Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
Chương 20

❊ ❊ ❊

DENNIS HARUTYUN GIÚP Dance đăng nhập vào email của cô từ một thiết bị đầu cuối[1] trong góc phòng, cô cho in ra tài liệu của TJ.

Nhìn lướt qua, và thất vọng.

“Tôi e là không có gì nhiều - Edwin Stanton Sharp sinh tại Yakima, một thành phố phía đông bang Washington. Cha là nhân viên bán hàng thường xuyên phải đi đây đó, mẹ làm việc trong ngành bán lẻ. Theo thu nhập của mẹ gã mà xét, chắc bà ta phải làm vài việc một lúc. Điều này nghĩa là thằng bé phần lớn thời gian ở nhà một mình. Các nhà tâm lý học cho rằng rình mò bắt đầu từ những rắc rối về sự gắn bó. Gã thèm khát muốn được bố mẹ hắn dành nhiều thời gian hơn cho mình, đặc biệt là mẹ gã, nhưng bà ta đi vắng suốt.

“Hồi đó điểm số của gã rất tốt. Nhưng gã bị đúp lại một năm hồi lớp bảy, quá lâu rồi, và vì điểm số của gã không tệ nên có lẽ là do vấn đề tình cảm ở trường. Nhưng không có ghi chép gì về hình thức kỷ luật, ngoại trừ kỷ luật vì tội đánh nhau vài lần trên sân trường. Không thấy nói về sử dụng vũ khí. Gã cũng không tham gia các hoạt động ngoại khóa, các câu lạc bộ hay chơi các môn thể thao.

“Khi gã mười sáu tuổi thì bố mẹ ly hôn và gã sống với mẹ ngoài Seattle. Gã đỗ Đại học Washington và theo học hai năm. Một lần nữa gã đạt điểm số rất cao. Nhưng vì lý do nào đó gã bỏ dở sau khi chỉ vừa bắt đầu năm thứ ba. Không thấy ghi chép lý do. Gã cũng chẳng có hứng thú tham gia hoạt động nào hết. Điều này quá điển hình luôn - rình mò đòi hỏi rất nhiều thời gian. Gã bắt đầu làm các công việc mà những kẻ rình mò đôi khi bị thu hút: như nhân viên bảo vệ, người tạo phong cảnh, bán lẻ bán thời gian, chào hàng các mẫu thực phẩm tại các cửa hàng thực phẩm và giao hàng đến từng nhà một. Đây là các nghề nghiệp lý tưởng cho những kẻ có xu hướng nhòm lỗ khóa hoặc rình mò, vì bạn phải gặp rất nhiều người và phần lớn không ai giám sát. Và vô hình.”

“Những cái ao đầy cá để câu,” Madigan nói.

Ví von hay đấy, Dance nhủ thầm.

“Mẹ gã mất tháng Bảy năm ngoái vì ung thư. Cha gã bỏ nhà đi. Suốt sáu năm qua ông ta không hề nộp một tờ khai thuế nào, IRS cũng không thể tìm được ông ta. Theo Bộ Ngoại giao, Edwin chưa hề xuất cảnh. Trợ lý của tôi tại Monterey, TJ, đã kiểm tra hoạt động trực tuyến của gã. Thông tin và hình ảnh của Kayleigh tràn ngập trang Facebook của gã. Gã không có nhiều bạn bè cho lắm, ít nhất là không kết bạn nhiều bằng nickname này. Gã có thể có một trang với nickname khác.”

“Chắc chắn em không kết bạn với gã rồi,” Kayleigh lẩm bẩm.

“TJ đã tìm được bốn tên hiển thị khác nhau gã sử dụng - mà họ gọi là ‘nics’, tương tự như nickname. Edwin lên mạng khá chăm chỉ nhưng không nhiều bằng hàng triệu thanh niên khác. Gã đăng bài lên các trang blog âm nhạc và một vài phòng chat. Một số là phòng chat khiêu dâm, còn lại đều chỉ chat đơn thuần. Và những sở thích đặc biệt - phần lớn là âm nhạc nhưng ngoài ra còn sách và phim ảnh nữa.” Dance lắc đầu. “Kẻ rình mò điển hình sẽ phải hoạt động trực tuyến nhiều hơn Edwin - và cũng đen tối hơn nữa.”

Cô đọc tiếp, “À ở đây có cái gì này. Có vẻ như năm ngoái gã đã trải qua một lần trục trặc tình cảm. TJ tìm thấy một liên kết với ai đó tên Sally trên một trong những trang blog. Hắn nói về một ca khúc của em đấy, You And Me.”

“Đúng vậy,” Kayleigh đáp. “Bài hát đó nói về sự chia ly.”

“Gã đăng lên vào tháng Mười hai.” Dance hỏi Kayleigh, “Không lâu trước khi hắn bắt đầu rình mò đúng không?”

“Vâng. Vào tháng Giêng.”

“Trầm cảm thường xuyên kích thích rình mò. Bị sa thải, gặp phải chấn thương về thể chất hay trong gia đình có ai qua đời. Hoặc khi chấm dứt một mối quan hệ lăng mạn.” Dance hất đầu về phía email của TJ. “Gã nói ca khúc này có rất nhiều ý nghĩa đối với mình. Đó là khoảng thời gian khó khăn trong cuộc đời gã. Gã đã nói về rắc rối mình đang có với Sally. Gã nói dường như em biết chính xác gã đã trải qua những chuyện gì. Rồi một vài ngày sau gã đăng một bài viết về single em mới phát hành, Near The Silver Mine. Gã nói gã cảm thấy rất tồi tệ vì gã cũng bị mất nhà đúng ở tuổi đó. Nhưng bạn gái gã bảo rằng gã phải vượt qua chuyện đó.”

Kayleigh cắn chặt môi. “Gã biết về ngôi nhà của em ư?” Cô giải thích cô yêu mến căn nhà cũ ở miền Bắc Fresno ấy, nơi cô đã lớn lên như thế nào. Nhưng cha cô đã bán nó cho một công ty khai thác mỏ khi cô còn nhỏ. “Có khả năng em đã nói đến nó trong một bài phỏng vấn, mà em ước gì gã đã không xem.”

Cô bé đang nghĩ: Còn điều gì riêng tư nữa về cuộc đời mình không?

Dance lật qua mấy trang thư điện tử của TJ. “Cũng chẳng mang tính đe dọa hay gây rắc rối gì cả.” Cô đọc thêm. “Chỉ cần nhớ một điều thôi: Gã rất thông minh. Chẳng hạn, gã đã viết, ‘Dù hạnh phúc hay đau buồn, em hãy nói lên sự thật’. Câu này nghe có vẻ như hơi lửng lơ, nhưng hãy nhìn vào cách gã tạo ra từ bổ nghĩa, ‘Dù hạnh phúc hay đau buồn’ với một dấu phẩy, chuẩn xác đấy nhưng nhiều người sẽ không làm thế. Chính tả và ngữ pháp của gã rất tốt. Điều này chứng tỏ gã kiểm soát được bản thân. Hoàn toàn kiểm soát được.”

“Như thế có tệ không?” Crystal Stanning hỏi.

“Có nghĩa nếu là kẻ đã giết Bobby, gã sẽ biết cách che đậy dấu vết của mình và lên kế hoạch rình mò rất kỹ lưỡng. Gã không dễ dàng phạm sai lầm đâu.”

Madigan ăn xong cốc kem rồi nhìn chăm chú chiếc cốc giấy, Dance cho rằng ông ta đang nghĩ xem có nên vét nốt kem ở cả hai bên thành cốc nữa không. Ông ta lẳng nó đi. “Cô nghĩ chúng ta nên bắt đầu từ đâu?”

“Trước tiên chúng ta phải luôn để mắt đến gã.”

“Nhân viên Fuentes đang làm rồi.”

“Edwin giờ ở đâu?”

“Đang xem phim, ở Rialto.”

Harutyun giải thích đó là một rạp phim cũ tại Tower District của Fresno, một khu vực sầm uất với nhiều thư viện, nhà hàng, cửa hàng và hiệu hình xăm.

Chuyện hắn đang xem phim không làm cô ngạc nhiên. “Những kẻ rình mò thường dành nhiều thời gian tại rạp phim, và xem phim ở nhà - mối liên kết giữa tính tò mò bệnh hoạn và rình mò rất mạnh mẽ.”

“Thế còn mấy cái di động trả trước từ cửa hàng dược phẩm tại Burlingame?”

Madigan đáp, “Không lần ra được. Có thể chúng đã bị hủy, hoặc hung thủ đã tháo pin ra. Hoặc ai mà biết được, có thể gã vừa mua một đống về để khiến chúng ta bận rộn, rồi gã lại bắt đầu gọi bằng điện thoại khác.”

Dance quay sang Kayleigh. “Giờ đến vài nguyên tắc rình mò cơ bản đây. Có lẽ Darthur và các luật sư của em đã nói em nghe hết rồi. Nhưng em phải nhớ không được liên hệ gì với gã nữa. Không làm gì hết. Ngay cả đe dọa gã, hay bảo gã để em được yên cũng khiến hắn hưng phấn đấy - bất kỳ liên hệ nào cũng đều là tín hiệu tích cực đối với gã. Nếu gã tiếp cận em thì đừng nói gì hết, cứ việc bỏ chạy thôi.”

“Được rồi. Em làm được.”

“Và chị muốn biết thêm nhiều hơn về gã. Chúng ta cần phải tìm ra bạn gái cũ của gã, Sally.”

“Lopez, cậu xử lý việc này đi. Bảo cô ta gọi cho Đặc vụ Dance.”

“Rõ thưa sếp.”

Chánh thanh tra gật đầu rồi nói thêm, “Chúng ta nên nhận diện những người có khả năng trở thành nạn nhân nữa, cô có nghĩ vậy không? Để mắt tới họ. Ai sẽ là người có nguy cơ cao nhất?”

Dance đáp, “Có khả năng trước hết là bất kỳ ai gã cho rằng là tình địch.” Quay sang Kayleigh. “Em và Bobby có hẹn hò không?”

Rõ ràng điều này không nhiều người biết. Kayleigh đỏ mặt, Alicia quay sang cô với nét mặt khó chịu. Dance không quan tâm nhiều đến khía cạnh tinh tế khi phơi bày bí mật này. Cô nhướng mày, ra ý lặp lại câu hỏi.

“Vâng, một thời gian trước đây. Ngẫu nhiên thôi. Chẳng có gì to tát cả. Sao chị biết được? Hồi ấy em còn chưa đi trình diễn cơ. Báo chí cũng không biết.”

Dance nghĩ, đó là vì khi chị thấy em với Bobby hôm qua, chị nhận thấy một bên vai em trùng xuống khi em đang nói, thể hiện trạng thái thoải mái và dễ chịu. Bobby hơi nghiêng người về phía trước khi nói chuyện với em, cho thấy những gì anh ta nói chỉ dành cho em và mình em thôi. Một nụ cười mỉm khi nghe nói đến từ ‘bộ khuếch đại’, một từ đã trở thành mật mã chung của trò đùa nào đó giữa hai người. Cách đôi mắt anh ta dừng lại thật lâu trên gương mặt em, thông điệp quá rõ ràng rằng đối với anh ta, bất kỳ điều gì đã từng diễn ra giữa hai người vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.

Nói cách khác, đó là ngôn ngữ cử chỉ.

Nhưng tất cả những gì cô nói với Kayleigh chỉ là, “Linh cảm thôi.”

Crystal Stanning nói, “Thế thì bất kỳ ai Kayleigh từng hẹn hò, hay những người thực sự làm bạn với cô ấy đều có nguy cơ à?”

“Phải, có khả năng, cho dù có cả phụ nữ nữa. Những kẻ rình mò ghen tuông khủng khiếp. Hãy nhớ chúng có nhìn nhận lệch lạc về thực tế - ngay cả bạn bè bình thường cũng bị xem là những mối đe dọa.” Nói rồi cô lại nhìn sang nàng ca sĩ trẻ. “Nhưng bây giờ em đang không gặp gỡ ai đúng không?”

“Không.”

“Ngoài ra, kẻ rình mò thường có khả năng nhằm vào bất kỳ ai là mối đe dọa với em, hoặc thậm chí xúc phạm em. Gã đang đảm nhận vai trò của mình một cách nghiêm túc, như kiểu một người bảo vệ. Chị có thể thấy điều đó ngày hôm qua. Em có nghĩ ra bất kỳ ai có thể là kẻ thù của em mà gã cũng biết không?”

Kayleigh nhìn xung quanh. “Không hẳn.”

Alicia nói, “Cô ấy là một người tốt. Cô ấy không gây hấn với các nghệ sĩ khác đâu.”

Dance nói tiếp, “Mà hãy nhớ này, gã cũng có thể truy đuổi những người phê bình buông lời chê bai em. Hoặc các fan hâm mộ chỉ trích tác phẩm của em. Vậy thì tiếp theo, gã có thể nhắm vào bất kỳ ai đang khiến em và gã phải xa nhau.”

“Giống Darthur à?”

“Phải, anh ta đấy. Nhưng cũng có thể là các luật sư của em.” Cô liếc nhìn Alicia. “Hoặc là cô. Dường như cô bảo vệ cô bé rất chu đáo.”

Người phụ nữ với bờ vai rộng nhún vai. “Ai chả phải làm thế.”

Một câu nói mang rất nhiều ngụ ý hợp lý.

“Và cũng có thể là cảnh sát của chúng ta. Những kẻ rình mò thực sự bị ám ảnh có nhận thức về đúng và sai hoàn toàn khác. Trong những trường hợp ám ảnh cực đoan, kẻ rình mò ra tay với cảnh sát dễ như giết một con ruồi.”

“Gia đình em? Rồi cả nhóm của em?”

“Nói chung, gia đình và những người bạn bè bình thường chỉ gặp rủi ro khi họ cố ngăn cản kẻ rình mò tiếp cận đối tượng, cho dù chúng ta không tuân theo luật chơi rắn. Không dễ đoán được những kẻ này. Chị đã nói chuyện với vài người trong nhóm của em, hỏi rằng hôm qua họ đã trông thấy gì. Nhưng chị nghĩ mình nên thẩm vấn tất cả bọn họ. Để đánh giá xem liệu họ có gặp nguy hiểm không.”

Hoặc có phải là những tội phạm tiềm năng không, Dance nghĩ, nhưng không nói thành tiếng.

“Lúc này nhóm đó đang ở trung tâm hội nghị,” Kayleigh nói, rồi thêm vào. “Ban nhạc vẫn đang ở Nashville hoàn thiện nốt vài việc ở phòng thu cho album mới của bọn em. Phải thứ Năm hoặc thứ Sáu họ mới về đây được.”

Đó là tin tốt. Phải lo cho ít nạn nhân hơn. Cũng ít nghi phạm hơn.

Dance bổ sung, “Cuối cùng, là bối cảnh vụ Hinckley. Giết chết ai đó nổi tiếng để gây ấn tượng với Kayleigh.”

Cô nhắc họ nhớ rằng John Hinckley, Jr. bị ám ảnh với Jodie Foster. “Hắn cho rằng bằng cách ám sát Ronald Reagan, hắn sẽ có được mối liên kết vĩnh viễn với nữ diễn viên.”

“Và đúng vậy,” Harutyun nhận xét. “Theo một cách bệnh hoạn, hắn đã đạt được mục tiêu của mình.”

Madigan nói, “Tôi đã nói chuyện với Edwin. Cô cũng phải làm thế đi. Hắn dường như không giống một kẻ tâm thần. Làm sao hắn có thể nghĩ rằng giết chết ai đó sẽ đưa hắn đến gần hơn với Kayleigh chứ?”

“À, hắn không nghĩ về chuyện đó. Ở mức độ tỉnh táo thì không. Ngay cả nếu bề ngoài Edwin dường như bình thường, vẫn còn nhiều điểm nghi vấn. Phải nhớ đó là thực tế của , không phải của chúng ta.”

Madigan nói, “Tôi đã cài một ứng dụng vào điện thoại của Kayleigh, đơn vị an ninh của nhà cung cấp dịch vụ đã sẵn sàng. Và chúng ta vẫn đang theo dõi các số điện thoại gọi từ các di động khác gã mua tại Burlingame. Nên nếu gã gọi lại từ bất kỳ chiếc nào trong số này, hay thậm chí có tắt đi, xe cảnh sát sẽ tới đó nhanh thôi.”

“Tốt.”

Harutyun nói với Kayleigh, “Kathryn đề nghị tôi xem lời bài hát mà ai đó đã chơi cho cô đêm hôm kia.” Cậu ta trao cho từng người trong phòng một bản sao. “Tôi đang cố gắng nghĩ ra hắn có thể lên kế hoạch gây án ở đâu, nhưng không thể luận được nhiều.”

Vậy ra cậu ta đã xem đề nghị của mình là nghiêm túc. Cô gật đầu cảm ơn.

Cái Bóng Của Em

1. Em bước lên sân khấu, hát cho mọi người nghe.

Em khiến họ mỉm cười. Còn điều gì đúng đắn hơn thế?

Nhưng rồi em nhận ra, cái gì cũng có giá của nó,

Ai ai dưới kia cũng muốn có một mảnh tâm hồn em.

ĐK:

Khi cuộc sống này quá nặng hề, chỉ cần nhớ một điều thôi,

Khi em tuyệt vọng hoặc khi không gặp may, chỉ cần nhớ một điều thôi,

Dù em có đi đâu, tôi sẽ ở gần bên em như một cái bóng.

Khi mọi chuyện ngày càng tồi tệ, em cần phải biết rằng,

Có tôi ở bên em… luôn luôn ở bên em,

Cái Bóng Của Em.

2. Em ngồi bên bờ sông, tự hỏi đời mình đã sai ở đâu,

Đã bao nhiêu cơ hội em bỏ lỡ ngay từ đầu.

Như thể những rắc rối của em ngày nào đó đã biến em thành đá,

Và dòng nước lững lờ kia đang thì thầm, sao em còn chưa trở về nhà?

ĐK.

3. Vào một đêm có người gọi em, ban đầu em chẳng hiểu

Những gì các cảnh sát bên kia đường đang nói,

Thế rồi em bỗng dưng thấy cuộc đời em không còn như xưa nữa.

Tất cả đã mất hết, các kế hoạch đều đổ vỡ.

ĐK.

4. Em chẳng thể lúc nào cũng mỉm cười, hạnh phúc cứ trôi bồng bềnh.

Nhưng rắc rối có thể tìm đến chúng ta ngay trong chính nhà mình.

Cuộc sống không bao giờ là êm đềm mãi,

Em không thể lúc nào cũng nhìn lại sau lưng mình.

ĐK.

Lặp lại ĐK.

“Tôi không biết liệu gã có tiếp tục theo bài hát này nữa không, hay tìm một bài khác. Hoặc gã có bỏ luôn cái ý tưởng này đi không.”

Kayleigh bỏ kính xuống và chùi nó vào chiếc áo len chui đầu của cô. “Tôi dám cá gã sẽ sử dụng bài hát Your Shadow. Hắn nghĩ rằng đó là ca khúc hay nhất từng được viết ra.”

Miguel Lopez xem một lượt lời bài hát. “Đọc nó theo quan điểm của tôi, đó là một bản tình ca, như thể muốn tìm kiếm một ai đó. Có thể là một người yêu, hay cha mẹ hay bạn bè. Nhưng theo quan điểm một kẻ rình mò, nó thực sự lạnh sống lưng đấy.”

Dance tập trung nhìn khổ hai. “Một con sông.”

Madigan bật ra tiếng cười ngắn. “Quanh đây chúng ta có nhiều sông lắm.”

Harutyun chỉ ra. “Một số thì cạn trơ đáy. Một số thì đầy nước. Có thể là bất kỳ đâu.”

Dance tóm tắt. “Tôi sẽ nói chuyện với nhóm tại nhà hát. Thanh tra Harutyun đang thu thập thông tin về quá khứ của Bobby, Thanh tra Lopez đang lần theo dấu bạn gái cũ của Edwin là Sally.”

Madigan chăm chú xem lời bài hát. “Và tôi sẽ dặn các sĩ quan tuần tra chú ý đặc biệt đến các bờ sông, ban đầu là các nơi công cộng, tiếp theo là các nơi khuất nẻo.”

“Tốt.”

Alicia nở nụ cười - nụ cười đầu tiên Dance thấy trên gương mặt người phụ nữ cứng rắn đó. “Nhưng tôi đoán tin tốt là Kayleigh không bị nguy hiểm, nếu gã yêu cô ấy nhiều đến thế.”

“Đúng vậy. Nhưng chỉ một thời gian thôi. Còn nhớ gã là kẻ xa rời thực tế không? Gã đã ở trong giai đoạn tán tỉnh một thời gian rồi.” Cô quay sang Kayleigh. “Có thể là việc nghe ca khúc đầu tiên đã cuốn hút gã đến với em, hoặc trông thấy em tại buổi hòa nhạc hoặc trên ti vi. Đối với hắn, đấy là cuộc hẹn hò đầu tiên của em, và em đã bắt đầu có cảm tình với gã kể từ đó.”

“Hẹn hò ư?” Crystal Stanning hỏi.

“Vào lúc này, gã vẫn đang nuôi ảo tưởng rằng em quan tâm tới gã. Gã nghĩ em đã bị tẩy não. Dù vào một thời điểm nào đó, gã sẽ thấy hành vi của em như thể đang muốn chia tay với gã.”

“Và khi điều đó xảy ra, gã sẽ trở nên ám ảnh thông thường. Giống như những ông chồng hoặc người tình bị cự tuyệt. Chúng là những kẻ rình mò rất nguy hiểm. Chuyện đó có thể xảy ra rất nhanh. Gã sẽ cáu bẳn, sẽ muốn trả thù.” Dance lưỡng lự, nhưng rồi quyết định chẳng ích gì khi giảm nhẹ đánh giá của mình. “Hoặc gã sẽ muốn giết chết em, để không ai nữa có thể có được em.”

❀ ❀ ❀

[1] : Loại máy (thường) gồm một bàn phím và màn hình để liên lạc với bộ xử lý trung tâm trong hệ thống máy tính.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.