Hỏa lực đã giảm. Quân phản loạn đang vây quanh hai bên lỗ hổng đã nhận ra điều này. Một tên lính dũng cảm đứng dậy, tay chân phối hợp, lồm cồm bò dậy, từ trên đống đổ nát xông vào trong nhà tù.
Có tấm gương, quân phản loạn bắt đầu học theo, đại đa số bắt đầu di chuyển, nhắm thẳng phía nhà tù mà xông lên.
Người tiến vào nhà tù có trước có sau, khoảng cách cũng khá xa, nhìn thấy đã có hơn ba mươi tên tiến vào, nếu không quản nữa, lính phản loạn sẽ lọt vào tòa nhà giam. Sedef gầm lên: "Bắn!"
Giữa mấy tòa nhà trong tù có thể hỗ trợ lẫn nhau rất thuận tiện, vài chục người không là gì cả, Sedef chỉ chọn đánh số quân phản loạn đã lọt vào, mà không cắt đứt con đường tiến vào của nhóm quân phía sau.
Tiếng súng lại trở nên dày đặc, quân phản loạn tiến vào nhà tù lần lượt ngã xuống, mà phía sau vẫn còn quân phản loạn nối đuôi nhau tràn vào.
Tình hình nhìn có vẻ nguy hiểm hơn nhiều, nhưng thực tế thế cục lại không quá nguy cấp. Quân phản loạn lọt vào nhà tù muốn tiến vào tòa nhà để triển khai đối đầu thực chất với quân thủ là nhiệm vụ gần như không thể hoàn thành.
Cao Dương chẳng buồn bận tâm đến đám quân phản loạn đã lọt vào, anh vẫn tiếp tục áp chế hỏa lực bắn thẳng của địch. Nhiệm vụ này không cho phép anh tàn sát đám quân phản loạn ở gần, cũng không thể hiện được tốc độ bắn siêu phàm của anh, nhưng sự áp chế của anh chính là nền tảng để chiến hữu yên tâm tấn công.
Dưới sự áp chế của Cao Dương, pháo cao xạ của quân phản loạn đã rất lâu không thể lên tiếng.
Ai lại gần pháo cao xạ, kẻ đó phải chết, cả súng máy cao xạ cũng vậy, cứ bày ở đó làm cảnh là được, không muốn chết thì đừng có động đậy.
Cao Dương không chỉ bắn xạ thủ, mà còn bắn cả tài xế trên xe. Những tài xế lái xe bán tải lại gần nhà tù thì được, chứ muốn lái xe rời khỏi tầm bắn của Cao Dương thì đừng hòng. Khó khăn lắm mới để kẻ địch lọt vào khu vực có thể kiểm soát, Cao Dương sao nỡ để kẻ địch rời khỏi tầm kiểm soát của mình chứ.
Hỏa lực áp chế bắn thẳng của quân phản loạn không hề tập trung lại một chỗ, vị trí của chúng vẫn rất phân tán, nhưng điều này không ngăn được Cao Dương thực hiện một đợt áp chế phạm vi siêu lớn, một cây súng lắc lư qua lại biên độ lớn. Đầu tiên bắn xạ thủ, sau đó bắn tài xế, tiếp đến bắn bất kỳ ai lại gần pháo cao xạ và súng máy, thấy ai tới gần là tặng ngay một viên đạn.
Đối với Cao Dương mà nói, trong tầm bắn chính là khu vực anh kiểm soát, đã lọt vào tầm bắn của anh, anh chính là thần. Cái gì gọi là năng lực kiểm soát chiến trường, đây chính là nó.
"Bức tường phía đông bị nổ tung một lỗ hổng!"
Sedef đột nhiên hét lớn một tiếng, quân phản loạn cuối cùng đã mở ra con đường thứ hai bên ngoài chiến trường chính.
Phía tây là hướng tấn công chính của quân phản loạn, hỏa lực hạng nặng của địch đều bố trí ở phía tây. Cho nên sau khi giao chiến, phía đông nhà tù tuy cũng có binh lực phòng thủ, nhưng lại ít hơn phía tây rất nhiều.
"Cáp Mô, Bá Vương Long, đi phía đông giúp một tay!"
Cao Dương hạ lệnh, Lý Kim Phương và Erin lập tức vác súng đứng dậy chạy về phía bên kia tòa nhà, lúc này, hai người họ đóng vai trò là hỏa lực bắn tỉa chính xác.
"Binh lực phía đông đang căng thẳng! Nhưng thế cục vẫn có thể kiểm soát!"
Sedef hét với Cao Dương một tiếng, rồi ghì súng bắn vào tên lính phản loạn đang tiến vào nhà tù.
Cao Dương đã có một lúc không nổ súng, bộ binh quân phản loạn đang đánh rất hăng phía trước, xông rất mạnh. Nhưng chúng không nhận ra đã rất lâu rồi không nhận được hỏa lực yểm hộ từ phía sau nữa.
Hỏa lực có thể yểm hộ cho đợt xông lên phía trước nhất đã bị Cao Dương bắn sạch rồi.
Tốc độ bắn của Cao Dương rất nhanh, sớm đã bắn sạch kẻ địch vận hành hỏa lực hạng nặng, còn những kẻ anh không bắn tới, ví như súng cối, súng phóng tên lửa loại vũ khí bắn cầu vồng ẩn nấp sau các công trình trong thôn, cứ để Tommy lo là được.
Nhìn một cái, phát hiện xung quanh tất cả các điểm hỏa lực hạng nặng địch để lại phía sau đều không còn một người sống, trong thời gian ngắn không thể có người vận hành những vũ khí hạng nặng đó nữa. Không có việc gì để làm, Cao Dương trầm giọng nói: "Thỏ, một mình cậu giám sát hỏa lực áp chế của địch, làm được chứ?"
"Không vấn đề gì, người đều bị bắn sạch rồi, còn có thể có vấn đề gì chứ? Anh đi 'vui vẻ' đi, tôi canh chừng, không gánh nổi nữa tôi gọi anh."
Cao Dương dời tầm mắt từ chiến trường cách bảy tám trăm mét về dưới chân chỉ còn hai ba mươi mét. Hiện tại vẫn luôn có người từ vị trí cổng chính xông vào, tiếng súng nổ khiến anh không thể ngồi yên, nên anh phải khai hỏa với kẻ địch ở gần.
Quá gần rồi, nếu tiếp tục dùng Lưỡi Dao Satan để bắn, một là lãng phí đạn tầm xa quý giá, hai là tốc độ bắn bị hạn chế bởi ống ngắm, chẳng bằng dùng súng trường thông thường bắn cho nhanh.
Cao Dương muốn tìm một khẩu súng, liếc mắt nhìn qua, không thấy khẩu súng trường dư thừa nào cho mình dùng. Mọi người đều đang trong lúc bắn trả căng thẳng, Raphael bên cạnh anh đang dùng SCAR-L bắn, hắn đang đánh kẻ địch đã vào trong nhà tù, nên Raphael đã đeo khẩu SCAR-H 7.62mm lên lưng, đổi lại khẩu SCAR-L cỡ nòng 5.56mm để bắn kẻ địch đã ở rất gần.
Khẩu SCAR-H của Lyle cũng được lắp ống ngắm, độ giật cũng lớn, thứ Cao Dương muốn dùng là súng trường bắn đạn trung gian M43 hoặc đạn 5.56 NATO, mượn súng của Raphael thì Cao Dương thà dùng Lưỡi Dao Satan của mình còn hơn.
Cao Dương nhìn một lượt, cũng chỉ có trên người Sedef là có súng trường thừa thôi. Sedef đang dùng một khẩu SVD bắn rất hăng, khẩu AKM của hắn lúc này lại đang đeo sau lưng không dùng đến.
"Thiếu tá, mượn tôi khẩu AKM của ông dùng chút!"
Cao Dương chạy tới bên cạnh Sedef, sau khi hô lên một tiếng, liền lớn tiếng nói: "Chà, bắn khá lắm."
Cao Dương khá ngạc nhiên, khi Sedef luyện súng thì thảm không nỡ nhìn, nhưng giờ vào thực chiến, dùng một khẩu SVD bắn mà không phát nào trượt, hơn nữa toàn là bắn mục tiêu di động.
Sedef ngừng bắn, lấy khẩu súng trường sau lưng đưa cho Cao Dương rồi nói lớn: "Tướng quân, tôi phát hiện đánh mục tiêu cố định rất khó, nhưng mục tiêu di động lại đơn giản hơn chút."
Cao Dương tiếp nhận khẩu AKM của Sedef, báng súng gấp mở ra, kéo khóa nòng, giơ súng vươn người về phía trước, "pạch pạch pạch pạch" bắt đầu bắn.
Cao Dương bắn toàn bộ là phát một, tốc độ bắn chắc chắn chậm hơn bắn liên thanh rất nhiều, nhưng tốc độ tiêu diệt kẻ địch lại rất nhanh. Kẻ địch vào nhà tù đã bị bắn sạch, Cao Dương liên tục bắn hơn mười phát, mỗi phát chắc chắn có một cái đầu bị bắn nổ, đám quân phản loạn đang trốn sau vật chắn lộ cái đầu ra đấu súng với quân thủ lúc này xuất hiện thêm hơn mười cái đầu bị bắn nổ.
Đánh lên là không kìm được, Cao Dương quét ngang một đường, trong khi bắn trúng tất cả những cái đầu có thể nhìn thấy, giữa chừng còn phát hiện một tên quân phản loạn không dám lộ đầu, chỉ dùng tay giơ súng lên quét xạ vô định. Đang đánh thuận tay, Cao Dương tiện tay bắn một phát, găm một viên vào cổ tay phải của tên quân phản loạn đang giơ tay kia.
Một băng đạn chưa bắn hết, phát hiện không còn mục tiêu nào có thể bắn được nữa, Cao Dương lại tìm kiếm từ đầu đến cuối một lần nữa, thấy đầu bắn đầu, thấy tay bắn tay, nhìn thấy gì là bắn cái đó. Có tên địch trốn không kín, lộ vai, lộ chân gì đó, tất cả đều bị Cao Dương bắn một lượt.
Mục tiêu gần nhất chỉ hơn hai mươi mét, xa nhất cũng không tới năm mươi mét, đối với Cao Dương mà nói đã không còn phân biệt lớn nhỏ gì nữa, nhìn thấy là bắn.
Đưa tay lấy một băng đạn từ trong túi đạn trên người Sedef bên cạnh, sau khi thay cho AKM, Sedef nhìn Cao Dương với ánh mắt phức tạp, rồi không nói gì, dùng SVD ngắm một tên quân phản loạn đang lao tới cách đó hơn hai trăm mét rồi nổ súng.
Tình hình không quá nguy hiểm, hỏa lực hạng nặng của địch đang bị tiêu diệt từng cái một, hỏa lực hạng nặng mà quân phản loạn phát ra trong thôn ban đầu, đang bị Tommy dùng súng cối điểm bỏ từng cái một.
Cao Dương thực sự rất đắc ý với quyết định kéo Jensen vào Satan của mình, Jensen chính là bộ nhân lực tăng cường chiến đấu của Satan. Có Jensen, bọn họ có tầm nhìn rộng mở hơn, điều này là một nhẽ, điểm sướng nhất nằm ở chỗ có Jensen xong, chiến lực của Tommy được giải phóng cực đại.
Hơn nữa, cặp bài trùng Tommy và Jensen này thực sự là sự kết hợp hoàn hảo, Tommy trước đây chỉ có thể đánh mục tiêu mắt thường nhìn thấy được, còn bây giờ thì sao? Tommy cung cấp tầm nhìn, Tommy nã pháo qua, sướng thật.
Tommy chỉ huy mấy khẩu súng cối không hề dừng lại, chỉ cần là mục tiêu cố định là anh ta có thể đánh, tuy đánh không nhanh bằng Cao Dương và những người khác, nhưng vẫn chuẩn xác vô cùng.
Nào là điểm tập kết nhân lực, trận địa súng cối của địch, đây đều là phạm vi đả kích của Tommy. Nếu kẻ địch tràn tới đông đúc, không cần phải nói, cũng là mục tiêu đả kích của Tommy.
Chiến đấu vẫn còn rất ác liệt, nhưng thế suy tàn của kẻ địch đã hiển hiện ra.
"Nỏ mạnh hết đà, không thể xuyên thủng lụa Lỗ", bộ binh quân phản loạn đánh tuy mãnh liệt, nhưng chúng đã không còn xe bán tải tự sát có thể tạo nên tác dụng quyết định nữa. Mà đối với loại pháo đài kiên cố như nhà tù Aleppo này, bộ binh dù tới bao nhiêu cũng chỉ là nộp mạng.
Ngay lúc này, Tommy đột nhiên lớn tiếng trong bộ đàm: "Sếp, đạn pháo của chúng ta không còn nhiều nữa rồi!"
Cao Dương suy nghĩ một chút, nói: "Đánh, đánh bại đợt tấn công của địch đi! Kẻ địch không còn sức mạnh tiếp tục tấn công nữa, cố gắng đánh tan hỏa lực hạng nặng của địch càng nhiều càng tốt, trong một thời gian dài bọn chúng cũng không thể khôi phục lại trình độ trang bị như hiện tại, điều này rất có lợi cho việc phòng thủ sau này của chúng ta. Đừng tiết kiệm, cứ xả thoải mái, nhưng phải đánh cho chuẩn vào."
"Rõ, sẽ không lãng phí đâu."
Với Tommy, Cao Dương vẫn rất tự tin, mà Cao Dương cũng tự tin với chính mình. Có anh ở đây, lỗ hổng dài một đoạn gần cổng phía Tây đã không còn là con đường cho phép kẻ địch tiến vào được nữa. Sau khi bắn mấy phát, Cao Dương trầm giọng nói: "Người Đưa Thư, Xú Dữu, đi phía đông giúp một tay. Tiểu Thương Dăng, tình trạng bên cậu thế nào?"
"Chúng tôi đã không còn mục tiêu thiết giáp nào có thể tấn công, hiện đã tham gia tác chiến chống bộ binh địch. Sếp, chỗ tôi không có vấn đề gì cả."
Tình hình đang tiến triển theo hướng tốt. Cao Dương trấn an tâm trí, trầm giọng nói với Andy Ho vẫn đang giơ súng bắn: "Long Kỵ Sĩ, thế cục đã được kiểm soát, cậu không cần tác chiến ở đây nữa, cậu đi giúp cứu chữa thương binh đi."
Andy Ho thu súng lại, lớn tiếng nói: "Rõ, tôi đi ngay."
Sau khi để Andy Ho tới vị trí phù hợp hơn với mình, Cao Dương tiện tay bắn mấy mục tiêu có thể bắn, rồi lại ngừng bắn, nhìn Sedef đang giơ súng, trầm giọng nói: "Thiếu tá, bắn tốt lắm."