Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
16 ◄○►

❊ ❊ ❊

Một chiếc Bentley Arnage màu bạc, đuôi xe dán cờ Anh đang rời khỏi mái che màu xanh lá khi Berger chống cái gậy vẫn cất trong cốp xe Merc và khập khiễng đi trên phố 77.

“Liệu chiếc Bentley này có thuộc về một gã quý tộc nào đó không nhỉ?” Gã nghĩ. “Dòng họ Windsor[1] tới từ điện Buckingham chăng? Dĩ nhiên là không rồi. Nó thuộc sở hữu của Jonathan Brickman ở căn hộ 7A, gã WASP[2] hâm mộ dân Do Thái nhất kể từ thời Ralph “Lifshitz” Lauren[3].”

Berger chỉ đùa thôi. Thực ra gã thích Brickman. Gã đã có mặt trong hội đồng xem xét việc mua nhà trong khu chung cư cao cấp này của tay thương gia kia. Jonathan có được sự tín nhiệm từ ba nơi danh giá. Princeton, Havard và Goldman Sachs. Tài chính của ông ta cũng thật đáng nể, ngay cả đối với vùng thượng lưu.

Jonathan cũng khá vui tính. Thân thiện, tử tế, có tài ăn nói, đẹp trai và bảnh bao trong bộ vét kẻ sọc của Savile Row. Điều duy nhất mà quý ông giàu có này chưa làm là bố cáo trên tờ Times về lễ cưới của cô con gái mới trưởng thành, và sau đó có thể nhắm mắt lên thiên đường, hoặc tới Greenwich cũng chưa biết chừng.

Thậm chí Berger còn thích cái ước mơ Ralph Lauren của Brickman. Sao lại không thích cái thế giới quý tộc được lí tưởng hóa như trong truyện Đại gia Gasby của Ralph Lauren, một nơi đầy ắp những ngôi nhà, quần áo, đồ nội thất và con người đẹp đẽ chứ? Brickman đang cố trở nên xuất sắc hơn, hạnh phúc hơn, tốt đẹp hơn. Nói tóm lại là hơn. Sống ở đời còn mong gì hơn thế?

Khi Berger bước vào gian sảnh lát gỗ thích mắt chim, gã thấy người gác cửa ngày chủ nhật đang tay xách nách mang mấy cái túi da thuộc của hãng Coat giùm Brickman. Tên hắn là Tony. Hoặc chí ít đó là điều hắn nói. Gã đoán tên thật của hắn có thể là Artan hay Besnik hoặc Zug bởi hắn nói thứ tiếng Anh lơ lớ âm điệu Croatia.

“Chào mừng đến với New York,” Berger nghĩ mà buồn cười, “New York, nơi người Albani muốn thành người Italia, người Do Thái muốn thành dân Tin Lành và viên thị trưởng muốn làm hoàng đế mãn kiếp.”

— Vâng, thưa ngài Berger, xin mời, - Tony nói. - Xin ngài chờ một giây, tôi sẽ bấm thang máy giùm ngài.

Hắn nói thật đấy. Vài cư dân hợm hĩnh của tòa nhà này coi việc phải giơ một ngón tay lên - theo nghĩa đen - là một cử chỉ thô kệch.

— Tôi bấm rồi, Tony, - Berger nói và gã thật sự đã tự bấm nút gọi thang máy. - Anh cứ coi đó là món quà Giáng sinh sớm đi.

Lên đến tầng thượng, chiếc thang máy bọc gỗ gụ mở vào một hành lang trần màu cà phê cao vút. Cánh cửa đơn ở cuối hành lang dẫn vào căn hộ penthouse[4] của Berger.

Nhiều năm về trước, Brickman đã từng ra một cái giá rất cao để mua lại căn hộ này. Nhưng có những thứ, chẳng hạn như bảy ngàn foot vuông nhìn xuống công viên Trung tâm này, thì ngay cả tỉ phú cũng đừng hòng mua được.

Như thường lệ, mỗi khi vào trong căn hộ, Berger đều tôn kính dừng lại trước hai món đồ ở sảnh. Ở bên trái, trên cái giá cẩm thạch lắp chìm vào tường là một chiếc bình gốm Vienna sẫm màu, một mẫu gần như hoàn hảo của phong cách sứ thời Louis XV. Bên phải là bức tranh tuyệt đẹp Giỏ bánh mì của Salvador Dali, kiệt tác mà người họa sĩ này đã vẽ ngay trước khi bị đuổi khỏi học viện De San Fernando Madrid vì đã nói thẳng với khoa rằng họ không đủ năng lực để đánh giá ông.

Đứng trước hai thứ đó, Berger cảm thấy vẻ đẹp và sự tôn nghiêm của ngôi nhà xức lên người gã như một loại dầu thơm. Ai thích gọi đây là một căn hộ cũ kĩ tối tăm phải sửa chữa thì tùy. Nhưng gã sẽ không động chạm đến một thứ gì. Lớp gỗ mỏng bọc ngoài hành lang bụi bặm khiến gã cảm thấy như đang sống trong bức tranh của một danh họa thời xưa.

Căn nhà này được xây dựng từ thời còn các nhà quý tộc thật sự, những con người được kính trọng bởi địa vị xã hội, sự giàu có, niềm dam mê và tài năng. Một sự thúc giục đi lên. Ở đây có ma. Bóng ma của những người đàn ông và đàn bà. Của những hoài bão lớn lao. Gã cảm nhận họ đang chào đón hắn về nhà.

Gã quyết định tắm một cái. “Và tắm có nghĩa là,” gã nghĩ, “được bước vào căn phòng ưa thích nhất của mình.” Bên trong căn phòng có mái vòm rộng bốn trăm foot vuông lát đá cẩm thạch có một hồ bơi nhỏ xây chìm. Bên cạnh đó có một lò sưởi lớn trang trí công phu có thể nướng được cả một con bò mộng trên xiên sắt. Phía bên trái là cánh cửa kiểu Pháp dẫn ra ban công cao nhất chung cư.

Berger đặc biệt thích ở trong phòng này vào mùa đông. Vào những ngày tuyệt vời, gã sẽ mở cửa và đốt cho lò sưởi cháy phừng phừng, còn gã, gã sẽ nằm trong bồn tắm dưới lớp bọt, nhìn ra những ngọn đèn bên ngoài.

Gã mở cửa trước khi cởi quần áo và chậm rãi thả mình vào bồn nước ấm. Gã nằm bồng bềnh trong làn nước, vừa nghỉ ngơi thư giãn vừa ngắm nhìn ánh đèn thành phố đan xen sắc vàng sắc trắng ở bên kia đại dương của những hàng cây đen thẫm.

Ngày mai gã sẽ “lên một tầm cao mới” - theo cách nói của mấy đầu bếp hợm mình trên kênh truyền hình Food Network. Chủ nhật này chẳng là gì so với cái mọi người sẽ chứng kiến khi thức dậy sáng mai.

Ngày mai sẽ là địa ngục.

❀ ❀ ❀

[1] Hoàng gia Anh.

[2] Dân Tin Lành gốc Anglo-Saxon.

[3] Sinh năm 1939 tại New York, là một nhà thiết kế và kinh doanh, nỗi tiếng với bộ sưu tập xe hơi quý hiếm.

[4] Căn hộ ở tầng cao nhất của tòa nhà, thường rất xa hoa.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.