ĐÃ SẮP TÁM rưỡi tối khi Kathryn Dance đến nhà Bishop Towne.
Cô chào hỏi Kayleigh cùng gia đình cô bé đang vây quanh cô, cảm ơn cô vì đã cứu mạng Sheri. Với đôi mắt đẫm lệ, giọng khàn khàn, bà mẹ kế ôm chầm lấy Dance thật chặt, bày tỏ lòng biết ơn.
Bishop cũng bày tỏ lời cảm ơn, rồi hỏi, “Tay cảnh sát trưởng, hay cảnh sát đó, Madigan bị đình chỉ rồi à?”
“Đúng vậy. Thêm hai cảnh sát nữa.”
“Thằng chó chết.”
“Bố!” Suellyn cảnh cáo. Nhưng Mary-Gordon đang ở trong bếp, không nghe thấy.
“Ôi hắn là thế mà. Và M-G không sớm thì muộn cũng học mấy từ này thôi.”
“Để sau rồi tính,” Kayleigh ngắt lời.
Lúc này Dance giải thích, “Chúng tôi chưa có tiến triển nào khi cùng nhau giải quyết một kẻ như Edwin. Gã vừa ngây thơ lại vừa rất, rất thông minh. Chúng tôi không có bất kỳ đầu mối nào hết. Tôi rất muốn thu thập thêm vài thông tin từ Sheri và,” - một cái liếc mắt sang Suellyn - “từ cô cùng con gái cô về thời điểm gã đón hai người tại sân bay.”
Cô đang hy vọng có thể tìm ra điều gì đó dùng được nhằm suy luận ra hành vi đe dọa, theo đó có thể ra lệnh bắt vì tội rình mò. Như thế cô sẽ tiếp cận được Edwin - với sự phê chuẩn của luật sư - và có cơ hội tiến hành phân tích ngôn ngữ cử chỉ đầy đủ.
“Dù sao thì tôi có thể giúp xin cấp án lệnh cấm chỉ, giữ gã tránh xa ra.”
“Ôi, em ủng hộ chuyện đó,” Kayleigh nói.
Dance để ý gần đây cô bé hay khóc. Vì Bobby chăng? Vụ tấn công ngày hôm nay hay vì lý do nào khác?
Bishop hộ tống cô vào một căn phòng riêng diện tích nhỏ, có ánh sáng mờ, bốc lên mùi khói tẩu thuốc và mùi thông. Sheri và Mary-Gordon với đôi mắt xanh biếc lấp lánh, mang vào bánh quy và một ấm cà phê. Mái tóc vàng của con bé buộc túm lại thành đuôi ngựa giống phong cách của Maggie, con gái Dance. Vì lý do nào đó Dance nghĩ: Mình biết ăn nói với Maggie và Wes chuyện Jon Boling sắp đi thế nào bây giờ?
Nhưng Sheri giục con bé ra khỏi phòng rồi ngồi xuống đối diện Dance, đang ép mình gạt sang bên những suy nghĩ riêng tư, và bắt đầu thẩm vấn.
Tuy nhiên, nỗ lực này được chứng minh là thất bại một cách khác thường. Người phụ nữ không thể cung cấp thêm thông tin gì về kẻ tấn công. Cô ta có trông thấy những ánh lửa súng bắn, và chỉ thế thôi. Thậm chí còn không miêu tả được hình dáng hung thủ.
Sau đó, Dance gặp Suellyn Sanchez. Người phụ nữ bình thản cố gắng nhớ lại điều gì đó có ích, nhưng rồi phải thú nhận với Dance rằng cô ta vẫn kinh ngạc khi biết Edwin là nghi phạm. “Gã thật tử tế và dễ gần. Nghe như thể gã biết Kayleigh rất rõ, hai đứa chắc là bạn thân[1].”
“Gã không nói thêm bất kỳ chuyện gì có thể hiểu như một lời đe dọa sao?”
Khi chị gái ngần ngừ, Dance nói, “Chị phải làm chứng chuyện này trước tòa. Phải tuyên thệ.”
Người phụ nữ hiểu ra, quyết định gạt đi ý muốn nói dối. “Không, chẳng có gì hết. Mà hoàn toàn ngược lại. Gã nói như kiểu gã muốn chở che. Tôi thật sự cảm thấy thật tốt khi có ai quan tâm đến con bé như thế.”
Cái Bóng Của Em…
Gã ghi điểm rồi.
Tiếp theo Mary-Gordon tham gia. Dance cho con bé xem ảnh con mình và lũ chó. Nàng đặc vụ nhấp ngụm cà phê, ăn bánh quy và chuyện phiếm với con bé đã chu đáo tự lấy cho mình nào sữa, nào bánh và ăn từ tốn.
Dĩ nhiên với trẻ con, chuyện dối trá không phải không phổ biến; trẻ con nói dối thường xuyên như người lớn nhưng vì những động cơ trong sáng hơn: mất kẹo, đánh vỡ đèn. Tuy nhiên rắc rối đối với trẻ em làm nhân chứng là chúng gặp khó khăn khi mô tả những gì mình quan sát thấy. Những hành vi có vẻ đáng ngờ lại có thể không như thế trong mắt chúng; chúng sẽ thường xuyên bỏ lỡ những tội ác quan trọng nhất, chỉ vì không biết đó là tội ác.
Dance chậm rãi hướng cuộc đối thoại sang chuyến đi về từ sân bay. Nhưng cả cuộc nói chuyện này cũng vô ích. Tất cả những gì con bé nhớ là một người đàn ông tốt, kể cho con bé bao nhiêu điều hay về vùng này, và thực sự yêu thích dì của con bé. Đôi mắt xanh biếc của con bé lấp lánh khi nói đến chữ ‘Stan’, biệt hiệu của Edwin Sharp.
Con bé thích thú khi gã rất hữu ích trong việc chọn món quà tặng cho Kayleigh. “Chú ấy muốn cháu mua thứ dì thích. Thật là tài tình! Một cái cây nhồi bông.”
“Cảm ơn cháu, Mary-Gordon,” Dance nói.
“Có gì đâu ạ. Liệu chúng ta còn gặp lại chú Stan không ạ? Cháu thích chú ấy.”
“Cô không biết cưng ạ.”
“Cô có thể mang theo một cái bánh quy nếu cô muốn. Hoặc hai cái.”
“Cô nghĩ mình sẽ làm thế.” Dance gói bánh lại trong chiếc khăn ăn màu hồng. Bánh thật sự rất ngon.
Khi họ rời phòng, Suellyn nói, “Không thu hoạch được nhiều nhỉ?”
“Đừng nghĩ vậy, nhưng cảm ơn vì đã giúp.”
Sau khi gõ cửa và được Sheri vẫy tay gọi, Darthur Morgan bước vào trong. Một tay anh ta mang túi của mình, tay kia mang hai cuốn sách khác. Mary-Gordon đón lấy va li của anh ta.
“Không…”
“Cháu sẽ chỉ cho chú phòng của chú, chú Morgan.”
“Cháu không cần phải…?”
“Cháu sẽ nhận nó,” con bé nói rồi phóng đi như bay, bỏ lại anh chàng to lớn với nét mặt bối rối lộ rõ.
Dance chúc Bishop và Sheri ngủ ngon rồi bước ra ngoài. Cô thấy Kayleigh đang ngồi trên xích đu trước hiên nhà. Chỉ có hai người phụ nữ ở nơi này. Dance ngồi trên chiếc ghế mây kêu cót két bên cạnh xích đu. Nàng ca sĩ giơ hai tay lên chỉ về phía ngôi nhà của bố. “Chị nhìn này,” cô bé nói với tông giọng bực bội, “Hãy xem chuyện gì đã xảy ra. Người thì chết, những cuộc sống bị hủy hoại. Em thì đang lẩn trốn với cha em, vì Chúa. Cuộc đời em là một đống hỗn độn. Và bọn em thậm chí còn không biết chắc gã có đứng sau chuyện này không. Là gã đấy, chị có nghĩ thế không?”
Dance cảm nhận được điều gì đó đã xảy ra gần đây nhưng Kayleigh không muốn chia sẻ. Cô biết hành vi cơ bản của Kayleigh quá rõ, và giờ đây xuất hiện những sai lệch giữa tiếp xúc bằng mắt với vị trí vai của cô bé. Gã sẽ liên quan đến chuyện gì đó sâu kín - những ý nghĩ trong đầu cô bé, những hồi ức cô bé không muốn chia sẻ với Dance, điều gì đó cô bé đã làm sai. Và mới gần đây thôi.
“Thực sự chị không biết. Chúng ta luôn phát triển vụ án chậm rãi, nhưng nói chung có một số bằng chứng nhất định, hoặc lời khai nhân chứng rõ ràng cho chúng ta biết mình có đi đúng hướng không. Đối với Edwin, tất cả vẫn còn mơ hồ.”
Kayleigh hạ giọng, “Tất cả quá sức em rồi, chị Kathryn. Em thật sự đang nghĩ đến chuyện hủy bỏ sô diễn hôm thứ Sáu. Em không còn tâm trạng nữa rồi.”
“Và cha em đồng ý chứ?” Dance hỏi, vì cô để ý ánh mắt cô bé xoáy về phía Bishop, và cô bé hạ tông giọng xuống khi dùng từ ‘hủy bỏ’.
“Vâng,” cô bé đáp, nhưng không chắc chắn. “Ông ấy có vẻ đồng ý, nhưng rồi lại tiếp tục như thể em chưa từng nói gì cả. Tất nhiên, em hiểu. Nhưng nếu chị không hủy, thì khi chơi bài Drifting, em nghĩ chị phải chỉnh sửa lại chữ D ấy trong các đoạn ba và bốn đấy.”
Cô xua tay, chỉ chỗ họ ngồi. “Còn nhớ em nói với chị những gì sau khi chị ghi âm cho nhóm tại Villalobos không? Đây là tất cả sân khấu mà em thích, cái hiên trước nhà của em. Nấu những bữa tối thật nhiều món, ăn cho béo ú lên. Chơi nhạc cho lũ nhóc và gia đình em, với rất nhiều những Mary-Gordon và Henry nữa. Chả hiểu sao em lại đi chọn cái tên ấy. Em chẳng quen biết một Henry nào trên thế giới này cả.”
“Em có thể có một gia đình mà vẫn là một ca sĩ chuyên nghiệp.”
“Em không biết phải làm sao. Kiểu cuộc sống ấy có cái giá của nó.”
“Loretta Lynn làm được đấy thôi.”
“Chẳng ai là Loretta Lynn hết. Bà ấy là duy nhất.”
Dance buộc phải đồng ý.
Thế nhưng bất chấp những lưỡng lự, Kayleigh Towne vẫn thọc tay vào sâu trong túi để lôi ra một cây bút bi cùng một tập giấy nhỏ có kẻ khuôn nhạc, nguệch ngoạc mấy từ và mấy nốt nhạc.
“Một bài hát à?”
“Em không thể dừng lại được.”
“Ý em là em phải viết những ca khúc của mình à?”
Kayleigh phá lên cười. “Đúng rồi đấy. Nhưng ý em, đó là một dòng nhạc chợt xuất hiện trong đầu em. ‘Không thể dừng lại được… dành hàng giờ… bên em.’ Ban đầu nó là ‘dành thời gian bên em’, nhưng nó cần thêm âm tiết ở chữ ‘giờ’. Em sẽ viết nó xong trong tối nay.”
“Cả bài luôn à?”
“Hank Williams đã nói rằng bất kỳ bài hát nào mất hơn hai mươi phút để viết sẽ chẳng bao giờ là bài hát hay. Đôi khi em mất đến một, hai ngày để viết, nhưng với bài này thì không đến đâu.”
Cô bé ngân nga một vài nhịp mình có thể.
“Em ghi âm bài này đi, chị sẽ mua nó,” Dance nói. “Em…?” Giọng cô lạc đi khi những ánh đèn xuất hiện qua những tán cây. Một chiếc xe đang chậm rãi tiến đến.
Kayleigh đờ người ra, cô bé thì thầm, “Không thể là hắn. Ý em là, không thể nào. Bọn em không bị theo dõi. Em chắc chắn là không. Và khi bọn em rời đi, Edwin không ở chỗ em. Gã còn không biết rằng em không còn ở đó.”
Cho dù Dance thì không chắc về chuyện này. Việc cô bé tới đây có nhiều ý nghĩa đến mức cô bé sẽ không ở một mình - Bishop luôn luôn có rất nhiều người trong nhóm của mình quanh đây. Và họ có thể hy vọng Edwin sẽ không tìm ra nơi này, tuy nhiên nói ở mức giảm nhẹ, gã đã chứng minh mình kiên trì đến mức nào trong việc lần theo tung tích Kayleigh.
Những ánh đèn có vẻ đã tắt, rồi tiếp tục chiếu sáng như thể người lái xe còn phân vân về tuyến đường.
Hoặc giả không muốn bị nhìn thấy.
“Chúng ta có nên gọi Darthur không?” Kayleigh hỏi.
Dance quyết định đó là một ý tưởng không tồi.
Nhưng cô bé chưa kịp đứng dậy gọi vệ sĩ, hai ánh đèn đã chiếu sáng một mô đất trên lối đi, và chiếc xe trên đó dừng lại.
Kayleigh lạnh cứng người - theo đúng nghĩa đen nhìn ánh đèn pha.
Dance theo dõi chiếc xe thật kỹ lưỡng, nhưng không thể thấy được cái gì cụ thể.
Tên lái xe đang làm gì?
Phải Edwin không? Phải chăng gã đang giậm mạnh chân ga để lao thẳng xe vào nhà, trong nỗ lực giết chết Kayleigh rồi bỏ mạng theo luôn?
Dance đứng dậy, kéo Kayleigh cùng đứng lên.
Vừa lúc đó chiếc xe rung lên, tiến về phía trước.
❀ ❀ ❀
[1] : bản dịch là ‘phải là bạn thân vậy’ - NQK