“CUỐI CÙNG, KAYLEIGH Towne cũng quay về nhà cô, nơi tôn nghiêm của cô.
Thế nhưng chỉ được vài tiếng thôi. Alicia đã nhắn lại rằng cô ta muốn gặp cô bàn vài vấn đề liên quan đến buổi hòa nhạc. Nhưng cô ta không muốn gặp tại nhà Bishop.
Được thôi chị gái. Khi Alicia đề nghị họ sẽ gặp nhau tại nhà Kayleigh, cô đồng ý luôn. Darthur Morgan lái xe đưa cô quay về đây. Sau đó, anh ta quay lại xe mình và chào từ biệt cô.
“Nói thật với bà: Tôi rất vui được làm việc cùng bà.”
“Chúng ta cùng trải qua bao chuyện rồi, anh vẫn gọi tôi là ‘bà’ sao?”
“Đúng vậy, bà Kayleigh.” Trên miệng anh ta thoáng một nét mà cô tin là nụ cười đầu tiên mình nhìn thấy.
Cô phá lên cười rồi ôm chầm lấy chàng vệ sĩ. Anh ta đáp lại tuy cứng nhắc nhưng vui vẻ.
Rồi anh ta lái xe đi, Kayleigh chỉ còn một mình. Nhưng sự nhẹ nhõm cô cảm thấy vì Edwin thực ra không phải kẻ rình mò nguy hiểm, đang phai dần, thay vào đó là cảm giác khó chịu - chẳng có liên quan gì đến các sự kiện vài ngày trước, và những kẻ khủng khiếp lợi dụng cô như cái cớ để giết ngài dân biểu.
Không, mà đó là sự khó chịu liên quan đến gia đình cô.
Nhìn vào khía cạnh tốt đi, KT. Những kẻ xấu xa chết cả rồi, và Edwin giờ cũng rời xa rồi. Thế nên không cần hủy buổi hòa nhạc nữa…
Tại sao cô không nói được với bố chữ không? Cứ khăng khăng đòi hủy buổi hòa nhạc? Chẳng lẽ ông không hiểu rằng, nguy hiểm không phải là lý do cô không muốn tiếp tục tổ chức buổi hòa nhạc? Cũng như không phải vì Bobby chết, không phải vì Sheri suýt chết… Mà chỉ đơn giản cô không muốn bước lên sân khấu nữa.
Bố ơi, con không phải là Nữ Siêu nhân.
Các mục tiêu của con không phải là các mục tiêu của bố.
Tại sao ông lại quên điều đó? Toàn bộ ngành công nghiệp âm nhạc này là một cái xe ủi khổng lồ, không ngừng tiến lên và nếu có ai đó bị nghiền nát - mạng sống của Bobby, niềm vui của Kayleigh - thì sao? Đơn giản là không thể ngăn chặn nó.
Không, dĩ nhiên Bishop Towne không hiểu điều đó. Tất cả những gì ông hiểu là Kayleigh phải kiếm ra tiền, phải nuôi được đám nhân viên và gia đình cô, phải nuôi được lượng fan phàm ăn, phải không ngừng đảm bảo các thương hiệu ghi âm và công ty quảng cáo thấy vui vẻ.
Cô nghi ngờ, và phải giữ hồi ức về Bishop Towne sống mãi - ngay cả trong tâm trí những fan trẻ tuổi chưa từng nghe ông hát, chết tiệt, chưa hề nghe ông hát bài nào cả.
Và hủy hoại luôn sự thanh thản trong tâm trí của chính con gái ông ta.
Hủy hoại điều quan trọng nhất đời của cô, chỉ ước mong một cuộc sống giản dị.
Hừm, cô nhủ thầm. Một Cuộc Đời Giản Dị. Một tựa bài hát không tồi. Cô viết ra tên bài hát rồi thêm vài câu nữa. Cô liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Alicia phải nửa tiếng nữa mới đến. Kayleigh bước lên gác và vào phòng ngủ.
Trong tâm trí cô lướt qua một đoạn ca khúc Your Shadow nổi tiếng.
Em ngồi bên bờ sông,
tự hỏi đời mình đã sai ở đâu,
Đã bao nhiêu cơ hội
em bỏ lỡ ngay từ đầu.
Như thể những rắc rối của em
làm sao đó đã biến em thành đá
Và dòng nước lững lờ kia đang thì thầm,
‘sao em còn chưa trở về nhà?’
Ôi quãng thời gian cô mười sáu tuổi, nhớ mẹ đến khủng khiếp, nhớ con gái và nhớ người cha mới ra tù vì gây tai nạn giao thông. Ông gây sức ép buộc cô phải xuất hiện tại một trong những sô diễn của ông, và khởi động sự nghiệp của riêng cô. Mà cô còn chẳng biết mình có thật sự muốn thế hay không. Quá sức, trầm cảm. Cô đã lái xe đến Yosemite một mình, đi bộ đường dài. Rồi bất ngờ, mọi thứ trở nên quá sức chịu đựng của cô. Nhìn xuống dòng sông trong veo, trong cơn bốc đồng, cô bước xuống đó. Chẳng có kế hoạch gì, không có ý định làm tổn thương chính mình - hoặc có thể ý định đã nhen nhóm. Kayleigh hồi ấy không biết, và bây giờ cũng không. Một phút sau, một người đi bộ đã vớt cô lên và đưa cô đến bệnh viện. Cô có nguy cơ hạ thân nhiệt hơn là chết đuối, thậm chí đó còn không phải là nguy cơ chính.
Giờ đây Kayleigh ngồi trên giường, đọc lại lần nữa bản sao lá thư của Bobby, diễn tả ước nguyện của anh là để lại hầu như tất cả tài sản cho Mary-Gordon và một ít cho Kayleigh. Cô không biết đối với một di chúc, điều này có hợp pháp không. Nhưng nếu mang thư này đến luật sư, cô cho rằng tin tức về cha mẹ thật của Mary-Gordon sẽ được công khai.
Bishop sẽ tức phát điên. Còn các fan hâm mộ? Liệu họ có bỏ rơi cô không? Kayleigh có thể thành thật nói rằng cô không quan tâm nhiều đến chuyện này, trong tình trạng tâm lý như lúc này thì không.
Nhưng cũng có khả năng chính Mary-Gordon sẽ tự tìm hiểu. Dĩ nhiên đến thời điểm nào đó con bé sẽ phải biết. Nhưng ở lứa tuổi này thì chưa. Suellyn là mẹ nó và Roberto là cha nó. Kayleigh sẽ không bao giờ nghĩ đến việc sẽ phá hoại cuộc đời con bé. Cô bỏ phong bì vào ngăn kéo trên cùng của bàn trang điểm. Cô sẽ tìm ra cách nào đó để đảm bảo con bé nhận được đúng những gì cha con bé muốn.
Phải, đã quá muộn cho Kayleigh trong mọi chuyện liên quan đến Bobby và Mary-Gordon. Nhưng vẫn chưa quá muộn cho cuộc sống cô vẫn mơ đến. Tìm một người đàn ông, kết hôn và sinh nhiều đứa trẻ nữa, chơi nhạc trên hàng hiên trước nhà - thi thoảng mở vài buổi hòa nhạc.
Dĩ nhiên có một vấn đề nhỏ trong việc ‘tìm một người đàn ông’.
Sau Bobby, chưa từng có người đàn ông nào cho cô cảm xúc mãnh liệt như thế. Hồi ấy cô chỉ mới mười sáu tuổi, nhưng cô quyết định rằng thước đo tình yêu ở tuổi ấy mới là tiêu chuẩn tốt nhất bạn có thể có, tình yêu thuần khiết nhất, chân thành nhất và đơn giản nhất.
Một nốt nhạc bỗng vang lên trong tâm trí cô. Một nốt C thăng tiếp theo là năm nốt nhạc nữa, chúng tạo thành một câu nói, Cảm Xúc Của Tôi Tuổi Mười Sáu.
Cô hát theo.
Nhịp tốt cùng nhiều nhịp khác ăn nhập với chữ ‘mười sáu’. Đây chính là điều quan trọng phải cân nhắc khi viết nhạc. Cái gì ăn nhịp với cái gì. Chẳng hạn, ‘Orange’ không phải là từ bạn dùng để kết thúc một dòng trong lời ca khúc. ‘Silver’ cũng là một từ đòi hỏi cân nhắc cho dù Kayleigh đã vận dụng được nó trong một ca khúc của mình trong album gần đây.
Cô ngồi xuống bàn trang điểm gắn với giường ngủ mà cô thường dùng như bàn làm việc. Cô rút ra một tập giấy vàng và mấy tờ giấy có kẻ khung nhạc. Chỉ trong vòng ba phút, cô đã viết xong giai điệu, một số lời ca khúc và các đoạn của bài hát:
Em vẫn còn nhớ cảm xúc tuổi mười sáu.
Khi anh làm vua còn em làm nữ hoàng
Hoài nhớ ngày xưa, tình yêu ấy sao mà giản đơn thế,
Em ước gì cuộc sống cứ như thế mãi trôi…
Khi em là con bé tuổi tròn trăng…
Ôi, Bobby…
Kayleigh òa lên khóc trọn năm phút. Rồi cô giật vài tờ khăn giấy để lau khô mặt mũi; tuần này cô đã dùng gần hết hai hộp.
Được rồi, thế đủ rồi…
Cô mở chiếc máy chơi nhạc iPad Bose có danh sách ca khúc của Lorette Lynn.
Trong phòng tắm, cô đổ đầy nước vào bồn, búi tóc lên và cởi quần áo, rồi để cả cơ thể chìm sâu xuống nước, trong lúc lắng nghe album.
Cảm giác thật tuyệt!