nói. “Johannes bảo...”

“Ồ, phu nhân làm gì mà kêu ré lên như chuột nhắt vậy.”

Jack chìa cái gói ra như thể nó sẽ góp thêm phần sỉ nhục vào câu nói của anh ta vậy. Cái gói này nhỏ hơn cái trước đó, nhưng đúng là đến từ cùng một địa chỉ, cải biểu hiệu Mặt trời đó không lẩn vào đâu được. Nella chộp lấy nó, không muốn nó ở trong tay anh ta lâu hơn nữa.

Cornelia chạy lên lầu, mặt tái đi vì sợ. “Tôi cần gặp ông ấy.” Jack nói. “Ông ấy về chưa? Johannes, ông có ở nhà không hả?” Anh ta gọi hướng về cánh cửa phòng làm việc.

Trên lầu, có tiếng một cánh cửa bật mở và Nella nghe giọng Cornelia thì thào.

“Có đúng là ông ấy đã đi Venice không?” Jack nói. “Rất điển hình.”

Nella đỏ mặt, nhận thấy sự thân mật giữa hai người đàn ông, điều mà nàng vẫn phủ nhận.

“Ông ấy trao đổi quảng trường Dam của chúng ta để lấy Rialto[1]” Jack ngoác miệng cười. “Nhiều cá tươi hơn.” Anh ta tiến đến gần nàng, giọng đầy thuyết phục. “Ông ấy bảo ông ấy đến đó vì công việc phu nhân cũng tin được sao?”

“Sao anh dám...”

“Phu nhân sẽ chẳng bao giờ biết ông ấy nhiều bằng tôi. Chẳng ai làm việc ở Venice cả. Milan thì có thể. Nhưng Venice là những dòng kênh đen ngòm và gái điếm hạng sang, cùng những gã trai như bướm đêm, nhăm nhăm bay đến ánh lửa sáng nhất.”

Cơ thể Nella bị thôi miên bởi giọng nói của Jack, nhẹ bẫng đi. Lẽ ra anh ta có thế là một diễn viên đại tài, băng thứ ngôn ngữ của riêng mình. Tim nàng có cảm giác như bị co lại bằng kích thước cỡ hạt đậu nảy lên nảy xuống bên trong lồng ngực.

“Có chuyện gì đấy?” Giọng Marin vang lên đầy uy quyền từ đầu cầu thang. “Tại sao cửa trước vẫn còn mở?”

Jack bước vào luồng sáng khi nghe tiếng cô ta, dang rộng hai tay. Anh ta thực sự quá điển trai, Nella nghĩ. Quá phong trần. Nàng không tài nào dứt mắt khỏi anh ta.

“Petronella, đóng cửa lại đi!” Marin ra lệnh.

“Tôi không muốn bị khóa nhốt bên trong...”

“Đóng cửa lại, Petronella. Đóng ngay đi!”

Tay run run Nella đóng cửa trước lại. Tiền sảnh trở thành một đấu trường tranh tối tranh sáng - chính xác là để làm gì, nàng không thể không nghĩ. Nàng tự hỏi liệu Johannes có vui mừng khi tránh xa gã con trai lỗ mảng này hay ông nhớ vóc dáng mê hoặc của anh ta, và chất giọng nghe lạ tai ấy. Một âm thanh của thứ gì đó bị moi ruột khiến Nella quay lại.

Jack đâm một con dao găm dài và mỏng xuyên qua bức tranh sơn dầu tĩnh vật với hoa và côn trùng để tại đó một vết rạch toang hoác. Cornelia, đứng trên cầu thang đằng sau Marin, rên lên ghê sợ.

“Dừng lại!” Nella rít lên. Kiểm soát giọng của mi đi, nàng nghĩ. Anh ta nói đúng. Mi là một con chuột nhắt. Mi chẳng phải là chủ nhà gì cả. Ruột nàng cuộn lên, miệng khô khốc. “Otto!” Nàng cố gọi, nhưng giọng không lớn hơn một tiếng thều thào.

“Philips!”

Giọng Marin, trái lại, lạnh như băng trượt xuống cầu thang, khiến Jack đông cứng người. Rõ ràng Jack không phải là diễn viên duy nhất trong phòng. Marin đã biến hình, tập trung hoàn toàn vào gã thanh niên tóc đen cả gan xâm nhập vào lãnh địa của mình.

“Bao nhiêu lần tôi bảo cậu phải tránh xa rồi hả?” Cô ta nói. Từng lời rành rọt vang lên khiến cho vẻ đe dọa trong bộ dạng của cô ta tăng lên gấp nhiều lần.

Jack lùi ra chính giữa tiền sảnh và Marin xuống đứng dưới chân cầu thang, phớt lờ bức tranh. Anh ta vung vẩy con dao trong tay và nhổ nước bọt xuống sàn.

“Dọn sạch chỗ đó đi!” Cô ta nói.

Jack vung con dao trước mặt Marin. “Anh trai của chị sẽ chơi luôn với cả chó nếu được giá.”

“Philips...”

“Nghe nói ông ấy cũng chẳng từ cả chị... rằng ông ấy là người duy nhất dám làm thế.”

Marin giơ một tay lên. “Một lời xúc phạm cũ rích!” Cô ta nói, cứ thế đưa lòng bàn tay đến gần hơn mũi dao chỉa ra của anh ta. Jack từ từ lùi lại, nhưng vẫn giữ khoảng cách không đổi chừng một phân giữa mũi dao và lòng bàn tay của Marin. “Thực sự cậu can đảm đến mức nào, Jack?” Cô ta ngọt nhạt. “Cậu có dám làm tôi chảy máu không? Có phải đó là điều cậu muốn làm không?”

Jack nắm chặt con dao hơn và khi Marin chạm lòng bàn tay vào đúng mũi dao, anh ta rút con dao lại. “Đồ chó cái!” Anh ta chửi đổng lên. “Ông ấy bảo với tôi là tôi không thể làm việc cho ông ấy được nữa. Ai đã ra cái quyết định đó?”

“Này Jack...” Marin nói, giọng ôn tồn. “Chúng ta đã nói chuyện này từ trước rồi cơ mà. Đừng có trẻ con như thế nữa, và nói cho tôi biết tôi phải trả bao nhiêu cậu mới chịu để chúng tôi yên đây.”

“Tôi không cần tiền của các người. Tôi đến đây để cho chị thấy chuyện gì sẽ xảy ra nếu chị can thiệp vào chuyện của chúng tôi.” Jack vừa thét lên vừa vung dao lên định đâm chính mình. Và gần như trước khi Nella kịp hiểu chuyện gì, Marin đã vung tay giáng vào má anh ta một cái tát. Anh ta buông thõng hai tay và trừng trừng nhìn cô ta chờ đợi.

“Sao cậu yếu đuối thể?” Marin rít lên, dù Nella có thể nhìn thấy chính cô ta cũng đang run lên. “Không thể tin cậy được cậu lấy nổi một giờ đồng hồ.”

Jack xoa xoa mặt, lấy lại bình tĩnh. “Chị đã ép buộc ông ấy đuổi tôi.”

“Tôi chẳng làm điều gì như thế cả!” Marin nói. “Johannes là người tự do và chính cậu chọn tin những gì anh ấy nói với cậu. Cái đó là của cha tôi.” Cô ta nói thêm, chỉ vào con dao găm.

“Thì Johannes cho tôi.”

Marin lôi ra khỏi túi một búi tiền giấy nhàu nhĩ và đưa nó cho anh ta, những ngón tay sượt vào lòng bàn tay Jack.

“Ở đây chẳng có gì cho cậu cả.” Cô ta nói.

Jack đập đập vào chỗ tiền đăm chiêu. Bất thần anh ta kéo Marin về phía mình và hôn ngấu nghiến lên miệng cô ta.

“Ôi, Chúa ơi!” Nella khẽ kêu lên.

Cả Cornelia và Nella đều chạy xổ về phía Marin. Một trong hai người định lôi họ ra, nhưng Marin giơ tay lên như thể muốn nói: “Tránh ra, sự giao dịch này cần phải được diễn ra.”

Cornelia khựng lại, nét mặt thất kinh không tin vào mắt mình. Marin, người cứng đơ, không quàng tay quanh người gã thanh niên, nhưng nụ hôn dường như kéo dài vô tận. Tại sao anh ta lại làm như thế? Nella nghĩ. Và tại sao Marin cho phép anh ta? Nhưng trong thâm tâm nàng không thể không tự hỏi cảm giác thế nào nếu nàng là Marin trong giây phút được hôn bằng đôi môi đẹp ấy.

Cửa trước bật mở. Otto, đi nhà thờ về, dừng lại nơi bậc cửa, toàn thân anh ta đông cứng lại khi chứng kiến cảnh Marin và Jack đang dính chặt lấy nhau. Một thứ gì đó trong anh ta dường như phát nổ và anh chạy xổ về phía họ.

“Anh ta có dao đấy!” Nella kêu lên. Nhưng Otto không dừng lại.

Nghe tiếng thét của Nella, Jack buông Marin, khiến cô ta lảo đảo lùi về phía cầu thang chính. “Mụ già bốc đầy mùi cá!” Anh ta cười khẩy vào mặt Otto.

“Cút ngay!” Otto rít lên. “Trước khi tao giết chết mày.”

Jack nhảy lò cò ra cửa trước. “Mày có thể phục sức như một quý ông, nhưng thực chất mày chỉ là một thăng mọi.”

“Đồ rác rưởi.” Giọng Otto âm vang hệt như giọng của mục sư Pellicorne. “Thằng kia? Mày vừa nói gì?” Otto sấn sổ về phía Jack.

“Otto!” Marin hét lên.

“Ông ấy sẽ đuổi cổ mày đó, thằng mọi!” Jack nói. “Ông ấy biết mày làm điều gì đó và ông ấy sẽ...”

“Toot! Tránh xa anh ta ra! Đừng có ngốc.”

“Ai đó đóng cửa lại đi!”

“... Ông ấy nói không thể tin vào một thằng mọi được.” Otto vung nắm tay lên. “Đừng!” Cornelia hét lên khi Jack co rúm người lùi lại.

Nhưng Otto chỉ giơ lòng bàn ra ấn nhẹ vào ngực Jack. Hệt một chiếc lông vũ bằng sắt, tay anh nâng lên hạ xuống cùng với hơi thở đứt quãng của gã thanh niên người Anh.

“Mày không là gì với ông ấy cả.” Otto nói khẽ. “Giờ thì xéo đi!”

Otto bỏ tay ra vừa lúc con Rezeki nhảy xổ vào tiền sảnh, một dải nắng yếu ớt từ bên ngoài biến lông của nó thành màu nhạt. Hai tai cụp sát vào đầu, nó gầm gừ Jack. Thu mình ép sát xuống sàn, nó gườm gườm nhìn anh ta như dọa nạt.

“Rezeki!” Otto kêu lên. “Tránh ra!”

Ánh mắt hoảng loạn của Jack khiến Nella buộc phải lên tiếng. “Jack...” Nàng nói. “Jack, tôi hứa. Tôi sẽ nói với Johannes là anh...”

Nhưng Jack đã đâm lưỡi dao xuyên qua sọ con Rezeki.

Như thể tất cả đều đang ở dưới nước, và không ai thở được. Lưỡi dao đâm xuyên qua lớp lông thọc sâu vào thịt khiến con Rezeki kêu rít lên và đổ vật ra sàn.

Có tiếng rền rỉ khe khẽ cất lên, rồi mỗi lúc một lớn dần, và Nella nhận ra đó là Cornelia, đang loạng choạng chạy về phía con Rezeki.

Rezeki sắp tắt thở. Jack đã đâm con dao vào sâu đến mức Cornelia không rút nó ra được. Máu đỏ thẫm vấy khắp người cô hầu. Đau đớn và run rẩy, Cornelia ôm lấy đầu con vật. Rezeki bắt đầu thở giật cục, mồm há hốc và lưỡi thè ra đỏ ối. Thấy bốn chân con chó đơ ra bất động, Cornelia ôm chặt lấy nó và bất lực khi cảm thấy thân thể nó bắt đầu lạnh đi. “Nó chết rồi...” Cornelia nói. “Cô gái của ông chủ đã chết rồi.”

Otto đóng cửa và đứng giữa Jack với thế giới bên ngoài, thân người anh ta chắn lối ra. Jack giật mạnh con dao ra khỏi đầu Rezeki và một vòi máu phụt ra sàn. “Ra tay đi chứ!” Jack hét lên, húc đầu vào ngực Otto, giơ lưỡi dao lên cao. Hai người quần nhau một lúc và rồi Jack lảo đảo lùi ra. Anh ta nhìn xuống mắt trợn trừng kinh hoàng.

Jack quay sang Nella. Con dao đang cắm vào ngực anh ta, ngay bên dưới xương quai xanh, cách tim một khoảng nguy hiểm. Hai tay anh ta run lẩy bẩy đưa lên cán dao. “Chúa ơi!” Mãi một lúc Marin mới hét lên. “Không, lạy Chúa!”

Jack loạng choạng như một con ngựa mới sinh, hai tay dang ra, đầu gối bủn rủn, và khi đổ khuỵu xuống sàn anh ta với tay chụp lấy gấu váy của Nella. Hai người cùng quỳ thụp xuống sàn đá cẩm thạch, máu bắt đầu loang rộng ra áo sơ mi của Jack, và mùi máu tanh nồng cũng không thể át nối mùi nước tiểu của anh ta.

“Otto!” Nella cất tiếng, nhưng giọng nàng chỉ là một tiếng thì thào vỡ vụn. “Anh đã gây ra chuyện gì thế này?”

Jack kéo Nella lại gần và nàng cảm thấy cái chuôi dao ấm nóng bị ấn chặt giữa hai người. Anh ta kêu khóc đầy đau đớn vào tai nàng. “Tôi đang chảy máu...” Anh ta khẩn nài. “Tôi không muốn chết.”

“Jack...”

“Đứng lên!” Marin la lớn. “Đứng lên!” “Marin, anh ta sắp chết rồi...”

“Phu nhân Nella...” Jack thều thào vào tai nàng, ôm Nella chặt hơn, như thể bấu víu vào một chiếc phao cứu sinh.

“Không sao đâu...” Nella nói. “Chúng tôi sẽ cho mời bác sĩ.”

Giọng anh ta nghèn nghẹt, nhưng nghe như thể đang cười. “Ồ, phu nhân!” Anh ta hạ giọng thật thấp. “Cô gái nhỏ à, lưỡi dao bé thế này giết tôi chết thế nào được.”

Nella mất một lúc mới hiểu ra. Jack chệnh choạng đứng lên. Anh ta lảo đảo đi ra cửa như một người say, con dao vẫn cắm nơi ngực.

Nàng không thể xâu chuỗi được chiếc sơ mi sũng máu, cái cán dao thò ra từ ngực Jack và những lời khẩn nài của anh ta xin cứu mạng với thái độ vênh vào, nét mặt hể hả vì đã cho nàng ăn quả lừa rằng mình sắp về với Chúa.

“Tôi đã tin anh.” Nàng thì thầm.

Otto lùi lại, sững người. Jack mở cửa, từ từ đi vào luồng sáng yếu ớt, và quay lại đối mặt với họ, cúi thật thấp khi những ngón tay lần mò tới chuôi dao. Anh ta nhăn mặt, rút con dao ra, hài lòng nhìn nét mặt hốt hoảng của Nella. “Tôi sẽ cần cái này.” Anh ta nói, ấn một bàn tay lên chõ vết thương để cầm máu, tay kia vung vung con dao vấy máu. “Cố ý giết người. Chứng cứ đây.”

“Sao con dao đó không đâm trúng tim anh cho rồi.” Nella nói.

“Tôi cất tim mình kỹ lắm.” Anh ta nói, nhìn nàng cười ngạo nghễ. Mái tóc xoăn rối bù bết lên trán, con dao nhớp máu trong tay, anh ta quay đi, gập người chạy xuống bậc tam cấp.

Marin, mặt vẫn còn lưu lại những dấu đỏ từ môi của Jack, đổ người vào tường. “Chúa nhân từ!” Cô ta thì thầm, đôi mắt xám nhìn Otto. “Chúa nhân từ, xin cứu giúp chúng con!”

❀ ❀ ❀

[1] Rialto là khu vực trung tâm của Venice, nước Ý. Trong suốt nhiều nhiều thế kỷ nó là trung tâm tài chính và thương mại của thành phố. Rialto được biết đến với các khu chợ nổi tiếng cũng như chiếc cầu Rialto hoành tráng trên dòng kênh Grand Canal.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.