Tôi là loại người tưởng tượng những điều sẽ đến với mình trong giới hạn khá cứng nhắc. Thường là tưởng tượng của tôi được định biên cứng nhắc đến nỗi hiếm khi tôi nghĩ ngợi nhiều về những điều khác còn có khả năng xảy ra bên ngoài giới hạn đó. Đó là một sai lầm, như tôi nhận ra vào chiều thứ Bảy. Hôm đó tôi tưởng tượng sẽ ngồi xem trận đấu của hai đội bóng rổ trẻ mà Manuel “của tôi” tham gia, và hy vọng có Rebecca ngồi cạnh. Tôi còn tưởng tượng thêm rằng đội Torpedo 15 của Manuel ghi bàn thắng quyết định, Rebecca và tôi sẽ nhảy dựng lên hò hét, trong khi hò hét còn lao vào vòng tay nhau, rồi đột nhiên tôi trở thành Người đàn ông của phút của Rebecca. Thú thực là hình ảnh đó nặng về mơ tưởng hơn tưởng tượng.
Tôi không bao giờ cân nhắc, liệu có nên tưởng tượng mình rơi vào hoàn cảnh nào mà tôi không phải là tôi, mà là, lấy ví dụ, là Elvis Presley bước từ bảo tàng tượng sáp của Madame Tussaud vào thẳng cuộc đời, rồi đi vào nhà thể thao Ottakringer Körner, tiến lên khán đài trong bộ đồ biểu diễn long lanh, tuy nhiên không đem theo năm chục vệ sĩ cuồn cuộn cơ bắp và lăm lăm AK 47 mà chỉ sải bước giữa một nữ huấn luyện viên thể hình cùng một nữ nha sĩ. Qua đó tôi muốn nói: có lẽ không ai ở đó không nhận ra tôi, đã thế còn nhận ra cùng lúc, ai cũng đòi tôi cho chữ ký, muốn chụp ảnh tôi, muốn được chụp ảnh cùng tôi trong khi tôi ký tặng, muốn nói chuyện với tôi về loạt tiền từ thiện, muốn được chụp ảnh cùng tôi trong khi tôi ký tặng và nói chuyện với họ về loạt tiền từ thiện, vân vân và vân vân. Và trong căng tin chỉ có bia không cồn - đám vận động viên và bạn bè của vận động viên luôn quá trớn với tư duy sống lành mạnh của mình.
Rồi cũng đến lúc chuẩn bị thổi còi khai mạc, mọi ồn ào lắng xuống, và tôi - thực ra đã mệt rũ - được phép thả mông xuống ghế. Nhưng cô Julia đã chen vào giữa tôi và Rebecca và tưởng tượng của tôi. Đã thế bên rìa sàn đấu còn có một cán sự thể thao hay thậm chí chủ tịch hội đoàn cầm mic với bộ dạng rất trang trọng.
“Cho phép tôi nhân sự kiện quan trọng này được nói vài lời phi lộ”, ông ta lên tiếng. Rồi ông nói về Machmut Payev, nhắc đến phép màu nho nhỏ mà nhờ đó Machmut được phép có mặt ở đây thi đấu, rồi thì đơn tị nạn của nó được thẩm định lại và cơ may khá lớn để gia đình Payev có thể trở thành công dân Áo chính cống, rằng thì là chiều nay sẽ không có người thua vì tình người đã thắng, điều đó chủ yếu nhờ ơn bốn cá nhân: một đôi vợ chồng hảo tâm bảo bọc gia đình, một nhà từ thiện hào hiệp ẩn danh cung cấp tài chính, và “cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng…” Ôi không, đừng! “… và vì vậy chúng tôi rất hân hạnh được chào đón hôm nay và ở đây - ông Gerold Plassek! Ông đã không quản ngại tới đây xem trận đấu đặc biệt này. Tôi được phép mời ông xuống chỗ tôi để nói vài lời vắn tắt”. Lời đầu tiên của tôi đúng là vắn tắt, đó là “Không!” nhưng bị nhấn chìm trong tiếng vỗ tay vang dội. Đồng thời Rebecca rướn người ngó vòng qua Julia sang tôi, ném một ánh nhìn cảm phục sâu sắc, thậm chí pha niềm vui sướng chinh phục, qua đó đưa ra một thông điệp không thể hiểu sai rằng tôi chính là Người đàn ông của phút của cô, và sau bài diễn thuyết vắn tắt thậm chí có thể lên hạng Người đàn ông của giờ. Tệ quá, vì tôi xa lánh đám đông, tôi ghét diễn thuyết. Nhưng muộn rồi, tôi phải diễn thuyết. Tôi phải diễn thuyết trước đám đông.
“Tôi xin phép nói vắn tắt, vì kỳ thực diễn giả trước tôi đã nói hết những gì quan trọng”, tôi bắt đầu với niềm đam mê diễn thuyết cố hữu.
“Có một điều mà chưa ai ở đây biết, đó là một động cơ cá nhân khiến tôi đặc biệt nhiệt tình làm chuyện này, nghĩa là chuyện Machmut và gia đình”. Câu trên rời khỏi miệng tôi một cách tự động và ít nhất là không có sự hậu thuẫn của cỗ máy tư duy. Sau đó tôi chựng lại và nghĩ, liệu đây có phải khung cảnh thực sự phù hợp và liệu tôi có nên bắt Manuel chứng kiến câu chuyện bố con được đem ra trình làng. Rồi tôi hiểu rằng hoàn toàn không nên làm thế. Tức là trong một phần mười giây tôi phải lái câu chuyện qua hướng khác.
“Hồi bé tôi chơi bóng rổ dở kinh hoàng, chán lắm”, tôi bắt đầu. “Kể cả khi người ta bắc thang cho tôi trèo lên rổ thì có lẽ tôi vẫn ném bóng ra ngoài hoặc kéo bung vành rổ ra khỏi tấm ván”. Vài người trong đám khán giả bật cười, khiến tôi vững tâm hơn. “Lần đầu, trước đây chừng hai tháng, tôi nghe con trai… con trai một cô bạn cũ của tôi, cầu thủ bóng rổ Manuel, hăng hái kể về người bạn tên là Machmut, một quái nhân, một cơn lốc của Torpedo 15, người có biệt tài ghi bàn từ khoảng cách khó tin. Và một lúc nào đó Manuel kể rằng cậu bé mười bốn tuổi ấy không đủ may mắn để tiếp tục hít thở không khí nước Áo như vẫn hít thở xưa nay, cậu và gia đình sẽ phải rời bỏ quê hương mới. Lúc ấy tôi nghĩ: không, không, không thể được, họ phải ở lại đây, và cậu bé đó phải chỉ cho tôi cách ném những đường bóng kinh hoàng ấy ra sao. Do đó bài phóng sự ra đời. Đó chính là động cơ của tôi”. Câu chuyện của tôi rõ ràng rất lọt tai, vì khán giả vỗ tay như sấm. “Giờ thì đã đến lúc tôi túm được thời cơ. Machmut, cháu có thể ra đây với bác không, bác cháu ta sẽ cùng ném bóng. Cháu trước tiên, và bác sẽ quan sát kế bên xem cháu ném ra sao. Sau đó bác sẽ thử”. Mọi người cười ồ lên, họ vốn ưa những trò chơi mà chưa bắt đầu đã biết ai là người thua cuộc, như tôi trong trường hợp này. Thằng cu với đôi tai vểnh đỏ ửng, có lẽ nóng rực, cầm bóng, đi tới vạch sơn, lấy đà rất điệu và ném sượt qua rổ mấy phân. Cũng dễ hiểu, vì đơn giản là áp lực quá lớn.
“Bác rất biết ơn cháu, Machmut, cháu là một cậu bé lịch sự vô biên và không muốn làm bác mất mặt trước chừng này người, nhưng muốn trở thành người Áo thì cháu phải sửa chữa tính đó”, tôi nói. Nhưng từ lúc này trở đi thì tôi muốn nói gì khán giả cũng cười. Tôi mời Machmut thử lần nữa. Nỗi hồi hộp đã lắng xuống, và cu cậu thảy quả bóng vào chính giữa rổ trong tiếng reo hò váng tai.
“Cảm ơn cháu, Machmut, bác nghĩ là bác đã biết cách”, tôi nói. Tôi chuyển mic cho cu cậu, đỡ bóng, khom gối đầy kịch tính, lấy đà và ném. Quả bóng rơi giữa đường trong tiếng cười nhạo báng ồn ào. Okay, Machmut, cháu đã bày cho bác kỹ thuật ném, giờ chỉ còn thiếu ba tuần cấp tốc luyện tập cơ bắp. Sau đó bác sẽ quay lại trả thù”, tôi nói. Khán phòng dậy lên như sấm rền để chia tay tôi, còn tôi quay về chỗ trên khán đài và ngồi xuống, không, lấn mông vào giữa Julia và Rebecca. Tôi xứng đáng vị trí ấy quá đi chứ.