Cao Dương có chút nóng lòng, nhưng anh cố gắng hết sức để diễn đạt nguyện vọng của mình một cách bình tĩnh.
Hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, Cao Dương trầm giọng: "Các quý ông, tôi có một người bạn. Cậu ấy chưa từng được đào tạo bài bản về bóng chày, chỉ đơn giản vì đam mê môn thể thao này mà cậu ấy đã chơi từ nhỏ đến tận bây giờ."
Cao Dương giơ một ngón tay lên, lớn tiếng: "Tôi biết các người đang nghĩ gì, nhưng hãy nghe tôi nói hết. Bạn tôi là người Nam Phi da trắng, mà Nam Phi vốn là vùng đất khô cằn với bóng chày, nên cậu ấy chỉ có thể tự mình tập luyện. Cậu ấy là một cầu thủ ném bóng (pitcher), tốc độ ném đạt trên một trăm dặm một giờ. Các quý ông, tôi đến đây chỉ muốn xin các người cử một ai đó đến xem cậu ấy ném bóng và cho cậu ấy một cơ hội thử việc."
Jerry Manuel lộ vẻ khinh khỉnh, lớn tiếng: "Tốc độ ném đạt trên một trăm dặm một giờ ư? Tôi đã nghe đủ những gì ông muốn nói rồi. Thưa ông, bây giờ mời ông ra ngoài cho."
Cao Dương kinh ngạc thốt lên: "Chẳng lẽ các người không chút hứng thú nào sao?"
Jerry trầm giọng: "Tôi đã nghe những lời nhảm nhí tương tự vô số lần rồi. Nào là thiên tài, thiên tài kỳ tích, mầm mống của siêu sao... Thưa ông, những câu như vậy tôi nghe đến phát chán rồi. Sự thật đã chứng minh thiên tài sở dĩ là thiên tài chính vì nó quá hiếm có. Nếu bạn ông thực sự là thiên tài, có thể ném ra tốc độ trên một trăm dặm một giờ, thì còn cần ông phải tiến cử sao? Hẳn đã có vô số tuyển trạch viên tìm đến tận cửa từ lâu rồi. Nghe đây, rời khỏi phòng tôi ngay!"
Cao Dương hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế để không buông lời chửi thề, rồi lớn tiếng: "Các người sẽ phải hối hận, tôi đảm bảo đấy! Chết tiệt, lũ bảo thủ các người! Nếu không phải vì bạn tôi là fan của đội Mets, là fan cuồng của Mets từ nhỏ đến lớn, nếu không phải vì cậu ấy nhất quyết không cân nhắc bất kỳ đội nào khác, thì ông nghĩ tôi có hứng thú chạy đến đây gặp đám bảo thủ các người làm gì?"
Không hiểu lửa giận từ đâu trào ra. Cao Dương càng nói càng giận, cuối cùng anh gầm lên: "Ông thấy nhiều thiên tài tự tâng bốc rồi, nên mặc định tất cả mọi người đều là đồ giả mạo sao? Đám ngu xuẩn tự cho là mình giàu kinh nghiệm, cứ chờ mà hối hận đi! Không cần các người sắp xếp cái buổi thử việc quỷ quái gì nữa, tôi không cần! New York có hai đội bóng, một là Yankee, một là Mets! So với Yankee, các người chẳng là cái gì cả!"
Cao Dương vốn không phải người thiếu kiên nhẫn. Nhưng lúc này anh lại nổi giận không thể kiểm soát, có lẽ vì khoảng cách quá lớn giữa kỳ vọng và thực tế.
Cơn giận đầy mình không nơi trút bỏ, Cao Dương nhìn đám người đang sững sờ, nghiến răng nghiến lợi nói: "Nếu không phải vì bạn tôi không muốn chơi bóng chày, mà tôi lại hy vọng đội bóng cậu ấy yêu thích nhất từ nhỏ có thể gọi tên cậu ấy, giúp cậu ấy thay đổi ý định, thì tôi có thèm đến tìm đám ngu xuẩn các người không? Phi, các người cũng xứng sao?"
"Bảo vệ! Bảo vệ! Đuổi gã điên này ra ngoài!"
Một trợ lý huấn luyện viên đứng ở cửa đầy giận dữ mở cửa ra, quát lên hai tiếng, sau đó hắn nhìn Cao Dương, giận dữ nói: "Cút ra ngoài! Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đấy!"
Cao Dương tỏ vẻ khinh khỉnh: "Không cần các người đuổi, tôi tự đi."
Nhân viên đứng ở cửa sốt ruột nói: "Ông Cao, ông không thể như vậy! Xin hãy rời đi đi!"
Cao Dương lách người qua cửa, sau đó anh giơ tay lên, xòe năm ngón tay, vẻ mặt đầy phẫn nộ: "Các người cứ để cơ hội trôi tuột khỏi lòng bàn tay mình đi. Lẽ ra các người đã có thêm một tay ném thiên tài, nhưng lại ngay cả liếc mắt một cái cũng không thèm! Muốn giành chức vô địch ư? Nằm mơ đi."
Cao Dương nói xong liền sải bước rời đi, cánh cửa phía sau lưng anh đóng sầm lại.
Cao Dương lấy điện thoại ra, bấm một dãy số, chỉ đi thêm mười mấy bước là điện thoại đã được kết nối.
"Alo, chào ông, có phải là ông Johnny không? Tôi là Cao Dương. Là thế này, tôi muốn hỏi về việc tối qua chúng ta đã bàn, khi nào thì có thể thực hiện?"
Cao Dương vừa nói được hai câu, trên gương mặt đang giận dữ bỗng thoáng hiện nụ cười, anh lập tức nói: "Hôm nay luôn ạ? Tốt quá rồi! Ông Johnny, ở đâu ạ? Vâng, tôi biết rồi. Cảm ơn ông rất nhiều, thực sự rất cảm kích ông."
Cao Dương dừng bước, lúc này hai nhân viên bảo vệ có vũ trang đã tiến lại gần anh. Người nhân viên đi cùng anh lúc nãy cũng vẻ mặt khó chịu: "Ông Cao."
Cao Dương tiếp tục cất bước. Người nhân viên vẫy tay ra hiệu cho hai bảo vệ, rồi hai bảo vệ liền theo sát phía sau Cao Dương, trừng mắt nhìn chằm chằm cho đến khi anh rời đi.
Nỗ lực của Cao Dương đổ sông đổ biển, đàm phán thất bại, Cao Dương cũng không muốn giữ phong độ gì nữa. Suốt đường đi không nói lời nào, anh trở lại xe của mình rồi lái đi thẳng.
Sau khi để cái đầu óc mất lý trí vì thất vọng của mình bình tĩnh lại đôi chút, Cao Dương thở hắt ra, cầm điện thoại lên gọi cho Fry.
Đợi Fry bắt máy, Cao Dương lập tức dùng giọng điệu hào hứng: "Fry, cậu đang làm gì thế?"
"Chẳng làm gì cả, đang ở nhà đây. Sao thế, có việc gì à?"
Cao Dương cười ha hả: "Không có gì, tôi đang ở sân Yankee mới đây, tôi định đi xem bảo tàng bóng chày, cậu không muốn tới xem sao?"
Fry nghi ngờ hỏi: "Sao tự nhiên anh lại nghĩ đến chuyện này? Sếp à, hôm nay anh lạ lắm nhé."
"Đồ ngốc, tôi muốn cậu tham quan bảo tàng bóng chày, hơn nữa sân vận động Yankee mới cũng có mở cửa tham quan. Cậu không phải fan của Yankee nên sân bãi xem hay không cũng chả quan trọng, nhưng chẳng lẽ cậu không định xem bảo tàng sao? Ừm, tôi biết cậu muốn xem sân bóng chày của đội Mets hơn, nhưng tôi và Yelena muốn xem sân Yankee của New York. Nếu cậu tới thì tiện thể chở Yelena đi cùng luôn, nếu cậu không định đi thì tôi quay lại đón Yelena vậy."
Fry bán tín bán nghi: "Tại sao anh không ở cùng Yelena? Ừm, thôi bỏ đi, tôi qua đó. Tiện thể chở Yelena đi cùng luôn. Anh đang đợi ở đâu?"
Bịa ra một cái cớ, cuối cùng cũng lừa được Fry đến nơi, Cao Dương cúp điện thoại, thở phào một hơi dài.
Việc sắp xếp địa điểm thử việc ở sân Yankee mới, Cao Dương cũng coi như đã tốn không ít tâm tư. May mà sức ảnh hưởng của Yankee New York rất lớn, là một dự án du lịch rất hot ở New York, hơn nữa xung quanh sân vận động Yankee mới còn rất nhiều dự án khác để tham quan, nếu không, Cao Dương thật sự không biết làm cách nào để lừa Fry tới đây.
Nếu Fry biết là phải đến để thử việc, chắc chắn cậu ta sẽ không tới.
Trong lúc chờ Fry, Cao Dương đã liên lạc trước với tuyển trạch viên của Yankee New York theo sự chỉ dẫn của Sát Tây Tư.
Tuyển trạch viên của Yankee tên là Roger Luce, một người đàn ông trung niên rất hòa nhã, khoảng hơn năm mươi tuổi, trên mặt lúc nào cũng treo nụ cười.
Gặp mặt tại địa điểm đã hẹn, lúc bắt tay, câu đầu tiên Roger đã mỉm cười nói: "Ông Cao, tại sao không đến căn cứ huấn luyện của chúng tôi để thử việc? Ở đó có trang thiết bị đầy đủ, nơi này thực sự không thích hợp lắm."
Cao Dương áy náy nói: "Ông Luce, thật sự xin lỗi, bạn tôi ở chỗ đó có chút vấn đề nhỏ. Nếu cậu ấy biết là thử việc thì chắc chắn sẽ từ chối. Vì vậy, tôi rất lấy làm tiếc phải nói với ông rằng, ông phải đóng giả làm người xa lạ. Nhưng tôi đảm bảo, ông Luce, ông chỉ cần nhìn một cái thôi là sẽ thấy chuyến đi vất vả lần này hoàn toàn xứng đáng."
Roger Luce cười nói: "Được thôi, người trả lương cho tôi bảo tôi nghe theo sự sắp xếp của ông, ông nói sao thì tôi làm vậy thôi."
Đúng là có quan hệ cứng thì làm việc mới dễ, Cao Dương cảm thán một tiếng, sau đó vui mừng nói: "Tốt quá rồi, ông Luce. Ông không có thiết bị chuyên nghiệp như súng đo tốc độ hay đại loại vậy, thì liệu có thể đánh giá được tốc độ ném của một pitcher, hoặc tốt xấu thế nào không?"
Roger Luce chỉ vào mắt mình, cười nói: "Ông Cao, tôi làm tuyển trạch viên hai mươi năm rồi đấy."
Cao Dương gật đầu lia lịa: "Tốt quá, vậy thế này nhé, ông Luce, xin ông đến phía sân bóng đợi tôi, giữ khoảng cách với tôi một chút. Khi thấy tôi dẫn một thanh niên đến và ném bóng, đó chính là người tôi muốn nhờ ông xem đấy. Thời gian chắc sẽ không lâu đâu."
Thống nhất xong với Roger Luce, Cao Dương đứng chờ dưới cột mốc đã hẹn. Đợi hơn nửa tiếng sau, cuối cùng Fry cũng cùng vợ mình và Yelena đến nơi.
Cao Dương nắm lấy tay Yelena, rồi thản nhiên nói với Fry: "Chúng ta chơi ở đây, sau đó tôi và Yelena sẽ đi xem ca kịch, cậu và Aila có muốn đi cùng không?"
Fry xoa xoa tay, cười nói: "Tôi không đi đâu, tôi có thể ở đây cả ngày."
Cao Dương phất tay: "Đi, đi xem thử, ừm, đi xem sân vận động trước đã."
Sân vận động Yankee mới mở cửa cho khách tham quan, nhưng không cho phép ai bước lên mặt cỏ của sân thi đấu, nếu không thì mặt cỏ sẽ không bảo tồn nổi.
Bên ngoài sân Yankee có một khu vực nhỏ được rào chắn, nơi có người bắt bóng, có nhân viên mặc trang phục trọng tài. Thực ra đó chỉ là nơi để fan bóng chày thử tài, trả tiền để ném vài quả bóng, hoặc vung chày vài cái chụp ảnh kỷ niệm mà thôi. Và địa điểm thử việc của Fry chính là ở đây.
Cuối cùng, Cao Dương chỉ vào khu nhỏ đó, nói với Fry: "Đi ném vài quả đi."
Fry đã sớm muốn thử sức từ lâu, cậu ta trả tiền, đeo găng tay vào, từ đống bóng trong sọt nhặt ra một quả, đặt trong tay tung lên rồi bắt lấy.
Đã là chơi thì chắc chắn phải có người phối hợp. Một nhân viên mặc đồng phục đội Yankee đang đợi đánh bóng. Khi người đánh bóng phối hợp với du khách kia vung vẩy gậy bóng chày, ra hiệu đã sẵn sàng, Fry liền ném quả bóng đi.
Tất nhiên người đánh bóng kia không thể nào đánh trúng quả bóng Fry ném.
Cao Dương rất căng thẳng, vô cùng căng thẳng, đặc biệt là khi thấy quả bóng Fry ném ra mềm nhũn không chút lực đạo, anh càng thêm căng thẳng.
Cao Dương vô thức liếc nhìn Roger Luce đang giả vờ làm người qua đường, rồi anh lớn tiếng nói với Fry: "Này, quả bóng này ném tệ quá đấy, ném quả tốc độ xem nào, ném quả nào có lực chút đi."
Fry cười ha hả, nói với Aila đứng sau lưng: "Để anh cho em xem cú ném của anh đây!"
Fry dốc toàn lực ném quả bóng đi. Nhìn tốc độ cú ném lần này của Fry, cuối cùng Cao Dương cũng yên tâm. Sau đó anh nhìn Roger Luce một lần nữa, lại phát hiện Roger Luce đang ngẩn ngơ, đã đứng bật dậy khỏi chiếc ghế đang ngồi, há hốc miệng, rồi cố dụi dụi mắt.
Trái tim treo lơ lửng của Cao Dương cuối cùng cũng hạ cánh an toàn. (Còn tiếp...)