Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32
Chương 32

❊ ❊ ❊

DANCE ĐỨNG TRONG Văn phòng Cảnh sát trưởng với P. K. Madigan và Dennis Harutyun.

Có một thẩm quyền thực thi pháp luật nữa hiện diện trong phòng: Hạt Monterey.

Thông qua Skype, đôi mắt bình thản của Michael O’Neil nhìn lại họ từ cách đấy 150 dặm. Anh ta là người cô muốn liên hệ để tìm hiểu về đối tác Salinas của Frederick Blanton, kẻ chia sẻ nhạc trái phép bị sát hại. Cô có thể gửi đề nghị đến TJ Scanlon trong văn phòng riêng của mình, nhưng lại đột ngột quyết định trực tiếp liên hệ với O’Neil.

Madigan đang tóm tắt vấn đề cho tay nhân viên ở Monterey. “Edwin đêm qua không về nhà, Kayleigh nói rằng vào lúc khoảng mười rưỡi, cô bé nghe thấy tiếng xe khởi động đâu đó trong công viên, ngay đối diện nhà mình. Vệ sĩ của cô bé nói rằng anh ta có lẽ cũng nghe thấy.”

Con rắn vô hình…

“Kathryn và tôi muốn thẩm vấn gã nhưng gã không trả lời điện thoại. Chúng tôi còn chẳng biết gã đang ở đâu. Sáng nay, một nhân viên đã nhận ra xe gã trên đường 41, con đường khá rộng ở đây. Anh ta đã cố gắng bám theo, nhưng Edwin chắc phát hiện ra anh ta, nên hắn nhập vào luồng giao thông rồi biến mất.”

O’Neil đáp, “Chỉ dùng một xe thôi thì khó theo lắm.”

“Và tôi không có nhiều nhân viên để bố trí, họ còn phải bảo vệ các nhân chứng và Kayleigh nữa,” Madigan càu nhàu. “Chúng tôi phải quản lý hơn sáu nghìn dặm vuông. Tổng cộng chỉ khoảng bốn trăm sáu mươi nhân viên tuần tra thôi.”

O’Neil nhăn mặt. Monterey tuy không nhỏ, nhưng nhân sự quá ít ỏi như vậy không quản hết nổi toàn bộ lãnh thổ vùng này. Anh ta hỏi, “Kathryn bảo tôi rằng hắn đã đón chị gái và cháu gái của Kayleigh tại sân bay. Có thể buộc tội được không?”

“Kathryn sẽ thẩm vấn họ thêm,” Madigan đáp. “Nhưng có vẻ không giống thế. Edwin hành xử như kiểu anh chàng hàng xóm, chẳng làm hại ai cả. Đứa bé mến gã. Bà chị gái còn nghĩ rằng - và điều này quan trọng - gã là đứa tử tế nhất trong đám bạn trai của Kayleigh mấy năm gần đây.”

Dance chăm chú nhìn người đàn ông trên màn hình - mạnh mẽ, rắn chắc nhưng không nặng nề. O’Neil đang diện bộ cánh điển hình của anh ta. Áo sơ mi xanh nhạt, không cà vạt và áo khoác thể thao sẫm màu. Hầu hết các thám tử trong Văn phòng Cảnh sát trưởng hạt Monterey, giống như ở đây, đều mặc đồng phục nhưng riêng O’Neil thì không. Anh ta nghĩ mặc thường phục sẽ giúp điều tra dễ dàng hơn, so với bộ đồ kaki gắn mấy ngôi sao kim loại lấp lánh.

Dance tóm tắt về cuộc thẩm vấn Sally Docking, bạn gái cũ của Edwin. “Tôi phải nói với anh rằng hành vi của gã với cô ta không được xếp vào diện rình mò.” Cô giải thích rằng chính Edwin mới là người thực sự chia tay cô ta.

“Vẫn không tin hắn à,” Madigan nói.

“Không. Chỉ thấy lạ thôi.”

O’Neil nói tiếp, “Tôi đã đến thăm Josh Eberhardt.”

Đối tác chia sẻ âm nhạc tại Salinas.

“Đến thăm lịch sự chứ?” Dance hỏi.

“Tôi có đề nghị Amy đi cùng tôi.”

Amy Grabe, đặc vụ FBI phụ trách San Francisco.

“Họ quyết định đã đủ cấu thành tội vi phạm bản quyền để tổ chức vây bắt. Lực lượng đặc nhiệm phối hợp.”

Thế thì không lịch sự nữa rồi. Điều này có lẽ liên quan đến chuyện ‘dàn quân’. Dance với O’Neil cùng mỉm cười. Rất khó nói căn cứ theo các cơ chế quang học của Skype, nhưng dường như Dance thấy anh ta nháy mắt với cô.

Dĩ nhiên anh ta không làm thế.

Cô tự mắng mình: Tập trung vào.

“Làm rất tốt, thưa ngài,” Madigan nói, thưởng thức một miếng kem mà Dance tin rằng đó là kem quả hồ trăn. Cô đã bỏ mất bữa sáng, và đang nghĩ đến chuyện gọi một cốc kem cho riêng mình.

Tay thám tử Monterey nói tiếp, “Họ đã tìm thấy một số hành động chia sẻ nhạc đang diễn ra trong nhà hắn, nhưng Eberhardt còn hơn cả một nhà nghiên cứu. Hắn lưu giữ đến hàng trăm trang web âm nhạc - cả hai dòng chính thống và ngầm - dành cho các nhạc sĩ. Có vẻ như hắn sàng lọc qua họ, rồi chọn các khách hàng tiềm năng để tải nhạc trái phép. Đó hoàn toàn không phải là chia sẻ nhạc - mà là ăn cắpbán nhạc nữa. Chúng tính một khoản phí cho mấy bài hát. Chúng đã xé nát album của khoảng một nghìn nhạc sĩ rồi.”

“Thực sự… có rất nhiều trang web đen tối ngấm ngầm hoạt động ở ngoài kia. Chúng có liên quan đến các sản phẩm văn hóa, hầu hết là: sách, phim truyện, các chương trình truyền hình, âm nhạc. Rất nhiều các trang web này đang nhăm nhe ăn cắp tác phẩm của các nghệ sĩ - giống những kẻ bán rượu lậu. Tuy nhiên hầu hết các trang này đều liên quan đến chính những người nổi tiếng: Stephen King, Lindsay Lohan, George Clooney, Carrie Underwood, Justine Bieber… và Kayleigh Towne.”

“Và tất cả đều không theo dõi được. Mọi người đăng bài lên trang web đều sử dụng các proxy[1] cùng cổng thông tin điện tử… và rất nhiều tài khoản nặc danh. Không một trang nào trong số này có trên Google, mà chỉ hoạt động xung quanh nó.” O’Neil cung cấp cho họ danh sách các trang web có địa chỉ toàn bằng số hoặc chữ: điển hình là 299ek333.com. Một khi vào được các trang này, sẽ xuất hiện rất nhiều trang khác đọc tên nghe vô nghĩa: chẳng hạn như The Seventh Level hay Lessons Learned.”

Tuy nhiên, anh ta giải thích nếu lần theo các đường liên kết, bạn sẽ hiểu được bản chất của những trang này: thế giới của những người nổi tiếng. TJ Scanlon chẳng tìm được trang nào trong số này. O’Neil nói, “Có vẻ như đây là nơi Edwin thu thập thông tin của gã. Thực ra gã đã đăng rất nhiều bài về một tên chia sẻ nhạc đã bị giết - ở gần Fresno.”

Madigan hỏi, “Có điều gì lôi kéo Edwin vào con đường giết người không?”

“Không, gã chỉ thúc giục người ta không chia sẻ nhạc nữa thôi.”

Dĩ nhiên, gã sẽ không phạm sai lầm. Ngài Edwin Sharp thông minh sẽ không phạm sai lầm.

O’Neil quay đi một lúc để đánh máy. Dance nhận được một email bao gồm vài địa chỉ URL. Cô trao điện thoại cho Harutyun, cậu ta gõ địa chỉ vào một máy tính gần đó.

O’Neil hỏi cả phòng, “Mọi người đang theo dõi tất cả cuộc gọi của cô bé chứ?”

“Đúng vậy, nhưng chúng tôi đang cố kéo dài thời gian, khiến gã không dễ dàng liên hệ với cô bé để gửi đoạn tiếp theo,” Harutyun nói. “Chúng tôi đã đưa cho cô bé và gia đình cô bé những chiếc điện thoại mới, tất cả đều không đăng ký. Dần dần gã có thể tìm được các số này, nhưng đến lúc đó chúng tôi hy vọng sẽ tóm cổ được gã với bằng chứng, hoặc nhân chứng.”

“Tôi sẽ đào sâu thêm các trang web này,” O’Neil khuyên. “Mọi người phải có khả năng thu thập thêm thông tin về gã. Có vẻ như gã lên mạng khá chăm đấy.”

O’Neil gọi một cuộc điện thoại ngắn rồi quay lại màn hình, bảo rằng anh ta phải tham gia buổi thẩm vấn theo kế hoạch. Đôi mắt anh ta nheo lại với một nụ cười, và dù Skype không cho phép nhìn thật rõ khi mắt họ đối diện nhau, nhưng Dance tin rằng nụ cười ấy là dành cho mình. “Nếu mọi người có cần gì, cứ cho tôi biết.”

Madigan cảm ơn anh ta, màn hình vụt tắt.

Họ chuyển qua màn hình thứ hai. Miguel Lopez đã tải lên một trong số những trang web ngầm O’Neil đã tìm được.

“Nhìn kìa,” Crystal Stanning nói.

Trang web này khoe khoang có hơn 125.000 fan hâm mộ, là thiên đường của kẻ rình mò. Nó sở hữu trang web của vài trăm người nổi tiếng, trong đủ mọi lĩnh vực từ giải trí đến hoạt động chính trị. Có vẻ Kayleigh là người nổi tiếng nhất trong số này. Trên những trang của cô bé đều có dòng chữ nổi bật ‘Nhận diện Kayleigh’, một bảng tin trực tuyến thời gian thực cho mọi người biết lúc này cô bé đang ở đâu. ‘Cô Ấy Không Thể Lừa Dối Chúng Ta!’ bao gồm các bức ảnh Kayleigh trong rất nhiều bộ đồ - hầu hết là giả trang - như thế fan hâm mộ có thể nhận ra cô bé ngay cả khi đang cố gắng giấu mình. Các trang khác có thông tin tiểu sử của thành viên trong nhóm và trong ban nhạc, câu chuyện của fan hâm mộ về các buổi hòa nhạc họ tham dự, thảo luận về những buổi hòa nhạc có hòa âm hay không và về những kẻ muốn đầu cơ vé.

Các trang khác nữa nêu thông tin về cuộc sống riêng tư của Kayleigh, cả những sở thích của cô về thời trang và ăn uống.

Trang WWLK[2], Chúng Tôi Yêu Kayleigh cho biết thông tin về những fan hâm mộ nổi tiếng - nhận xét của họ trên báo chí về tình cảm của họ dành cho âm nhạc của cô bé. Khi cuộn xuống dưới, Dance thấy trang này có đề cập đến tên dân biểu Davis. Ông được nêu ra tại một buổi mít tình trong chiến dịch khi nói rằng ông đánh giá cao tài năng của Kayleigh, lập trường của cô về tình hình nhập cư qua ca khúc Leaving Home. Dance đi theo đường liên kết vào trang chủ của ông, thấy ông đã đăng nguyên lời nhạc của ca khúc này - với sự cho phép của Kayleigh. Dance nhớ lại ông ta đã cảm ơn Kayleigh trước đó ở nhà cô bé.

Trang In The Know cho biết thông tin của báo chí, hàng nghìn bức ảnh, tuyên bố từ công ty thu âm và Barry Zeigler, nhà sản xuất của Kayleigh. Cũng có cả một đường dẫn từ trang web chính thức của cô, cung cấp các cập nhật - chẳng hạn như các sự kiện hòa nhạc sắp tới, như buổi hòa nhạc vào thứ Sáu và bữa tiệc trưa hôm nay tại câu lạc bộ nhạc đồng quê địa phương dành cho fan hâm mộ của tháng. Dance đọc thông cáo báo chí do mẹ kế của cô bé, Sheri, viết khiến cô thấy nhẹ nhõm khi Edwin không phải là người thắng cuộc.

Những liên kết khác thậm chí còn rắc rối hơn nhiều, giới thiệu các album ăn cắp, được thu âm trái phép tại các buổi hòa nhạc và đường dẫn đến các dịch vụ chia sẻ nhạc. Một trang đăng những tin đồn về các tranh chấp trong gia đình những người nổi tiếng, bao gồm gia đình của Kayleigh. Mặc dù nếu gạt sang bên những vụ cãi nhau công khai nhạt nhẽo với Bishop, Sheri cùng một vài nhạc sĩ khác, như anh chàng quấy rối lễ trao giải thưởng, thì trang tin đồn của cô bé chỉ là bá láp.

Cô bé là một người tốt…

Một trang nữa đăng bán các món trang phục của Kayleigh, bao gồm cả đồ lót hẳn nhiên không thực sự là của cô bé. Có cả những bức hình khêu gợi của cô bé nữa, mặc dù rõ ràng chúng đã được chỉnh sửa bằng Photoshop.

Điều này giải thích được hoạt động trực tuyến tẻ nhạt và không thường xuyên của Edwin, như TJ Scanlon đã tìm ra trước đó. Đây là khía cạnh công khai của Edwin Sharp; đây là cuộc sống Internet thực của kẻ rình mò. Dù họ không thể chắc chắn được những bài đăng với tên người dùng viết tắt ES hoặc ESS có khả năng là của gã không. Dance đánh giá ngữ pháp, cú pháp và cấu trúc câu của nhiều bài đăng gợi nhớ lại những bài của gã.

Dance hy vọng họ có thể tìm được thậm chí một gợi ý về mối đe dọa đối với Kayleigh Towne, để có thể viện tới luật Chống rình mò. Tuy nhiên việc tìm ra hoạt động liên quan đến Edwin cũng chẳng khả quan hơn là bao. Như với các trang công khai khác, hầu hết các bài đăng đã hoặc có thể là của gã chẳng hề mang tính đe dọa nào: nếu có, thì gã cũng đã ngừng xúc phạm Kayleigh. Cũng như họ không thể xác định được các nạn nhân tiềm năng đặc biệt. Những fan hâm mộ khác còn sỉ nhục nặng nề hơn gã nhiều, một số còn đầy ác ý. Edwin tuân thủ như một fan hâm mộ trung thành, dù là lớn giọng. Dance tự nhủ nhiều khả năng Edwin không thể là fan hâm mộ ám ảnh duy nhất mà Kayleigh Towne có. Thực ra, đọc những bài đăng cho thấy gã có thể nằm trong số những fan hâm mộ tẻ nhạt hơn.

Trong cuộc sống những người nổi tiếng này, chẳng có lấy một chỗ riêng tư. Kathryn Dance tránh xa khỏi màn hình máy tính. Cô thực sự cảm thấy khó ở vì thái độ hống hách, gây hấn của những người đăng bài - như thể những người hoạt động giải trí, những người nổi tiếng, đối tượng họ quan tâm, chỉ đơn giản biến thành bia đỡ đạn để họ giải trí và tự thỏa mãn.

Như thể bạn càng thành công trong việc giúp công chúng giải trí bao nhiêu, họ càng cảm thấy họ có quyền gặm nhấm mảnh tâm hồn bạn bấy nhiêu.

Crystal Stanning nhận một cuộc gọi. Dance không chú ý đến cô ta, mãi cho đến khi cô để ý đôi vai cô ta gồ lên, lông mày nhíu lại - một nét biểu cảm cho thấy tin tức nhận được thường là xấu hoặc khó chịu. “Anh có chắc không?” cô ta hỏi.

Lúc này những người trong phòng đều nhìn cô ta.

Cô ta ngắt máy rồi nhăn nhó. “Là chồng tôi. Anh ấy đưa Taylor, thằng nhóc nhà tôi, đi tập bóng đá sớm trước khi vào năm học. Cơ mà lạ nhé, tôi kể cho anh ấy nghe về bài hát hung thủ đang chơi, một ca khúc của Kayleigh? Anh ấy liền bảo có ai đó đã lẻn vào hệ thống phát thanh thông báo tại SVĐ trường trung học, cho chạy máy ghi âm cứ phát đi phát lại đoạn ba của ca khúc đó.”

“Ôi trời ơi,” Madigan lẩm bẩm. “Gã không dùng điện thoại nữa.”

Một lần nữa gã lại nghĩ trước họ một bước.

Và đầu mối nằm trong những lời nhạc đó là gì? Dance nhìn lướt qua lời ca khúc Harutyun đã in ra.

Vào một đêm có người gọi em,

ban đầu em chẳng hiểu

Những gì các cảnh sát

bên kia đường đang nói.

Thế rồi em bỗng dưng thấy

cuộc đời em không còn như xưa nữa

Tất cả đã mất hết,

các kế hoạch đều đổ vỡ hết.

Dance xem lại lần thứ hai lời hát này, như thể muốn nói riêng với cô vậy - suy nghĩ về cái chết của người chồng. Một cuộc gọi của cảnh sát là cách cô biết về vụ tai nạn.

Rồi cô ép mình xua đi ý nghĩ ấy.

Địa điểm tấn công tiếp theo của hung thủ là ở đâu? Nơi nào đó bên đường chăng?

Liếc mắt vào bản đồ khu Madera - Fresno, có lẽ phải đến hàng nghìn dặm đường.

Một ý nghĩ khác vụt lóe lên: Vụ tấn công Bobby Prescott và tên chia sẻ nhạc xảy ra ngay sau các cuộc gọi cho Kayleigh; có lẽ họ chỉ còn khoảng một tiếng để xác định và giải cứu nạn nhân tiếp theo.

❀ ❀ ❀

[1] : Một hình thức chuyển tiếp hay trung gian để qua đó truy cập một trang mạng hoặc dịch vụ mạng nào đó từ nơi bạn ở, ngay cả khi dịch vụ bị chậm.

[2] : Viết tắt của ‘We Who Love Kayleigh’.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.