Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 51 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những Vết Máu

❊ ❊ ❊

“Ông chủ đã tìm thấy Rezeki trong một cái bao.” Giọng Cornelia nghẹn đi vì thương tiếc. Cô ta quan sát Nella cho thân thể cứng đờ của con chó vào một cái bao ngũ cốc. “Ở phía sau VOC, tám năm trước... Cả bọn đều chết - cả bầy chó con ấy, ngoại trừ nó.”

“Cornelia, ta cần giẻ lau, nước cốt chanh và giấm.” Cornelia gật đầu. Khắp sàn vương đầy những vệt máu, nhung cô hầu gái vẫn chưa chịu đi. Bức tranh bị Jack đâm giờ đã được dựng vào tường. Marin đã ra lệnh gỡ nó xuống. “Ông chủ không để ý đâu, phu nhân.” Otto khuyên vậy, nhưng cô ta không chịu. “Không thể để anh ấy nhìn thấy nó như thế này được.” Cô ta nói. “Đến tôi còn không chịu nổi khi nhìn thấy nó không còn nguyên lành như thế.” Otto hoàn thành nốt việc làm dang dở của Jack, tay anh ta run run khi gỡ tấm vải dầu ra khỏi khung gỗ.

Trong nhà bếp, Marin và Otto đang rì rầm gì đó với nhau. Đó là lỗi của mình, Nella nghĩ. Mình đã rước con búp bê của Jack vào nhà sau khi bị Marin ném đi. Sáng hôm nay, nàng tìm thấy phiên bản thu nhỏ của anh ta ở ngay bên ngoài cửa trước, như một điềm báo. Nếu chính là nhà tiểu họa đã đặt anh ta ở đó nhằm ngầm cảnh báo cho nàng hay một chuyện khủng khiếp sắp sửa xảy ra trong tiền sảnh, tại sao chị ta làm thế, tại sao cứ nhất định là kẻ hiểm độc đó bước vào nhà họ? “Cornelia!” Nàng sực tỉnh cất tiếng gọi. “Ta cần dọn sạch chỗ này.”

Nàng cố nhét bốn chân con chó vào cái bao, nhưng chúng quá dài.

Khi Nella và Cornelia đưa con Rezeki xuống nhà bếp, bốn chân của nó thò ra khỏi cái bao nom kỳ dị, hai người vẫn chưa tin nổi chuyện vừa xảy ra. Giáng sinh đến nơi rồi, việc con chó cưng của ông chủ bị giết chết khiến mọi người có cảm giác như một lễ hội rùng rợn đã được bắt đầu. Kẻ sát hại con chó đang ở đâu đó ngoài kia, đang liếm láp không chỉ một vết thương về mặt thể chất.

Otto đặt hai bàn tay run run lên mặt bàn gỗ sồi cổ. Những ý nghĩ của Nella bị tắc lại. Nàng muốn an ủi anh ta, nhưng anh ta thậm chí sẽ không nhìn nàng. Dhana nằm bẹp bên bếp lửa, rên ư ử nhìn cái bao trong tay Nella.

“Mình chôn nó bây giờ chứ?” Cornelia hỏi.

Tiếp sau đó là một khoảnh khắc im lặng đến ngột ngạt. “Chưa được...” Marin nói.

“Nhưng nó sẽ bắt đầu bốc mùi...”

“Đưa nó xuống dưới hầm.”

Chính tay Nella nhẹ nhàng đặt Rezeki xuống, trong bóng tối, trên nền đất mùn ẩm ướt và khoai tây.

“Cô gái tội nghiệp!” Nàng nói, nghẹn ngào. “Chúc mày thượng lộ bình an!”

“Nếu Jack tố cáo chuyện tôi làm thì sao?” Otto nói, trong nhà bếp. “Anh ta có con dao, vết thương để chứng minh điều đó và cái lưỡi lắt léo của anh ta nữa. Anh ta có nói đến chứng cứ, cố ý giết người. Lực lượng dân quân thành thị sẽ bắt tôi mất. Và nếu anh ta bị hỏi đến đây để làm gì thì sao?”

“Chính xác!” Marin nói, nện mạnh nắm đấm xuống bàn. “Tôi có biết chút ít về Jack Philips. Cậu ta thích giở trò này nọ để có trải nghiệm cuộc sống. Jack là một kẻ huênh hoang khoác lác nhưng sẽ không bao giờ đi trình báo với chính quyền. Làm thế chẳng khác nào ký tên vào bản khai tử của chính mình và cậu ta biết điều đó. Cậu ta là người Anh, lại là người kê dâm, và từng làm diễn viên. Tôi tin chắc đó là ba thứ các ngài thị trưởng của chúng ta ghét nhất.”

“Anh ta không có tiền, phu nhân ạ. Một người có thể làm gì khi tuyệt vọng?” Otto nói, nét mặt u ám. “Nếu họ hỏi tại sao anh ta đến đây thì ông chủ bị liên lụy mất.”

Otto lắc đầu và Cornelia hối hả chạy đến với một giỏ herenbrood, vài cọng rau diếp xoăn và một tảng phô mai vàng hình cái nêm. Nella cắt phô mai trong khi cô hầu gái lúi húi bên bếp. Tối nay sẽ không có khoai tây hay nấm, vì Cornelia thậm chí không thể nhìn vào cánh cửa tầng hầm, chứ đừng nói vào bên trong khoảng không tối om đó. Nella cố tập trung vào những âm thanh rõ mồn một phát ra từ nhà bếp tiếng xoong chảo va nhau loảng xoảng, tiếng củ hành xèo xèo trong bơ, tiếng thịt lợn muối xông khói phì phì. Giờ đây cái nhịp điệu liên tục và không đều ấy còn hay hơn bất kỳ giai điệu hội hè nào của cánh nhạc sĩ đường phố.

Cornelia đặt những lát thịt lợn muối rán trước họ, và Nella thấy mặt cô ta tái nhợt đi vì lo lắng.

“Ông chủ đã cứu tôi.” Otto nói. “Ông ấy dạy tôi mọi thứ. Và xem tôi đã trả công ông ấy như thế nào. Con Rezeki...”

“Là Jack gây ra, không phải cậu. Và chẳng có món nợ nào cần phải trả cả.” Marin nói. “Anh trai tôi mua cậu về vì anh ấy thích thế thôi.”

Cornelia thả một cái chảo đánh xoảng vào bồn và lẩm bẩm chửi rủa.

“Ông ấy đã thuê tôi, phu nhân.” Otto nói.

Marin đẩy một miếng bánh mì tới lui trong chỗ mỡ túa ra từ lát thịt lợn muối, nhưng không buồn ăn. Nella không thể dò được tâm trạng của cô ta lúc này. Dường như Marin nhất quyết không để mình bị áp đảo bởi những sự việc vừa xảy ra, và vẫn đầy vẻ khiêu khích như thường lệ.

“Gã thanh niên đó vẫn còn sống.” Marin gắt lên. “Cậu đâu có giết ai. Chuyện con Rezeki quan trọng với Johannes hơn là cậu.”

Câu nói này tựa như một cú đánh ngay vào ngực Otto. “Tôi đã gây ra nguy hiểm cho phu nhân.” Anh ta nói. “Tôi đã gây ra nguy hiểm cho mọi người.”

Marin đưa tay nắm lấy tay Otto. Ấy là một cảnh tượng lạ thường - những ngón tay của họ, đen trùi và trăng muốt. Và Cornelia không thể dứt mắt ra khỏi hình ảnh đó. Otto rời khỏi và đi lên cầu thang nhà bếp, và Marin nhìn theo anh, mặt trắng bệch, đôi mắt không còn sức sống.

“Petronella, chị cần thay quần áo.” Cô ta nói, giọng gần như một lời thầm thì.

“Tại sao? Có gì không ổn sao?”

Marin chỉ vào nàng, và khi Nella nhìn xuống, nàng thấy trên áo lót và sơ mi những vệt máu của gã thanh niên người Anh giờ đã ngả màu nâu.

Trên lầu, Nella ngồi run rẩy trong bộ đồ lót khi Cornelia cọ sạch những vết bẩn do Jack để lại. Mặc áo choàng vào cho Nella xong, cô hầu gái xin lui.

“Tôi rất lo cho Otto, phu nhân. Anh ấy không có ai để tâm sự.”

“Vậy chị đi đi.”

Nàng thấy nhẹ người khi còn lại một mình. Toàn thân ê ẩm vì căng thẳng, và cả vết hằn trên hai cánh tay nàng do cái siết tay của Jack. Nàng lấy con búp bê của mình ra khỏi căn bếp của chiếc tủ có ngăn kéo, và nắm chặt lấy nó, như thể làm vậy sẽ đẩy lùi được cơn đau. Lồng ngực buốt nhói khi nàng nắm chặt con búp bê, và trong một thoáng nàng tin không có sự khác nhau nào giữa phiên bản thu nhỏ của nàng do nhà tiểu họa làm ra và tứ chi thật của nàng. Nàng tự hỏi phải chăng mình là sản phẩm được làm ra bởi trí tưởng tượng của chính mình? Nhưng khuôn mặt nhỏ bằng hạt đậu ngước lên nhìn nàng, chẳng biểu lộ điều gì, trong khi Nella vẫn trong tâm trạng rối bời và nỗi đau buồn vẫn còn nguyên đó.

Trên giường của Nella là cái gói của nhà tiểu họa được Jack mang đến vài giờ trước. Nàng suýt nữa thì đã bỏ quên nó ở dưới tiền sảnh. Nella không chắc mình muốn mở nó ra không, và bây giờ nàng lại nhìn nó khi lòng dấy lên nỗi sợ hãi. Nhưng ngoài nàng ra làm gì còn có ai khác để mở những cái gói đó chứ? Nella không thể chịu được ý nghĩ người mở nó không phải là nàng.

Nếu nhà tiểu họa là một người thầy xa lạ nhất quyết đòi dạy nàng cho bằng được, thì Nella thấy mình là một đứa học trò bất đắc dĩ. Nàng không nắm bắt được ý nghĩa của những bài học. Nàng tha thiết chỉ một mẩu kiến thức có thể giải thích được điều nhà tiểu họa muốn ở nàng. Mở cái gói ra, nàng thấy chỉ mỗi một vật.

Một bàn cờ thỏ cáo nhỏ xíu nằm gọn trong lòng bàn tay của nàng. Các góc không được sơn đơn giản mà được khám gỗ, và có cả những quân cờ đựng trong một cái túi nhỏ xíu. Ngửi mùi nàng biết chúng là những hạt ngò rí được bổ làm đôi, sơn đen và đỏ.

Nella thả cái bàn xuống và lục túi. Lá thư dài nàng mới viết sáng nay để đặt hàng một bàn cờ thỏ cáo và người nhận là nhà tiểu họa không còn ở đó nữa. Mình vẫn nhớ là nó ở trong túi suốt mà, nàng nghĩ. Mình đã đi theo Otto đến nhà thờ, nói chuyện với Agnes, rồi chạy về nhà thấy Jack hầm hầm đi tới đi lui trong sảnh. Sau đó, mọi ý nghĩ khác đều bị xóa sạch.

Thời gian đã tan chảy; những giờ đồng hồ chẳng có ý nghĩa gì cả nếu mi không thể nắm giữ được chúng. Nella lật cái gói và một mẩu giấy rơi ra.

“NELLA: CÂY CỦ CẢI KHÔNG THỂ LỚN ĐƯỢC TRÊN MẢNH ĐẤT DÀNH CHO HOA UẤT KIM HƯƠNG.”

Chị ta dùng tên mình, Nella nghĩ, sự hài lòng mang tính cá nhân đó tan biến nhanh chóng trong sự lạ lùng của câu nói theo sau. Nàng cảm thấy ngường ngượng. Có phải nhà tiểu họa muốn ám chỉ mình là một cây củ cải? Cây củ cải và hoa tuy líp là hai sinh vật hoàn toàn khác biệt - một bên tự nhiên và đơn giản, bên kia được trang trí và sắp đặt bởi con người.

Nella bất giác đưa tay sờ lên mặt mình, như thể tuồng chữ đều tăm tắp đó sẽ biến hai má nàng thành một mảnh đất màu mỡ, một loại rau tẻ ngắt đến từ vùng nông thôn Assendelft. Nhà tiểu họa là một người thông minh, duyên dáng và đa sắc, tài năng của chị ta khiến người khác không thể bỏ qua. Có phải đó là cách chị ta cảnh báo mình hãy tránh xa ra không, Nella tự hỏi - bảo rằng có thể mình sẽ không bao giờ hiểu được chị ta?

Nella lấy con búp bê của Jack ra khỏi tủ và xé toạc áo khoác da của anh ta ra. Nhón một con dao làm cá nhỏ xíu bằng ngón trỏ và ngón cái, nàng đâm nó xuyên qua ngực con búp bê như một cây kim, đủ gần cổ họng để anh ta có thể tức thở. Con dao - một cái phi tiêu bằng bạc đi vào cơ thể mềm mại một cách dễ dàng đầy khoái trá.

Cho Jack trở về lại tủ, con búp bê giờ phản ảnh chính xác hơn tình huống thảm khốc của họ. Nella cầm phiên bản của Rezeki lên, nhớ tới cái xác bất động của con chó, lòng nàng đau nhói. Johannes lẽ ra nên đưa mày đi cùng với ông ấy, nàng nói với con chó. Biết nói với ông ấy chuyện đã xảy ra với con chó cưng của ông thế nào đây? Mình sẽ tặng ông ấy phiên bản thu nhỏ của con Rezeki làm kỷ niệm, nàng nghĩ, khi trong đầu nảy ra một ý nghĩ tội lỗi hơn. Nó sẽ nhắc cho chồng nàng nhớ Jack thực sự là con người như thế nào.

Trong lúc Nella xoa xoa đầu con chó, tay nàng đông cứng lại giữa những mảnh xương dẹt nơi cổ nó. Ở đó, trên cơ thể nhỏ xíu, là một vệt đỏ gần giống một chữ thập cộm lên. Nella đi đến cửa sổ; màu gỉ sét không thể lẫn vào đâu được. Tìm nàng bắt đầu đập dồn, cổ họng khô khốc. Nella không thể nhớ nổi cái vệt đỏ có trước hôm nay hay thế nào. Nàng đã không xem đủ kỹ.

Có lẽ chỉ là ngẫu nhiên thôi, nhà tiểu họa làm rơi một vệt sơn đỏ xuống đầu con chó khi chị ta di chuyển cây cọ? Có lẽ chị ta đã sơ ý để nó lan ra trên đường cong của hộp sọ. Nàng vẫn cầm con Rezeki trong tay, đầu nó có khớp nối, cái vệt đằng sau là một vết thương nhìn trông rất ghê. Căn phòng lạnh căm, nhưng chính cơ thể vấy bẩn của con Rezeki mới khiến Nella rét đến tận xương tủy.

Nàng cố kiểm soát suy nghĩ của mình. Hình như nhà tiểu họa không biết Otto sẽ đâm dao vào vai Jack vì con búp bê của Jack không hề có dấu vết gì. Mình phải kể chuyện này với chị ta. Vậy là những thứ này là điềm báo hay đơn giản chỉ là một suy đoán ăn may?

Mi phải đến đường Kalverstraat, nàng tự nhủ. Lần này không được rối trí đâu đấy. Và lần này, mi phải ở lì đấy cho đến khi nhà tiểu họa xuất hiện, cho dù mi phải đứng đó với gã Mặt Rỗ.

Nella đặt con chó trở lại tủ, cuộc nói chuyện giữa Cornelia và Marin về những con búp bê Gia-tô lởn vởn trong đầu nàng. Cornelia đã bảo là đâu có biết chắc được là những thứ đó sẽ không sống dậy, và ngay lúc này phiên bản thu nhỏ của con Rezeki hình như trỗi lên một sức mạnh gì đó mà Nella không thể gọi tên. Và cả ngôi nhà nữa - cái khung gỗ hình như sáng lên và lớp khảm đồi mồi trở nên sống động với những đồ đạc lộng lẫy và xa xỉ bên trong. Nella nhìn chằm chằm vào con búp bê của nàng đang cầm khư khư cái lồng chim trống trơn. Nàng lặng lẽ nhớ lại những thông điệp trước đây của nhà tiểu họa: “Mọi thứ đều có thể thay đổi. Mọi phụ nữ là kiến trúc sư cho vận mệnh của chính mình. Tôi cố hết sức để không bị chìm.”

Nhưng ai đang cố hết sức để không bị chìm, Nella tự hỏi? Và ai là kiến trúc sư - nhà tiểu họa, hay mình? Vẫn câu hỏi cũ rích chưa có lời đáp lại xuất hiện. Tại sao người phụ nữ này lại làm vậy? Là kẻ vô danh, nhà tiểu họa sống ngoài lề xã hội, không bị ràng buộc bởi những luật lệ nguyên tắc, nhưng bất kể là hoa uất kim hương hay cây củ cải, tất cả chúng ta rốt cuộc cũng phải có trách nhiệm với ai đó. Rezeki chết và Peebo biến mất, Jack tẩu thoát, và đường của Agnes đang mòn mỏi đợi ở Eastern Islands. Nella có thể cảm thấy sự hỗn loạn sắp đến gần. Và tất cả những gì nàng mong muốn là có thể kiểm soát được mọi chuyện trong chừng mực nào đó.

Nhà tiểu họa phải giúp nàng. Nhà tiểu họa biết. Mọi người trong ngôi nhà này quá sợ hãi nên không thể làm gì ngoài việc ném những con búp bê ra ngoài cửa sổ, nhưng làm thế chẳng mang lại kết quả gì. Nella đi lấy giấy và bút.

“Chào chị,

Củ cải lớn lên như thế nào dưới đất không ai nhìn thấy được, còn hoa uất kim hương nở bên trên. Uất kim hương làm đẹp cho đời, còn củ cải mang lại dưỡng chất cho cơ thể, nhưng cả hai thứ đều cần có đất. Nói chung, cả hai đều có ích, không thể nói thứ này có giá trị hơn thứ kia.”

Nella ngập ngừng. Rồi như có gì đó thôi thúc bên trong, nàng viết tiếp:

“Và những cánh hoa uất kim hương sẽ rụng, thưa chị. Chúng sẽ rụng trước khi củ cải trồi lên, bám đầy đất bẩn nhưng hân hoan.”

Nella e là nàng đã nói quá thẳng thắn, quá thô mộc. “Hãy nói cho tôi biết...” Nàng viết thêm. “Tôi nên làm gì?”

Nàng đặt bút xuống, cảm thấy hơi ngớ ngẩn khi nói về chuyện rau củ, nhưng bấn lên với ý nghĩ rằng nhà tiểu họa đã biết trước chuyện sẽ xảy ra với con chó cưng của Johannes. Trước khi thấy cái vết chữ thập màu gỉ sét trên cổ Rezeki, Nella đã xem chị ta như một người theo dõi, một người thầy, một người kể chuyện. Nhưng giờ đây nàng thấy chị ta giống một nhà tiên tri hơn. Chị ta còn biết điều gì khác nữa? Chị ta có thể ngăn điều gì khác xảy ra nữa? Hay tệ hơn - điều gì chị ta quả quyết là phải xảy ra?

Sáng hôm sau, mới tờ mờ Nella đã bò ra khỏi giường, với lá thư thứ tư gửi cho nhà tiểu họa trong túi áo khoác đi đường. Mình sẽ giữ kỹ lá thư này, nàng nghĩ, cho đến khi trao nó tận tay chị ta. Nàng khá e sợ những gì mình có thể khám phá ra trên đường Kalverstraat khi rốt cuộc cũng đối mặt với người phụ nữ không chỉ nhìn sâu vào thế giới của nàng, mà dường như còn xây dựng nên nó nữa.

Một tay cầm nến, nàng len lén rút then cửa trước. Mở cửa, khoan khoái trước ánh hừng đông vừa ló dạng trên bầu trời xa tít, nàng nghe một tiếng lanh canh vang lên từ tít bên trong nhà. Người Nella đông cứng; tiếng lanh canh tiếp tục. Nhìn xuống dòng kênh và lại nhìn về phía nhà bếp, Nella cảm thấy do dự. Lúc nào cũng vậy, nàng nghĩ, cứ chực đến lúc mình định đi gặp nhà tiểu họa, là ngôi nhà này tìm cách kéo mình lại cho được.

Tiếng lanh canh khiến nàng không cưỡng lại được bản tính tò mò. Nàng không thể phớt lờ được. Lâu nay mình vẫn nghe những tiếng thì thào và tiếng ồn này rồi, nàng nghĩ, đóng cửa, rón rén xuống cầu thang, đi qua nhà bếp trưng bày về phía nơi phát ra tiếng ồn. Những chiếc đĩa gốm Hà Lan và đồ sứ sáng lên trong chiếc tủ kính như những con mắt mở to khi nàng cầm nến đi qua.

Nàng dừng lại, ngửi ngửi trong không khí. Mùi sắt, đất ẩm; một tiếng thở nặng nhọc. Ngay lập tức, nàng nghĩ đến con Rezeki. Nó sống dậy ư. Nhà tiểu họa đang ở trong nhà, chị ta đã giúp Rezeki hồi sinh. Chầm chậm, Nella đi xuống hành lang hẹp ngăn cách bếp trưng bày và bếp chính, về phía cánh cửa nhỏ ở cuối hành lang, bên trong cất giữ rượu và dưa muối. Cái mùi đó xộc vào khứu giác khiến nàng mắc nghẹn nơi cuống họng. Đó là mùi máu, không thể nhầm lẫn được nữa. Hơi thở giờ nghe rõ mồn một.

Nella dừng lại, cầm nắm cửa. Một niềm tin như cơn ác mộng rằng Rezeki đang ở đằng sau cánh cửa, rằng với bốn cái chân dài nó đã tung ra được khỏi cái bao và giờ đang cào cửa đòi ra. Nella nuốt khan và đẩy cửa tầng hầm, sợ đến thắt tim.

Marin đang đứng đó, tay áo xắn cao, một chiếc đèn xách tay hắt ra ánh sáng tù mù trên chiếc bàn đằng sau cô ta. Bên cạnh chiếc đèn là một chồng khăn xô trắng, có vẻ như cô ta đang lau chùi máu.

“Cô đang làm gì thế?” Nella hỏi, toàn thân nhẹ nhõm cho dù trong lòng nàng đang hoang mang ghê gớm trước cảnh tượng lạ lùng không ngờ này. “Cô làm cái quái quỷ gì thế?”

“Ra ngoài!” Marin rít lên. “Chị có nghe tôi nói không hả? Ra ngoài!”

Nella lùi lại, sửng sốt trước giọng nói dữ tợn của Marin, mặt cô ta lúc này đầy thịnh nộ, trông thật đáng sợ với một vệt máu trên má. Đóng sầm cửa tầng hầm, nàng lập cập chạy lên cầu thang nhà bếp vào tiền sảnh. Trong đầu quay cuồng cái vệt đỏ của con Rezeki xen lẫn những mường tượng về mấy tấm khăn xô đỏ thẫm của Marin, Nella loạng choạng đi ra cửa trước và bước xuống những bậc tam cấp đi vào ánh bình minh.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.