Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18.

❊ ❊ ❊

Vào mười rưỡi tối khi Jack rời Shrivemoor, trời vẫn còn oi. Anh không bật radio mà lái xe trong yên lặng, thầm hứa khi về tới nhà sẽ tắm bồn và cho bản thân một ly whisky mạch nha đầy ự. Giữa những lo lắng trường trực - sự mệt mỏi, đèn giao thông, cú đèn pha chói mắt trên đoạn South Circular -anh nhận thức được sự xuất hiện của một cư dân mới trong tâm trí anh, như một bức tranh nguệch ngoạc dưới đáy một lòng hồ xáo động, những chi tiết đầu tiên trong một bức chân dung, bức chân dung thực sự của Điểu Nhân.

Một kẻ ái tử thi. Sao họ có thể bỏ lỡ chi tiết đó?

Anh rẽ trái tại Honor Oak ngay đối diện Peckham Rye, những tấm bia mộ màu trắng ma quái ở nghĩa trang Nunhead dập dềnh sau những tán cây. Hành trình phạm tội đẫm máu của Điểu Nhân dần sáng tỏ trong đầu anh. Một người đàn ông - cao? thấp? - ngồi chồm hỗm như quỷ Incubus[1], hay một con quạ đen chuyên ăn xác thối, mắt hấp háy đầy phấn khích, hai tay quờ quạng trên một xác chết. Người chết và người chưa chết. Một sự kết hợp tội lỗi.

Và những nghi vấn chưa được giải đáp lại tiếp tục vang vọng: một con chim còn sống được khâu vào trong lồng ngực nạn nhân rất lâu sau khi tử vong. Vì sao? Và vì sao mình không tài nào quên được hình ảnh đó? Rồi những vết cắt lạ lùng, theo một trật tự nhất định quanh đầu nạn nhân - ngoại trừ Kayleigh, tiềm thức của anh nhắc lại. Tại sao Kayleigh lại không có? Và Điểu Nhân đã dùng phương thức gì để khiến các nạn nhân nằm yên cho hắn tiêm? Vấn đề này đem lại một cảm giác bứt rứt kỳ lạ. Nó ám chỉ khả năng điều khiển tâm trí; hay tệ hơn nữa là một loại độc tố mà pháp y không thể phát hiện ra.

Anh đỗ xe dưới gốc cây tiêu huyền nứt nẻ của hàng xóm, mệt mỏi chui ra, đầu đau như búa bổ. Anh chỉ có một mong muốn duy nhất là được yên tĩnh. Anh vắt áo vét lên vai. Bồn tắm và một ly rượu Glenmorangie.

Nhưng có vật gì đó nhợt nhạt bất thường đang đợi anh trên bậc cầu thang, trong bóng tối.

Anh dừng lại, tay tì lên cổng, chờ cho hai mắt quen dần với bóng đêm. Và khi nhận ra thứ đang lấp lánh nhẹ nhàng dưới ánh sáng nhập nhoạng, anh biết ngay rằng đó là tác phẩm của Penderecki.

Hai con búp bê, trần truồng, có màu như những em bé đã lìa đời, tay chân bằng nhựa được buộc lại với nhau, mặt con búp bê này úp vào háng con búp bê kia và ngược lại. Trên bậc thang đằng trước chúng có trải một mẩu tin nhắn viết trên tờ biên lai màu hồng của cửa hàng cá độ Ladbroke:

reng chuông tao cũng chính là reng chuông nguyện hồn mày

Jack cởi khuy ở tay áo sơ mi, kéo tay áo xuống trùm cả bàn tay rồi thận trọng lật hai con búp bê lại. Búp bê gái, tóc nylon màu vàng, nằm ngửa, đôi mắt trống rỗng nhìn lên trời, hai cánh tay vung lên như chực bắt lấy một trái bóng chuyền. Là Barbie hoặc Sindy. Ngực trơn nhẵn, eo chỉ nhỏ bằng chiều rộng ngón tay và ở phần nhựa lõm vào giữa hai đùi là một hình vẽ âm hộ tục tĩu bằng mực đỏ, được phóng đại như bị sưng do nhiễm trùng.

Đúng là phong cách của Penderecki.

Anh chọc tay vào con búp bê thứ hai và lật sấp nó lại. Búp bê Action Man, hay GI Joe, với cùng một cái nhìn trống rỗng, hai bàn tay cứng đờ trong tư thế van xin, cơ quan sinh dục bị vẽ bậy. Ở thắt lưng có in dòng chữ HASBRO.

Jack nhận ra nó. Đây chính là một món đồ chơi của Ewan trước đây.

Anh vẫn nhớ như in sự mất tích đầy bí ẩn của nó. Một buổi chiều đầy nắng đầu thập niên bảy mươi. Trước bữa trưa, con búp bê còn nằm úp mặt trên bãi cỏ sau vườn, bị đám đồ chơi lựu đạn và bi đông nước nặng như chì đè lên trên. Sau bữa ăn thì mất tích. Không để lại dấu vết nào. “Ewan à,” mẹ họ cũng sững sờ chẳng kém, ngước nhìn lên trời với vẻ nghi hoặc, “có lẽ là bị con quạ nào tha đi mất rồi con ạ.” Ngày hôm sau, bà mua con búp bê Action Man đời mới nhất tại cửa hàng Woolworth ở Lewisham. “Ewan, nhìn tay con búp bê này mà xem. Chúng có thể nắm được đồ vật. Không phải còn tốt hơn sao?”

Mấy trò tra tấn lặng lẽ này của Penderecki không hề mới mẻ. Jack nhặt hai con búp bê lên, tìm chìa khóa và mệt mỏi cắm vào ổ trên cửa trước.

Đèn trong bếp vẫn sáng và anh có thể nhìn thấy một chồng áo sơ mi vừa được gấp trên cầu là.

Veronica.

Anh mệt quá nên mới không để ý thấy xe của cô đỗ bên ngoài.

Đối xử tốt với cô ấy đi, Jack. Cô ấy đang bệnh. Đừng quên, đối xử tốt vào.

Anh vào bếp, ném áo vét lên ghế rồi lấy màng bọc thực phẩm cẩn thận gói từng con búp bê lại, chuẩn bị đem cất vào phòng Ewan. Chiếc nồi hiệu Le Creuset vẫn đặt trên bếp, hương thơm của gừng và ngò hòa lẫn với giai điệu Rhapsody in Blue của Gershwin vẳng ra từ phòng khách. Anh lấy ly và rượu Glenmorangie trên kệ rồi tự rót cho mình một ly đầy. Cả người anh ê ẩm vì làm việc quá sức. Anh muốn được yên tĩnh với ly whisky của mình, đi tắm rồi lên giường, chẳng còn muốn gì hơn. càng không muốn đối diện với Veronica.

“Jack?”

“Ừ, chào em,” anh uể oải trả lời vọng ra hành lang.

“Em tự mở cửa vào, hy vọng anh không thấy phiền.” Veronica, nếu anh nói phiền thì cũng có ích gì đâu?

“Lên đây đi.”

Từ phòng Ewan. Không hiểu tại sao cô cứ luôn bị hút chặt vào căn phòng đó? Anh cầm hai con búp bê cùng ly whisky rồi chậm rãi leo lên cầu thang.

Veronica ngồi ở giữa sàn, mặc áo vét kèm váy ngắn màu xanh lính thủy cắt may cầu kì, hai măng sét màu trắng gài ghim vàng. Cô không đi giày và anh nhìn thấy cả những móng chân hình vòng cung nhợt nhạt dưới lớp tất màu da. Nằm rải rác xung quanh cô là tất cả những thứ đựng trong các thùng tài liệu về Penderecki của anh.

Veronica?”

“Vâng?”

“Em đang làm gì vậy?”

“Em đang soạn lại hồ sơ cho anh. Em nghĩ mọi người hẳn sẽ muốn đi thăm thú quanh nhà hôm tổ chức tiệc nên em giúp anh thu xếp đám hồ sơ này.”

“Đừng.” Anh đặt ly rượu và hai con búp bê đã được bọc kín xuống bàn và bắt đầu nhặt các thứ lên. “Đừng làm gì cả.”

Veronica nhìn anh chằm chằm. “Em chỉ muốn giúp anh thôi mà...”

“Anh đã bảo em đừng vào đây.” Anh quay người lại. “Anh sẽ nhắc lại một lần nữa: đừng vào đây. Và đừng ngó ngàng gì vào tài liệu của anh.”

Trán cô nhăn lại, miệng hơi trề ra. “Em xin lỗi. Đây, để em xếp chúng lại...”

“Không cần.” Anh đẩy cô ra. “Cứ - để - đấy!

Veronica lùi lại và anh cũng ngừng lời. Mày đang quát cô ấy, Jack. Đừng quát cô ấy chứ.

“Nghe này.” Anh hít một hơi dài. “Anh xin lỗi, anh thực sự... Veronica...”

Nhưng đã quá muộn. Khuôn mặt cô biến dạng, trán cau lại, miệng méo xệch. Cô đứng dậy, nước mắt đầm đìa.

“Ôi, Chúa ơi.” Anh nhắm mắt lại và ép mình dựa sát vào Veronica, lướt tay lên bờ vai đang run rẩy của cô. “Veronica, anh xin lỗi, anh xin lỗi. Ngày hôm nay căng thẳng quá.”

“Là vì bệnh ung thư đúng không? Anh muốn bỏ em vì em bị ung thư.”

“Dĩ nhiên là anh không muốn rời khỏi em. Anh sẽ không rời đi đâu cả.” Anh kéo cô vào sát mình, tì cằm lên đỉnh đầu cô. “Nghe này, trước giờ anh toàn làm dồn ca. Nếu em muốn, anh có thể nghỉ làm để đưa em đi hóa trị.”

“Anh nghỉ làm ư?” Cô ngừng sụt sịt, ngước mắt lên nhìn anh.

“Anh muốn được ở cạnh em.”

“Thật ư?”

“Đúng thế! Tới đây, ngồi xuống đây nào.” Anh ấn tay lên vai cô, để cô ngồi xuống cạnh anh dưới sàn nhà, lưng dựa vào tường. “Anh không muốn nghe em nhắc lại chuyện này một lần nào nữa, được chứ?” Những ngón tay anh đan vào tay cô. “Anh không sợ bệnh Hodgkin.”

“Em xin lỗi, Jack.” Cô lấy mu bàn tay quệt nước mắt. “Em rất tiếc là chuyện này lại xảy ra với em. Giá như em có thể thay đổi điều đó. Thật đấy.”

“Đó không phải lỗi của em.” Anh dụi đầu vào tóc cô. “Và cũng đừng quên...” Anh hắng giọng. “Đừng quên chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với chuyện này.”

“Em sẽ không quên.”

Họ ngồi đó trong im lặng, ngắm nhìn những chú bướm đêm nâu như màu nấm nhẹ nhàng đập cánh vụt ra khỏi bóng đêm ngoài cửa sổ. Anh đưa tay cô lên miệng, khẽ hôn rồi xoay lại nhìn vào lòng bàn tay.

“Em ổn chứ?”

“Vâng ạ,” cô nói khẽ.

Anh hôn lên tóc cô, nhìn xuống bàn tay cô, hơi mỉm cười. “Sao lần này em không phải làm xét nghiệm nhuộm à?”

“Gì cơ?”

“Xét nghiệm lần trước em kể cho anh. Xét nghiệm em phải làm lần trước ấy.”

“Em làm rồi,” cô mơ màng trả lời.

Anh nâng tay cô lên sát mặt mình. Nước da của cô tái nhợt với những đốm lờ mờ như da cá. Nhưng không có những vết hằn hay đường mạch máu chìm sâu vào phần thịt dưới da. “Anh tưởng xét nghiệm xong sẽ thấy được thuốc nhuộm?”

“Cũng không hẳn. Chúng mờ đi khá nhanh.” Cô gài tóc vào sau tai rồi nhìn anh. Lớp mascara của cô in thành nửa vòng cung dưới mắt. “Jack này?”

“Ừ?”

“Có lẽ em nên đi khám một mình thì hơn. Em muốn cho bác sĩ Cavendish thấy em không cần phải có người nắm tay trấn an.”

“Em chắc chứ?”

“Vâng, thật đấy.”

“Thôi được, thôi được.” Anh khẽ kéo mép váy của cô xuống đùi, ngắm nghía đường cong trên đầu gối. Anh chưa từng thấy Veronica khóc. Lạ lùng thay, điều đó khiến anh trở nên phấn khích. “Vậy em được phép làm một ly chứ?” Hai tay anh di chuyển xuống giữa hai đùi cô. “Trong tủ lạnh có mấy chai Gordon, nếu như em có hứng thú.”

❀ ❀ ❀

[1] Một con quái vật chuyên hiếp dâm những người phụ nữ đang ngủ theo thần thoại Lưỡng Hà.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.