Thần Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
June

❊ ❊ ❊

DENVER, COLORADO

19:37

— 4°C

Tôi đến thủ đô bằng tàu hỏa (Ga 42B) giữa cơn bão tuyết, một đám đông đã tập hợp ở sân ga để gặp tôi.

Tôi nhìn họ qua cửa sổ mờ hơi nước trong lúc tàu giảm tốc để dừng lại. Mặc dù trời lạnh căm căm, những thường dân này vẫn tập trung phía sau một đoạn đường ray tạm thời, xô đẩy nhau như thể Lincoln hay một ca sĩ ngôi sao nào đó vừa đến. Không dưới hai nhóm quân tuần tra thủ đô đang cố gắng kiềm chế họ. Tiếng la hét nghèn nghẹt của họ vang đến chỗ tôi.

“Lùi lại! Tất cả lùi ra sau hàng rào. Sau hàng rào! Bất kỳ ai mang theo máy quay phim sẽ bị bắt ngay lập tức.”

Thật kỳ lạ. Hầu như mọi thường dân ở đây đều có vẻ nghèo. Hành động giúp đỡ Day chắc hẳn đã tạo tiếng thơm cho tôi ở các khu ổ chuột. Tôi cọ vào những vòng kim loại mỏng của chiếc nhẫn làm bằng ghim giấy đeo trên ngón tay. Một hành động đã trở thành thói quen.

Thomas đến chỗ tôi và nhoài người qua ghế để nói với mấy tên lính ngồi hai bên sườn tôi. “Đưa cô ta ra cửa,” hắn nói. “Nhanh lên.” Hắn liếc nhìn tôi rồi nhìn bộ đồ tôi đang mặc (bộ quần áo tù màu vàng, áo cổ cồn trắng mỏng). Hắn giả bộ như thể cuộc nói chuyện tối qua giữa chúng tôi trong phòng thẩm vấn chưa từng xảy ra. Tôi chỉ cúi gằm mặt xuống. Khuôn mặt hắn làm tôi buồn nôn. “Cô ta sẽ bị cảm lạnh mất,” hắn nói với đám lính. “Đảm bảo là cô ta có áo khoác đấy.”

Bọn lính chĩa súng về phía tôi (Loại XM-2500, tầm bắn 700m, đạn đầu tròn, có thể xuyên qua hai lớp xi măng) rồi đẩy tôi đi. Trong suốt chuyến tàu, tôi đã quan sát hai tên lính này với sự chăm chú tột độ đến mức hẳn là bây giờ các dây thần kinh của chúng phải nổ tung rồi.

Còng tay tôi va vào nhau leng keng. Với những khẩu súng như vậy, chỉ cần một phát đạn là tôi sẽ chết vì mất máu bất kể viên đạn găm vào vị trí nào trên thân thể tôi. Có lẽ chúng cho rằng tôi rắp tâm cướp một khẩu súng nhân lúc chúng mất cảnh giác (Một phỏng đoán ngớ ngẩn, vì khi bị còng tay thì tôi chắc chắn không thể ngắm bắn chính xác).

Bây giờ chúng giải tôi dọc lối đi đến cuối toa tàu, nơi bốn tên lính nữa đang đợi ở cánh cửa để mở dẫn xuống sân ga. Một cơn gió lạnh lùa tới và tôi vội vã hít vào trong lồng ngực. Lần duy nhất anh Metias và tôi thực hiện một nhiệm vụ chung, tôi từng ở gần mặt trận, nhưng đó là ở Tây Texas mùa hè. Tôi chưa từng đặt chân đến một thành phố ngập trong tuyết như thế này. Thomas chen lên trước đoàn diễu hành nhỏ và ra hiệu cho một tên lính choàng áo khoác cho tôi. Tôi cảm kích đón nhận.

Đám đông (khoảng chín mươi đến một trăm người) lặng ngắt khi thấy bộ quần áo màu vàng nhạt của tôi, và khi bước xuống cầu thang tôi có thể cảm thấy sự chú ý của họ như ngọn đèn nóng hừng hực thiêu đốt tôi. Hầu hết đều run rẩy, gầy gò và nhợt nhạt trong những bộ đồ xác xơ không thể giữ ấm cho cơ thể họ trong thời tiết này, chân đi những đôi giày thủng lỗ chỗ. Tôi không thể hiểu nổi. Bất chấp cái lạnh, họ vẫn đến đây để nhìn thấy tôi ra khỏi tàu - và ai mà biết được họ đã chờ ở đó bao lâu. Đột nhiên tôi thấy áy náy vì đã tiếp nhận chiếc áo khoác.

Chúng tôi đi đến cuối sân ga và đang chuẩn bị vào trong sảnh thì tôi nghe thấy một người la lên. Tôi quay phắt sang trước khi đám lính có thể chặn tôi lại.

“Day còn sống không?” một cậu trai hét to. Có lẽ cậu ta lớn hơn tôi, chắc vừa qua tuổi thiếu niên, nhưng thấp bé đến nỗi nếu không để ý đến khuôn mặt thì ai cũng sẽ nhầm cậu bằng tuổi tôi.

Tôi ngẩng đầu lên mỉm cười. Rồi một gã cảnh vệ lấy báng súng đánh vào mặt cậu, còn đám lính áp giải túm tay đẩy tôi trở lại lối đi. Đám đông hò reo vang dội; tiếng la hét lập tức lấp đầy không trung. Giữa những âm thanh đó, tôi nghe thấy vài người hét lớn, “Day còn sống! Day còn sống!

“Đi tiếp đi,” Thomas quát. Chúng tôi vội vã đi vào sảnh và tôi cảm thấy không khí lạnh đột ngột bị chặn lại khi cánh cửa đóng sập sau lưng chúng tôi.

Tôi không nói gì, nhưng nụ cười của tôi đã đủ. Vâng. Day còn sống. Tôi chắc chắn quân Ái Quốc sẽ biết ơn vì tôi đã lan truyền tin này giúp họ.

Chúng tôi đi xuyên qua ga ra chỗ ba chiếc xe jeep đang đợi sẵn. Khi chúng tôi rời khỏi nhà ga và tiến vào đường cao tốc, tôi không thể không tròn xoe mắt nhìn thành phố đang lướt qua cửa sổ. Thông thường, bạn phải có lý do chính đáng thì mới đến Denver được. Trừ người dân thành phố này, không ai được phép vào thành phố nếu không được sự cho phép đặc biệt. Việc tôi ở đây và đang nhìn lướt qua khung cảnh bên trong thành phố thật không bình thường. Mọi thứ đều đã bị che phủ dưới tấm chăn màu trắng - nhưng kể cả qua màn tuyết tôi vẫn có thể nhìn thấy đường nét mờ mờ của bức tường sầm sì khổng lồ bao bọc Denver như con đê khổng lồ chặn dòng nước lũ. Bộ Giáp. Tất nhiên, tôi đã đọc về nó hồi đi học, nhưng tận mắt nhìn thấy nó lại là chuyện khác. Những tòa nhà chọc trời ở đây cao đến nỗi biến mất vào trong những đám mây tuyết nặng trĩu, tầng thượng nào cũng bị bao phủ dưới những lớp tuyết dày, bên hông nhà được gia cố bằng những khung kim loại khổng lồ. Giữa các tòa nhà, tôi thấp thoáng nhìn thấy tòa Tháp Thủ đô. Thỉnh thoảng tôi nhìn thấy ánh đèn chiếu quét trên không trung và những chiếc trực thăng lượn vòng quanh những tòa nhà chọc trời. Có lúc, có tới bốn chiến đấu cơ bay thành một dải trên đầu chúng tôi. Tôi dừng lại một thoáng để chiêm ngưỡng chúng (chúng là Thần Chết X-92, những mẫu máy bay thử nghiệm vẫn chưa được đưa vào sản xuất ngoài thủ đô; nhưng nếu các kỹ sư đã tin tưởng để chúng bay lượn ngay giữa trung tâm Denver như thế này thì chúng chắc hẳn đã qua được bài kiểm tra chất lượng). Thủ đô cũng là một thành phố quân sự không khác gì Vegas, và thậm chí còn có vẻ nguy hiểm hơn tôi tưởng nhiều.

Giọng Thomas kéo tôi trở về thực tại. “Chúng tôi đang đưa cô đến Đại sảnh Colburn,” hắn nói từ ghế lái phụ của xe jeep. “Đó là phòng đại tiệc của Trung tâm Thủ đô nơi các Thượng nghị sĩ thỉnh thoảng tổ chức dạ tiệc. Ngài Cử tri thường xuyên dùng bữa ở đây.”

Colburn? Từ những gì tôi nghe ngóng được, đó là một địa điểm gặp mặt rất hoành tráng, đặc biệt nếu tính đến việc ban đầu tôi đã được xếp vào trại cải tạo Denver.

Đây chắc cũng là thông tin hoàn toàn mới với Thomas. Tôi không nghĩ hắn từng được vào thủ đô, nhưng vốn là người lính mẫu mực, hắn không lãng phí thời gian ngơ ngẩn ngắm cảnh. Tôi thấy lo lắng không biết Trung tâm Thủ đô trông như thế nào - liệu nó có lớn như tôi hình dung không. “Quân của tôi sẽ để cô ở lại đó, chuyển giao cô cho người của Trung tá DeSoto.” Người của Razor, tôi tự nhủ. “Cử tri sẽ gặp cô tại phòng hoàng gia ở Đại sảnh. Tôi khuyên cô nên cư xử cho phải phép.”

“Cảm ơn lời khuyên,” tôi đáp, cười nhạt với hình phản chiếu của Thomas trong gương chiếu hậu. “Tôi đảm bảo sẽ cúi chào anh ta một cách đúng đắn hết mức.” Tuy nhiên, thực ra, tôi đã bắt đầu thấy lo. Cử tri là người mà từ khi chào đời tôi đã được dạy phải tôn sùng, người tôi đã nghĩ mình sẽ không bao giờ do dự nếu phải hy sinh tính mạng vì người đó. Thậm chí là cả bây giờ, thậm chí sau tất cả những điều tôi biết về phe Cộng hòa, tôi vẫn cảm thấy cái cam kết ăn sâu bám rễ trong lòng đang tìm cách trỗi dậy, một tấm chăn quen thuộc tôi vẫn muốn quấn quanh mình. Thật kỳ lạ. Tôi đã không có cảm giác này khi nghe về cái chết của Cử tri hoặc khi xem bài phát biểu đầu tiên của Anden trên truyền hình. Nó đã bị chôn giấu cho đến tận bây giờ, khi chỉ còn vài giờ nữa tôi sẽ trực tiếp gặp anh ta.

Tôi không phải thần đồng được trao giải như lần đầu chúng tôi gặp mặt. Anh ta sẽ nghĩ gì về tôi nhỉ?

***

 

ĐẠI SẢNH COLBURN, PHÒNG ĐẠI TIỆC HOÀNG GIA

Âm thanh ở đây vang vọng. Tôi ngồi một mình ở đầu một cái bàn dài (dài ba mét rưỡi, bằng gỗ anh đào tối màu, chân bàn chạm khắc thủ công, những trang trí hoa mỹ có lẽ được mạ vàng bằng chổi lông mịn), tôi ngồi thẳng dựa vào lưng ghế bọc nhung. Ở bức tường đối diện phía xa, lò sưởi kêu tanh tách, phía trên treo bức chân dung khổ lớn của Cử tri mới, và tám chiếc đèn vàng chiếu sáng các bức tường. Lính tuần tra thủ đô ở khắp nơi - năm mươi hai tên xếp hàng dọc tường, vai kề vai, mười hai tên chia đều đứng canh hai bên tôi. Bên ngoài, trời vẫn lạnh cắt da cắt thịt, nhưng trong này đủ ấm để những người phục vụ chọn cho tôi một chiếc váy nhẹ và đôi bốt da mỏng. Tóc tôi đã được gội, sấy khô và chải chuốt, suôn thẳng óng ả chấm lưng. Mái tóc được tô điểm bằng những sợi dây kết từ những hạt ngọc trai nuôi bé xíu (mỗi sợi dễ đến hai ngàn đô la). Ban đầu tôi hăm hở mê mẩn chạm vào chúng - nhưng rồi nhớ đến những người dân nghèo quần áo rách rưới tụ tập ở ga tàu, tôi bỏ tay ra khỏi tóc, ghê tởm chính mình. Một người phục vụ khác dặm một lớp phấn phủ trong suốt lên mí mắt tôi để chúng óng ánh trong ánh sáng lò sưởi yếu ớt. Chiếc váy của tôi, màu trắng kem điểm màu xám bão, chảy dài thành từng nếp lụa xuống chân tôi. Áo bó ngực làm tôi nghẹt thở. Một bộ váy đắt tiền, hiển nhiên là thế; năm mươi nghìn đô la? Hay sáu mươi?

Thứ duy nhất có vẻ lạc điệu trong bức tranh này là những chiếc còng kim loại nặng nề đang tròng vào cổ tay và cổ chân tôi, xích tôi xuống ghế.

Nửa giờ trôi qua rồi một tên lính nữa (mặc chiếc áo khoác đỏ đen không lẫn vào đâu được của lính thủ đô) tiến vào phòng. Tên này giữ cửa mở, đứng nghiêm và nâng cằm. “Cử tri Primo vinh quang của chúng ta đang ở trong tòa nhà,” gã tuyên bố. “Mời tất cả đứng dậy.”

Gã cố ra vẻ như không chủ tâm nhắm vào ai, nhưng tôi là người duy nhất đang ngồi. Tôi nhổm người đứng dậy trong tiếng xích leng keng.

Năm phút nữa trôi qua. Rồi, ngay khi tôi bắt đầu nghi ngờ không biết có ai đến hay không, một chàng thanh niên khẽ khàng bước qua cánh cửa và gật đầu với đám lính ở lối vào. Đám lính vội đứng nghiêm chào. Tôi không thể chào đúng tư thế với đôi tay bị còng, tôi cũng không thể cúi đầu hoặc nhún gối chào - nên tôi cứ đứng vậy đối mặt với Cử tri.

Anden trông hầu như không khác gì so với lần đầu tôi gặp tại vũ hội mừng công - cao ráo, vương giả và kiểu cách, mái tóc đen gọn gàng, áo khoác tối nay của anh có màu xám than đẹp đẽ với những sọc vàng chạy dọc hai bên tay áo và cầu vai màu vàng. Tuy nhiên, đôi mắt xanh lục của anh toát lên vẻ nghiêm trang, và vai hơi thõng xuống, như thể một sức nặng mới đã được chất lên đó. Có vẻ như cái chết của người cha xét cho cùng cũng đã ảnh hưởng đến anh.

“Xin mời ngồi,” anh nói, chìa bàn tay đeo găng tay trắng (găng tay phi công) về phía tôi. Giọng anh rất nhẹ nhưng vẫn lan xa trong căn phòng rộng lớn. “Tôi hy vọng cô thấy thoải mái, cô Iparis.”

Tôi làm theo lời anh. “Tôi rất thoải mái. Cảm ơn anh.”

Khi Anden đã ổn định vị trí ở đầu bàn bên kia và toàn thể đám lính đã trở lại tư thế nghỉ, anh lại nói. “Tôi nghe nói cô muốn gặp riêng tôi. Tôi đoán cô sẽ không thấy phiền gì khi mặc bộ đồ tôi lựa chọn.” Anh dừng lại một thoáng, vừa đủ thời gian cho một nụ cười rụt rè làm sáng bừng khuôn mặt. “Tôi nghĩ có lẽ cô sẽ không muốn ăn tối trong bộ quần áo tù nhân.”

Trong giọng anh có một vẻ bề trên nào đó khiến tôi khó chịu. Sao anh dám ăn vận cho tôi như một con búp bê? Một phần trong tôi phẫn nộ lên tiếng. Đồng thời, tôi lại bị ấn tượng bởi khí chất lãnh đạo và sự kiểm soát vị thế mới của anh. Anh đột nhiên được tiếp nhận quyền lực, quyền lực lớn, và anh nắm lấy nó bằng thái độ tự tin đến nỗi cảm giác tận trung ngày xưa nặng nề ép sát vào ngực tôi. Sự bất an của anh ngày trước đã nhanh chóng biến mất. Người đàn ông này được sinh ra để cai trị. Anden có vẻ bắt đầu bị cô thu hút rồi đấy, Razor từng nói với tôi như vậy. Nên tôi hơi cúi mặt, liếc nhìn anh qua hàng mi. “Sao anh lại đối tốt với tôi như vậy? Tôi tưởng tôi đang là kẻ thù của chính quyền.”

“Tôi sẽ thấy hổ thẹn nếu đối đãi với thần đồng lừng danh nhất nước Cộng hòa như một tù nhân,” anh nói trong lúc cẩn thận xếp lại dĩa, dao và ly sâm banh thành một hàng hoàn hảo. “Cô không lấy thế làm khó chịu chứ?”

“Không hề.” Tôi liếc mắt nhìn quanh căn phòng lần nữa, ghi nhớ vị trí đèn, đồ trang trí trên tường, vị trí từng lính gác và vũ khí chúng mang. Sự tao nhã tinh tế của cuộc gặp gỡ này khiến tôi nhận ra Anden không bố trí chiếc váy và bữa tối này chỉ vì thích tán tỉnh. Anh muốn thông tin về sự đối đãi nồng hậu dành cho tôi sẽ được rò rỉ đến với công chúng, tôi nghĩ. Anh muốn người dân biết rằng Cử tri mới đang chăm sóc chu đáo cho vị cứu tinh của Day. Cảm giác ghê tởm ban đầu của tôi dao động - suy nghĩ mới này khiến tôi ngạc nhiên. Anden chắc phải ý thức rất rõ về tai tiếng của mình. Có thể anh đang hy vọng vào sự ủng hộ của người dân. Nếu thật như vậy thì anh đang bỏ công bỏ sức cho một việc mà Cử tri trước của chúng tôi chẳng mấy quan tâm. Điều đó cũng khiến tôi băn khoăn: Nếu quả thật Anden đang tìm kiếm sự tán thành của công chúng thì anh nghĩ gì về Day? Chắc chắn anh sẽ không thể lấy lòng dân chúng bằng cách tuyên bố truy nã kẻ tội phạm được ca tụng nhiều nhất lãnh thổ Cộng hòa này.

Hai người phục vụ mang ra những khay thức ăn (salad với dâu tây và thịt ba chỉ nướng vừa tới cùng lõi cọ), trong khi hai người khác đặt những chiếc khăn ăn mới trắng tinh lên đùi chúng tôi và rót sâm banh vào ly. Những người phục vụ này thuộc tầng lớp thượng lưu (họ có dáng đi mang sự chính xác đặc trưng của người ưu tú), mặc dù có thể chưa tới tầng lớp như gia đình tôi trước đây.

Rồi điều lạ lùng nhất xảy ra.

Người phục vụ rót sâm banh cho Anden để chai quá gần ly của anh. Cái ly bị đổ, sâm banh tràn khắp bàn, rồi cái ly lăn rơi khỏi bàn vỡ tan trên sàn.

Người phục vụ hét lên, buông tay quỳ xuống. Những sợi tóc quăn đỏ xổ ra khỏi búi tóc gọn ghẽ trên đầu cô gái. Tôi nhận ra bàn tay cô gái thanh tú và hoàn hảo đến thế nào - chắc chắn là một cô gái thượng lưu. “Xin ngài Cử tri lượng thứ,” cô gái lặp đi lặp lại. “Xin lượng thứ. Tôi sẽ thay khăn trải bàn ngay lập tức và mang cho ngài một chiếc ly mới.”

Tôi không biết mình đã mong Anden làm gì. Quát nạt cô gái? Nghiêm khắc cảnh cáo? Hay ít nhất là nhăn mặt? Nhưng trước sự ngỡ ngàng của tôi, anh đẩy ghế ra sau, đứng dậy, chìa tay cho cô gái. Cô gái dường như chết lặng. Đôi mắt nâu của cô mở to và đôi môi run lên. Một cách lưu loát, Anden cúi xuống, nắm cả hai tay cô gái kéo cô dậy. “Chỉ là một ly sâm banh thôi mà,” anh nói nhẹ nhàng. “Đừng để bị đứt tay.” Anden vẫy tay gọi một người lính đứng gần cửa. “Mang giúp tôi chổi và hốt rác nhé. Cảm ơn.”

Người lính vội vàng gật đầu. “Tất nhiên rồi, thưa Cử tri.”

Trong khi người phục vụ vội vàng chạy đi lấy cái ly mới và một người dọn dẹp xuất hiện để quét sạch những mảnh vỡ, Anden lại ngồi xuống với tất cả dáng vẻ quyền quý của mình. Anh cầm dĩa và dao lên với cung cách lễ nghi hoàn hảo, rồi cắt một miếng thịt nhỏ. “Nói tôi nghe xem nào, Đặc vụ Iparis. Sao cô muốn gặp tôi trực tiếp? Và điều gì đã xảy ra vào cái tối Day bị xử tử?”

Tôi làm theo anh, cầm dao dĩa lên cắt thịt. Sợi xích trên cổ tay tôi dài vừa đủ để tôi có thể ăn được, như thể ai đó đã phải mất công đo chính xác độ dài của nó. Tôi gạt sự ngạc nhiên trước tai nạn sâm banh kia ra khỏi đầu và bắt đầu gieo rắc câu chuyện Razor đã soạn ra cho tôi. “Tôi đã giúp Day trốn thoát, và quân Ái Quốc đã giúp tôi. Nhưng sau khi chuyện xong xuôi, họ không cho tôi đi. Khi lính của anh bắt được tôi, có vẻ như cuối cùng tôi cũng thoát được bọn họ.”

Anden chớp mắt chầm chậm. Tôi tự hỏi không biết anh có tin bất kỳ điều gì tôi đang nói hay không. “Cô đã ở chỗ quân Ái Quốc suốt hai tuần qua hả?” Anh nói khi tôi đã nhai xong một lát thịt lợn. Thức ăn ngon tuyệt, thịt rất mềm, gần như tan ra trong miệng tôi.

“Đúng.”

“Tôi hiểu.” Giọng Anden đanh lại vẻ không tin tưởng. Anh lấy khăn ăn lau miệng rồi bỏ dao dĩa xuống và ngửa người ra phía sau. “Vậy đấy. Day vẫn còn sống, hoặc là vẫn còn sống lúc cô bỏ cậu ta lại? Cậu ta có hợp tác với phe Ái Quốc không?”

“Khi tôi bỏ đi thì thế. Còn bây giờ thì tôi không biết.”

“Sao cậu ta lại hợp tác với bọn chúng, trong khi ngày xưa cậu ta vẫn luôn tránh xa chúng?”

Tôi hơi nhún vai, cố gắng lộ vẻ hoang mang giả tạo. “Cậu ta cần giúp đỡ để tìm em trai, và cậu ta nợ quân Ái Quốc vì đã chữa chân cho cậu ta. Vết đạn bắn vào chân từ… chuyện kia đã bị nhiễm trùng.”

Anden dừng lại đủ lâu để nhấp một ngụm sâm banh. “Tại sao cô lại giúp cậu ta trốn thoát?”

Tôi gập cổ tay để cái còng không hằn vết trên da. Hai bên còng va vào nhau loảng xoảng. “Vì cậu ta không giết anh trai tôi.”

“Đại úy Metias Iparis.” Nghe nhắc đến cả họ lẫn tên anh trai, nỗi đau trào lên trong tôi. Anh có biết anh trai tôi đã chết như thế nào không? “Tôi rất tiếc vì mất mát của cô.” Anden khẽ cúi đầu, một cử chỉ tôn kính bất ngờ khiến cổ họng tôi nghẹn lại.

“Tôi nhớ hồi còn trẻ đã từng đọc về anh trai cô, cô biết đấy,” anh tiếp tục. “Tôi đọc về điểm số của anh ấy ở trường, anh ấy đã thi tốt đến thế nào trong cuộc Sát hạch, và đặc biệt là anh ấy giỏi máy tính cỡ nào.”

Tôi xiên một quả dâu tây, nhai kỹ rồi nuốt. “Tôi không hề biết anh trai mình có một người hâm mộ cao quý đến vậy.”

“Thật ra tôi không phải người hâm mộ của anh ấy, mặc dù anh ấy rất ấn tượng.” Anden nâng ly sâm banh mới lên nhấm nháp. “Tôi là người hâm mộ của cô.”

Nhớ nhé, thể hiện cho rõ vào. Khiến hắn tưởng cô đã bị phỉnh phờ. Và bị hắn hấp dẫn. Hiển nhiên, anh là người đẹp trai - nên tôi cố gắng tập trung vào điểm này. Ánh đèn tường rọi vào những đường tóc lượn sóng, làm chúng sáng lên; làn da màu ô liu của anh tỏa sắc vàng ấm áp; đôi mắt anh đậm đặc màu lá mùa xuân. Dần dần tôi cảm thấy má mình đang ửng hồng. Tốt, cứ tiếp tục như thế. Anh có một phần dòng máu Latin, nhưng đôi mắt to có phần hơi xếch và hàng lông mày thanh tú lại cho thấy dòng dõi Á Đông. Giống như Day. Đột ngột, sự tập trung của tôi vỡ tan, và hình ảnh duy nhất tôi có thể nhìn thấy là tôi và Day đang hôn nhau trong phòng tắm ở Vegas. Tôi nhớ khuôn ngực trần của cậu, đôi môi cậu trên cổ tôi, sự bất cần đầy mê hoặc của cậu khiến Anden, nếu đem ra so sánh, trở nên mờ nhạt, sắc hồng trên má tôi bùng lên rừng rực.

Cử tri nghiêng đầu sang một bên và mỉm cười. Tôi hít một hơi sâu và trấn tĩnh lại, ơn Chúa tôi vẫn có thể diễn đúng như đã định.

“Có bao giờ cô nghĩ tại sao quân Cộng hòa lại khoan dung như thế, tha thứ cho sự phản quốc của cô?” Anden nói, nghịch chiếc dĩa. “Bất kỳ ai khác đều sẽ bị xử tử. Nhưng cô thì không.” Anh vươn thẳng người trên ghế. “Phe Cộng hòa đã quan sát cô từ khi cô đạt điểm số hoàn hảo 1500 trong kỳ Sát hạch. Tôi đã nghe về điểm số của cô, về thành tích của cô trong những cuộc huấn luyện buổi chiều của Drake. Khi cô còn chưa hoàn thành năm đầu tại Drake, một số thành viên Quốc hội đã đề cử cô vào các vị trí chính trị. Nhưng cuối cùng họ quyết định phân công cô vào quân đội, vì tố chất ‘sĩ quan’ của cô rõ rành rành. Cô là một ngôi sao trong nhóm những người ưu tú nhất. Việc cô bị kết án phản bội là một mất mát lớn đối với quân Cộng hòa.”

Anden có biết sự thật về cái chết của cha mẹ tôi và anh Metias không? Rằng chính sự phản bội của họ đã khiến họ phải trả giá bằng cái chết? Có phải phe Cộng hòa đánh giá tôi quá cao nên đã do dự không xử tôi ngay bất chấp tội lỗi gần đây và lý lịch có người thân phản bội của tôi? “Sao anh thấy tôi ở trường Drake?” tôi nói. “Tôi không nhớ đã từng nghe tin anh đến thăm trường.”

Anden cắt một lát lõi cọ trên đĩa. “Ồ không. Cô không sẽ không nghe thấy tin đó đâu.”

Tôi cau mày bối rối. “Anh là… sinh viên Drake hồi tôi học ở đó sao?”

Anden gật đầu. “Ban quản trị giữ bí mật danh tính của tôi. Tôi mười bảy tuổi - sinh viên năm hai - khi cô đến Drake năm mười hai tuổi. Hiển nhiên, tất cả chúng tôi đều nghe rất nhiều về cô - và những trò liều lĩnh của cô.” Anh cười toe khi nói vậy và đôi mắt ánh lên vẻ tinh quái.

Con trai của Cử tri từng bước đi giữa chúng tôi ở Drake, và tôi thậm chí không biết gì. Ngực tôi như muốn vỡ ra vì tự hào khi biết lãnh tụ của phe Cộng hòa từng để ý đến tôi thời còn đi học. Rồi tôi lắc đầu, thấy tội lỗi vì đã thích thú sự chú ý đó. “Chậc, hy vọng không phải mọi điều anh nghe được đều xấu.”

Anden để lộ lúm đồng tiền bên má trái khi anh bật cười. Đó là một âm thanh dễ chịu. “Không. Không phải mọi điều.”

Tôi không thể không mỉm cười. “Điểm của tôi đúng là tốt thật, nhưng tôi khá chắc là thư ký chủ nhiệm của tôi rất vui khi tôi không còn ám quẻ văn phòng của bà ấy nữa.”

“Cô Whitaker?” Anden lắc đầu. Trong một khoảnh khắc, anh bỏ lớp mặt nạ chỉn chu ra, phớt lờ các nghi thức bằng cách thõng lưng ngồi tựa vào ghế và lấy dĩa vẽ thành vòng tròn. “Tôi cũng từng bị gọi đến văn phòng của cô ấy, cũng khá buồn cười vì cô ấy không biết tôi là ai. Tôi gặp rắc rối vì đổi tất cả súng trường tập luyện hạng nặng trong phòng gym thành súng giả.”

“Đó là anh sao?” tôi la lên. Tôi nhớ rõ vụ này. Năm nhất, lớp huấn luyện. Súng giả nhìn như thật. Khi đám sinh viên đồng loạt cúi xuống nhấc súng giả lên, do tưởng đó là những khẩu súng thật nặng nề nên phải đến quá nửa dùng quá sức và bị mất đà ngã ngửa ra sau. Ký ức đó khiến tôi cười giòn. “Đúng là thiên tài. Chỉ huy huấn luyện đã tức phát điên.”

“Ai cũng phải ít nhất một lần gặp rắc rối hồi đại học, phải không?” Anden cười tự mãn và gõ nhẹ ngón tay vào ly sâm banh. “Nhưng cô dường như luôn gây ra những rắc rối lớn nhất. Chẳng phải cô đã có lần khiến cả lớp phải sơ tán sao?”

“Đúng. Lịch sử Cộng hòa 3 hay 2 gì đó.” Nhất thời xấu hổ, tôi định xoa cổ nhưng còng tay không cho phép. “Gã lớp trên ngồi cạnh tôi nói tôi sẽ không thể bắn trúng chuông báo cháy bằng khẩu súng tập của gã.”

“À. Tôi có thể thấy là cô luôn đưa ra những lựa chọn đúng đắn.”

“Tôi mới năm nhất mà. Vẫn còn thiếu chín chắn, tôi phải thừa nhận như vậy,” tôi đáp.

“Tôi không đồng ý đâu. Ngẫm cho kỹ thì tôi sẽ nói lúc đó cô trưởng thành hơn tuổi nhiều.” Anh mỉm cười và đôi má lại ửng hồng. “Cô có tư thế đĩnh đạc của người trên mười lăm. Tôi mừng vì cuối cùng cũng được gặp cô ở vũ hội mừng công đêm đó.”

Có phải tôi đang thật sự ngồi đây, dùng bữa tối và hồi tưởng những ngày tươi đẹp ở Học viện với Cử tri Primo? Thật siêu thực. Tôi hoàn toàn bất ngờ vì nói chuyện với anh thật dễ dàng, chuyện trò về những điều thân quen giữa lúc cuộc sống của tôi đang có quá nhiều xa lạ, một cuộc đối thoại mà trong đó, sẽ không thể có chuyện tôi vô tình xúc phạm bất kỳ ai bằng một nhận xét bộc phát liên quan đến chuyện tầng lớp.

Rồi tôi nhớ lại lý do thực sự vì sao tôi lại ở đây. Thức ăn trong miệng tôi giờ chẳng khác gì rơm. Tất cả là vì Day. Cảm giác oán giận tràn ngập trong tôi, mặc dù tôi không nên có cảm giác đó. Phải vậy không? Tôi tự hỏi liệu tôi có thực sự sẵn sàng sát hại ai đó vì cậu không.

Một tên lính nhòm vào qua cửa. Gã giơ tay chào Anden, rồi bồn chồn hắng giọng khi nhận ra mình hẳn đã cắt ngang câu chuyện của Cử tri. Anden mỉm cười thân thiện và vẫy tay ra hiệu cho gã vào. “Thưa ngài, Thượng nghị sĩ Baruse Kamion muốn nói chuyện với ngài,” tên lính nói.

“Nói với Thượng nghị sĩ tôi đang bận,” Anden trả lời. “Tôi sẽ liên lạc với ông ta sau bữa tối.”

“Tôi e là ông ấy nhất định muốn nói chuyện với ngài ngay bây giờ. Cũng sắp, à…” Tên lính nhìn tôi cân nhắc, rồi vội bước tới thì thầm với Anden. Tuy nhiên, tôi vẫn nghe bập bõm. “Sân vận động. Ông ta muốn… thông điệp… nên kết thức bữa tối ngay lập tức.”

Anden nhướng mày. “Ông ta nói vậy sao? Chậc. Tôi sẽ quyết định bao giờ là lúc nên kết thúc bữa tối của mình,” anh nói. “Hãy chuyển lời nhắn đó đến Thượng nghị sĩ Kamion khi nào anh thấy thích hợp. Nói với ông ta Thượng nghị sĩ tiếp theo gửi cho tôi một thông điệp không đúng lúc sẽ phải trực tiếp nói chuyện với tôi.”

Tên lính hùng dũng giơ tay chào, ngực hơi ưỡn lên tự đắc khi nghĩ đến chuyện sẽ chuyển một thông điệp như vậy đến một Thượng nghị sĩ. “Rõ, thưa ngài. Ngay lập tức.”

“Tên anh là gì, anh lính?” Anden hỏi trước khi tên lính rời đi.

“Trung úy Felipe Garza, thưa ngài.”

Anden mỉm cười. “Cảm ơn anh, Trung úy Garza,” anh nói. “Tôi sẽ ghi nhớ sự giúp đỡ của anh.”

Tên lính cố giữ vẻ bình thản, nhưng tôi có thể nhìn thấy niềm tự hào trong mắt gã và nụ cười ẩn ngay bên dưới bộ mặt đó. Gã cúi chào Anden. “Thưa Cử tri, đó là vinh dự của tôi. Cảm ơn ngài.” Rồi gã bước ra ngoài.

Tôi thích thú quan sát cuộc trao đổi đó. Razor đã đúng về một điều - chắc chắn có mâu thuẫn giữa Thượng nghị viện và Cử tri mới của họ. Nhưng Anden không ngốc. Anh mới nắm quyền chưa đầy một tuần nhưng đã làm chính xác những gì nên làm: Cố gắng củng cố sự trung thành của quân đội với mình. Tôi tự hỏi anh còn làm gì khác để giành được sự tin tưởng của họ. Quân đội Cộng hòa trung thành một cách quyết liệt với cha anh; trên thực tế, sự trung thành đó chính là nền tảng quyền lực của Cử tri quá cố. Anden biết điều đó, và anh đã có những động thái sớm nhất có thể. Những than phiền của Thượng nghị viện là vô tác dụng trước sự ủng hộ vô điều kiện của quân đội dành cho Anden.

Nhưng họ không ủng hộ Anden vô điều kiện, tôi nhắc nhở bản thân, vẫn có Razor, và người của ông ta. Những kẻ phản bội nằm trong quân đội đang vào vị trí.

“Vậy đấy,” Anden tao nhã cắt một lát thịt lợn nữa. “Cô khiến tôi lặn lội đến đây chỉ để nói rằng cô đã giúp một kẻ tội phạm đào tẩu?”

Trong khoảnh khắc, không có âm thanh nào trừ tiếng dĩa của Anden va leng keng vào đĩa. Chỉ thị của Razor vang lên trong tâm trí tôi - những điều tôi cần nói, trình tự nói những điều đó. “Không… Tôi đến đây để nói với anh về kế hoạch ám sát anh.”

Anden đặt dĩa xuống và giơ hai ngón tay mảnh khảnh về phía đám lính. “Ra ngoài đi.”

“Thưa Cử tri,” một tên cất lời. “Chúng tôi không được phép để ngài một mình.”

Anden rút từ thắt lưng ra một khẩu súng (một khẩu màu đen tao nhã tôi chưa từng thấy) và đặt lên bàn ngay cạnh đĩa của mình. “Không sao đâu, Đại úy,” anh nói. “Tôi sẽ an toàn thôi. Nào, xin phép mọi người. Ra ngoài đi.”

Người phụ nữ Anden gọi là Đại úy ra hiệu với đám lính, và họ lặng lẽ nối nhau rời phòng. Thậm chí sáu tên lính gác cạnh tôi cũng rời đi. Tôi chỉ còn lại một mình trong phòng cùng Cử tri, ngăn cách bởi ba mét rưỡi gỗ anh đào.

Anden tì cả hai khuỷu tay lên bàn và đan các ngón tay lại. “Cô đến đây để cảnh báo tôi?”

“Đúng vậy.”

“Nhưng tôi nghe nói cô bị bắt ở Vegas. Tại sao cô không đầu thú?”

“Tôi đang trên đường đến đây, đến thủ đô. Tôi muốn đến Denver rồi mới đầu thú để có cơ hội nói chuyện với anh. Chắc chắn tôi không định để mình bị bắt bởi một nhóm tuần tra bất kỳ ở Vegas.”

“Làm thế nào cô thoát được quân Ái Quốc?” Anden nhìn tôi vẻ do dự và ngờ vực. “Bây giờ chúng ở đâu? Chắc chắn chúng phải bám theo cô chứ.”

Tôi dừng lại, cụp mắt xuống và hắng giọng. “Tôi nhảy lên một con tàu đi Vegas ngay trong cái đêm tôi trốn thoát.”

Anden im lặng một lát, rồi đặt dĩa xuống và lau miệng. Tôi không chắc liệu anh có tin câu chuyện đào tẩu của tôi hay không. “Và kế hoạch của bọn chúng dành cho cô là gì, nếu cô không trốn thoát?”

Giờ thì giữ cho nó mơ hồ. “Tôi không biết cụ thể chúng đã lên kế hoạch gì cho tôi,” tôi đáp. “Nhưng tôi biết bọn chúng đang lên kế hoạch tấn công một trong những trạm tuyên truyền dọc mặt trận của các anh, và dự kiến tôi sẽ giúp bọn họ. Lamar, Westwick và Burlington là những địa điểm chúng đã nhắc đến. Quân Ái Quốc cũng có tay trong nữa, Anden ạ - ở ngay đây trong nhóm thân cận của anh.”

Tôi biết tôi đang mạo hiểm khi gọi tên riêng của anh, nhưng tôi đang cố gắng thúc đẩy mối quan hệ mới của chúng tôi. Anden dường như không để ý - anh chỉ nghiêng người về phía trước dò xét tôi. “Sao cô biết chuyện này?” anh nói. “Quân Ái Quốc có nhận ra là cô biết không? Day cũng liên quan đến toàn bộ chuyện này à?”

Tôi lắc đầu. “Đáng ra tôi không bao giờ được phép phát hiện ra. Tôi đã không nói gì với Day từ khi bỏ đi.”

“Cô có thừa nhận là bạn của cậu ta không?”

Một câu hỏi hơi kỳ quặc. Có thể anh muốn tìm Day chăng? “Có,” tôi trả lời, cố gắng không sao nhãng bởi ký ức về bàn tay Day đan vào tóc tôi. “Cậu ta có lý do để ở lại, tôi có lý do để bỏ đi. Nhưng có, tôi nghĩ thế.”

Anden gật đầu cảm ơn. “Cô nói có người thân cận của tôi mà tôi cần biết. Ai vậy?”

Tôi đặt dĩa xuống và nhoài người bên trên bàn ăn. “Có hai lính cận vệ của anh sẽ cố hành động.”

Anden tái mặt. “Vệ sĩ của tôi được chọn lựa kỹ. Rất kỹ.”

“Và ai chọn họ?” Tôi khoanh tay. Mái tóc đổ lên một bên vai tôi, và tôi có thể nhìn thấy những viên ngọc trai lấp lánh qua khóe mắt. “Anh tin tôi hay không cũng có sao đâu. Điều tra đi. Hoặc tôi đúng, và anh sẽ không chết, hoặc tôi, và rồi tôi sẽ chết.”

Trước sự ngỡ ngàng của tôi, Anden rời khỏi ghế, vươn thẳng người bước về đầu bàn tôi ngồi. Anh ngồi vào cái ghế cạnh tôi và kéo nó xích vào gần tôi hơn. Tôi chớp mắt trong lúc anh dò xét mặt tôi.

“June.” Giọng anh rất nhẹ nhàng, chỉ hơn một tiếng thì thầm. “Tôi muốn tin cô… và tôi muốn cô tin tôi.”

Anh biết tôi đang giấu giếm gì đó. Anh có thể nhìn thấu mánh khóe của tôi, và anh muốn tôi biết điều đó. Anden tựa lên bàn, thọc tay vào túi quần. “Khi cha tôi mất,” anh bắt đầu nói từng từ chậm rãi và nhẹ nhàng, như thể anh đang bước qua vùng nước nguy hiểm, “tôi hoàn toàn cô độc. Tôi ngồi bên giường ông khi ông ra đi. Tuy nhiên, tôi lấy làm biết ơn vì điều đó - tôi không bao giờ có cơ hội đó với mẹ mình. Tôi biết cảm giác đó, June, cảm giác là người duy nhất còn lại.”

Cổ họng tôi thắt lại đau đớn. Chiếm lòng tin của anh ta. Đó là vai diễn của tôi, lý do duy nhất để tôi ở đây. “Tôi rất tiếc khi nghe thấy thế,” tôi thì thầm. “Và về chuyện mẹ anh.”

Anden nghiêng đầu, chấp nhận lời chia buồn của tôi. “Mẹ tôi là Đầu não Thượng viện. Bố tôi chưa từng nói về bà… nhưng tôi mừng vì giờ đây họ đã ở bên nhau.”

Tôi đã nghe nhiều lời đồn về cố Đầu não. Về sự ra đi của bà vì bệnh tự miễn gì đó ngay sau khi sinh. Chỉ Cử tri mới được phép chỉ định người đứng đầu Thượng viện - nên chưa có Đầu não nào trong hai thập kỷ qua kể từ ngày mẹ Anden qua đời. Tôi cố quên đi cảm giác thoải mái khi nói chuyện với anh về Drake, nhưng hóa ra việc đó khó hơn tôi tưởng. Nghĩ về Day đi. Tôi nhắc bản thân nhớ đến vẻ hào hứng của cậu đối với kế hoạch của quân Ái Quốc, một nền Cộng hòa mới. “Tôi mừng vì cha mẹ anh đã an nghỉ,” tôi nói. “Tôi rất hiểu cảm giác mất người yêu thương là như thế nào.”

Anden ấn hai ngón tay lên môi, trầm ngâm nghĩ đến lời tôi nói. Quai hàm anh siết chặt, không hề thoải mái. Anh có thể làm chủ vai trò của mình, nhưng anh vẫn chỉ là một chàng trai, tôi nhận ra. Cha anh đóng vai một con người đáng sợ, nhưng còn Anden? Anh không đủ mạnh mẽ để một mình thống nhất đất nước này. Bất chợt tôi nhớ lại những đêm đầu sau khi anh Metias bị giết, khi tôi khóc hết nước mắt cho tới rạng sáng, trong đầu chỉ nghĩ đến khuôn mặt cháy sém không chút sinh khí của anh trai mình. Có phải Anden cũng có những đêm không ngủ như vậy? Không biết cảm giác mất đi một người cha mà ta không được phép công khai khóc thương, bất kể người cha đó xấu xa đến đâu, là như thế nào? Anden có yêu ông ta hay không?

Tôi chờ đợi trong lúc anh quan sát tôi, bữa tối đã bị bỏ quên từ lâu. Sau một lúc, dường như phải hàng tiếng đồng hồ, Anden hạ tay xuống và thở dài. “Chẳng ai lạ gì chuyện ông ấy đã bị bệnh một thời gian dài. Khi ta đợi cái chết của một người ta yêu thương… hàng năm trời…” Đến đây, có thể thấy rõ mặt anh co rúm lại, cho phép tôi nhìn thấy nỗi đau trần trụi của anh. “Thế đấy, tôi dám chắc đó là cảm giác khác hẳn so với khi sự mất mát đó đến… một cách bất ngờ.” Anh ngước nhìn tôi ngay khi nói ra từ cuối cùng đó.

Tôi không chắc anh đang nhắc đến cha mẹ tôi hay đến anh Metias - có lẽ là cả ba - nhưng qua cách anh nói, tôi không có gì phải hoài nghi. Anh đang tìm cách nói rằng anh biết chuyện đã xảy ra với gia đình tôi. Và rằng anh không tán thành.

“Tôi biết cô có trải nghiệm gì với giả thiết: Một vài người nghĩ rằng tôi đã đầu độc cha mình để tiếm quyền.”

Có vẻ như anh đang cố gửi tới tôi một thông điệp ẩn. Cô từng giả thiết rằng Day giết anh trai mình. Rằng cái chết của cha mẹ cô là tai nạn. Nhưng giờ cô đã biết sự thật.

“Dân chúng Cộng hòa giả thiết rằng tôi là kẻ thù của họ. Rằng tôi cũng không khác gì cha mình. Rằng tôi không muốn đất nước này thay đổi. Họ nghĩ tôi là một kẻ bù nhìn rỗng tuếch, một con rối chỉ biết thừa kế ngai vàng theo nguyện vọng của cha mình.” Sau một thoáng ngần ngại, anh hướng mắt nhìn tôi với sự chăm chú khiến tôi nghẹt thở. “Tôi không như thế. Nhưng nếu tôi vẫn chỉ có một mình, nếu tôi vẫn tiếp tục là người duy nhất, vậy thì tôi không thể thay đổi được gì. Nếu tôi vẫn chỉ có một mình, tôi sẽ là bản sao của cha mình.”

Chẳng trách anh muốn ăn bữa tối này với tôi. Một thứ gì đó mang tính cách tân đang khuấy động trong Anden. Và anh cần tôi. Anh không được người dân ủng hộ, và anh không được Thượng viện ủng hộ. Anh cần ai đó lấy lòng công chúng giúp mình. Và hai người có sức ảnh hưởng lớn nhất đến dân chúng ở nước Cộng hòa này… là tôi và Day.

Bước ngoặt của cuộc đối thoại khiến tôi bối rối. Anden không phải - dường như không phải - là người như quân Ái Quốc mô tả; gã bù nhìn đang cản đường một cuộc cách mạng vinh quang. Nếu anh thực sự muốn lấy lòng dân chúng, nếu Anden đang nói ra sự thật… tại sao quân Ái Quốc muốn anh chết? Có thể tôi đang bỏ qua điều gì đó. Có thể Razor biết gì đó về Anden mà tôi không biết.

“Tôi có thể tin cô không?” Anden nói, vẻ mặt anh đã trở nên có phần nghiêm túc, mày nhướng cao và mắt mở to.

Tôi nâng cằm, nhìn thẳng vào đôi mắt chăm chú của anh. Tôi có thể tin anh không? Tôi không chắc, nhưng vào lúc này, tôi thì thầm câu trả lời an toàn. “Có.”

Anden duỗi thẳng lưng và đẩy người ra khỏi bàn. Tôi không thể nói chắc liệu anh có tin tôi không. ”Chúng ta sẽ giữ kín chuyện này nhé. Tôi sẽ kể với vệ sĩ về cảnh báo của cô. Tôi hy vọng chúng ta sẽ tìm ra bộ đôi phản bội của cô.” Anden mỉm cười với tôi, rồi nghiêng đầu mỉm cười. “Nếu chúng ta tìm ra chúng, June ạ, tôi muốn chúng ta nói chuyện lần nữa. Chúng ta có vẻ có nhiều điểm chung đấy.” Lời anh nói thiêu đốt hai má tôi.

Và chỉ có vậy. “Xin mời cô cứ tự nhiên dùng nốt bữa tối. Lính của tôi sẽ đưa cô trở lại phòng giam khi nào cô sẵn sàng.”

Tôi lầm bầm cảm ơn. Anden quay người rời khỏi phòng trong lúc đám lính nối đuôi trở vào trong, tiếng ủng lách cách vang vọng, phá vỡ sự im lặng vừa nãy còn tràn ngập không gian này. Tôi cúi đầu giả vờ ăn nốt. Ở Anden, có nhiều vấn đề hơn tôi tưởng ban đầu. Chỉ đến giờ tôi mới nhận ra hơi thở của mình dồn dập hơn thường lệ và tim tôi đang đập thình thịch. Tôi có thể tin Anden không? Hoặc tôi có tin Razor không? Tôi tựa vào mép bàn. Bất kể sự thật là gì, tôi sẽ phải chơi trò này hết sức cẩn thận.

 

Sau bữa tối, thay vì bị áp giải về một phòng giam điển hình, tôi được chuyển đến một căn hộ xa hoa, sạch sẽ, một căn phòng trải thảm với cánh cửa đôi dày và một chiếc giường lớn êm ái. Không có cửa sổ. Ngoài chiếc giường, không có đồ đạc gì ở trong phòng, không có gì để tôi cầm lên biến thành vũ khí. Đồ trang trí duy nhất là bức chân dung Anden vốn vẫn luôn được trưng ra, gắn thẳng vào lớp vữa một bức tường. Tôi ngay lập tức xác định được vị trí của camera an ninh - nó nằm ngay phía trên cửa đôi, một núm nhỏ khó phát hiện giữa trần nhà. Nửa tá lính gác luôn sẵn sàng ở phía ngoài.

Tôi ngủ chập chờn suốt đêm. Lính đổi ca. Sáng sớm, một lính gác vỗ gọi tôi dậy. “Đến giờ vẫn ổn cả,” cô ta thì thầm. “Nhớ kỹ kẻ thù là ai.” Rồi cô ta bước ra khỏi phòng và một lính gác mới thế chỗ.

Tôi lặng lẽ mặc chiếc váy ngủ bằng nhung ấm áp, các giác quan của tôi giờ cảnh giác cao độ, hai bàn tay tôi hơi run rẩy. Cái còng trên cổ tay tôi khẽ va leng keng. Trước đây tôi không thể chắc chắn, nhưng giờ tôi biết quân Ái Quốc vẫn đang theo dõi từng bước đi của tôi. Lính của Razor đang từ từ vào vị trí và khép chặt vòng vây. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ gặp lại người lính gác đó - nhưng giờ tôi dò xét nét mặt từng tên lính quanh đây, tự hỏi ai là kẻ trung thành, ai là quân Ái Quốc.

aede vỗ nhẹ vai gã. Gã không phản ứng ngay. Thay vào đó, gã đánh máy nốt vài dòng vào cái gì đó trên màn hình rồi trượt vào chỗ ngồi trên bàn. Tôi bị ấn tượng trước phong thái của gã. Chắc chắn là một Người Đưa Tin rồi. Gã khoanh tay, kiên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.