Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 63
Chương 63

❊ ❊ ❊

HỌ ĐÃ CÓ câu trả lời cho mình.

Dance, Dennis Harutyun và Pike Madigan ở trong căn hộ nhỏ của Alicia Sessions, họ đang dò xét bằng chứng mình vừa khám phá ra. Đôi ủng cao bồi, những ngón chân sắc nhọn giống những dấu vết xuất hiện sau nhà Edwin. Trong bếp là dầu neatsfoot để xử lý bàn đạp yên ngựa của Alicia; Dance nhớ lại miếng đề can hình giống ngựa Quarter[1], và tình yêu với ngựa của cô ta. Họ tìm thấy các thùng các tông đựng thuốc lá Marlboro trong căn hộ. Nơi này cũng nằm ở Tower District, gần nơi hung thủ gửi yêu cầu bằng email phát đoạn thứ tư của bài hát.

Nhưng bằng chứng buộc tội rõ nét hơn là hai túi đựng toàn rác ăn cắp từ nhà của Edwin Sharp tại Fresno, bao gồm các biên lai và một số thư được gửi cho anh ta tại Seattle - gài tại nhà Kayleigh, nhằm thuyết phục cảnh sát và bồi thẩm đoàn rằng Edwin đứng đằng sau những vụ tấn công, rằng gã đã giết Kayleigh. Giấu dưới gầm giường Alicia là túi đựng súng ngắn của Gabriel Fuentes - nhưng không có vũ khí - ăn cắp từ một nơi gần nhà hát nơi cảnh sát theo dõi Edwin.

“Alicia biết Gabriel ở đâu,” Dance nhắc nhở họ. “Cô ta có tham dự buổi thảo luận tại trụ sở.”

Ban đầu họ không thể tìm hiểu được động cơ gài bẫy Edwin Sharp. Nhưng trước đó một lúc, Dance đã biết câu trả lời. Cô cũng đưa cho Madigan và Harutyun xem hai tá giấy tờ giống hệt nhau - cố gắng bắt chước nét chữ của Kayleigh có nội dung như sau:

Gửi người có liên quan

Chỉ muốn nói một vài điều với những người thân thiết với tôi, phòng khi có chuyện gì xảy đến với tôi trên đường… Không thể không nghĩ đến Patsy Cline trên chiếc máy bay đó… Mà nếu có xảy ra chuyện gì, tôi muốn Alicia tiếp quản vị trí người đứng đầu ban nhạc. Cô ấy hiểu những bài hát cũng rõ như tôi, có thể hát được những nốt cao tốt hơn. Và một điều nữa, tôi muốn tổ chức một bữa tiệc và chắc chắn cô ấy sẽ hát bài ‘Em thích Rock’n’Roll’ mà chính cô ấy là người gợi cảm hứng cho tôi viết nó.

Hẹn gặp lại bạn trên thiên đường, yêu tất cả các bạn!

Kayleigh

“Lạy Chúa tôi,” Madigan lẩm bẩm. “Kayleigh là nạn nhân thứ tư. Đoạn cuối cùng. ‘Nhưng rắc rối có thể tìm đến chúng ta ngay trong chính nhà mình.’ Alicia sẽ giết cô bé ngay trong chính nhà mình.”

Dance rút ngay điện thoại ra khỏi bao, bấm số nàng ca sĩ.

MÌNH PHẢI VIẾT một ca khúc về những chuyện như thế này, Kayleigh nghĩ. Cô hoàn toàn hưởng thụ niềm vui khi tắm, âm nhạc của Loretta Lynn và mùi hoa violet của ngọn nến mới thắp.

“Những niềm vui nhỏ,” cô hát. Không. “Những niềm vui nhỏ nhoi.” Vần luật tốt hơn. Âm tiết bổ sung rất hữu ích.

Bài hát này có nội dung làm thế nào những điều nhỏ nhặt có thể giúp giảm bớt, nếu không muốn nói là làm tiêu tan, những bi kịch trong cuộc đời, hay những thứ chúng ta không thể kiểm soát.

“Một liều thuốc cho niềm đau.”

Lời hay đấy, cô nghĩ. Theo cô biết thì chẳng ai dùng từ ‘liều thuốc’ trong bài hát. Hay. Nhưng rồi… đợi đã. Chờ đã. Bạn không phải viết ra một bài hát cứ năm phút một lần.

Nhưng cô không thực sự viết chúng ra. Cô không bao giờ làm thế. Đó là bí mật. Những bài hát tự chúng viết ra.

Trong căn phòng khác, cô nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Kayleigh do dự. Mặc nó đi. Bốn hồi chuông, chuyển sang hộp thư thoại.

“Em yêu cơn mưa mùa hạ… Đó là liều thuốc cho niềm đau…” Hừm, cô nghĩ một cách châm biếm. Khủng khiếp! Chỉ vì những lời hát đến nhanh không có nghĩa là chúng hay. Nhưng một phần của việc trở thành chuyên nghiệp là biết cái gì dở, cái gì không. Cô tiếp tục sáng tác.

Lại nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cô nghĩ đến Mary-Gordon. Phải chăng Suellyn gọi bởi vì con bé ốm, phải chăng chị ấy muốn Kayleigh mang món đồ chơi đặc biệt từ đây sang? Mối quan tâm dành cho con bé khiến Kayleigh phải ra khỏi bồn tắm. Cô lau khô người rồi mặc nhanh quần jean và áo khoác, xỏ tất và đeo kính…

Có thể Alicia đang gọi lại. Chính xác chị ấy muốn nói với cô chuyện gì nếu không phải là phiên tòa của Bishop?

Có thể là bất kỳ cái gì, cô quyết định. Nàng trợ lý và Bishop chẳng bao giờ hợp nhau. Cha cô thích những người phụ nữ biết xun xoe. Alicia làm những gì cô cho là phải làm đối với ông - ông là người đứng đầu công ty - nhưng luôn tồn tại căng thẳng giữa họ, vì cô ta không bao giờ cúi đầu trước người đàn ông có quyền lực.

Cô nhấc ống nghe. À, số của Kathryn. Cô ấn vào nút GỌI LẠI.

Khi điện thoại reo, cô liếc ra ngoài cửa sổ. Bây giờ trời đã tối nhưng cô vẫn nhận ra chiếc xe bán tải xanh của Alicia đang đỗ trên đường xe vào nhà. Kayleigh không nghe thấy chị ấy đến, nhưng chị ấy có thể tự vào vì có chìa khóa.

Điện thoại của Dance kêu lách cách.

Kayleigh vừa định nói, “Xin chào, chị có…”

Nhưng nàng đặc vụ nói bằng giọng khẩn cấp, “Kayleigh, nghe chị nói này. Chị không có thời gian nói chi tiết được. Alicia Sessions đang trên đường tới đó. Cô ta sẽ giết em. Ra khỏi nhà đi. Ngay bây giờ!”

“Cái gì?”

“Ra ngoài ngay!”

Bước xuống cầu thang, cửa bếp đã mở và Alicia gọi với lên, “Chào Kayleigh. Chị đây. Em xong chưa?”

QUA ĐIỆN THOẠI, Kathryn Dance nghe thấy giọng Kayleigh nghẹn lại. Rồi cô bé thì thầm, “Alicia ở đây! Chị ấy đang dưới nhà.”

Ôi, không. Xử lý làm sao bây giờ?

Dance, Harutyun và Madigan ngồi trong xe tuần tra FMCSO đang phóng như bay từ căn hộ của Alicia tại Tower District. Dance nói với hai người rằng Alicia đã ở trong nhà của Kayleigh, rồi cô nói vào điện thoại, “Darthur có ở đấy không?”

“Không, anh ấy đi rồi. Bọn em nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc với cái chết của Simesky.”

“Ra ngay. Em có thể chạy vào rừng không?”

“Em… Không. Em ở trên gác. Em không nghĩ mình có thể nhảy xuống. Nếu xuống nhà, em sẽ phải qua mặt chị ấy. Em có thể nói chuyện với chị ấy được không? Tại sao chị ấy…?”

“Không, em phải trốn đi, tránh xa cô ta ra. Cô ta có súng. Bọn chị sẽ cử cảnh sát đến đó càng sớm càng tốt, nhưng sẽ phải mất hai mươi phút. Em có ở trong phòng có khóa không?”

“Phòng ngủ của em. Có. Nhưng không chắc lắm đâu.”

“Còn vũ khí thì sao?”

“Để dưới nhà. Khóa rồi.”

“Chèn cửa phòng lại đi. Và ở yên đấy.”

“Ôi, lạy Chúa, chị Kathryn. Chuyện gì đang diễn ra vậy?

“Cố gắng chèn cửa lại chặt nhất có thể. Bọn chị sẽ đến đó sớm.”

Tiếng còi hú xé toang bầu không khí khô nóng. Những ánh đèn màu xanh trắng gấp gáp quét qua những chiếc xe, những biển chỉ đường và những cửa sổ khi họ lao đi trong đêm tối.

“KAYLEIGH ƠI?” ALICIA lại gọi lần nữa từ dưới nhà.

Cô ta ở đâu nhỉ? Kayleigh tự hỏi. Vẫn ở trong bếp à? Hay trong phòng riêng?

“Xuống đây một phút thôi.” Cô nhìn trừng trừng cánh cửa.

Đóng cửa lại đi, cô bé! Chuyện quái gì với cô vậy. Tiết kiệm thời gian đi. Khóa nó lại, chèn cửa đi.

Ra đến cửa, cô nói to, “Em đang tắm. Năm phút nữa sẽ xuống.” Nói rồi cô đóng cửa và khóa lại. Nhưng cái ghế cô dùng để chèn cửa quá thấp. Tủ quần áo thì quá nặng không thể di chuyển. Còn cái bàn trang điểm thì đến cả Mary-Gordon cũng đẩy được.

Tìm vũ khí. Bất kỳ cái gì.

Một cái giũa móng tay? Một cái đèn?

Đừng có ngốc thế, nhảy đi!

Cô chạy ra chỗ cửa sổ. Phía dưới kia không chỉ có bê tông mà còn hàng rào bằng sắt rèn. Nếu cô không gãy lưng thì cũng bị đâm xiên.

Lại lắng nghe phía cửa ra vào, ghé tai sát vào lớp gỗ.

“Kayleigh?”

“Em xuống ngay đây! Uống bia hoặc pha cà phê đi!”

Nhảy xuống từ cửa sổ. Đó là cơ hội duy nhất của mày.

Rồi Kayleigh bất chợt nghĩ: Không đời nào.

Mình sẽ chiến đấu.

Cô giữ chặt cái ghế đẩu chỗ bàn trang điểm và xé nát tấm trải giường nhồi bông của Laura Ashley. Đồ nội thất này làm bằng gỗ cứng nặng hai cân. Không nặng lắm nhưng nó sẽ hiệu quả. Mình sẽ dụ cô ta lên đây và nện vào đầu cô ta.

Kayleigh di chuyển ra phía cửa, ghé tai lắng nghe. Cô chọn thế đứng vững vàng, tay nắm chặt cái ghế như cây gậy bóng chày.

Điện thoại của cô reo vang.

Liếc nhìn màn hình. Số này mơ hồ như quen thuộc. Chờ đã… là số của Edwin Sharp! Cô nhớ lại số điện thoại dán trên đồ chơi cây hồ đào anh ta đã giúp Mary-Gordon chọn.

“A lô, Edwin à?”

Anh ta e dè nói, “Chào Kayleigh, nghe này. Tôi gần đến rồi. Alicia bảo tôi không được gọi cho em mà chỉ ghé qua thôi. Tôi không hiểu, chuyện này là sao thế? Có phải cần sắp xếp thứ gì không? Tôi không muốn bất kỳ thứ gì của em đâu. Việc thằng cha đó cùng lão dân biểu làm không phải lỗi của em.”

Tim cô chợt đập loạn xạ; Kayleigh đã hiểu. Dù với bất kỳ lý do gì, Alicia đã gài bẫy Edwin. Cô ta bảo cũng đến đây, và sẽ sắp đặt mọi thứ như thể đã giết cô.

“Ôi Edwin, có rắc rối.”

“Nghe giọng em vui quá. Có chuyện gì thế? Ý tôi là…”

“Tránh đi! Alicia đang ở đây. Cô ta sẽ giết tôi. Cô ta muốn…”

Ngừng một lát. “Em không đùa đấy chứ?”

“Cô ta đang gài bẫy anh. Cô ta đang ở đây.”

“Tôi sẽ gọi cảnh sát.”

“Tôi làm rồi. Họ đang trên đường đến.”

“Năm phút nữa tôi sẽ đến.”

“Không, Edwin, đừng tới đây! Đi đến đường Bradley có siêu thị mini. Ở yên đó cùng với mọi người. Không ai có thể trách anh vì bất kỳ chuyện gì xảy ra.”

Đó là lúc Kayleigh ngửi thấy mùi khói.

Edwin đang nói gì đó. Cô không chú ý đến cậu ta nữa, mà ghé tai lên cửa ra vào. Phải rồi, tiếng lửa nổ lách tách vẳng lên từ dưới nhà.

Không, không! Nhà mình, những cây guitar của mình! Cô ta đang đốt chúng! Giống như Bobby, tên chia sẻ nhạc và Sheri, cô ta cũng sắp thiêu chết cả mình!

“Kayleigh, Kayleigh!” Giọng Edwin vang lên từ điện thoại.

“Có lửa Edwin. Gọi cả phòng cháy nữa đi. Nhưng đừng có tới đây. Dù anh có làm gì.”

“Tôi…”

Cô ngắt máy.

Làn khói cay sè, nhức nhối bắt đầu len lỏi qua cửa phòng ngủ.

❀ ❀ ❀

[1] : Giống ngựa có nguồn gốc từ Mỹ, chúng được pha giống ở Mỹ giữa loại ngựa thuần chủng Thoroughbreds và loại ngựa Tây Ban Nha. Chúng được dùng để đua những cuộc đua một phần tư (quarter) dặm, và cũng vì vậy mà được gọi là Quarter Horse. Một số cá thể đã đạt tốc độ lên đến 55 mph (88,5 km/h).

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.