Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đứa Bé

❊ ❊ ❊

Từ Stadhuis, nàng đi nhanh theo hướng đến đường Kalverstraat, nhưng tiếng bước chân chạy và tiếng gọi của Cornelia khiến nàng dừng phắt lại.

“Phu nhân! Phu nhân!”

“Cornelia? Tôi đã tìm được Meermans...”

“Phu nhân có nói cho ông ta biết về phu nhân Marin không?” Cornelia lấm lét nhìn tới nhìn lui con đường. Trông cô ta xanh xao dưới khí trời ảm đạm, hai tay nắm chặt vào nhau như thể đang cầm một bó hoa vô hình.

“Chưa.” Đột nhiên Nella cảm thấy kiệt sức. “Tôi đã trao đổi với ông ta. Những đồng gun-đơn cho một mạng sống.”

Mặt Cornelia xị xuống. “Nhưng phu nhân có thuyết phục ông ta thôi làm chứng không?”

“Tôi đưa ông ta một ngàn gun-đơn - bước khởi đầu đầy hứa hẹn cho chỗ đường quý giá của ông ta. Tôi không thể dám chắc số tiền đó có thay đổi được gì không, Cornelia. Tôi đã cố. Ông ta đã làm gì đó với nhà tiểu họa rồi. Ông ta đã đưa các thị trưởng đến đó. Tôi không biết liệu chị ta...”

“Phu nhân cần về nhà.”

“Nhưng...”

“Về liền bây giờ di. Tim phu nhân Marin bị sao ấy.”

“Sờ thử mà xem...” Marin nói, lặc lè ra khỏi bóng tối ngay khi hai cô gái về đến nhà và đóng cửa lại. “Tim tôi đập nhanh lắm.”

Nella đặt tay lên cổ Marin và cảm thấy mạch dồn dập. Marin thờ dốc, với tay về phía nàng.

“Sao thế?”

“Đau...” Cô ta thở khò khè. “Đau đến xé da thịt ấy.”

“Đau?” Comelia nói, thất kinh. “Phu nhân nói chưa đau mà.”

Marin rên lên. Trên váy cô ta, chất lỏng ướt sũng lớp len sẫm màu chảy về phía gấu váy làm thành một vòng tròn loang rộng.

“Lên lầu đi!” Nella nói, cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng tim nàng cũng đập thình thịch. “Vào phòng tôi ấy... gần nhà bếp hơn để còn lấy nước.”

“Đến lúc rồi phải không?” Marin hỏi, giọng hoảng sợ.

“Chắc vậy. Ta phải đi mời bà đỡ.”

“Không được!”

“Ta có thể mua sự im lặng của bà ấy.”

“Bằng thứ gì hả Petronella? Chị không phải là người duy nhất nhìn vào ngăn đựng tiền của Johannes.”

“Thôi nào, Marin. Ta có đủ tiền để trả cho bà ấy! Bình tĩnh đi.”

“Tôi không muốn bất kỳ ai ở đây ngoài chị và Cornelia.” Marin nắm lấy tay Nella, như thể bám vào đó sẽ giúp mọi chuyện yên ổn vậy. “Phụ nữ sinh đẻ là chuyện bình thường, Petronella. Không ai đảm đương việc đó thay mình cả.”

“Để tôi đi lấy nước ấm.” Cornelia nói, chạy nhanh xuống nhà bếp chính. Nella để ý thấy cuốn sách của Blankaart để mở trên một chiếc ghế.

“Chị biết phải làm gì đúng không, Petronella?”

“Tôi sẽ cố!”

Nella lên bốn khi Carel ra đời, lên chín khi Arabella được lôi ra khỏi bụng mẹ. Nàng nhớ tiếng la hét, tiếng thở dốc, tiếng rống như một con bò cái vang khắp nhà. Những tấm khăn trải giường thấm máu, chồng thành đống trong vườn để đốt sau đó. Ánh sáng yếu ớt trên khuôn mặt lạnh và ẩm ướt của mẹ nàng, vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt cha. Đương nhiên còn có những đứa em khác nữa, những đứa chết non. Lúc đó nàng đã đủ lớn để biết. Nella nhắm mắt, cố nhớ những gì các bà đỡ đã làm, cố quên những thi hài bé xíu.

“Tốt rồi...” Marin nói, nhưng mặt cô ta tái nhợt.

“Khi cơn đau trở nên dữ dội...” Nella nói. “Mẹ tôi cứ đi tới đi lui.”

Suốt hai giờ đồng hồ, Marin đi tới đi lui trên lầu, rên lên khi những cơn co thắt xuất hiện từ bên trong. Nella đến bên cửa sổ, nghĩ về Johannes trên tấm đệm rơm, về Jack, chật vật diễn trọn vai nguyên đơn, về Meermans với tính tự phụ và những đồng gun-đơn ướt tả tơi vì nước mưa, về Agnes trông đợi thư từ Kalverstraat. Giờ nhà tiểu họa ở đâu? Qua khóe mắt, Nella trông thấy chiếc tủ có ngăn kéo sống động đằng sau tấm rèm màu vàng, đầy những con búp bê bất động. “Tủ ngăn kéo của phu nhân sẽ không bao giờ hoàn thiện được đâu.”

Bên ngoài, mưa mỗi lúc một dữ dội; mưa tháng Giêng, lạnh và triền miên. Một mùi thối gắt đột nhiên lấp đầy ứ căn phòng và Nella quay lại nhìn thấy nét khiếp đảm trên gương mặt của Marin, nhìn chằm chằm vào một đống phân màu đỏ nóng ngay dưới chân mình.

“Ôi Chúa ơi!” Marin nói, lấy tay che mặt. Nella dìu cô lại giường. “Cơ thể tôi không còn của tôi nữa. Tôi...”

“Đừng nghĩ gì về điều đó nữa. Đây là dấu hiệu tốt.”

“Nhưng chuyện gì đang xảy ra? Tôi đang bị tách ra làm đôi. Sẽ không còn gì là tôi khi đứa bé ra đời.”

Nella dọn chỗ phân, cho chiếc khăn bẩn vào một cái xô rồi đậy nắp lại. Khi nàng quay lại, Marin đang nằm cong người như con tôm. “Tôi không bao giờ hình dung nổi nó lại như thế này.” Cô ta nói, vùi mặt vào gối.

“Ừ!” Nella nói, đưa cô ta chiếc khăn ẩm sạch. “Làm sao mà hình dung nổi.”

Marin vò nát bông hoa oải hương trong tay, hít sâu. “Tôi mệt quá!” Cô ta nói. “Mệt đến tận xương tủy.”

“Sẽ ổn thôi...” Nella nói, nhưng nàng biết đấy chỉ là lời nói. Ra tiền sảnh, nàng hít không khí mát dịu, nhẹ người khi thoát khỏi bầu không khí nặng nề đặc quánh trong phòng ngủ cùng sự thấp thỏm âu lo.

Cornelia đi lên, nắm lấy tay Nella mỉm cười. “Thật là một ân sủng, phu nhân!” Cô ta nói.”Vì phu nhân đã đến đây.”

Khi màn đêm buông xuống và mưa vẫn tiếp tục rơi, khoảng cách giữa các cơn co thắt rút ngắn lại. Marin quằn quại trong những cơn đau mỗi lúc một dày thêm. Cô ta nói có cảm tưởng như cơn đau cuộn lên từ sâu bên trong. Tôi là một đám mây đầy máu, cô ta thều thào - một vết bầm khổng lồ, da tôi liên tục bị bục vỡ. Để cô ta thoải mái hơn, họ đã giúp cởi bỏ những chiếc váy bên ngoài và cô ta chỉ mặc độc một chiếc áo vải và váy lót. Marin là một chiếc bình đựng cơn đau và cô ta cũng chính là cơn đau. Không còn gì giống với Marin của thường ngày nữa. Khi Cornelia và Nella thấm mồ hôi trán cho Marin và bôi dầu lên hai bên thái dương để giữ cho cô ta bình tĩnh, Nella nghĩ về Marin như một ngọn núi, khổng lồ và hình mỏ neo, không thể di chuyển. Đứa bé bên trong cô ta là một người du hành đang mải miết đi, chuyển động trong khi bản thân Marin bất động. Mỗi bước đi, mỗi cú thúc lên thành bụng, mỗi cú đá mang đến cho nó thêm nhiều sức mạnh hơn.

Marin hét lên. Tóc dính bết vào trán, nét mặt bình thường trơn láng giờ đỏ bừng lên và sưng húp. Nghiêng người ra khỏi giường, cô ta nôn lên sàn.

“Ta nên nhờ ai đó giúp thôi!” Nella thì thào. “Nhìn cô ấy mà xem. Cô ấy sẽ không biết đâu.”

Cornelia cắn môi, nhìn khuôn mặt đau đớn ướt đẫm mồ hôi của Marin. “Cô ấy biết đấy.” Cô ta thì thào, ánh mắt sợ sệt. “Không được đâu. Phu nhân Marin không muốn ai khác biết chuyện này.” Cô ta ném một chiếc khăn lên chỗ nôn của Marin, nhìn nó bị thấm ướt. “Mà biết nhờ ai bây giờ?”

“Trên cuốn “Danh bạ của Smit” chắc phải có ai đó. Mình đâu biết phải làm gì.” Nella rít lên. “Cô ấy phải nôn như thế sao?”

“Nó đâu rồi?” Marin thều thào, quệt miệng lên gối. Nella đưa cho cô ta một chiếc khăn ẩm để thấm mồ hôi.

“Ta sẽ phải kiểm tra bên dưới váy lót của cô ấy thôi.” Nàng lẩm bẩm, đi đến chỗ Cornelia.

Cornelia mặt trắng bệch đi. “Phu nhân sẽ chặt đầu tôi nếu tôi làm vậy. Phu nhân thậm chí còn không để tôi nhìn vào tấm lưng trần của phu nhân nửa kia.”

“Phải làm thôi. Tôi đâu có biết đau thế này là bình thường hay không.”

“Vậy phu nhân làm đi.” Comelia nói. “Tôi không dám.”

Mắt Marin chấp chới và cô ta bắt đầu rống lên. Tiếng rống to hơn, thoát ra khỏi cổ họng cô ta như một tiếng tù và. Khi cô ta rống thêm một tiếng đinh tai nữa, Nella không chần chừ vội quỳ xuống, nhấc gấu váy Marin lên. Gần như không thể nghĩ được gì khi nhìn vào giữa hai chân Marin. Một hành động báng bổ.

Nella chui đầu bên dưới gấu váy bốc mùi của Marin và nhìn chằm chằm vào thứ nàng có thể nhìn. Ấy là điều phi thường nhất nàng từng nhìn thấy. Không phải cá hay gà vịt, chẳng phải thiên thần hay con người phàm tục, mà lạ lùng thay là tập hợp của tất cả những thứ đó. Trông như một thứ gì đó đến từ một miền đất khác. Một vật nhỏ xíu đã nở bung ra, một cái miệng to bị chặn lại bởi một cái đầu em bé.

Nella trông thấy đỉnh đầu nhỏ xíu, nôn ọe dưới sức nóng của những tấm khăn, và ngẩng đầu lên. “Tôi thấy nó rồi!” Nàng nói, mừng rỡ.

“Thấy rồi sao?” Marin hỏi giọng yếu ớt.

“Giờ cô phải rặn nhé!” Nella nói. “Khi đỉnh đầu của đứa bé ló ra rồi thì phải rặn.”

“Tôi mệt quá. Nó phải tự ra đi chứ.”

Nella lại rúc đầu xuống bên dưới gấu váy và quờ tay chạm vào đứa bé. “Mũi nó chưa ra ngoài, Marin. Nó ngạt thở mất.”

“Rặn đi, phu nhân, phu nhân phải rặn đi...” Cornelia kêu lên.

Marin rống lên và Nella đặt một cái que giữa hai hàm răng cô ta.

“Giờ rặn tiếp đi nào!” Nàng nói.

Cắn chặt cái que gỗ, Marin bắt đầu rặn, kêu ì ì trong họng. Rồi cô ta nhổ cái que đi. “Thằng bé xé toạc tôi ra.” Cô ta thở dốc. “Tôi có thể cảm thấy.”

Nella tốc chiếc váy lót lên và Comelia lấy tay che mắt.

“Cô không có bị xé toạc.” Nàng nói, nhưng nàng thấy máu ra nhiều hơn và không nói ra điều đó. “Nó đang ra...” Nàng nói lớn. “Cứ tiếp tục rặn nhé, Marin, tiếp tục rặn nào.”

Cornelia đứng bên cửa sổ và bắt đầu lầm rầm cầu nguyện trong cơn bồn chồn: “Lạy Cha chúng con ở trên trời...” Nhưng Marin bắt đầu tru tréo, một chuỗi rên la róng riết không dứt đầy đau đớn.

Đó là một âm thanh xé da thịt - nhưng không hề cảnh báo. Bất thình lình toàn bộ cái đầu của đứa bé trồi ra. Mặt úp, mũi gí xuống giường, mái tóc đen ướt đẫm.

“Đầu ra rồi! Rặn đi, Marin, rặn đi!”

Marin hét lên, buốt cả tai. Nhiều máu nữa chảy ra, nóng hổi ướt đẫm giường. Nella cảm thấy buồn nôn, không chắc liệu bấy nhiêu máu đó có nhiều hay không. Marin gần như kéo lấy tay Cornelia tìm thêm sức mạnh rặn đứa bé ra. Đầu nó xoay một phần tư vòng tròn, và Nella quan sát trong sự kinh ngạc khi sinh vật nhỏ xíu đó có vẻ như đang cố vặn mình thoát ra.

Một bên vai xuất hiện, và Marin lại rống lên. Đứa bé xoay đầu, ngửa mặt lên khỏi giường. “Rặn đi, phu nhân, rặn đi...” Cornelia hối thúc.

Marin rặn mạnh hơn, mặc kệ cơn đau, không để ý đến nó nữa, chấp nhận nó như chính con người mình. Rồi cô ta dừng lại, kiệt sức, không thể nhúc nhích, há miệng đớp không khí. “Tôi không thể...” Cô ta nói. “Tim tôi...”

Cornelia ân cần đặt tay lên ngực Marin. “Nó đập như một con chim đang nhảy ấy, phu nhân.” Cô hầu nói. “Dồn dập, liên hồi.”

Căn phòng trở nên yên ắng. Nella vẫn quỳ, Cornelia ngồi bên gối, Marin căng người ra như một ngôi sao với hai chân dang ra. Lò sưởi đã sắp tàn, những thanh củi cuối cùng cần được nhóm lại. Bên ngoài, chỉ có tiếng mưa rơi. Dhana cào cào cửa, muốn được vào.

Những người phụ nữ chờ đợi. Bên vai còn lại của đứa bé, nhỏ như vai búp bê, đã lộ ra. Marin bắt đầu thở hổn hển trở lại. Và khi Nella đưa tay đỡ lấy vai đứa bé, cái đầu bằng tách trà của nó, cả người nó chuồi ra, vào đôi tay chưa hết ngỡ ngàng của nàng cùng với lượng máu cuối cùng tuôn phọt ra. Những ngón tay nàng ướt sũng. Nella cảm thấy được sức nặng của nó, hai mắt nhắm nghiền như một bậc hiền triết, tay chân ướt át và xanh lét, nằm gọn trong lòng bàn tay run rẩy của nàng. Nàng kiểm tra. Người mang đến cho Marin sự đau đớn là một bé gái.

“Marin!” Nàng nói, giơ đứa bé lên. “Marin, nhìn này!”

Cornelia hét lên mừng rỡ. “Một bé gái!” Cô hầu reo lên. “Một bé gái nhỏ xíu!” Sợi dây rốn óng ánh như kim loại và chắc khỏe, và nó ngoằn ngoèo dẫn vào bên trong Marin.

“Lấy dao đi!” Nella bảo Comelia. “Ta cần cắt dây rốn.”

Cornelia vội chạy đi. Marin đang thở nặng nhọc, cố chống khuỷu tay ngồi dậy. Cô ta ngã xuống giường trở lại, thều thào giọng đứt quãng. “Con gái của mẹ... Nó còn sống chứ?”

Nella nhìn đứa bé, được bọc trong lớp chất nhờn đang bắt đầu khô và những dấu tay dính máu của bác gái. Tóc con bé đen và rối bù, mắt vẫn còn nhắm, như thể giờ chưa phải là lúc để cho thế gian này biết đến mình.

“Nó không khóc hay kêu la gì hết.” Marin nói. “Tại sao nó không khóc hay kêu la gì?”

Nella với tay lấy một miếng vải thấm nước ẩm từ xô nước và bắt đầu lau hai cánh tay mềm oặt của đứa bé, chân và ngực nó. “Chị có biết chị đang làm gì không?” Marin hỏi.

“Biết!” Nella đáp bừa. “Dậy đi, bé con!” Nàng nghĩ. “Dậy nào...”

Cornelia trở lại với một cây kéo. Đứa bé vẫn im lặng, và căn phòng cũng chìm trong sự im lặng chết người, ai nấy đều cầu nguyện và chờ đợi một âm thanh nhỏ của sự sống cất lên.

Nella trao cho Cornelia đứa bé và cố cắt dây rốn, nhưng hình như nó còn chắc hơn cả gỗ sồi. Nàng phải cưa đi cưa lại, và máu phun ra khắp tấm trải giường, lên cả sàn nhà. Con Dhana, lúc này đã lẻn được vào phòng, nhảy loi choi, như hỏng ăn.

Có lẽ nhờ con chó xuất hiện, có lẽ nhờ dây rốn cuối cùng cũng được cắt lìa, đứa bé bắt đầu khóc oa oa.

“Tạ ơn Chúa!” Cornelia bật khóc.

Marin hít một hơi thật sâu khó nhọc rồi khóc nức lên. Trong khi Nella ôm đứa bé bằng hai tay, Cornelia cột một dải ruy băng xanh sậm lên chỗ dây rốn bị cắt nơi bụng. Mẩu rốn sót lại đung đưa trên bụng đứa bé, cô gái nhỏ cuối cùng đã chiến thắng.

Nella lau sạch đứa bé bằng một mảnh vải ướt, quan sát trong sự thích thú khi máu bắt đầu được bơm đi khắp các mao mạch trên người nó. Cornelia, nãy giờ vẫn đứng sát bên cạnh, chồm người về phía trước. “Phu nhân không thấy sao?” Cô hầu thì thào.

“Thấy gì?” Nella hỏi.

“Nhìn đi...” Cornelia nói, chỉ vào đứa bé. “Nhìn đi.”

“Thea...” Marin lên tiếng, khiến cả hai giật nảy mình. Giọng cô ta vẫn còn yếu và nặng nhọc. “Tên con bé là Thea.” Cô ta cựa quậy bồn chồn trên giường. Đầu kia của dây rốn vẫn còn bên trong cô ta, rỉ máu. Cô ta cố chống tay ngồi dậy, nhưng quá kiệt sức.

“Thea...” Cornelia lặp lại, nhìn chằm chằm vào đứa bé khi Nella đặt nó lên ngực Marin. Đứa bé di chuyển theo nhịp thở không đều của mẹ nó. Marin run run sờ lên lưng con, cảm thấy cái mông nhỏ xíu, chỗ hõm nơi sống lưng. Nước mắt bắt đầu ứa ra và cô ta chùi đi trong khi Cornelia dỗ dành, vuốt ve trán cô ta. Cô ta ôm lấy đứa bé, lúc này dụi đầu vào cổ mẹ. Nét mặt Marin trông lạ lùng, hạnh phúc và đau khổ xen lẫn.

“Nella à?” Cô ta nói.

“Gì thế?”

“Cảm ơn chị! Cảm ơn hai người...”

Họ nhìn nhau khi Cornelia thu gom những tấm vải thấm đầy máu. Hơi thở của Marin hơi rời rạc, một âm thanh khiến người ta rùng mình nổi gai ốc. Nàng quay về phía cửa sổ, nhìn vào khoảng không đen ngòm ngoài kênh. Mưa rốt cuộc cũng đã tạnh, Bên trên những mái nhà san sát nhau, những chiếc chong chóng chỉ hướng gió và những đầu hồi, mảnh trăng lưỡi liềm treo trên bầu trời lác đác sao.

Quay sang tấm rèm nhung được kéo kín của chiếc tủ có ngăn kéo, Nella chợt nghĩ Johannes đã bỏ sót điều gì đó khi ông đặt làm cái tủ này. Vì đâu là phòng của Marin - căn phòng bé tí đầy những hạt đậu, bàn đồ, những vỏ sò, và mẫu vật ấy? Có hai nhà bếp, phòng làm việc, phòng khách, những phòng ngủ, thậm chí cái gác xếp. Có lẽ ông muốn bảo vệ em gái mình, hoặc có khi ông không bao giờ nghĩ đến việc cho xây nó. Nhà tiểu họa cũng không nhắc gì đến cái không gian nhỏ bé ấy của Marin. Căn phòng bí mật của cô ta đã thoát được ánh mắt dòm ngó của chị ta.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.