Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31
Chương 31

❊ ❊ ❊

CÔ TA TÊN là Sally Docking.

Cảnh sát Miguel Lopez đã tìm được cô ta ở Seattle và nhắn cô ta liên hệ với Dance. Lúc này Dance cảm ơn vì cô ta đã gọi.

Một giọng ngọt ngào, do dự. “Tôi cũng vậy, tất nhiên rồi.”

“Tôi muốn nói chuyện với cô về Edwin Sharp.”

“Ôi, Edwin à? Anh ta có ổn không?”

Câu hỏi lạ lùng.

“Có. Tôi đang thắc mắc cô có thể trả lời vài câu hỏi của tôi không?”

“Tôi cũng đoán vậy. Nhưng là về chuyện gì?”

“Cô từng có quan hệ với anh ta, đúng không?”

“Vâng, một thời gian. Chúng tôi gặp nhau tháng Hai năm ngoái, cùng làm việc trong một siêu thị. Chúng tôi bắt đầu hẹn hò và dọn về sống chung trong vài tháng. Chẳng đi đến đâu cả. Chúng tôi chia tay nhau gần dịp Giáng sinh. Cô… Ý tôi là tôi thấy tò mò sao cô lại hỏi vậy?”

Đôi khi bạn tránh né quá, các đối tượng sẽ giữ im lặng. “Anh ta đang tỏ ra quan tâm thái quá đến một ai đó ở California này.”

“Thế à? Thật không? Nghĩa là sao?”

“Chúng tôi đang xem xét liệu anh ta có phạm tội rình mò hay không.”

“Edwin sao?” Nghe giọng cô ta kinh ngạc một cách chân thật.

Dance ghi lại ấn tượng này vào sổ tay của mình.

“Gần đây cô có nghe tin gì về anh ta không?”

“Không. Suốt mấy tháng rồi.”

“Sally, nói cho tôi biết anh ta có đe dọa cô không?”

“Đe dọa? Không, không bao giờ.”

“Anh ta có bao giờ đe dọa, hoặc quan tâm thái quá đến những phụ nữ khác mà cô biết không?”

“Không, thậm chí tôi còn chẳng hình dung được.”

“Có bao giờ cô thấy anh ta có hành vi nào ám ảnh không?”

“Mà tôi cũng không hiểu đúng ý cô. Anh ta rất căng thẳng, nếu cô có thể gọi đó là ám ảnh. Anh ta rất ham mê cái gì đó, chẳng hạn như hoàn toàn phấn khích về trò Wii, hay một tác giả truyện kỳ ảo nào đó và mua về nhà cả đống sách.”

“Thế còn đối với mọi người, các ngôi sao, các nhạc sĩ?”

“Anh ta thích xem phim. Đúng, anh ta đi xem nhiều lắm. Toàn đến các nhà hát, chứ không xem ti vi đâu. Nhưng đam mê lớn của anh ta là âm nhạc. Anh ta thực sự ham mê Cassie McGuire, Kayleigh Towne, Charlie Holmes và Mike Norman - cô biết họ không?”

“Vâng, tôi biết.” Dance để ý hai người sau cùng là nam giới.

“Và rồi cái ban nhạc Pointless Bricks từ Seattle nữa. Tôi biết đấy là một cái tên ngu xuẩn, nhưng họ thực sự, thực sự hát rất hay. Edwin cực kỳ yêu mến họ. Nếu muốn đi xem nghệ sĩ nào ở nhà hát, anh ta sẽ mua vé trước mấy ngày, để có thể thực hiện kế hoạch của mình. Anh ta sẽ đến nhà hát sớm ba tiếng, ngay cả khi anh ta đã đặt chỗ trước, sau đó anh ta sẽ vào xếp hàng, mong sẽ được xin chữ ký. Rồi anh ta rao bán những đồ lưu niệm của họ trên eBay. Đúng là phí tiền. Ý tôi là, đối với tôi đây đúng là bị ám ảnh.”

“Sau khi bỏ anh ta, cô có gặp rắc rối gì với anh ta, như kiểu gọi cho cô, bám theo cô hay làm phiền cô không?”

“Không. Ý tôi là anh ta sẽ gọi nếu để quên thứ gì đó tại căn hộ của tôi, chúng tôi từng cùng nhau vay tiền và phải nói về chuyện đó, ký một số giấy tờ. Nhưng rình mò thì không đâu, không hề có. Chỉ một chuyện thôi? Cô đã nói là khi tôi bỏ anh ta. Không có chuyện đấy nhá. Anh ta bỏ tôi.”

Dance có thể tự vả vào miệng mình vì đã nói thế. Trước kia cô đã từng chửi thầm P. K. Madigan trong đầu vì đã dẫn dắt Edwin trong suốt cuộc thẩm vấn; và ở đây cô đang làm chính xác điều tương tự.

“Kể tôi nghe chuyện gì đã xảy ra.”

“Anh ta chỉ nói rằng mối quan hệ này không có kết quả tốt. Tôi đã rất đau buồn. Cô biết đấy, anh ta không phải người có tham vọng thật sự. Anh ta chẳng muốn làm gì ngoài một vệ sĩ, hoặc làm trong ngành bán lẻ. Nhưng anh ta là người lãng mạn, và có thể tin cậy được. Anh ta không nghiện rượu, đã bỏ thuốc khá lâu khi tôi ở cùng anh ta.”

“Vậy là anh ta đã từng hút thuốc,” Dance nói, nghĩ đến kẻ do thám cô[1] trong công viên gần nhà trọ.

“Vâng, nhưng chỉ khi anh ta bị căng thẳng thôi. Sau đó[2] anh ta bỏ đi, tôi đau buồn mất đến hai tháng.”

“Anh ta có đi chơi với ai khác nữa không?”

“Không hẳn. Có hẹn hò vài cô gái. Tôi không biết ai hết. Chúng tôi không liên lạc.”

“Một câu hỏi cuối. Cô có bao giờ thấy anh ta trở nên bạo lực hoặc mất kiểm soát chưa?”

Ngừng một lúc. “Có, tôi có thấy.”

“Nói tôi nghe đi.”

Sally giải thích, “OK. Một lần tôi, cô bạn gái của tôi cùng Edwin đi bộ xuống phố, và một thằng cha say rượu bước đến gần. Ý tôi là lảo đảo bước đến như thằng say. Và hắn gọi chúng tôi là những con đàn bà dâm đãng. Edwin bước đến chỗ hắn và quát lên, ‘Xin lỗi ngay, thằng chó chết’. Và tên đó bỏ đi.”

Dance chờ đợi. “Thế thôi à? Anh ta không hề đánh người đàn ông này?”

“Ôi không, Edwin không bao giờ làm thế. Ý tôi là, anh ta trông đáng sợ, tất nhiên. Cặp lông mày đó, cô biết đấy. Và anh ta to lớn. Nhưng anh ta không bao giờ làm ai bị thương cả. Nghe này, có rất nhiều điều Edwin không dính vào, cô hiểu ý tôi không? Anh ta là kiểu người như con nít ấy. Chính điều đó làm anh ta trở nên quyến rũ.”

Dance chẳng bình luận gì thêm. Nhưng cô bỏ cuộc, không cố gắng tìm hiểu tại sao cặp đôi này chia tay nhau.

Cô cảm ơn người phụ nữ trẻ rồi ngắt máy, ghi chép tóm tắt cuộc đối thoại vào sổ tay. Vậy mình thu được gì từ chuyện này? Một mối quan hệ tương đối bình thường với một người phụ nữ, không có nghĩa gã không thể rình mò người khác. Nhưng rình mò là một thói quen. Đối với Sally, quen biết gã được một năm và chung sống với gã một phần thời gian đó, mà vẫn không thấy dấu hiệu nguy hiểm nào mới đáng nói.

Nói cách khác, gã cho thấy sự quan tâm ám ảnh đối với âm nhạc, và các nghệ sĩ trình diễn.

Nhưng rồi Dance thừa nhận cô cũng thế. Rong ruổi mang theo máy thu âm đến đây để gặp nhóm Villalobos, tại thành phố thương mại Fresno xinh đẹp này, trong những ngày chết tiệt của tháng Chín.

Sau khi ngấm ngầm xem xét công viên mà không thấy bóng dáng kẻ theo dõi hút thuốc, Dance đi tắm. Cô lau khô người, khoác chiếc khăn choàng tắm Mountain View, tấm mác mỉa mai nói rằng cô được miễn phí, tuy nhiên vẫn phải tốn 89,95 USD.

Dance nằm cuộn tròn trong chiếc giường xa hoa. Ai cần những đỉnh núi tuyết nữa, khi mà đồ nội thất sang trọng đến mức này?

Lúc này cô ước gì Jon Boling ở bên cô. Cô đang nghĩ tới chuyến đi xuyên đêm gần đây của hai người đến Ventana, khu nghỉ dưỡng xinh đẹp, mê hoặc trên các dãy núi gần Big Sur, phía nam Carmel. Chuyến đi ấy là một cột mốc - đó là lần đầu tiên cô nói với bọn trẻ rằng cô cùng Boling sẽ đi vắng qua đêm.

Cô không nói thêm gì về chuyến đi, cả Wes lẫn Maggie đều đón nhận tin tức này mà chẳng bận tâm nhiều. Mặc dù ở tuổi của chúng, vẫn chưa thể nhận thức hết được những ngụ ý sâu xa hơn. Câu trả lời chán nản của chúng là một thắng lợi to lớn đối với Dance, cô vẫn cảm thấy lo lắng với phản ứng của chúng trước việc mẹ nó đi du lịch cùng người đàn ông khác (Wes khiến cô lo lắng nhất; Maggie chỉ muốn mẹ nó đi bước nữa để có thể trở thành ‘người phụ nữ xuất sắc nhất’).

Chuyến đi ngày cuối tuần ấy thật tuyệt vời, Dance vui mừng nói lời từ giã cuối cùng với tình trạng góa bụa, cảm giác khó chịu với sự thân mật - cũng đã không còn.

Giờ đây cô muốn được ở gần Boling.

Nghĩ lại cô thấy tò mò vì suốt hai ngày nay họ không nói chuyện gì với nhau. Họ thường trao đổi tin nhắn, nhưng hộp thư thoại lúc nào cũng biến thành vật cản. Cô tự nhủ, mình có lý do là đang tham gia vào cuộc điều tra án mạng. Nhưng Boling là nhà tư vấn máy tính thôi mà. Cô không hoàn toàn hiểu tại sao khó liên lạc với anh đến vậy.

Dance gọi cho bố mẹ cô, chuyện phiếm với bố một lát rồi đề nghị được nói chuyện với bọn trẻ.

Nghe giọng chúng, cô cảm thấy thật sự thoải mái và vui vẻ. Dance thấy cô đang tự cười với minh khi nghe chúng say sưa huyên thuyên về những ngày ở trại. Cô phá lên cười trước những câu kết như ‘conyêumẹ’ (Maggie) và ‘gặpmẹsau’ (Wes), những tín hiệu bằng miệng xác định rõ ràng mối quan hệ bố mẹ - con cái vào lúc này.

Thế rồi cô nói chuyện với mẹ. Edie thuật lại rằng bố cô đang hoàn thiện nốt công việc tại nhà của bà ở Pacific Grove, chuẩn bị cho bữa tiệc bà định tổ chức cuối tuần này: những vị khách sẽ ở lại nhà vài ngày, sau khi lái xe tới từ San Jose vào hôm thứ Bảy.

Và rồi bà ngừng bặt.

Dance cố gắng không thực hành chuyên môn của mình trong cuộc sống riêng tư. Chẳng có gì hủy hoại một ngày nhanh hơn khi người đàn ông nói rằng anh ta đã ly dị vợ, nhoài người về phía trước và nhìn thẳng vào mắt cô - một sự khác biệt hoàn toàn so với hành vi cơ bản trước đó của anh ta. (Một trong số những ca khúc của Kayleigh Towne mà cô ưa thích, Sự Thật Về Đàn Ông, một cái nhìn hài hước về các xu hướng của giới tính, thiếu điều nói thẳng ra thôi.)

Nhưng giờ cô để ý thấy có chuyện rồi.

“Mọi chuyện ở đấy thế nào?” Edie Dance thốt ra một câu đưa đẩy vụng về.

“Tốt ạ. Fresno thực sự thú vị. Nhiều phần thú vị lắm. Có một khu phát triển bất động sản xây quanh đường băng. Mẹ có hẳn một nhà chứa máy bay thay vì gara. À mà mẹ có thể cần phải có gara nữa. Con cũng chẳng để ý.”

Trong suốt cuộc đời, bà Kathryn luôn rất nhân hậu và công bằng, nhưng cũng là người kiên quyết, ngoan cố, kiên định và đôi khi cáu bẳn. Đi thẳng vào vấn đề, Dance nghĩ.

“Mẹ mới phát hiện ra một chuyện. Mẹ không rõ mình nên làm gì. Nếu không phải vì bọn trẻ…”

Dĩ nhiên, những lời nói này như thổi bùng thêm ngọn lửa của tình mẫu tử, giờ đây Dance hỏi thẳng thừng, “Cái gì ạ? Nói con nghe đi.” Tông giọng này không thể nhầm được: Đừng vòng vo nữa. Con là con gái mẹ nhưng con trưởng thành rồi. Con muốn biết, và con muốn biết ngay bây giờ.

“Jon đến mang theo mấy trò chơi điện tử cho bọn trẻ mà nó mới mua. Và nó nhận được một cuộc gọi… Con yêu à, nó đang nói chuyện với một nhà môi giới bất động sản. Mẹ nghe nó nói nó nhận được việc làm rồi, và muốn đi xem một ngôi nhà.”

Việc này thú vị thật. Nhưng tại sao trong giọng mẹ có nỗi lo âu? “Và?”

“Ở tận San Diego. Nó sắp đi xa trong vòng hai tuần.”

Ôi.

Mấy tuần ư?

Giờ thì Dance đã hiểu tại sao Edie lại nhắc đến lũ trẻ. Chúng vẫn dễ bị tổn thương từ cái chết của người cha. Đối với chúng, mất thêm một người đàn ông nữa trong cuộc đời sẽ khiến chúng tổn thương rất nhiều, nếu không muốn nói là gây ảnh hưởng tiêu cực.

Và còn cả mình nữa.

Anh ấy đang nghĩ cái quái gì thế nhỉ, chẳng buồn nói câu nào với mình? Ở đây mình vừa được đề nghị một công việc tại DC, và người đầu tiên mình muốn nói chuyện là anh ấy.

Mấy tuần ư?

Vậy ra đây là lý do tại sao anh ấy cố tình không nhận cuộc gọi, mà lại chọn cách trốn tránh hèn nhát là hộp thư thoại.

Nhưng quy tắc đầu tiên trong thực thi luật pháp là tránh đưa ra những giả định. “Mẹ có chắc không? Mẹ không hiểu lầm đấy chứ?”

“Không, không. Nó ở một mình lúc đó, ngay phía sau bể bơi. Nó nghĩ mẹ không nghe được. Và khi Wes bước ra, nó lập tức thay đổi chủ đề. Về cơ bản, nó đã hẹn lại với tay môi giới.”

Trong một lúc, Dance không biết phải nói gì.

“Mẹ rất tiếc, con yêu.”

“Vâng. Cảm ơn mẹ. Chỉ là con cần suy nghĩ một chút về chuyện này.”

“Bây giờ con phải ngủ đi. Bọn nhóc rất vui. Cả nhà đã có bữa tối thật ngon. Chúng yêu trại hè lắm.” Cô cố gắng tỏ ra vui vẻ. “Và điều quan trọng hơn là con tin được không? Chúng nó đang mong ngóng được đến trường. Ngày mai mấy bà cháu sẽ đi mua cặp.”

“Cảm ơn mẹ. Chúc ngủ ngon.”

“Mẹ rất tiếc, Katie. Chúc ngủ ngon.”

Một lúc sau Dance thấy tay mình vẫn đang giơ chiếc điện thoại đã ngắt cuộc gọi lên trước mặt. Cô bỏ nó xuống.

Sự ra đi của người chồng như một sự kiện kỹ thuật số đối với Dance, và Jon Boling là thiên tài máy tính sẽ giải mã nó. Bật hoặc tắt. Có hoặc không. Sống hoặc chết.

Nhưng Jon Boling sắp đi rồi? Đó là tín hiệu analog. Chỉ là có thể thôi. Chỉ là một phần thôi. Bây giờ anh ấy còn xuất hiện trong cuộc đời cô nữa không?

Cho dù vấn đề lớn đó là anh ấy đã quyết định mà không có cô. Không cần biết rằng công việc có thể diễn ra rất nhanh, và anh ấy phải đi gấp.

Khốn thật, cô là một phần trong cuộc đời anh ấy. Lẽ ra anh ấy phải nói gì chứ.

Cô nhớ lại Edwin Sharp đã nhắc đến một ca khúc của Kayleigh tại nhà hàng hôm qua. Anh Chàng Hứa Lèo. Ca khúc nói về một người đàn ông lang bạt kỳ hồ, thích lừa dối. Anh ta thề thốt rằng anh ta sẽ nói là làm, và sửa đổi con người mình. Anh ta hứa anh ta sẽ thay đổi. Dĩ nhiên, người lắng nghe biết thừa anh ta sẽ không làm.

Lúc này khi đã tắt hết đèn và nằm trên giường, Dance nhìn trừng trừng lên trần nhà, ca khúc ấy lướt qua tâm trí cô cho đến khi cô ngủ thiếp đi.

Giờ em biết anh rồi đấy,

em phải tin anh nhé

Đối với anh, em là cô gái duy nhất

trên thế gian này dành cho anh

Anh đã gửi đơn ly hôn cho cô ta rồi,

cô ta đã hứa sẽ ký

Sẽ mất một thời gian, sẽ sớm thôi…

Những lời nói của anh ấy thật dịu dàng,

đôi mắt của anh ấy thật buồn

Cô không thể kiên nhẫn hay sao,

sẽ chẳng tệ đâu mà?

Nhưng đôi khi trước sự quyến rũ của anh, cô nghĩ

Thứ cô có chỉ là Anh Chàng Hứa Lèo,

cô muốn Anh Chàng Chân Thành

❀ ❀ ❀

[1] : Bản dịch là ‘cuộc do thám của cô’.

[2] : Bản dịch là ‘Nói xong’. (Caruri)

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.