Thái độ của Morgan rất kiên quyết, Cao Dương cũng có ý muốn dùng phương thức trực tiếp nhất, giải quyết dứt điểm một lần cho xong.
"Nếu phải ra tay, tôi ngược lại có nhân thủ phù hợp, đợi xem lúc đó tình hình thế nào đã. Nếu cần cường công, tôi vẫn tin tưởng người của mình hơn."
Lời của Cao Dương thốt ra không chút do dự. Với đặc thù nghề nghiệp của anh, nếu cần tác chiến, anh rất khó đứng nhìn rồi lại đi thuê người khác.
Morgan nhíu mày, lắc đầu nói: "Cao, bắt buộc ta phải nói chuyện với cậu về vấn đề này. Bây giờ cậu là người có tiền, ít nhất cũng là triệu phú rồi, tại sao bây giờ cậu vẫn muốn đích thân đi làm những công việc nguy hiểm như vậy?"
Cao Dương bị hỏi đến nghẹn lời, rồi anh chợt thấy hơi hoảng loạn, vội vàng đáp: "Ồ, không, không phải tôi định đích thân ra tay, ý tôi là, tôi có một ứng viên phù hợp có thể giúp làm việc này. Anh ta là một sát thủ, có thể xử lý mục tiêu cần loại bỏ mà không để lại dấu vết."
Lý do Cao Dương hoảng loạn là vì Morgan đã chạm đúng vào vấn đề mà anh luôn cố tình né tránh, thậm chí không dám nghĩ tới.
Morgan không để tâm đến lời bào chữa của Cao Dương, mà nhìn chằm chằm vào anh, trầm giọng nói: "Cao, lần đầu chúng ta quen biết nhau là ở trên thảo nguyên Nam Sudan. Với tình cảnh của cậu lúc đó, ta rất hiểu vì sao cậu cần phải cầm súng mở một con đường máu, bởi vì khi ấy cậu cũng giống như ta, ngoại trừ việc cầm súng thì chẳng còn lựa chọn nào khác."
Morgan nhẹ nhàng xua tay, chặn đứng ý định bào chữa của Cao Dương, rồi tiếp tục: "Sau đó ta đưa cậu đến Libya, rồi lại xảy ra rất nhiều chuyện. Ở Libya cậu lại cầm súng lên, nhưng những chuyện đó đều đã qua, cậu đã trở về nhà, được thôi. Những chuyện sau đó ta cũng có thể hiểu, trong tình cảnh không thể chịu đựng được, cậu đã làm những gì cần làm, rồi lại phải bắt đầu con đường nguy hiểm để giành lấy tương lai cho chính mình, ta có thể hiểu được."
"Cao, ta hiểu vì sao cậu từng làm lính đánh thuê, nhưng bây giờ, cậu vẫn lựa chọn tiếp tục làm lính đánh thuê thì ta thực sự không hiểu nổi. Cậu bây giờ là người có tiền, rất nhiều tiền. Nếu cậu là kẻ nghèo rớt mồng tơi, thì việc cậu dùng những cách phi quy tắc để tích lũy vốn liếng ban đầu là điều dễ hiểu, rất nhiều người giàu cũng từng trải qua như vậy. Nhưng bây giờ cậu đã là triệu phú rồi, trong tay đang nắm giữ hai mươi sáu triệu. Công ty của cậu ở vịnh Aden vẫn đang kiếm tiền đều đặn, mỗi năm mang lại hàng triệu đô lợi nhuận. Cao, đó không phải là con số nhỏ, đối với đại đa số mọi người trên thế giới này, chừng đó đã đủ để họ sống an nhàn cả đời mà chẳng cần làm gì cả."
Cao Dương biết Morgan muốn nói gì. Anh giơ tay lên, thở dài một hơi rồi vẻ mặt rầu rĩ đáp: "Được rồi, được rồi, lời của ông đã đâm trúng tim đen của tôi rồi. Vốn dĩ tôi luôn né tránh vấn đề này, nhưng vì ông đã nhắc đến, vậy thì tôi sẽ giãi bày."
Cao Dương cười khổ, nhìn Morgan nói: "Ông biết không? Khi mới bắt đầu làm lính đánh thuê, mục tiêu của tôi là kiếm đủ một triệu rồi rửa tay gác kiếm. Một triệu thôi. Kiếm đủ một triệu là tôi nghỉ ngay."
Nghe Cao Dương nói vậy, Morgan bĩu môi lắc đầu. Cao Dương cũng bất lực nhún vai, tiếp tục kể: "Ở Libya, chúng tôi rất may mắn khi hốt được một mẻ ở hành cung của Gaddafi. Khi đó tôi đã có một triệu rồi. Nhưng có một triệu trong tay, tôi lại nghĩ, một triệu thực ra chẳng thấm vào đâu. Đằng nào làm lính đánh thuê cũng kiếm được, tại sao không kiếm thêm chút nữa? Kiếm đủ mười triệu rồi nghỉ cũng chưa muộn mà."
Morgan thở dài: "Con người mà."
Cao Dương cũng thở dài: "Sau đó tôi đã kiếm đủ mười triệu, nhưng đúng lúc ấy, Yelena và Catherine bị tàu đánh bắt cá voi của Nhật đâm chìm xuống biển, suýt chút nữa mất mạng. Tôi không chịu nổi, thế là tôi tiêu sạch sành sanh số tiền kiếm được để đánh chìm con tàu đó. Việc này giúp tôi hả giận, hơn nữa, lúc đó tôi còn cảm thấy có chút may mắn, vì trong tiềm thức, tôi rất mừng khi lại có lý do để tiếp tục làm lính đánh thuê."
Morgan thở dài: "Cao, bây giờ là cơ hội tốt để rửa tay gác kiếm, thật đấy."
Cao Dương trầm giọng đáp: "Về sau, tôi lại kiếm thêm được mười triệu nữa, nhưng lúc này, tôi hoàn toàn không còn nghĩ đến chuyện giải nghệ nữa. Tôi biết mình còn trẻ, cũng biết rằng một khi đã có tiền thì kiếm thêm lại càng dễ dàng, nhưng lúc này, vấn đề đã không còn nằm ở tiền bạc nữa rồi."
Morgan im lặng. Cao Dương lộ vẻ bất lực, trầm giọng nói: "Ông biết quân đoàn lính đánh thuê Thiên Sứ chứ? Tôi nhớ đã từng kể với ông rồi, đám người ở quân đoàn Thiên Sứ còn giàu hơn chúng ta, giàu hơn nhiều. Nhưng người của Thiên Sứ không ai có ý định giải nghệ cả, thậm chí họ không còn chiến đấu vì tiền nữa."
Cao Dương dùng tay ôm đầu, thở dài: "Người của Thiên Sứ đều là một lũ điên. Họ không chiến đấu vì tiền, họ chiến đấu vì chính cuộc chiến đó. Lần đầu tiên trò chuyện với Nai Đặc, đoàn trưởng của Thiên Sứ, tôi đã nghĩ họ là một đám điên. Tại sao lại có người chiến đấu chỉ vì chiến đấu cơ chứ? Nhưng giờ nhìn lại, dường như chúng ta cũng đã trở thành một lũ điên, bởi vì, có vẻ như chúng ta cũng chẳng còn chiến đấu vì tiền nữa rồi."
Morgan trầm giọng: "Lính đánh thuê là cái nghề mà chỉ có cái chết mới có thể kết thúc. Cao, ta rất mừng vì giờ cậu đã nhận ra điều này, bây giờ dừng lại vẫn còn kịp!"
Cao Dương lắc đầu: "Lý tưởng của tôi ngày trước là được chết già trên giường, nhưng bây giờ nếu để tôi nói, thì hình như chết trên chiến trường cũng chẳng có gì ghê gớm cả."
Morgan quát lớn: "Cao, tỉnh táo lại đi, suy nghĩ hiện tại của cậu rất nguy hiểm!"
Sau khi quát xong, Morgan hạ giọng: "Chiến tranh có thể thay đổi hoàn toàn một con người. Khi đã quen với chiến tranh, cậu sẽ rất khó thích nghi được với cuộc sống bình thường. Cao, bây giờ dừng lại vẫn còn kịp."
Cao Dương nói khẽ: "Ông biết không, lúc giành được mỏ kim cương đó, tôi đã có một trận tử chiến với một ông lão người Tuareg. Tôi đã thắng, nhưng thắng một cách vô cùng gian nan. Ông lão đó là một trong những đối thủ mạnh nhất mà tôi từng gặp trong đời. Ông ấy cũng từng nói với tôi những lời tương tự. Trước lúc lâm chung, ông ấy bảo tôi hãy sớm rửa tay gác kiếm đi. Tôi nghĩ, chắc ông ấy cũng không thể dứt khỏi chiến trường, cho đến khi trở thành một ông lão, rồi lấy cái chết để kết thúc cuộc đời lính đánh thuê của mình."
Morgan có vẻ tức giận, nghiêm giọng: "Nghe có vẻ cậu rất hiểu tình cảnh của mình, vậy tại sao cậu cứ nhất quyết không chịu từ bỏ cái nghề lính đánh thuê chết tiệt này chứ? Tại sao!"
Cao Dương thở dài: "Chưa tới lúc, Morgan, vẫn chưa phải lúc."
Anh đứng dậy, rót đầy ly Whisky của mình, rồi cũng rót đầy ly của Morgan. Sau khi đặt chai rượu xuống, Cao Dương trầm giọng: "Tôi có thể từ bỏ, nhưng còn những người khác thì sao? Tôi có vài chục triệu, nhưng họ thì không. Tôi có thể không chút do dự chia tiền cho họ, nhưng điều đó vô ích. Nếu chỉ vì tiền, chúng tôi đã sớm rửa tay gác kiếm từ lâu rồi. Hơn nữa, tôi biết đám anh em ở ngoài kia của tôi cũng sẽ không nhận tiền của tôi đâu."
Cao Dương uống cạn ly rượu rồi trầm giọng: "Mạng của tôi và mạng của họ đã sớm gắn liền với nhau rồi. Chúng tôi không thể nào thoát khỏi tình cảnh hiện tại được đâu, Morgan. Lính đánh thuê là loài động vật chiến tranh, chúng tôi không thể rời xa chiến tranh nữa. Vả lại, mối thù của Bruce vẫn chưa trả xong, và đây chính là một cái cớ tuyệt vời để chúng tôi tiếp tục làm lính đánh thuê."
Morgan trầm giọng: "Các người là lũ ngốc à? Nhất định phải khiến bản thân mất mạng thì mới chịu dừng lại sao? Bruce chết rồi, các người muốn báo thù cho Bruce. Vậy nếu người khác chết thì sao? Lại muốn báo thù cho người khác nữa à? Như vậy thì mãi mãi chẳng có điểm dừng đâu."
"Đúng, ông nói rất đúng, tôi cũng hiểu. Nhưng thời cơ vẫn chưa tới, bây giờ chúng tôi thực sự không thể dừng lại được. Ông biết không, chỉ cần nghĩ đến việc sau này phải sống ở một đô thị lớn như New York, tôi đã thấy rùng mình rồi. Chẳng vì lý do gì cả, chỉ cần nghĩ đến việc sau này không phải đánh trận nữa, ngày ngày sống một cuộc đời bình yên, điều đó lại khiến tôi cảm thấy sợ hãi."
Morgan nhìn chằm chằm vào Cao Dương: "Vậy cậu cho rằng, khi nào mới là thời điểm thích hợp để rửa tay gác kiếm?"
Cao Dương cười khổ: "Tôi không biết nữa. Tôi nghĩ, chắc là sau khi tập đoàn lớn của chúng tôi được thành lập. Khi công ty đi vào hoạt động, chúng tôi sẽ phải bận rộn vì nó, vừa có thể đảm bảo an toàn, lại không hoàn toàn rời xa chiến trường. Có lẽ đó chính là lúc chúng tôi thoát khỏi thân phận lính đánh thuê."
Morgan lắc đầu: "Cậu đúng là đồ ngốc. Cậu hiểu rõ tình cảnh của mình, nhưng lại chẳng hề nỗ lực để thoát khỏi cái khốn cảnh đó. Cậu biết không, trong mắt ta, đó là một hành động vừa ngu ngốc lại vừa thất bại. Cao, đừng để ta phải khinh thường cậu. Tình bạn giữa ta và cậu không giống những người khác. Cậu từng cứu mạng ta, đó là nền tảng để chúng ta có thể đối thoại bình đẳng như hiện tại. Nhưng, thuộc hạ từng cứu mạng ta thì nhiều lắm, song họ cũng chỉ là những người làm công cho ta, chứ không phải bạn của ta. Cậu có biết tại sao không?"
Cao Dương tò mò hỏi: "Tại sao ạ? Thú thật là tôi cũng rất tò mò. Ông là một nhân vật lớn, lẽ ra không nên có mối quan hệ sâu sắc như thế này với một kẻ lính đánh thuê như tôi mới phải."
Morgan giơ tay lên: "Ta coi cậu là bạn, bởi vì khi chưa nhìn thấy bất kỳ lợi ích nào, cậu vẫn sẵn sàng mạo hiểm đi cứu Abdul. Và còn vì khẩu súng săn cậu tặng ta nữa. Không phải vì giá trị của nó, mà là vì lúc cậu vẫn chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, chẳng có bao nhiêu tiền, mà cậu có thể không chút do dự tặng món đồ giá trị đó cho ta. Điều này khiến ta khẳng định cậu là người đáng tin cậy. Bất kể cậu có thân phận gì, thì vẫn là loại người có thể làm bạn."
Cao Dương nhún vai: "Chỉ vì chuyện đó thôi sao? Tiêu chuẩn chọn bạn của ông cũng không cao lắm nhỉ."
Morgan mỉm cười: "Tiêu chuẩn chọn bạn của ta luôn luôn rất cao, cực kỳ cao. Cậu sẽ không vì ta giàu có mà nịnh nọt, cũng chẳng vì ta nghèo hèn mà xem thường. Ta còn biết, nếu ta có chuyện gì, cậu sẽ không tiếc bất cứ giá nào để giúp đỡ. Cao à, người như cậu thời đại này hiếm lắm. Người như cậu rất thích hợp làm bạn, không, phải là kiểu anh em có thể phó thác tất cả. Với những tiêu chuẩn như vậy, cậu còn nói là tiêu chuẩn chọn bạn của ta không cao sao?"
Cao Dương cười: "Ông nói làm tôi thấy hơi thụ sủng nhược kinh đấy. Sao tôi lại không nhận ra mình tốt đến thế nhỉ."
Morgan khẽ cười: "Phẩm chất của cậu, những người thực sự có con mắt tinh đời đều nhìn ra được. Nếu một nhân vật lớn có quan hệ tốt với cậu thì có thể là trùng hợp, do cậu nhận được sự ưu ái của người đó, chuyện này rất bình thường. Nhưng nếu có đến hai nhân vật lớn muốn trở thành bạn thân thiết với cậu, thì đó không còn là trùng hợp nữa. Ta đoán, giao tình giữa Đại Ivan và cậu cũng không tầm thường đúng không?"