NHƯNG HÓA RA đó lại là chiếc xe vô hại - Ford Taurus màu xanh bột - đang di chuyển chậm rãi.
Chẳng cần là một chuyên gia phân tích ngôn ngữ cử chỉ cũng thấy sự thay đổi rõ ràng trong ngôn ngữ cơ thể của Kayleigh, khi cô bé trông thấy tay tài xế.
“Ôi, đó là Barry!” cô bé hét lên, miệng nở nụ cười.
Một người đàn ông rất cao lớn, đẹp trai với khuôn mặt dài đang xuống xe. Ông ta có mái tóc xoăn đen rối bù và cặp kính tròn. Kayleigh chạy xuống cầu thang, ôm chầm lấy ông ta.
Cô bé nói, “Tôi tưởng ông hai hôm nữa mới đến.”
Liếc nhìn về phía Dance, Zeigler nói, “Thật sao? Tôi đã gọi trước cho Bishop, bảo ông ấy tối nay tôi sẽ lái xe đến.”
“Ôi con người đó,” Kayleigh lẩm bẩm. “Chẳng thèm nói năng gì cả.”
“Tôi đã gặp Neil ở Carmel. Tôi có nhận được tin nhắn của cô về chuyện Bobby rồi. Thật khủng khiếp. Tôi rất tiếc.”
“Đó là điều tệ nhất, Barry.” Kayleigh quay sang Dance và giới thiệu họ với nhau. Zeigler, nhà sản xuất của hãng ghi âm của Kayleigh có trụ sở tại Los Angeles. Dance nhận ra ông ta trông rất quen, cô nhớ lại tại nhà của Kayleigh, cô thấy ông ta trong nửa tá các bức ảnh viền khung với nàng ca sĩ suốt những năm qua. Trong một bức ảnh họ cùng giương cao giải thưởng đĩa bạch kim của Hiệp hội Ngành Thu âm Mỹ, vì thành tích bán được hơn một triệu bản một trong những bài hát, hoặc album của cô bé.
Trong trang phục quần jean, áo thun trắng và áo khoác đen, trông Zeigler còn giống thập niên 90 hơn cả Dance, nhưng đó là vẻ ngoài thường thấy của nhà sản xuất ghi âm ở bất kỳ thập niên nào. Ngoại trừ tóc hai bên thái dương đã ngả hoa râm, trông ông ta không khác gì trong những tấm ảnh đó.
“Cả Sheri cũng bị tấn công à?”
“Bà ấy bị thương nhưng không sao.”
“Cô có bất kỳ đầu mối nào không?” ông ta hỏi Dance. “Có phải thằng Sharp không?”
Kayleigh gật đầu và giải thích, “Barry biết hết tất cả bạn bè của bọn em. Edwin đã gửi rất nhiều thư từ đến hãng ghi âm, phàn nàn về các tiêu chuẩn sản xuất, cách hòa âm, chất lượng kỹ thuật.”
“Thật phiền phức,” Zeigler càu nhàu.
Người thực thi luật pháp phản đối, “Chúng tôi chỉ mới đang thu thập thông tin về vấn đề này. Nhưng cho tôi biết, hắn có bao giờ đe dọa ông hay bất kỳ ai không?”
“Như kiểu đe dọa cụ thể à?”
“Phải,” Dance đáp.
Zeigler lắc đầu. “Gã còn xấc xược hơn nhiều. Ý tôi là BHRC là công ty thu âm lớn thứ ba tại LA này. Chúng tôi đã sản xuất cho Kayleigh suốt sáu năm nay. Cô ấy đã có tám đĩa vàng và bốn đĩa bạch kim. Chắc chắn chúng tôi đang đi đúng hướng. Nhưng đối với Sharp thì không. Mới tuần trước gã gửi chúng tôi một email dài hai trang về các sắc thái âm thanh mộc khi tải ca khúc Your Shadow. Gã nói bản này bị mất ở những quãng giọng cao. Rồi tại sao Delmore chơi guitar Dobro chứ không dùng guitar điện?… Gã nói, ‘Kayleigh xứng đáng với thứ tốt hơn thế này’. Rồi gã còn bảo chúng tôi nên sản xuất đĩa than cho cô ấy. Gã đúng là chó săn.”
Nhưng Dance nghĩ những lời nhận xét về chất lượng âm thanh mộc, mặc dù khó nghe, nhưng chưa đến mức đe dọa theo mục 646.9 của Bộ Luật Hình sự Bang California.
Zeigler nói với Kayleigh, “Bobby là chàng trai vĩ đại nhất thế giới. Tôi không thể tin ai đó cố tình làm tổn thương cậu ấy. Và chết theo cách đó. Chắc cô phải…” Rồi ông ta im lặng, rõ ràng quyết định không nên đào sâu thêm nỗi kinh hoàng đó.
“Aaron và Steve đã nói rằng nếu công ty làm được gì, hãy cho chúng tôi biết. Cả công ty sẽ ủng hộ cô.”
“Barry, tôi nghĩ hắn sẽ tiếp tục làm thế này. Hắn chọn ra các đoạn trong những bài hát của tôi, phát chúng, sau đó giết hoặc cố gắng giết chết ai đó.”
“Bishop cũng nói với tôi như thế.” Tay sản xuất quay sang Dance. “Không bắt được gã hay sao?”
Cô định phản đối thì Kayleigh nói, “Gã quá thông minh. Họ không thể tìm ra bất kỳ việc gì gã làm hoàn toàn trái luật. Ôi, điều này thật khủng khiếp.” Cơn giận đã tan biến, đôi mắt cô bé ầng ậng nước. Rồi cô bé kiềm chế cảm xúc, lấy lại trạng thái bình thản như khi đứng trên sân khấu.
Kiểm soát…
Giọng Zeigler nhỏ đi khi nói với Kayleigh, “Tôi muốn vào chào Bishop và Sheri. Nhưng liệu tôi có thể nói chuyện với cô một lúc được không? Chỉ hai ta thôi?”
“Được.” Quay sang Dance, cô bé nói, “Em sẽ quay lại ngay.”
Hai người đứng dậy bước vào phòng khách, nhà sản xuất tự động cúi xuống khi đến gần vòm ngưỡng cửa. Dance nhẩm tính chắc ông ta phải cao đến hơn hai mét.
Cô ngồi im một lúc, rồi lặng lẽ đứng dậy tiến đến chỗ xích đu Kayleigh vừa ngồi, ngay gần ô cửa sổ đã mở một nửa. Từ đây cô có thể nghe thấy tiếng họ nói chuyện. Dù cho Zeigler sắp nói với Kayleigh điều gì, chắc hẳn điều này có liên quan đến vụ án, ngay cả nếu hai người bọn họ không nhận ra, miễn là cô có thể tìm ra manh mối từ cuộc nói chuyện này.
Nhưng tiếng hai người nói rất to vang vọng ra cả bên ngoài. Dance nhớ lại hai đứa nhóc của cô, khi còn bé chúng tin rằng nếu chúng không thể thấy được bố mẹ, đó là vì họ đã trở nên vô hình và không tạo ra bất kỳ âm thanh nào hết.
“Nghe này, đây là khoảng thời gian kinh khủng để nói tới chuyện này. Nhưng tôi… Tôi xin lỗi. Tôi cần phải hỏi.”
“Chuyện gì hả Barry? Nói tôi nghe. Nói đi. Bằng không tôi sẽ moi nó ra khỏi ông. Ông biết tôi có thể làm thế.”
“Có phải cô đang nói chuyện với JBT Global không?”
“Cái gì?”
“Hãng JBT Global Entertainment. Công ty 360.”
“Tôi biết họ là ai. Không, tôi không nói chuyện với họ. Sao ông hỏi vậy?”
Zeigler giải thích cách một người bạn của một người bạn của một người bạn trong thế giới giải trí phức tạp này, nói với ông ta rằng Global thực sự muốn ký hợp đồng với cô.
“Tôi nghe nói hai bên đang thảo luận.”
“Barry, lúc nào chúng tôi cũng nhận được các cuộc gọi. Live Nation này, Global này… Tôi không hề quan tâm đến họ. Ông biết tôi không bao giờ bỏ mọi người. Chính mọi người đã cho tôi ngày hôm nay. Này, tất cả những chuyện này là gì?”
Thật lạ lùng khi nghe một người bằng nửa tuổi nhà sản xuất ăn nói với ông ta, như thể ông ta là đứa trẻ gặp rắc rối tại trường học.
“Tôi vừa nói với cô tôi đã ở Carmel?”
“Để gặp Neil, ông đã nói vậy.”
Neil Watson, một trong số những siêu sao trong thế giới nhạc pop hai mươi năm trước.
“Vâng, để bị sa thải.”
“Không!”
“Ông ta đang hợp tác với…, à SAV-More. Phải, siêu thị dược phẩm to đùng đấy, như kiểu Target và Wal-Mart. Họ đang gạ ông ta, nâng đỡ con đường nghệ thuật của ông ta.”
“Tôi rất tiếc về chuyện đó, Barry. Nhưng tôi không nói chuyện với Global. Thật đấy.”
Trang web của Dance nằm ngoài vùng phủ sóng của ngành kinh doanh âm nhạc khổng lồ, tuy nhiên cô nhận thức được điều Zeigler đang nói: một bước chuyển hoàn hảo trong cách người ta nhận được các dược phẩm phụ gia bậc nhất - âm nhạc.
Trước thế kỷ XIX, nói chung âm nhạc là thứ người ta thưởng thức trực tiếp - tại buổi hòa nhạc, nhà hát opera, sàn nhảy và quán bar. Vào những năm 1800, các hãng sản xuất âm nhạc lớn trong Ngành biến thành nhà xuất bản các tờ nhạc bướm, người ta mua nó về nhà tự chơi hầu hết bằng piano. Thế rồi nhờ ơn Ngài Edison phát minh ra ống trụ bằng sáp chơi trên các máy quay đĩa. Một cây kim nằm trong rãnh của ống trụ rung lên, phát ra âm thanh qua một cái loa có hình như cánh hoa. Ta có thể thực sự nghe nhạc tại nhà mình, vào bất kỳ lúc nào ta muốn!
Các ống trụ trở thành đĩa nhạc chơi được trên nhiều máy nghe nhạc dây cót - máy quay đĩa, máy hát cổ (vốn dĩ là đối thủ cạnh tranh với máy hát của Edison), các máy hát Victor, Victrola và nhiều máy khác nữa. Không lâu sau đó, các thiết bị này được chạy điện, và đến cuối những năm 1930, tính chất kỳ diệu của đĩa than đã trở thành tiêu chuẩn cho các công ty ghi âm được phân biệt nhờ tốc độ mặt quay: 78 vòngphút, sau đó là 45 vòngphút đối với đĩa đơn và 33⅓ vòngphút với đĩa than LP.
Về sau trong thế kỷ XXI, băng từ trở nên phổ biến - các mẫu trung thành về âm thanh tuy nhiên thuộc dạng quay cuộn sang cuộn hơi bất tiện, theo sau nó là băng cassette, tám rãnh tạo vòng không ngừng, tiếp theo là đĩa CD, các đĩa compact quang học.
Và cho dù truyền thông có đổi thay theo năm tháng, người ta có thể đếm được hàng triệu, hàng triệu USD đã được tiêu tốn để rinh âm nhạc về nhà mình, hoặc nghe trên xe. Các nghệ sĩ thường xuyên biểu diễn, dĩ nhiên rồi, nhưng phần lớn các buổi hòa nhạc đều là hình thức quảng bá để bán album. Vài nghệ sĩ không bao giờ bước chân lên sân khấu, nhưng họ vẫn làm giàu từ âm nhạc.
Nhưng rồi có chuyện xảy ra.
Sự xuất hiện của máy tính.
Trên máy tính, bạn có thể tải và lắng nghe bất kỳ ca khúc, hoặc đoạn nhạc nào đó từng được ghi âm.
Trong trật tự thế giới mới, các đĩa CD và băng từ không còn cần thiết nữa, các hãng thu âm đã từng kiếm bộn tiền - cho chính họ và cho các nghệ sĩ - qua con đường sản xuất, in và phân phối các album cũng không còn là nhân tố quan trọng nữa.
Bạn không còn phải bỏ tiền ra mua cả album nữa; nếu bạn chỉ thích hai, ba bài trên album đó (chẳng phải luôn thế hay sao?), bạn có thể chọn nghe bài bạn thích. Đó là vũ trụ băng cassette tổng hợp chọn lọc của ngày nay, nhờ có những công ty tải nhạc và chia sẻ nhạc trực tiếp trên Internet rẻ như cho như Napster, Amazon, iTunes, Rhapsody và các dịch vụ khác - radio vệ tinh - cho phép bạn nghe hàng triệu giai điệu chỉ mất vài trăm USDtháng.
Thậm chí bạn còn thỏa mãn miễn phí hầu hết khao khát của trái tim mình: với âm nhạc, như với nhiều môn nghệ thuật sáng tạo khác trong những năm gần đây, một ý thức về quyền lợi đương nhiên ngày càng lan rộng khắp. Sự bất tiện chút chút của luật bản quyền không thể ngăn cản bạn có được những gì mình muốn. YouTube, Pirate Bay, BitTorrent, LimeWire, và hàng tá những cách chia sẻ nhạc trái phép khác gần như biến bất kỳ ca khúc nào cũng trở nên miễn phí như khí trời.
Các công ty thu âm đã từng kiện các bên chia sẻ nhạc - thắng kiện hàng trăm nghìn USD trước những đứa sinh viên và những bà nội trợ nghèo kiết xác, trong quá trình này tạo tiếng tăm rất xấu cho quan hệ công chúng. Giờ đây, phần lớn họ đều đã từ bỏ công việc điều tra của mình.
Và hiện nay, nhiều nghệ sĩ cũng đang bỏ cuộc - hoặc thông minh hơn, họ đang nhận ra giá trị khi giới thiệu vài nội dung miễn phí ra công chúng qua mô hình nguồn mở. Lý thuyết đó là các lượt tải nhạc miễn phí có thể thu hút thêm những fan hâm mộ sau này sẽ mua album và tham dự các buổi hòa nhạc, từ đó sẽ sản sinh ra tiền.
Tất cả những điều này khiến các công ty, thương hiệu ghi âm truyền thống chìm vào quá khứ.
Những người như Barry Zeigler vẫn còn cần thiết với tư cách nhà sản xuất, tuy nhiên họ chỉ là những kỹ thuật viên làm việc theo thù lao. Khi doanh thu từ các lượt tải giảm sút, ngay cả họ cũng khó tồn tại được bằng nghề này.
Dance đã nghe nói đến JBT Global Entertainment - đối thủ cạnh tranh của Live Nation, sở hữu rất nhiều khu giải trí, và công ty bán vé lớn nhất thế giới Ticketmaster, đã ký hợp đồng với nhiều siêu sao nhạc pop, rock, rap và nhạc đồng quê. Những công ty này là tiêu biểu cho mô hình 360, như trong các đơn vị đo. Global bao trùm tất cả mọi khía cạnh trong cuộc sống chuyên nghiệp của nhạc sĩ - sản xuất album, in vài đĩa CD vẫn được bán, cắt đứt quan hệ làm ăn với các dịch vụ tải nhạc, các doanh nghiệp lớn có bao gồm khuyến mãi và - quan trọng nhất - thuê các nhạc sĩ phục vụ biểu diễn trực tiếp, thu xếp những thương vụ sinh lời như viết nhạc phim và quảng cáo, được biết đến như quy trình đồng bộ hóa.
Thật mỉa mai, thế giới âm nhạc đã biến thành vòng tròn khép kín trong gần hai trăm năm: từ trình diễn trực tiếp trước thế kỷ XIX đến trình diễn trực tiếp trong thế kỷ XXI.
Thế giới của Barry Zeigler đang biến mất rất nhanh, và Dance hiểu mối quan tâm tuyệt vọng của ông ta rằng Kayleigh có thể rời bỏ mình.
Dĩ nhiên, bi kịch của ngành Công nghiệp âm nhạc rất quan trọng đối với Zeigler và ca sĩ của ông ta. Nhưng chủ đề này không đọng lại lâu trong tâm trí Dance, khi cô biết cuộc nói chuyện này chẳng liên quan gì đến vụ Edwin Sharp. Dance thôi nghe lén, rút ví ra và quyết định cô muốn quay về nhà trọ. Trong khi chờ Kayleigh quay lại trên hiên nhà, cô xem xét rặng cây thông tối om bao quanh nhà Bishop.
Một lần nữa cô tập trung suy nghĩ cách làm sao tìm ra một kẻ sát nhân vô hình như rắn, kẻ có thể rình mò họ ở bất kỳ đâu - ngay cả từ trong bóng tối đang vây quanh nhà họ vào đúng lúc này.