Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Khoảng Không Trống Rỗng

❊ ❊ ❊

Khi Nella về nhà, Cornelia đang đợi nàng ngoài cửa.

“Chuyện gì thế?” Nella hỏi, nhìn thấy nét mặt lo lắng của cô hầu gái.

“Ông chủ...” Cornelia thì thào. “Ông chủ vừa từ Venice về. Ông hỏi con Rezeki đâu.”

“Sao?” Nella cảm thấy không khí đông đặc lại, và cơn hoảng sợ cồn lên chặn ngang họng. Nàng hình dung thân thể đầy máu của con Rezeki trong tầng hầm; và Johannes, không hề hay biết, vẫn đợi âm thanh sồn sột của bộ móng đẹp đẽ cào xuống sàn.

“Phu nhân nói với ông chủ đi.” Cornelia van nài.

“Tôi không làm được đâu.”

Nella khẽ khàng đóng cửa trước lại, nhìn lướt khắp sàn nhà, nhẹ người khi không còn thấy vệt máu nào nữa. Cornelia đã lau chùi kì cọ không biết mấy lượt, bằng giấm và nước cốt chanh, dội nước sôi và dung dịch kiềm lên những vết máu. Nhưng không thể gột sạch cái vết chữ thập trên đầu phiên bản thu nhỏ của con Rezeki trong chiếc tủ có ngăn kéo trên lầu.

“Nhưng sao lại là tôi, Cornelia?” Nàng hỏi.

“Phu nhân là người mạnh mẽ. Phu nhân nói là tốt hơn cả.”

Nella không cảm thấy thế chút nào. Nàng chưa chuẩn bị tinh thần cho câu chuyện sắp phải kể. Mình cần thêm chút thời gian nữa để nghĩ cách khiến nó bớt kinh khủng hơn dù phải giấu giếm vài chi tiết, nàng nghĩ. Ai có thể bắt đầu một cuộc nói chuyện như thế được chứ?

Johannes đang đứng giữa phòng khách, nhìn chằm chằm vào khung tranh trống trơn dựng vào bức bích họa kéo dài quanh tường. Ông đã mua về hai tấm thảm dày với những họa tiết toán học. Ở nhà đã có đến hai, ba chục tấm thảm thêu như thế rồi kia mà, Nella nghĩ. Mua thêm để làm gì? Căn phòng lạnh, và ông vẫn còn mặc nguyên áo khoác đi đường trên người.

Trước sự ngạc nhiên của nàng, mắt Johannes sáng lên. Chồng nàng có vẻ vui mừng khi trông thấy vợ.

“Johannes...” Nàng nói. “Mình đã về nhà an toàn. Venice... vui chứ?” Nàng nghe thứ tiếng Hà Lan cứng và thiếu tự nhiên của Jack trong đầu: “nhiều cá tươi hơn”.

Johannes ngửi ngửi và nhăn mũi với mùi giấm còn lẩn khuất trong không khí ngoài tiền sảnh đưa vào.

Nella cầu cho mùi thức ăn trong nhà bếp Cornelia đang nấu sẽ sớm át đi cái mùi đó.

“Venice là Venice.” Ông nói. “Người Venice nói nhiều. Và nhảy nhót quá nhiều khiến đầu gối của tôi chịu không nổi.”

Trước sự ngỡ ngàng của Nella, ông ôm choàng lấy nàng. Đầu của Nella chỉ chạm tới xương ức của Johannes, và ông ấn tai nàng vào nơi nàng có thể nghe thấy nhịp tim của ông. Khi ông vùi cằm vào đỉnh đầu nàng, nàng nhận ra cái ôm vụng về đó mang đến cho mình sự dễ chịu bất ngờ. Nàng chưa từng gần Johannes đến mức này bao giờ. Hai chân bắt đầu như muốn nhấc lên khỏi mặt sàn như thể nàng đang bám vào một cái bè. Khi Nella nhắm mắt, cơ thể đầy máu của con Rezeki lại hiện ra rõ mồn một, và dù cho nàng có nhắm nghiền mắt lại đến cỡ nào cũng không khiến nó biến mất.

“Tôi rất vui khi gặp lại em, Nella!” Ông nói trước khi thả nàng xuống. “Sao không nhóm lò sưởi phòng này lên? Otto!” Ông gọi.

“Em cũng vậy, Johannes!” Nàng đáp, tâm trí cố nắm bắt những từ ngữ cứ trôi tuột đi mỗi khi nàng sắp sửa chạm được vào chúng. “Em... ta ngồi xuống chứ nhỉ?”

Ông ngồi phịch xuống một chiếc ghế kèm theo tiếng thở dài, và Nella nhận thấy mình vẫn còn đang đứng.

“Có chuyện gì thế?” Ông hỏi, và nàng nghĩ sự lo lắng trong giọng nói của ông sẽ khiến nàng không thể nói ra.

“Không có gì đâu, Johannes. À... em... Agnes đã cáu lên với em.” Nàng thốt lên. Nàng không thể... nàng không thể nói. Chọn chủ đề về Agnes Meermans dễ dàng hơn là tin về con chó cưng của ông.

Mặt Johannes sa sầm lại. “Tại sao Agnes cáu?”

“Em... gặp chị ta ở Nhà thờ cổ. Chị ta bảo rằng tất cả chỗ đường của họ vẫn còn trong nhà kho. Rằng có thể đường bắt đầu kết tinh.”

Johannes vuốt một bên mặt. “Cô ta không có quyền nói với em như thế.”

Otto hiện ra ở bậc cửa phòng khách, mang theo một giỏ than bùn. Anh ta ngập ngừng, gần như không thể nhìn lên.

“À, lò sưởi!” Johannes nói. “Vào đi Otto, nhóm lửa lên cho ấm nào.”

“Ông chủ. Chào mừng ông đã về nhà.”

“Cornelia nấu món gì đấy?”

“Bánh pudding gan lợn với lúa mạch, thưa ông chủ.”

“Món ưa thích của ta cho tháng Mười hai đấy! Ta băn khoăn không biết mình đã làm gì mà được thiết món ấy nhỉ?” Johannes mỉm cười, ngửi ngửi không khí lần nữa, rê rê bàn tay lên cái khung rỗng. “Sao thế này? Đây là một trong những bức họa ưa thích của ta mà.”

Otto gần như biến thành màu xám trong ánh sáng nhập nhoạng, và Johannes nhìn anh ta dò xét.

“Tai nạn thôi!” Nella nói.

“Vậy à? Này, nhóm lửa lên đi chứ, Otto. Hai chân ta lạnh cóng muốn rớt ra đây này.”

Nella quay lại nhìn Marin lúc này đang đứng ở cửa. Trông cô ta đau khổ, và cô ta ngập ngừng bước vào nhưng vẫn đứng gần tường.

“Anh đã bán được bao nhiêu cối đường ở Venice?” Marin nói.

“Cho nhiều than bùn vào, Otto.”

“Anh... bán được bao nhiêu?”

Vẫn ngồi trên ghế, Johannes dựng đứng cái khung trống trơn trên lòng mình. Chỉ cho nửa thân người trên vào chính giữa khung tranh, ông làm điệu bộ của một thành viên hội đồng quản trị, tự mãn và lố lăng.

“Công việc trì trệ hệt như anh đoán.” Ông nói. “Sang năm đi hẳn sẽ tốt hơn.”

“Vậy anh sẽ cho nhiều than bùn hơn nữa vào lò khi thực sự bán được đường nhỉ?” Johannes không nói gì đáp lại khiến cô em gái cáu tiết. “Sự tham lam sẽ phá hủy tất cả.”

“Cô chào đón anh về nhà bằng cách hay ho quá nhỉ, Marin? Chính cô ép anh đi Ý trong thứ thời tiết kinh hoàng của mùa đông chứ ai. Đừng có nói với anh về lòng tham. Và xin cô đấy, đừng có suốt ngày trích Kinh thánh. Càng ngày càng khiến người khác khó chịu rồi đấy, khi mà lòng mộ đạo của cô cũng có chút đáng ngờ.”

Marin phá lên cười, một âm thanh lạ lùng xé toạc không khí. “Anh mới là người lúc nào cũng khiêu khích, chứ không phải em!” Cô ta nói, dằn mạnh từng từ.

Ông cởi phăng áo khoác đi đường và ném nó xuống sàn.

“Và hãy thôi nói về ngôi nhà này như thể nó là của cô đi. Nó là của Petronella.”

Những lời nói đó đi xuyên vào không khí về phía Nella như một tiếng sét, nhưng Marin nhìn ông chằm chằm trong sự hồ nghi.

“Vậy thì Petronella cứ việc.” Cô ta nói.

Dễ như thế sao? Nella nghĩ, quay sang nhìn em chồng. Hình như không thể thế được; ý của Marin không thể như thế được.

“Em đã phí hoài cả cuộc đời mình để giữ cho ngôi nhà này yên ổn...” Marin nói, bước về phía anh trai. “Những người trong nhà này không hơn gì những tù nhân cho dục vọng của anh.”

Johannes thở dài, xòe hai bàn hơ trên lửa cho ấm. “Tù nhân?” Ông quay sang Otto, lúc này đang quỳ bên kia những ngọn lửa đang bốc cháy. “Otto, cậu có thấy mình là một tù nhân không?”

Otto nuốt khan, giọng gần như một lời thì thầm. “Không, thưa ông chủ.”

“Nella, tôi có khóa cửa giam em không?”

“Không, Johannes!” Nella đáp. Dù những đêm dài cô lẻ chờ đợi ông cũng đủ khiến cuộc sống của em hệt một nhà tù rồi, nàng nghĩ. Nàng muốn lên phòng ngay lúc này, một mình, vùi trong chăn.

“Ngôi nhà này là nơi duy nhất tất cả chúng ta được tự do.” Johannes khom người, hai tay ôm lấy đầu. “Và, cô, Marin, hơn ai hết, không thể phủ nhận điều đó.”

“Đừng làm trò hề!” Marin vặc lại. Cuộc cãi vã này với Nella không còn gì lạ, và như bếp lửa, sức nóng của nó đang dâng lên ngùn ngụt.

“Anh quá ích kỷ. Em ở đây là có lợi cho anh, trong khi anh gần như chẳng buồn che giấu những thứ mình làm.”

Johannes ngước lên nhìn em gái. Nella trông ông kiệt quệ, mặt chảy xệ, mắt thâm quầng. “Cô nghĩ nó có lợi cho anh, có phải đó là câu chuyện hoang đường cô tự dệt nên không?” Ông nói. “Marin, anh đã cưới một đứa trẻ nằm ngoài ý muốn của mình. Và anh làm thế là vì cô.” “Tôi không phải là một đứa trẻ!” Nella thì thầm, ngồi phịch xuống ghế dưới sức nặng của những lời nói vừa rồi. Thế nhưng nàng lại cảm thấy mình đúng là trẻ con thật. Trong một lúc Johannes đã thay đổi nàng, và nàng muốn có mẹ, một ai đó biết đến nỗi đau của nàng, một ai đó mang thi thể con Rezeki ra khỏi nhà.

“Và không có gì thay đổi cả...” Marin nói, không màng đến lời bào chữa của Johannes. “Thái độ bất cẩn với đường của Meermans, với tương lai của chúng ta...”

Johannes đá cái khung khiến nó vỡ ra từng mảnh, trượt trên sàn đá cẩm thạch bóng như gương vừa lúc Cornelia đi vào, tay áo xắn cao, trán lấm tấm mồ hôi. Cầm khay rượu và bánh mì, cô hầu gái nhìn chằm chằm vào cái khung gãy và lừng khừng ngoài cửa.

“Cô chưa bao giờ phải thỏa hiệp!” Johannes nói.

“Đó là tất cả những gì em làm. Anh nghĩ anh có thể mua những thứ trừu tượng sao, Johannes? Sự im lặng, lòng trung thành, linh hồn người khác...”

“Cô sẽ bất ngờ...”

“Vậy anh nói đi, chuyện gì xảy ra khi anh bị bắt quả tang? Chuyện gì xảy ra khi các thị trưởng phát hiện ra thực chất con người anh?”

Bên lò sưởi, Otto dường như nghẹt thở.

“Anh thừa tiền để đấm vào mõm bọn thị trưởng!” Johannes nói.

“Không!” Giọng Marin đanh lại. “Không. Anh đã không để ý. Em mới là người xem kỹ những cuốn sổ cái. Là em... và để em nói cho anh biết, câu chuyện chúng kể quả thực rất đáng buồn.”

Johannes đứng lên khỏi ghế, người như đờ đi từng phân một khi Marin dội xuống ông từng lời bằng phong thái điềm tĩnh được tôi rèn trong suốt ba mươi năm.

“Cô luôn luôn tưởng rằng mình khác biệt, có phải không, Marin - không chồng con, liên tục xen vào việc kinh doanh của anh mình. Cô có thực sự nghĩ rằng vì cô có vài tấm bản đồ vùng Đông Nam Á dán trên tường, vài cuốn sách về du hành, vài quả mọng thối rữa và một ít sọ động vật là đủ để cô biết cuộc sống ngoài kia như thế nào? Anh phải làm gì cho vừa lòng cô dây? Đến chính cô cũng không biết.”

Marin nhìn xoáy vào ông. “Em có tin xấu cho anh đây...” Cô ta nói.

Đừng, Nella nghĩ. Đừng như thế. Otto đánh rơi một cục than bùn lớn xuống ván sàn. Những mảnh vụn đen đúa bắn tóe ra trên mặt gỗ.

“Nếu có thể thì các thị trường đã phạt cô tội không chịu lấy chồng rồi đấy!” Johannes bỡn cợt, tiến về phía em gái. “Marin, điều duy nhất cô phải làm là cưới ai đó giàu sang và có địa vị. Chúa ơi, chỉ cưới chồng thôi mà cô cũng không làm được. Chúng ta đã cố, phải không nào? Chúng ta đã cố gả chồng cho cô, nhưng tất cả những đồng gun-đơn ở Amsterdam này hóa ra không đủ...”

Một âm thanh uất nghẹn vô nghĩa bật ra từ cổ họng Marin, miệng cô ta méo xệch, những năm tháng thất vọng hiển hiện trên khuôn mặt. “Anh có nghe em nói không, Johannes?”

“Từ ngày ra đời cô là một nỗi đau vô dụng và không giống ai...”

“Gã thanh niên người Anh hôm qua đường đột đến đây. Con bướm đêm ở nhà thổ của anh đấy. Và anh có biết cậu ta đã làm gì không?”

“Đừng!” Nella hét lên.

“Nhờ ơn cậu ta mà con Rezeki yêu quý của anh phải bỏ mạng rồi.” Johannes bất động. “Cô vừa nói gì?”

“Anh nghe rồi đấy thôi.”

“Sao? Cô vừa nói gì?”

“Jack Philips đã dùng một con dao găm đâm vào cổ nó ngay chính giữa tiền sảnh nhà anh đấy. Tôi đã cảnh báo anh rồi. Tôi đã bảo anh là cậu ta rất nguy hiểm.”

Johannes thất thểu đi về phía chiếc ghế, ngồi xuống với sự thận trọng lạ lùng, như thể ông không tin thứ mình chạm vào đúng là chiếc ghế gỗ. “Cô nói dối!” Ông nói.

“Nếu Otto không ra tay, anh ta có thể đã giết hết cả nhà này rồi.”

“Marin!” Nella hét lên. “Đủ rồi!”

Johannes nhìn sang vợ. “Có đúng không, Nella? Hay em gái tôi nói dối?”

Nella mở miệng định nói, nhưng không một lời nào được thốt ra. Nhìn nét mặt của vợ, Johannes đưa tay lên miệng như thể muốn chặn lại một tiếng hét.

Otto đứng lên, trào nước mắt. “Cậu ta có một con dao găm, thưa ông chủ. Tôi nghĩ cậu ta định... tôi không bao giờ cố tình..”

“Jack chưa chết, Johannes. Otto nhân từ hơn.” Marin ngắt lời. “Cậu ta đứng lên và cứ thế bỏ đi, còn thi thể con Rezeki, vợ của anh đã đưa xuống hầm rồi.”

“Otto?” Johannes thốt lên tên của người hầu như một câu hỏi mà ông không thể chịu đựng nổi khi thốt ra. Ông buông thông tay xuống khỏi khuôn mặt trống rỗng, đợi chờ nỗi tiếc thương ập đến.

“Tất cả xảy ra quá nhanh.” Nella thì thầm, nhưng Johannes, đột nhiên khỏe mạnh một cách lạ lùng, vùng chạy sượt qua Cornelia, lúc này đứng câm lặng ở cửa. Họ nghe thấy ông loạng choạng đi qua hành lang, xuống cầu thang nhà bếp. Nella đi theo ông, và nghe ông mở cửa hầm. Tiếng khóc thương của Johannes vọng ngược lên khắp hành lang.

“Bé yêu của ta!” Ông khóc nức lên. “Bé yêu của ta, bé yêu của ta... Hắn đã làm gì thế này?”

Nella rón rén đi lại gần, cố cưỡng lại cái ước muốn của bản thân muốn dừng lại, một phần trong nàng biết rằng nàng phải cố tìm cách an ủi. Nàng thấy Johannes quỳ xuống, ôm lấy thân thể cứng đờ của con chó thò một nửa ra ngoài cái bao vấy máu. Đầu con Rezeki gác lên cánh tay ông chủ, vết thương bóng nhờn lên trong ánh sáng chập chờn, răng nhe ra như đang cười.

“Em rất tiếc!” Nella thì thầm, nhưng Johannes không thể cất tiếng. Ông ngước nhìn vợ, hai mắt nhòe nước, ôm lấy con vật cưng của mình trong sự hoài nghi bàng hoàng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.