Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Móng Ngựa

❊ ❊ ❊

Bên ngoài có tiếng lanh canh khiến nàng thức giấc. Nella đã ngủ cả đêm trong phòng làm việc của Johannes, và mặt nàng hằn dấu tấm thảm để lại. Thoạt tiên, nàng nghĩ tiếng động đến từ những cô hầu gái dọc theo kênh Herengracht, nhúng giẻ lau vào xô, rửa bậc tam cấp, dọn dẹp mọi thứ để tiễn năm cũ 1686 và chào đón năm mới. Trong một lúc, nàng quên sạch mọi thứ, cứ nhìn chằm chằm vào những tấm bản đồ của Johannes. Rồi cơn giận của Meermans và cảnh tượng Johannes bỏ trốn chạy xộc vào tâm trí nàng, làm tắc nghẽn mọi con đường dẫn đến những ý nghĩ mạch lạc. Nàng nhìn lên trần nhà, nơi những chân nến đen như vết bẩn trên chóp cối đường của Agnes.

Có tiếng gọi nàng. Là Cornelia, the thé và cuồng loạn: “Phu nhân Nella! Phu nhân Nella!”

Nàng dụi mắt. Tiếng lanh canh ngưng bặt. Bàng hoàng, nàng đứng lên hòm gun-đơn nhìn qua cửa sổ: những dải ruy băng đỏ trên những khung ngực rộng, kim loại sáng choang, những thanh gươm và súng. Là lực lượng dân quân St. George. Rồi có tiếng đập cửa trước.

Cornelia òa lên khóc. “Là họ...” Cô ta rít lên, khiếp sợ. “Họ đã đến.”

Nella nhắm mắt và tạ ơn Chúa vì giờ Johannes đã lên tàu, xa khỏi nơi này. Marin đang ở tiền sảnh khi tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục, và ba phụ nữ bắt đầu hội ý nhanh, con Dhana cào móng soàn soạt xuống sàn.

“Anh ấy đi chưa?” Marin hỏi.

Khi Nella gật đầu, nàng có thể nhìn thấy nét đau đớn thoáng qua trên khuôn mặt Marin nhanh chóng được che đậy.

“Tôi không tin là mình có thể đối mặt với họ.” Marin nói rồi đi lên cầu thang trong khi Nella cố giữ con chó.

“Marin, không...”

“Tôi sẽ chỉ mất kiểm soát thôi, nhất là nếu Frans Meermans có mặt trong số họ.”

“Sao? Cô không thể để mặc tôi với họ được. . .”

“Tôi tin chị, Petronella.”

Marin biến mất. Cornelia mở cửa trước và trên bậc tam cấp trên cùng có sáu người lính của lực lượng dân quân St. George, mặc trang phục chiến binh. Họ phô ra những chiếc áo giáp che ngực bằng bạc và hợp kim thiếc, súng tung tẩy bên hông. Nella không nói gì, hai tay đan chặt vào nhau, ruột gan bắt đầu rối tung lên. Nàng không thấy Frans Meermans và nhẹ người đi.

“Chúng tôi đến tìm Johannes Brandt.” Người lính gần cửa nhất lên tiếng. Anh ta nói giọng Hague[1] với những âm tiết bị ngắt đột ngột, không giống giọng Amsterdam lắm.

“Ông ấy không có nhà, thưa ngài.” Nella đáp, cảm thấy muốn khóc. Mình sẽ không hỏi ông ta tại sao đến đây, nàng nghĩ; không dây thừng, không cơ hội làm nhục người nhà mình hơn nữa.

Người lính nhìn thẳng vào mắt nàng. Ông ta cao, khoảng tuổi của Johannes, hói, ngoại trừ bộ râu quai nón rậm rạp hơn những người kia, lốm đốm bạc và không hợp thời.

“Vậy ông ấy đi đâu?” Ông ta hỏi.

“Du hành.” Nella đáp, lời nói dối thốt ra nhanh như hơi thở, dù nàng cảm thấy lưỡi dày lên và đờ đi, chính tai nàng nghe còn thấy khó thuyết phục. Nàng cố bắt chước sự hống hách độc đoán của Marin nhưng nàng cảm thấy sự tự tin mang tính tập thể của họ khi họ nhìn xuống nàng: những tấm mề đay sáng lóa, những dải ruy băng đỏ chóe, những lá cờ đuôi nheo thị uy, những khuôn ngực ưỡn về phía nàng, những chiếc bụng phệ, no nê sơn hào hải vị.

“Chúng tôi biết ông ấy ở đây.” Một người khác nói. “Cô không muốn gây náo loạn trước cửa nhà mình chứ.”

“Chúc các ngài một ngày tốt lành.” Nàng nói, toan đóng cửa. Người lính chìa một chân ra ngăn nàng lại. Trước những tiếng cười khẩy của năm người còn lại, ông ta đẩy cánh cửa, và trong một lúc người phụ nữ trẻ và người lính hộ pháp giằng co nhau. Ông ta thắng dễ dàng, và sáu người đàn ông ngang nhiên tiến vào nhà, những bàn chân nặng nề nện rầm rập xuống nền đá cẩm thạch. Họ cởi mũ, nhìn quanh quất vào những tấm thảm thêu và tranh, cầu thang được đánh bóng sáng choang, những đế nến có móc treo vào tường và những ô cửa sạch bong. Trông họ ít giống những người lính mà là những luật sư xem xét kết quả khám nghiệm tử thi.

“Cô kia!” Người lính đầu tiên quát lên, nhìn xoáy vào Cornelia. “Đi gọi ông chủ của cô ra đây mau.” Khi Cornelia không nhúc nhích, ông ta đưa tay lên chuôi gươm. “Gọi ông ấy ra đây!” Ông ta nói. “Nếu không chúng tôi bắt cô luôn đấy.”

“Nhốt cô ta vào Spinhuis cho biết mùi!” Một người khác cười hô hố.

Nella tự hỏi liệu sáu người lính này đã từng thực sự tham chiến ngày nào chưa. Trông họ quá giống những bộ quân phục của mình. “Chạy đi, Johannes!” Nàng cố dằn xuống cơn hoảng loạn cứ trào lên. “Chạy đi, chạy đi, chạy thật xa vào.”

“Tôi đã bảo rồi, ông ấy không có nhà.” Nàng nói. “Giờ thì xin các ngài đi cho.”

“Cô có biết lý do chúng tôi muốn gặp ông ấy không?” Người lính đầu tiên hỏi, tiến lại gần Nella. Năm người kia đứng dàn ra, làm thành một vành móng ngựa bao quanh nàng và Cornelia. “Chúng tôi đến đây thừa lệnh của Schout[2] Slabbaert và thị trưởng Stadhuis, thưa phu nhân Brandt. Những cai ngục ở Stadhuis đang mong chờ chuyến viếng thăm của ông ta.”

“Đóng cửa lại!” Nella nói và Cornelia cun cút nghe theo, ánh sáng nhạt dần khi cô hầu gái đóng cánh cửa ngăn cách thế giới bên ngoài với căn phòng. “Các ông có thể nói chuyện với chồng tôi khi tìm thấy ông ấy.”

“Sao? Cô đánh mất ông ấy rồi à?” Một trong những người lính hỏi.

“Tôi cược là tôi biết ông ấy đang ở đâu đấy!” Một người lính khác đáp kéo theo một tràng cười khả ố hơn. Nella ước cho bọn họ chết hết đi.

“Một thanh niên người Anh đã trình báo một vụ tấn công tại khu vực Eastern Islands, thưa phu nhân.” Người lính đầu tiên nói. “Anh ta chống trả quyết liệt. Và có hai nhân chứng xác minh chuyện đó.” Người lính đầu tiên nói.

Vợ chồng Meermans và Jack chắc chắn đã thông đồng với nhau, Nella nghĩ. Không nghi ngờ gì nữa, Jack nhận tiền để sắm một vai diễn khác. Agnes và Frans không chắc là đồng minh với Jack Philips, nhưng chuyện này có quan trọng gì khi cả hai đều có mối thù phải trả? Nella hình dung cảnh mình bứt lìa đầu những con búp bê của họ... cả ba bọn họ đều bị chặt tứ chi và mất hết sức mạnh.

Tình hình đang vuột khỏi tầm kiểm soát của nàng. Nàng bất lực nhìn quanh những khuôn mặt để tìm một chút tử tế thậm chí cảm thông. Có một người lính trông có vẻ lớn tuổi hơn Johannes, nhưng cũng rám nắng như ông và có nét mặt hiền lành. Khi ánh mắt họ chạm nhau, ông ta nhìn lảng đi. Nella hy vọng ông ta cảm thấy có chút hổ thẹn và bám víu vào đó.

“Ngài tên gì ạ?” Nàng hỏi. “Aalbers, thưa phu nhân.”

“Ngài đang làm gì ở đây, ngài Aalbers? Ngài là người tốt hơn những người này. Hãy đi mà bắt những tên giết người của ngài ấy, hãy đi mà bắt những tên trộm của ngài ấy.” Không hiệu quả, và nàng có thể nghe thấy giọng mình đầy tuyệt vọng và sợ hãi. “Chồng tôi đã giúp cho nền Cộng hòa này thịnh vượng, không phải sao?”

“Tôi sẽ đảm bảo chồng cô được đối xử tốt.”

“Ngài hãy về với vợ mình. Và rồi ngài sẽ quên.”

“Chồng cô đang gặp rắc rối, phu nhân Brandt.” Người lính đầu tiên nói, nện gót quanh tiền sảnh lộng lẫy của Johannes. “Và không thứ gì ở đây có thể cứu được ông ấy.”

Một cơn giận dữ thiếu kiểm soát ập đến và nàng nổi điên lên. “Sao ngài dám?” Nàng hét lên, sấn sổ tiến về phía họ, và vành móng ngựa vỡ ra. “Các ngài là những kẻ bất tài, khoác trên người thứ vinh quang vay mượn!”

“Phu nhân!” Cornelia cầu khẩn.

“Ra khỏi đây ngay!” Nàng rít lên. “Tất cả. Các ngài vào nhà tôi ăn nói như những kẻ thú vật...”

“Phu nhân!” Người lính đầu tiên lớn tiếng. “Thói kê dâm của chồng phu nhân còn thú vật hơn thế đấy.”

Cụm từ đó lơ lửng trong không khí, và Nella bị nó cuộn lấy, đông cứng giữa sự nín lặng của đám lính. Cụm từ đó hệt như một gói thuốc nổ đặt bên dưới những tòa nhà của Amsterdam, bên dưới những nhà thờ và khắp thành phố, phá hủy cuộc sống quý giá của nó. Sau tham lam lụt lội, đây là cụm từ xấu xa nhất trong kho từ vựng của thành phố - nó có nghĩa là chết và những người lính biết điều đó. Nín lặng bởi câu nói không kiêng dè vừa rồi của đội trưởng, họ không dám nhìn thẳng vào mắt Nella.

Từ trên lầu có tiếng đóng cửa gần như không thể nhận thấy. Bên ngoài có tiếng bước chân chạy thình thịch phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Tất cả đều ngoái đầu nhìn ra và một tháng bé không quả chín tuổi, Nella đoán vậy, thò đầu vào cửa trước, nét mặt hoan hỉ, miệng há ra thở lấy thở để. “Tìm thấy ông ta rồi!” Nó hét lên.

“Chết rồi à?” Aalbers hỏi.

Thằng bé ngoác miệng cười. “Sống. Cách đất liền sáu mươi dặm. Chúng ta đã tóm được ông ấy.”

Nella thấy ruột gan nhộn nhạo, hai đầu gối bắt đầu khuỵu xuống sàn nhà cứng và lạnh. Ai đó đã kịp giữ lấy nàng trước khi nàng ngã - là Aalbers, và ông ta nhẹ nhàng đỡ nàng đứng lên. Nàng choáng váng, gần như không thở nổi khi tiếp nhận đầy đủ thông tin từ thằng bé. Nàng cảm thấy mình đơn độc biết bao khi đứng với sáu người lính này, những người không hề quan tâm liệu cánh cửa công lý có mở ra trước chồng nàng.

“Ông ấy ở đâu, Christoffel?” Người lính đầu tiên hỏi.

“Ông ấy đang trên tàu, thưa ngài, ngược lên Texel.” Christoffel bước vào sảnh, nhìn chăm chăm những người lính. “Đội trinh sát đã tóm được ông ấy. Ông ấy rên rỉ như mèo con ấy. Thằng bé giả tiếng mèo kêu. “Cầu Chúa rủ lòng thương!” Aalbers lẩm bẩm. “Không!” Nella thì thào. “Mày nói dối!”

Thằng bé cười khẩy. “Ông ấy đã từng nói đùa là mình không bao giờ đến Stadhuis. Nào, giờ thì hết đùa rồi nhé.”

Aalbers cốc vào đầu thằng bé. “Ăn nói lễ độ một chút đi.” Ông ta quát to trong khi thằng bé rú lên vì đau.

Người lính đầu tiên ngăn Aalbers lại. “Christoffel chỉ phục vụ cho nền Cộng hòa thôi mà.” Ông ta nói.

“Chồng tôi cũng vậy!” Nella cãi lại. “Suốt hai mươi năm.”

Ông ta quay sang nàng. “Chúng tôi không cần giữ cô nữa.”

Họ đi ra cửa. “Đợi đã!” Nella nói, gần như không thể thốt thành lời. “Các ngài sẽ làm gì ông ấy?”

“Tôi không có phận sự trình bày cho phu nhân. Ngài chánh án sẽ xem xét chứng cứ. Tòa sẽ cho họp phiên sơ thẩm rồi đến phúc thẩm. Tôi nghĩ cũng nhanh thôi nếu những gì chúng tôi nghe là đúng.”

Họ đi xuống bậc tam cấp, Christoffel hí hửng đi giữa họ, ngược lên bờ kênh về phía thành phố. Aalbers ngoái lại một lần, gật đầu chào Nella vẻ bối rối. Nhịp bước của lực lượng dân quân không đều, như thể sự phấn khích vì thành công lấn át cả kỷ luật. Không lâu sau đó họ đi nhàn tản như dân thường, chen lấn xô đẩy nhau, tiếng cười của Christoffel vọng lại cho đến khi họ hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn.

Nella đứng run rẩy trong tiết trời giá lạnh của một ngày tháng Mười hai. Dọc theo hai đầu bờ kênh Herengracht, một vài bóng người trong ô cửa sổ rụt vào khi bắt gặp ánh nhìn của nàng. Hình như có nhiều cặp mắt quan sát nàng, nhưng không ai ra giúp.

“Họ sẽ giết ông ấy mất...” Cornelia nói, gập người trên cầu thang tiền sảnh.

Nella khom người đặt hai tay lên hai đầu gối Cornelia. “Im đi! Chúng ta phải theo ông ấy đến Stadhuis.”

“Chị không được làm thế.” Marin xuất hiện, bọc người trong tấm khăn choàng, bóng cô ta đổ dài trong ánh nến.

“Sao?”

“Chỉ lôi kéo sự chú ý thôi.”

“Marin, chúng ta cần biết họ sẽ làm gì ông ấy!”

“Họ sẽ giết ông ấy mất...” Cornelia lặp lại, bắt đầu run lên. “Họ sẽ dìm chết ông ấy.”

“Cornelia, vì Chúa.”

Marin nhắm mắt lại, xoa hai bên thái dương. Nella cảm thấy tức giận trước sự ngoan cố của em chồng, cứ chần chừ không nắm bắt tình hình để giành thế chủ động, thành ra rốt cuộc phải chịu khuất phục. “Trái tim của cô dâu, Marin? Tôi sẽ không bao giờ phó mặc anh trai mình cho số phận như thế.”

“Nhưng đó chính là điều chị làm đấy, Petronella. Chị đã bỏ anh ấy ở Assendelft và trốn thoát một mình.”

“Tôi không gọi đó là một sự trốn thoát.”

“Chị thì biết gì về các thị trưởng?” Marin nói. “Chị chỉ là một kẻ suốt ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời trên những cánh đồng, uống sữa từ những con bò nhà quê thôi, không phải sao?”

“Điều đó không đúng. Cô bị sao thế?”

Marin bắt đầu đi xuống cầu thang về phía Nella đang đứng ở dưới, từng bước từng bước chậm rãi và chính xác đến lạ lùng.

“Chị có biết Johannes từng nói với tôi điều gì không?” Marin nói. Sự độc địa trong giọng cô ta cắt vào bầu không khí mùa đông khiến hai cánh tay Nella nổi gai ốc. “Tự do là vinh quang. Hãy giải thoát chính mình, Marin. Những chấn song của cái lồng nhốt ta là do chính ta làm nên. Tất cả chỉ là để giải thoát chính mình thôi, nhưng luôn có ai đó trả giá.”

“Sự tự thán của cô chính là thứ ngăn không cho chúng tôi làm bất kỳ điều gì. Cô đã có cơ hội của mình...”

Marin bất thình lình vung tay ấn Nella vào tường.

“Tránh xa tôi ra!” Nella hét lên, bị trấn áp trước cơn giận dữ kinh hoàng của Marin.

Cornelia lảo đảo lùi lại trong khiếp sợ. “Tôi không bỏ rơi anh trai mình!” Marin nói. “Anh ấy bỏ rơi tôi. Tôi đã giữ kín những bí mật của chúng tôi, trong khi anh ấy không bao giờ có thể, tôi đã trả nợ cho anh ấy nhiều bằng trả nợ cho chính mình. Và tôi biết giờ cô nghĩ rằng cô hiểu chúng tôi, nhưng thực ra thì không.”

“Tôi hiểu.”

Marin buông nàng ra. Nella lảo đảo dựa người vào lớp ván ốp tường.

“Không đâu, Petronella!” Marin nói. “Cái nút thắt quá chặt đối với chị.”

❀ ❀ ❀

[1] Thành phố lớn thứ ba của Hà Lan, là nơi đặt trụ sở của chính phủ.

[2] Tiếng Hà Lan, nghĩa là chánh án

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.