CĂN NHÀ CAO hai tầng của Kayleigh Towne theo lối kiến trúc Victoria nằm trên một lô đất rộng hai mươi mẫu phía bắc Fresno.
Ngôi nhà không lớn - rộng khoảng 23m2 hoặc hơn - nhưng do các thợ xây thủ công hoàn thành, chỉ với một tiêu chí: thoải mái và ấm cúng. Cô thích một tổ ấm - điều quá xa xỉ đối với một nghệ sĩ trình diễn luôn phải xa nhà quanh năm suốt tháng - cô muốn có một ngôi nhà toát lên vẻ ấm cúng, và không khí gia đình.
Khi cô mười hai tuổi, Bishop Towne bán ngôi nhà hai chị em đã sống từ nhỏ đến lớn, một căn nhà xiêu vẹo, đổ nát trên núi ở phía bắc Fresno. Ông nói rằng căn nhà này rất khó trụ được đến mùa đông, tuy nhiên lý do thật sự là vì cha ông là người đã xây căn nhà này. Bishop sẽ làm bất kỳ điều gì có thể để rời khỏi cha mình. Lý do thứ hai, căn nhà thô sơ dành cho gia đình này không thích hợp với hình ảnh về phong cách sống ông muốn hướng tới: phong cách sống của một siêu sao nhạc đồng quê có ảnh hưởng lớn. Ông cho xây dựng một trang trại chăn nuôi mười triệu USD rộng năm mươi mẫu tại thung lũng, mang tới đây nào cừu nào gia súc mà ông chẳng có hứng thú, hoặc chẳng biết chăn nuôi.
Động thái này đối với Kayleigh đã đủ kinh hoàng, nhưng điều tồi tệ đó là ông đã bán căn nhà yêu thương của mình và dành đất cho một công ty mỏ sở hữu bất động sản liền kề. Họ đã san phẳng công trình đó, với kế hoạch mở rộng diện tích dù công ty đang trong tình trạng phá sản; vụ phá hủy không cần thiết này để lại vết thương nặng nề trong tâm hồn cô.
Cô từng viết một bài hát đã trở thành một bản hit ấn tượng về nơi này.
Tôi đã sống ở LA,
tôi đã sống ở Maine,
Thành phố New York
và Bình nguyên phía Tây,
Nhưng chỉ có một nơi duy nhất
tôi xem là nhà mà thôi.
Căn nhà của riêng chúng tôi
khi tôi còn bé.
Cuộc sống hồi đó thật hoàn hảo,
và mọi thứ thật tuyệt,
Trong căn nhà cũ và to ấy…
nằm gần một mỏ bạc.
Cái mỏ bạc ấy…
cái mỏ bạc ấy.
Tôi chẳng thể nhớ được quãng thời gian nào
hạnh phúc hơn thế,
trong ngôi nhà to và cũ kỹ ấy…
nó nằm gần một mỏ bạc.
Giờ đây, người đàn ông chịu trách nhiệm cho thay đổi này bước vào căn phòng khách rộng rãi của Kayleigh, cúi xuống và ôm chầm lấy cô.
Bà Tư của Bishop, Sheri, đi cùng ông. Cô ta cũng ôm chầm lấy Kayleigh, rồi ngồi xuống sau một lúc tranh luận vụng về xem nên chọn món đồ nội thất nào. Mái tóc vàng tro được xịt keo đâu ra đấy, người phụ nữ với bộ ngực nở nhưng vẫn thon thả lớn hơn Kayleigh mười hai tuổi. Dù sao cũng còn hơn bà Ba, cô ta có thể đã học cùng trường trung học với con gái Bishop - sau cô một lớp, không hơn không kém.
Cũng giống như Bishop, Kayleigh không còn nhớ nhiều về bà Hai.
Bishop Towne to lớn thận trọng di chuyển tấm thân khổng lồ của mình đến ngồi trên đi văng - chậm chạp hơn rất nhiều so với những người khác già hơn ông. “Mấy cái khớp lại đang biểu tình đây,” dạo gần đây ông hay ca cẩm như thế. Ban đầu Kayleigh tưởng ý ông muốn nói đến những quán rượu chui ông thường lui tới trong những năm phóng túng, chè chén của mình, về sau cô nhận ra ý ông muốn nói đến cặp hông, đầu gối và đôi vai.
Ông mặc quần jean rẻ tiền và áo sơ mi đen phổ thông, cái bụng căng tròn trên thắt lưng ấn tượng phần nào đó che khuất cái khóa bằng bạc còn ấn tượng hơn nhiều.
“Gã còn ở bên kia đường không ạ?” Kayleigh hỏi, nhìn ra ngoài và thấy Darthur Morgan, cảnh giác hơn bao giờ hết trên ghế trước trong xe SUV, mũi xe hướng ra ngoài.
“Ai cơ?” Bishop càu nhàu.
“Edwin.” Ông ta nghĩ là ai chứ?
“Chẳng thấy ai cả,” ông đáp. Sheri cũng lắc đầu.
Edwin - thứ chết tiệt đầu tiên cô thấy sáng nay khi đang nhìn ra từ cửa sổ phòng ngủ tầng hai. Cái xe màu đỏ to oạch của gã. Đó là thứ cô đã thấy. Điều đó cũng chẳng làm vơi cảm giác bạo lực đi chút nào.
Kayleigh sống trên đoạn đường dẫn đến Yosemite và Khu Bảo tồn Quốc gia Sierra, đúng những nơi bắt đầu có sức hút thú vị về mặt địa lý. Đối diện con đường hai làn xe trước mặt ngôi nhà của cô, là một khu giải trí công cộng và một vườn ươm cây cối, nơi đây toàn các ngọn đồi thoải, đường chạy bộ, khu vườn và rặng cây. Lô đất này cho phép đỗ xe trong vòng hai mươi tư tiếng, đúng là một địa điểm lý tưởng cho kẻ rình mò bệnh hoạn trú ngụ.
Cô nói, “Gã đã ở đó một lúc rồi. Chỉ ngồi đó, nhìn chằm chằm vào nhà.” Cô nhắm mắt lại một lúc, run rẩy.
“Lạy Chúa,” Sheri nói.
“Bây giờ thì chẳng còn ai ở đó cả,” Bishop lặp lại một cách bực dọc. Ông để ý thấy một đống khăn giấy trên bàn cà phê nơi Kayleigh đang ngồi bên tách trà đá. Bên cạnh là chiếc di động cô đã gọi cho bạn bè và gia đình thông báo về cái chết của Bobby.
“Này, bố rất tiếc về cái chết của Bobby, KT. Bố biết con… ý bố là, bố rất tiếc.”
Sheri lên tiếng, “Thật khủng khiếp, con yêu. Mẹ cảm thấy thật tồi tệ cho con. Cho tất cả mọi người.”
Kayleigh đi vào bếp lấy sữa cho bố, một tách trà đá cho Sheri cùng một tách cho mình, rồi quay ra phòng khách.
“Cảm ơn con yêu,” người phụ nữ ngập ngừng nói.
Bố cô giơ cao cốc sữa như thể muốn nâng cốc.
“Bố,” đôi mắt cô lảng tránh ánh mắt ông và cô nói nhanh. “Con đang nghĩ đến chuyện hủy bỏ.” Nhìn thẳng về phía trước nơi một kẻ rình mò giết người đang do thám, còn dễ hơn nhiều nhìn thẳng vào mắt Bishop Towne.
“Buổi hòa nhạc à?” người đàn ông to béo càu nhàu. Dĩ nhiên phong cách nói rời rạc của ông chẳng biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, mà đơn giản vì đó là cách nói chuyện của ông. Không có sự nhẹ nhàng, không bao giờ thì thầm mà chỉ là những tiếng rít từ cổ họng. Không phải lúc nào cũng như thế; giọng nói - giống những khớp xương và lá gan - là nạn nhân cho lối sống của ông.
“Con đang nghĩ về chuyện đó.”
“Dĩ nhiên rồi. Bố hiểu.”
Sheri cố gắng xua tan khoảnh khắc có thể xem là khó chịu này. “Nếu mẹ có thể làm được gì… Mẹ sẽ mang bữa tối qua. Cứ nói với mẹ con thích ăn gì. Mẹ sẽ làm cho con những món tuyệt nhất.”
Kayleigh nghĩ, lúc này thức ăn và cái chết luôn luôn song hành với nhau.
“Con sẽ nghĩ về chuyện đó. Cảm ơn, Sheri.”
Từ ‘mẹ’ dĩ nhiên chưa từng xuất hiện quanh bàn ăn. Kayleigh không căm ghét mẹ kế của mình. Hoặc bạn là một người đàn bà thép, giống như Margaret, mẹ cô, và bạn có thể chiến đấu - đôi khi - khống chế được người đàn ông như Bishop Towne, hoặc bạn phải có thừa uy tín, sức cuốn hút không thể phủ nhận và sự nhượng bộ, đó chính là Sheri.
Thế nhưng Kayleigh không thể trách cứ bà ta. Cũng như cô không thể trách bố mình. Margaret đã là sự lựa chọn đầu tiên của ông, và bất chấp những bóng hồng khác bên cạnh, nếu không phải vì số phận, chắc hẳn họ vẫn sẽ bên nhau. Chẳng ai có thể thay thế vị trí của người vợ cả, vậy tại sao còn phải cố? Thế nhưng chẳng thể hình dung được cuộc sống của Bishop Towne khi không có đàn bà.
Ông càu nhàu, “Con nói chuyện với Barry chưa?”
Cô hất đầu về phía chiếc di động. “Ông ta là người đầu tiên con gọi, hiện ông ta đang ở Carmel với Neil.”
Barry Ziegler cao lớn, nóng nảy, nhà sản xuất của cô, là người luôn dư thừa năng lượng đến khủng khiếp. Ông là một thiên tài trong studio, tạo ra một số bài hit vĩ đại nhất trong những năm 90, khi nhạc đồng quê tự khẳng định thương hiệu của mình bằng tính từ ‘giao thoa’ bắt đầu vượt khỏi các gốc rễ Nashville, Dallas và Bakersfield để hòa vào dòng chính thống trên truyền hình, lẫn hải ngoại.
Nếu có ai đó đã tạo ra một ấn tượng mang tên Kayleigh Towne, thì đó chính là Barry Zeigler. Và ấn tượng đó đã mang lại cho cô thành công vang dội.
Thế nhưng Zeigler cùng thương hiệu ấy cũng không thoát được khỏi bóng ma của Edwin Sharp. Kẻ rình mò đã làm công ty bị choáng ngợp trong những bức thư điện tử chỉ trích các lựa chọn phối nhạc, các kỹ thuật giữ nhịp và sản xuất. Hắn không bao giờ phê phán giọng của Kayleigh hay chính các bài hát, nhưng lại tranh luận với Zeigler rằng các kỹ thuật thu âm và các nhạc sĩ dự phòng ‘đã không làm hết sức mình vì Kayleigh’. Đó là câu nói ưa thích nhất của hắn.
Kayleigh từng xem một vài thư điện tử trong số này, và cho dù không nói với ai, cô biết Edwin đã nói trúng một vài vấn đề.
Cuối cùng Sheri lên tiếng, “Chỉ một điều thôi. Ý mẹ là…” Một cái liếc mắt về phía Bishop, người đang nhấp ngụm sữa ông hay uống một cách đều đặn mỗi khi say rượu bourbon. Khi ông không phản đối, cô ta tiếp tục, “Rằng bữa tiệc trưa ngày mai - dành cho fan hâm mộ trong tháng. Con vẫn định làm chứ?”
Đó là một lời quảng cáo mà Alicia Sessions đã đăng cả trên Facebook lẫn trang web của Kayleigh. Không ít thì nhiều, Bishop đã để Sheri tham gia vào rất nhiều dự án tiếp thị cho hoạt động của Kayleigh Towne. Người phụ nữ đã dâng hiến cả cuộc đời mình, và có những đóng góp có giá trị.
“Được lên lịch cả rồi đúng không?” Bishop hỏi.
“Bọn con đã thuê phòng tại câu lạc bộ nhạc đồng quê. Việc đó rất có ý nghĩa với anh ấy. Anh ấy là một fan bự.”
Không phải là fan bự nếu so với một người, Kayleigh nghĩ.
“Và sẽ thu hút cả giới báo chí nữa đấy.”
“Không có phóng viên,” Kayleigh nói. “Con không muốn phải nói đến Bobby. Họ sẽ hỏi con về vụ đó.” Alicia đã đánh lạc hướng cánh báo chí - đội ngũ rất đông đảo. Nhưng khi nàng trợ lý với đôi mắt lạnh như thép ấy đã nói không, tranh luận sẽ chỉ vô ích.
Bishop nói, “Chúng ta sẽ kiểm soát việc đó. Đặt ra những nguyên tắc cơ bản. Phải chắc chắn rằng họ không hỏi những câu liên quan đến chuyện đã xảy ra tại trung tâm hội nghị.”
“Chuyện đó em làm được,” Sheri đáp, với một cái liếc mắt lo âu về phía Bishop. “Em sẽ điều phối cùng Alicia.”
Cuối cùng Kayleigh nói, “Tất nhiên rồi, con nghĩ vậy.” Cô nhớ lại lần cuối cùng mình ăn trưa riêng với Bobby, mới tuần trước thôi. Cô lại muốn khóc tiếp.
“Tốt,” Bishop nói. “Tuy nhiên chúng ta sẽ tổ chức ngắn gọn. Nói với các fan hâm mộ rằng bữa tiệc sẽ diễn ra trong thời gian ngắn thôi.”
Xong xuôi được một vấn đề, Kayleigh nói tiếp, “Nhưng con thực sự muốn suy nghĩ về buổi hòa nhạc, bố ạ.”
“Này, búp bê à, bất kể điều gì con làm cũng là tốt nhất.”
Bishop vươn người ra phía trước để với lấy cây guitar mà con gái ông giấu trong phòng khách. Một cây Guild cổ điển, với cần mỏng và vỏ bằng gỗ cây vân sam vàng chơi được nốt tenor[1] trong trẻo. Ông chơi bản Freight Train của Elizabeth Gotten.
Ông là một tay chơi đàn bằng móng gảy và chơi đảo phách lão luyện theo phong cách của Arty, Happy Traum và Leo Kottke và thật tệ nếu ông cũng không thể luyện ngón móng gảy như Doc Watson, một kỹ năng cô không thể luyện thành thục được). Đôi bàn tay to bè của ông hoàn toàn kiểm soát được phím đàn. Trong nhạc pop, guitar ban đầu chỉ là một loại nhạc cụ đệm cho giai điệu - như trống hoặc chùy gỗ - và phải đến[2] tám mươi năm trước hoặc muộn hơn, guitar mới đóng vai trò tạo ra giai điệu. Kayleigh đã sử dụng cây Martin của mình cho mục đích ban đầu, gảy guitar bập bùng hỗ trợ cho công cụ chính của cô - giọng hát quãng bốn.
Kayleigh nhớ lại chất giọng nam trung ấm áp của Bishop khi cô còn nhỏ, cô đã từng khiếp hãi trước danh tiếng của ông. Bob Dylan cũng không bao giờ có được giọng êm ái, nhưng bù lại là biểu cảm và cảm xúc, ông có thể lên được các nốt đó. Tại một bữa tiệc hay trong những buổi hòa nhạc, khi Kayleigh và Bishop cùng song ca, cô luôn là người điều chỉnh lại một âm điệu mà ông có thể hát lệch, hoặc hỗ trợ những nốt khiến ông gặp rắc rối.
“Chúng ta sẽ chắc chắn làm nhanh gọn thôi,” ông nhắc lại.
Cái gì cơ? Kayleigh tự hỏi. Buổi hòa nhạc à? Rồi cô nhớ lại: bữa tiệc trưa với fan hâm mộ. Có phải ngày mai không nhỉ, hay ngày hôm sau?
Ôi, Bobby…
“Và chúng ta sẽ nói về buổi hòa nhạc. Để xem trong vài ngày tới tâm trạng của con thế nào. Quan trọng là ta muốn con được ở trong tâm thế tốt nhất. Và hạnh phúc nữa,” ông nhắc lại.
Cô lại đang nhìn ra ngoài cửa sổ về phía rặng cây ngăn ngôi nhà với con đường, cách một trăm thước. Cô đã tự tay trồng nó nhằm tạo một khung cảnh biệt lập và tĩnh lặng. Tuy nhiên, lúc này cô chỉ nghĩ đến việc nó biến thành nơi ẩn náu an toàn để Edwin khó có thể tiếp cận ngôi nhà gần hơn.
Thêm nhiều hợp âm rải - các hợp âm vỡ tan thành từng nốt - vang lên. Kayleigh nhận ra ngay: hợp âm giảm, âm giai thứ bậc 6 và hợp âm trưởng. Cây guitar này làm được mọi thứ Bishop muốn. Ông có thể tạo ra âm nhạc từ một cành cây.
Cô tự nhủ: Bishop Towne chỉ bỏ lỡ các buổi hòa nhạc vì không tỉnh táo hoặc bị cầm tù. Nhưng ông sẽ không bao giờ lựa chọn bỏ lỡ nó.
Ông cất cây guitar lên giá rồi bảo Sheri, “Thu xếp cho cuộc họp thôi.”
Người phụ nữ dường như mỗi ngày trong tuần dùng một loại nước hoa khác nhau, ngay lập tức đứng dậy và toan nắm lấy cánh tay Bishop, nhưng rồi lại nghĩ tốt hơn mình nên kín đáo trước mặt con gái anh ấy. Kayleigh nhủ thầm: Cô ta đã làm tốt việc đó.
Tôi không ghét cô.
Tôi chỉ đơn giản là không thích cô.
Kayleigh khẽ nở một nụ cười từ biệt.
“Con vẫn còn giữ món quà ta tặng con hai năm trước chứ?” Bishop hỏi con gái.
“Con giữ lại hết quà tặng của bố mà.”
Cô nhìn theo họ bước ra cửa, vui vẻ nghĩ rằng Darthur Morgan có lẽ sẽ thấy họ đáng ngờ. Cặp đôi bước vào trong chiếc SUV cáu bụi rồi lái đi, Sheri mảnh mai ngồi đằng sau vô lăng của chiếc xe to kềnh càng. Tám năm trước, Bishop đã từ bỏ việc lái xe.
Cô đã nghĩ đến việc gọi thêm nhiều cuộc nữa để nói về Bobby, nhưng không thể ép mình làm thế. Sải bước vào trong bếp, cô đeo đôi găng tay lao động rồi ra vườn. Cô thích ra đây trồng hoa, thảo dược và rau - ở vùng này của California còn biết làm gì nữa? Cô sống tại một quận có sản lượng nông nghiệp cao nhất nước Mỹ.
Sự lý tưởng của việc làm vườn chẳng liên quan gì đến điều huyền diệu của cuộc sống, môi trường hay hòa làm một với trái đất. Cô chỉ muốn làm đôi tay mình bẩn thỉu, và tập trung vào thứ khác ngoài ngành Công nghiệp.
Và tại đây cô có thể mơ về cuộc sống của mình ở thì tương lai, tất bật quanh những khu vườn như thế này cùng lũ con. Làm các món nước sốt, món hun khói và thịt hầm từ những thứ chính tay mình sản xuất được.
Tôi nhớ một mùa thu,
những chiếc bánh nướng trong lò hấp,
Ngồi dưới mái hiên,
và một thứ tình yêu con nít,
Cưỡi một chú ngựa con,
đi dạo cùng bạn cún,
Phụ bố tôi một tay
đang xẻ gỗ ngoài nhà.
Cuộc sống giản đơn thế thôi,
và nó thật tuyệt,
Trong ngôi nhà to và cũ kỹ ấy,
nó nằm gần một mỏ bạc.
Mình đang muốn hủy buổi hòa nhạc khốn kiếp ấy, cô nghĩ.
Cô búi tóc vào dưới chiếc mũ vải che nắng ngu ngốc, rồi xem xét đám hoa màu. Không khí vẫn nóng nhưng dễ chịu, các loài côn trùng vo ve quanh khuôn mặt cô. Thậm chí sự xuất hiện dai dẳng của chúng cũng mang lại cảm giác an tâm, như thể nhắc cô nhớ rằng cuộc sống có nhiều điều thú vị hơn những buổi trình diễn âm nhạc.
Hơn cả ngành Công nghiệp.
Nhưng bỗng cô cứng người lại: Ánh đèn.
Không, không phải Edwin. Không có sắc màu đỏ chói lọi từ chiếc xe của hắn.
Nó là cái gì? Ánh đèn rọi đến từ phía nam, về bên trái nếu đứng đối diện với khu vườn, cách một trăm thước. Không phải từ công sự rình mò của Edwin tại vườn ươm cây hoặc từ con đường phía trước. Mà nó xuất phát từ một con đường nhỏ chạy vuông góc với đường xa lộ. Một nhà thầu đã mua khoảnh đất liền kề một năm trước, nhưng rồi lâm vào phá sản trước khi bắt đầu xây khu dân cư. Liệu đây có phải là nhóm khảo sát không? Năm ngoái cô đã rất mừng khi thương vụ này bị hủy bỏ; cô cảm thấy muốn được riêng tư. Giờ thì ngược lại, cô thấy hạnh phúc khi có thể có vài nhóm người ở quanh đó - và thậm chí là những người hàng xóm - đủ khiến Edwin và những kẻ như gã phải cuốn xéo.
Nhưng chính xác ánh sáng đó là gì?
Bật tắt. Bật tắt. Nhấp nháy.
Cô quyết định phải tìm hiểu.
Kayleigh đi ra ngoài qua bụi cây về phía nguồn sáng đang lấp lóe.
Sáng, tối.
Ánh sáng, bóng tối.
❀ ❀ ❀
[1] : Phần nhạc viết cho giọng nam cao.
[2] : bản dịch là ‘chỉ trong vòng’ - NQK