TỪ ‘PHÁI ĐOÀN’ dùng hay thật, Kayleigh Towne quả quyết.
Hai chiếc SUV - một con Lexus trắng đầy bụi của Bishop và một con Lincoln Navigator to màu đen.
Bishop cùng Sheri xuống xe rồi quay sang chiếc bên cạnh.
Có bốn hành khách. Người bước xuống đầu tiên là nhân viên an ninh, dễ hiểu thôi. Tay này có dáng người rắn chắc, đeo kính râm, cao tầm mét tám, với sắc mặt nhợt nhạt. Anh ta nhìn xung quanh rồi nghiêng người vào xe và thì thầm điều gì đó. Hành khách thứ hai xuống xe là một người đàn ông dáng gầy còm, trông có vẻ trầm tư với mái tóc thưa. Hành khách thứ ba cũng mặc đồ đen, sơ mi trắng cùng cà vạt, cao hơn nhiều với mái đầu của một chính trị gia.
Kayleigh nhận ra điều này có ý nghĩa, vì đó chính xác là con người ông ta: Một trong số những dân biểu ngôi sao của California, William Davis, Đảng viên Đảng Dân Chủ nhiệm kỳ II.
Kayleigh liếc nhìn Dance, người quan sát tất cả chuyện này bằng ánh mắt thận trọng.
Một người phụ nữ là hành khách cuối cùng bước xuống, mặc áo khoác hải quân, váy cùng chiếc quần tất sáng màu hài hòa.
Tay vệ sĩ ở lại bên chiếc SUV, những người khác theo vợ chồng Bishop vào nhà.
Bên trong, Bishop ôm chầm lấy con gái và như thể sau khi đã nghĩ nát óc, bèn hỏi cô đã xoay xở như thế nào. Kayleigh nghĩ đó là cách ông hỏi han một nhân viên ánh sáng chính ở rạp phim, mà không biết rằng anh ta đang phải trải qua nỗi đau mất cha mẹ. Ông dường như cũng không hề nhớ rằng mình vừa mới ở đây vài tiếng trước.
Mà người ta đang làm cái quái gì ở đây thế nhỉ?
Bishop dò xét Dance như thể ông chưa từng gặp cô, hoàn toàn chẳng thèm chú ý đến Darthur Morgan.
Ông nói với con gái, “Đây là Dân biểu Davis. Các trợ lý của ông ấy, Peter Simesky. Và…”
“Myra Babbage.” Người phụ nữ mảnh mai, khuôn mặt nghiêm nghị với mái tóc đen cắt ôm trang trọng gật đầu. Dường như bà ta hơi bối rối trước sự có mặt của Kayleigh.
“Cô Towne, thật là vinh hạnh,” hạ nghị sĩ nói.
“Xin chào, cứ gọi tôi là Kayleigh. Ông cứ như vậy tôi tổn thọ đấy.”
Davis bật cười. “Còn tôi là Bill. Tên rất dễ nhớ. Tôi đã tài trợ cho một vài nhạc sĩ trong Quốc hội.”
Kayleigh nở một nụ cười yếu ớt. Sau đó cô bé giới thiệu họ với Dance và Morgan.
“Chúng tôi vừa mới đến San Francisco vài ngày trước, và đang trên đường thẳng về phía nam. Tôi đã liên hệ với cha cô để hỏi ông ấy về chuyện đến dự buổi hòa nhạc của cô. Tôi sẽ trả tiền mua vé, cô yên tâm. Tôi e rằng chúng tôi chỉ cần thêm một chút bảo đảm thôi.”
Bishop nói, “Chúng tôi đã tính hết mọi chuyện rồi.”
“Tôi đang hy vọng có cơ hội được gặp gỡ cô, và nói lời chào trực tiếp với cô. Cha cô đã đề nghị đưa tôi đi theo ngày hôm nay, trước khi buổi hòa nhạc được tổ chức.”
Ra thế, Kayleigh đã hiểu. Khốn kiếp. Cha cô đã nói rằng họ sẽ suy nghĩ đến chuyện hủy bỏ sô diễn, vậy mà ông ta lại làm mọi thứ cần thiết để chắc chắn nó được diễn ra. Bất kỳ điều gì để thúc đẩy sự nghiệp của cô đi đúng hướng. Ông ta hẳn nghĩ rằng việc cô biết ngài dân biểu đây - và căn cứ theo đó là đám phóng viên - làm khán thính giả sẽ tạo sức ép khiến cô không thể hủy bỏ.
Kayleigh giận dữ nhưng vẫn mỉm cười dễ chịu, hoặc cố gắng tỏ ra thế khi Davis nói huyên thuyên như cậu nhóc học sinh về các bài hát của cô mà ông ta đặc biệt yêu thích. Ông ta thực sự là một fan hâm mộ. Dường như ông ta biết từng lời hát của từng giai điệu.
Myra Babbage nói, “Tôi không biết phải cảm ơn cô thế nào cho đủ, khi cho phép chúng tôi sử dụng ca khúc Leaving Home của cô trên trang web. Ca khúc đó thực sự trở thành nhạc chủ đề cho chiến dịch của Bill.”
Kathryn Dance đáp, “Tôi có nghe trên đài rồi, ngài Dân biểu. Tôi nghe trên đường tới đây - phiên tranh luận về các vấn đề nhập cư. Đó là một cuộc thảo luận nóng hổi.”
“Ồ, chắc chắn thế rồi.”
“À mà tôi nghĩ ông thắng rồi. Ông đã khiến họ phải hụt hơi.”
“Cảm ơn cô. Đúng là vui lắm,” Davis nói với ánh lấp lánh trong đôi mắt. “Tôi yêu những phiên tranh luận. Trích dẫn chính là môn ‘thể thao’ của tôi tại trường học. Nói chuyện thì bớt đau đớn hơn là nhảy vào sân vận động. Cho dù không hẳn là an toàn hơn[1].”
Kayleigh không theo dõi các hoạt động chính trị nhiều. Một số nghệ sĩ trình diễn là bạn bè của cô rất tích cực trong các chiến dịch và sự nghiệp. Tuy nhiên cô quen biết họ trước khi họ ra những bài hit, và họ dường như không có hứng thú đặc biệt với các quyền của động vật, hoặc nạn đói, đó là trước khi họ bắt đầu trở nên nổi tiếng. Cô nghi ngờ rằng một số người đã chịu tác động của các công ty PR hoặc các phòng ban quảng cáo của công ty thu âm để tiếp tục sự nghiệp, vì như thế họ càng được vị nể trong con mắt giới báo chí.
Mặc dù vậy cô vẫn biết đến Dân biểu Bill Davis. Ông ta là một con buôn chính trị vì mang sự pha trộn sôi nổi của những lập trường quan điểm, cả cởi mở lẫn bảo thủ. Quan điểm gây tranh cãi nhất trong số này đó là nới lỏng các kiểm soát biên giới, cho phép nhiều người nước ngoài được nhập cảnh căn cứ theo các yêu cầu như không kết án hình sự, không kiểm tra trình độ tiếng Anh và bảo đảm có việc làm. Ông ta là một trong những người có triển vọng thành công trong chiến dịch bầu cử tổng thống tiếp theo. Hiện ông ta đã bắt đầu đi diễn thuyết.
Tay trợ lý, Peter Simesky, nói, “Tôi xin khẳng định rằng ông ấy là fan hâm mộ. Trên các xe buýt chiến dịch, cô ở ngay đó cùng với Taylor Swift, Randy Travis, James Taylor và Stones là niềm vui âm nhạc của chúng tôi. Hy vọng cô không phiền khi đứng cạnh những người này.”
“Tôi chấp nhận, tất nhiên rồi.”
Rồi tay dân biểu trở nên nghiêm túc. “Cha cô đã kể sơ qua về rắc rối cô đang gặp phải vào lúc này. Ai đó có thể đang rình mò cô.” Câu nói này một nửa cũng nhằm vào Dance. Bố của Kayleigh chắc hẳn đã đề cập đến chuyện cô là một đặc vụ.
“Tôi e rằng điều đó là sự thật,” Dance nói.
“Cô… với Fresno sao?” Myra Babbage hỏi. “Chúng tôi đang làm việc với vài người ở đó về vấn đề an ninh.”
“Không, là CBI.” Mà việc cô có mặt ở nơi này đơn giản vì đây là một vụ lớn. Nhưng cô nói thêm, “Trụ sở của tôi tại Monterey. Tôi tình cờ có mặt ở đây thôi và nghe nói đến vụ này nên tình nguyện giúp đỡ.”
“Chúng tôi cũng vừa ở Monterey,” Davis nói. “Đang làm chiến dịch tại Cannery Row.”
“Thảo nào giao thông ở nhà trước khi tôi đi tệ thật,” Dance trêu.
“Tôi ước gì nó sẽ tệ hơn thế. Đó là một cuộc gặp gỡ thôi, không phải một sự kiện vĩ đại.”
Kayleigh cho rằng Monterey, và đặc biệt là Carmel, là những nơi ủng hộ mạnh mẽ các cử tri bỏ phiếu cho đảng bảo thủ. Họ sẽ chẳng vui vẻ gì đối với những ứng cử viên ủng hộ chính sách nhập cư.
Tay dân biểu hất đầu về phía Dance. “Tôi chắc chắn CBI và chính quyền địa phương đang làm mọi thứ có thể, nhưng nếu cần sự giúp đỡ của tôi, xin cứ cho biết. Rình mò cũng có thể là một tội ác liên bang.”
Kayleigh cảm ơn ông ta. Dance cũng làm theo, Simesky trao cho cô danh thiếp của mình. “Nghiêm túc đấy, nếu cô cần sự giúp đỡ,” tay thanh niên háo hức nói, “cứ việc gọi cho tôi. Bất kỳ lúc nào.”
“Tôi sẽ làm,” Dance đáp, mắt nhìn xuống hông khi điện thoại của cô reo vang. “Một tin nhắn của Thám tử Harutyun.” Cô ngước mắt lên, rồi thở dài. “Họ đã tìm thấy hiện trường tội ác tiếp theo. Một vụ thảm sát khác, một vụ cháy khác. Nhưng tình hình còn tồi tệ hơn ở nhà hát. Cậu ta nói có thể có hơn một nạn nhân. Chỉ là họ không thể chắc được.”
❀ ❀ ❀
[1] : bản dịch là ‘an toàn hơn một cách không cần thiết’ - NQK