CÔ ĐÃ BẮT taxi.
Họ tưởng cô sẽ không làm thế sao?
Tay chánh thanh tra và Crystal Stanning rời khỏi chỗ xe moóc của Bobby được mười phút, thì cô cũng từ bỏ luôn những nỗ lực mệt mỏi chẳng đi tới đâu để giải phóng chiếc Nissan có khoảng cách rộng giữa hai cầu xe.
Cô rút điện thoại ra, tìm một ứng dụng tìm kiếm công vụ và gọi taxi đến thẳng Văn phòng Cảnh sát trưởng.
Trong số hai người đàn ông giờ đây cô sắp đến gần, kẻ rình mò có vẻ thấy thích thú hơn. “Đặc vụ Dance, hy vọng rằng cô ổn,” Edwin gọi thẳng cả chức danh - lẫn tên - của cô, biểu lộ rất ít sự tôn trọng.
Nét mặt Madigan cho thấy: Cuối cùng cái nhà tù xe moóc của Bobby cũng bị phá rồi.
Cô nói cương quyết, “Tôi muốn nói chuyện với ông, ngài Cảnh sát,” cô đang gọi ra chức danh ít ấn tượng hơn của ông ta, vì cô đã thực sự tức giận.
Madigan đáp, “Giờ tôi bận ngập đầu rồi, Kathryn. Đi nào, Edwin. Lối đó. Nói xem cậu có muốn một chai nước mát không?” Ông quay sang phía trợ lý. “Chúng tôi sẽ vào phòng số ba.”
Và họ biến mất dưới sảnh.
Sau năm phút bực dọc, Dance nhận thấy Thanh tra Dennis Harutyun với đôi vai rộng, nước da sẫm và hàng ria mép lưa thưa, đang bước lên hành lang về phía cô. Nhưng cậu ta đã bỏ đi trước khi diễn ra trò cỏn con với đám xe cộ của Madigan, và có thể cậu ta không biết cô là người không được chào đón. Cô hạ quyết tâm lấy thẻ ra khỏi ví, nhét bao súng vào dây đai thắt lưng, và bật máy nhắn tin, một việc cô chưa bao giờ làm ngay cả khi thi hành nhiệm vụ.
Cô đến gần Harutyun.
Cậu ta dường như không cười nhiều như ông sếp, nhưng chẳng có nét đáng nghi nào le lói trong ánh mắt. Kể cả nếu cậu ta có tỏ ra vụng về, thì có lẽ là vì cậu ta chả buồn gạt mọi thứ sang bên mà tập trung phân tích ca khúc Your Shadow của Kayleigh để tìm ra những hiện trường vụ án tiềm năng.
“Dennis.”
“Chào Kathryn.”
Cô nhớ lại những gì các đồng nghiệp nói về Madigan. “Cảnh sát trưởng hiện đang thẩm vấn Edwin. Chỗ nào có thể quan sát được Phòng Thẩm vấn số 3? Tôi bị lạc mất rồi.”
Màn nói dối hiệu quả. Không biểu lộ phản ứng nào, mặc nhiên cho rằng cô có nhiệm vụ phải ở đây, Harutyun hướng dẫn cô đi lên hành lang và thậm chí còn lịch sự mở cửa cho cô. Cậu ta với tay bật đèn trong căn buồng nhỏ khép kín. Không phải lo Edwin hay Madigan có thể thấy ánh đèn chớp; Các phòng theo dõi thường có chế độ cản quang và cách âm, ngay cả nếu ai có máy ghi hình cũng đều biết cái gương chỉ là giả, đằng sau nó là bao nhiêu máy quay phim, cảnh sát và nhân chứng.
Cô cảm thấy mình có hơi tệ khi lợi dụng Harutyun như thế này. Tuy nhiên Dance đã quyết tâm sẽ bảo vệ Kayleigh Towne an toàn. Và trong khi không nghi ngờ sự tận tụy của Madigan cho cùng một mục đích, cô vẫn thấy hoài nghi chuyên môn của ông khi đối mặt với một gã như Edwin.
Và phải rồi, cô vẫn còn chưa hết bực.
Cô xem xét căn phòng thẩm vấn. Phòng có thiết kế đơn giản, giữa phòng là chiếc bàn lớn bằng sợi thủy tinh, nửa tá ghế và một chiếc bàn nhỏ hơn đặt hai chai nước cùng một xấp giấy. Bốn bức tường không được trang trí.
Không có cả bút chì lẫn bút bi.
Theo cô quan sát, Madigan có phương pháp tiếp cận chuyên nghiệp. Ông ngồi hướng về phía trước với vẻ tập trung, nhưng không mang tính đe dọa. Ông tự tin nhưng không còn giữ thái độ uy quyền, hống hách cô từng thấy lúc nãy (rõ ràng để dành đối phó với những nhà hành pháp). Ông không dùng cử chỉ của bàn tay một cách thẳng thắn, nhằm đánh lạc hướng nghi phạm. Ông tôn trọng Edwin khi hỏi xem anh ta có thoải mái không, nhiệt độ có nóng quá hay lạnh quá không.
Dance cho rằng món kem kia là chỗ dựa theo nghĩa nào đó. Từng từ ngữ hoặc cử chỉ của một nhà thẩm vấn đều cho đối tượng biết thêm điều gì đó về người hỏi. Ta không bao giờ nên nói, hoặc làm gì rút ngắn buổi thẩm vấn. Nhấp ngụm cà phê, gãi đầu, ngáp vv… Nhưng rõ ràng sự kết hợp khéo léo không phải là một phần trong kế hoạch của ngài thanh tra. Ông ăn hết món kem một cách say sưa rồi quẳng cốc đi. Đôi mắt Edwin dõi theo từng cử chỉ.
Tuy nhiên Madigan đã phạm vài sai lầm. Một trong số đó là bố trí Edwin ngồi đối diện ông bên kia bàn. Tốt hơn hết là nên ngồi đối mặt nhau mà ở giữa không có món đồ nội thất nào ngăn cách. Những chiếc bàn, những chiếc ghế khác hay thậm chí bất kỳ chỗ dựa nào cũng tạo cho nghi phạm ý thức về sự an toàn.
Ông ta vụng về tỏ ý muốn mời nghi phạm uống nước. Dance nhận thấy Madigan chỉ tay về phía chai Clear Spring, chứ không đơn giản cầm cái chai lên đưa cho Edwin. Đó có thể là nỗ lực hòng lấy dấu vết của Edwin - dấu vân tay - từ cái chai, và dường như Edwin đã suy luận ra điều này; gã không hề đụng vào chai nước. Vấn đề là lời đề nghị của Madigan đã làm lộ ra điều gì đó về trí tuệ và chiến lược của nhà thẩm vấn.
Tuy nhiên theo ý kiến của Dance, sai lầm lớn là sai lầm sắp đến:
“Tôi có thể hỏi tất cả chuyện này là sao hả Pike?”
“Robert Prescott.”
Lẽ ra không nên làm thế, cô nghĩ.
“À, tay giám đốc đường phố của Kayleigh,” Edwin nói, vừa gật đầu vừa xoa xoa hàng lông mày nổi bật của hắn.
“Đêm qua lúc anh ta chết cậu đã ở đâu?”
Ôi, không.
Dance nhận thấy cô hẳn đã phải nói thật to câu này lên, vì Harutyun đã nghiêng đầu về phía cô.
“Cái gì? Không, anh ta chết rồi sao?” Edwin trông hốt hoảng.
“Và cậu không biết điều đó?”
“Không, không. Điều này thật khủng khiếp. Anh ta và Kayleigh cực kỳ thân thiết. Đã xảy ra chuyện gì?”
“Anh ta tự thiêu. Và cậu sắp nói với tôi rằng đêm qua cậu không có mặt ở trung tâm hội nghị, đúng không?” Lúc này ông ta nghiêng hẳn người sang phía Edwin đầy đe dọa.
Dance đã hiểu cách tiếp cận của Madigan. Đây được gọi là cách tấn công vét cạn - một thuật ngữ vay mượn từ các hacker dùng siêu máy tính rà soát hết những mật khẩu có khả năng bẻ khóa các thông điệp mã hóa. Bằng phương pháp này, những sĩ quan khiến nghi phạm bị choáng ngợp trước các thông tin về chúng và vụ án, gợi ý những kiến thức chúng không thực sự sở hữu lẫn những mối liên kết mong manh trong điều kiện tốt nhất. Khi được truyền tải một cách tự tin, như Madigan rõ ràng đã làm, các chi tiết đôi khi khiến nghi phạm phải thú nhận nhanh chóng.
Phải, vét cạn có thể hiệu quả. Nhưng nếu nó không hiệu quả ngay, bạn có thể kết thúc với việc nghi phạm tự biến mình thành bức tường đá; bất kỳ cơ hội nào thu thập thông tin hữu ích sẽ tan biến. Do đó bản thân Dance không bao giờ vận dụng kỹ thuật này. Cô luôn tin tưởng rằng thông tin là điều quý giá nhất mà một nhà thẩm vấn có được. Đó có thể là một cái bẫy thép, một thứ vũ khí, nhưng để phát huy hiệu quả, nó phải được tung ra từ từ, phải nhử nghi phạm tiết lộ những chi tiết sau này có thể được dùng để tóm cổ hắn. Madigan đã vừa tung ra những sự thật quan trọng bậc nhất - cái chết của Bobby, địa điểm xảy ra tội ác và cách chuyện đó xảy ra như thế nào. Giả sử là người tiến hành thẩm vấn, cô hẳn sẽ giữ lại những chi tiết bí mật này chờ đến thời điểm thích hợp.
Edwin ngước mắt lên nhìn vị chánh thanh tra với nét u sầu. “À tôi rất tiếc khi nghe chuyện về Bobby. Quá buồn cho Kayleigh.”
Madigan không đáp mà nói nhanh, “Cậu có thể cho tôi biết cậu đã ở đâu khi Prescott chết? Nửa đêm hôm qua?”
“Tôi chắc chắn ông biết tôi không phải kể mọi thứ ra với ông, nhưng tôi hơi ngạc nhiên vì chuyện này. Thật đấy, Thanh tra ạ. Rõ ràng ông nghĩ tôi đã khiến Bobby bị thương. Thế quái nào tôi lại làm chuyện đó? Tôi không bao giờ làm tổn thương ai gần gũi với Kayleigh hết. Nhưng để trả lời cho câu hỏi của ông, tôi đã ở trong căn hộ cho thuê của mình.”
“Có nhân chứng không?”
“Có thể ai đó lái xe qua đã trông thấy tôi, cũng chẳng biết nữa. Tôi ở trong phòng khách nghe nhạc suốt cả đêm. Tôi còn chẳng kéo rèm lên nữa.”
“Tôi hiểu. Được rồi.” Rồi ông giăng bẫy. Madigan sán lại gần hơn, quả quyết nói, “Nhưng cậu nói sao trước thực tế rằng, chúng tôi có hai nhân chứng đã nhìn thấy cậu ở trung tâm hội nghị quanh thời điểm anh ta chết, sau đó là tại nhà của Bobby sáng nay?”