Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34
Chương 34

❊ ❊ ❊

KATHRYN DANCE ĐÃ rời khỏi Văn phòng Cảnh sát trưởng trước đó mười lăm phút.

Sau khi được tin ca khúc Your Shadow được chơi tại sân vận động bóng đá của trường trong giờ tập, đơn vị đặc nhiệm được phân thành ba nhóm: một nhóm cố gắng chặn trước Sam Gerber. Hai nhóm còn lại đến bữa tiệc trưa tại câu lạc bộ nhạc đồng quê phía bắc Fresno, nghĩ rằng Edwin có thể cố gắng tìm Gerber hoặc có thể một nạn nhân khác tại đó. Tuy nhiên, nhóm khác đang cố gắng tìm Edwin cùng xe của gã, cùng hợp tác với nhóm Tuần tra Xa lộ. Harutyun cũng cảnh báo các đội y tế rằng có thể một vụ tấn công đang diễn ra. Một trung tâm phòng cháy chữa cháy cũng được thông báo: lửa dường như là một trong số những vũ khí ưa thích của hung thủ - có lẽ được gợi cảm hứng từ chính Kayleigh.

Tình yêu là đám cháy, tình yêu là ngọn lửa

Sưởi ấm trái tim em, thắp sáng con đường em đi.

Ngọn lửa tình bùng cháy mãi mãi như vầng thái dương

Giúp hàn gắn hai tâm hồn hòa làm một.

Tình yêu là đám cháy, tình yêu là ngọn lửa.

Kathryn Dance cũng đang trên đường đến dự tiệc trưa: vì không thạo đường sá trong khu vực này, nên cô hầu như không tham gia vào cuộc săn người. Cô nghĩ đơn giản nhất là tập trung vào nhân vật trung tâm tại CÂU LẠC BỘ tiệc trưa, làm Kayleigh yên tâm với sự hiện diện của cô.

Nhưng khi lái thật nhanh chiếc SUV qua dòng giao thông, một ý nghĩ vụt hiện.

Chuyện này đôi khi cũng xảy ra, một nhánh rẽ nào đó, một cơn nấc cụt nào đó trong tâm trí cô, điều gì đó cô không thể giải thích. Một cú nhảy từ Ý nghĩ A sang Ý nghĩ B đến… Ý nghĩ Z. (Michael O’Neil gần đây đã mô tả nó như ‘những vũ điệu ngắn’ trong não bộ của cô).

Không, không, điều này không đúng. Edwin hẳn sẽ nhận thức được những khó khăn về hậu cần khi nhắm vào một nạn nhân tại bữa tiệc trưa. Tuy nhiên sự kiện này sẽ là sự sao lãng tuyệt vời, đánh lạc hướng cảnh sát. Nhưng Sam Gerber liệu có là nạn nhân tiềm năng không? Không. Edwin sẽ không đuổi theo người gã đã nhận xét trên bài đăng của mình. Như thế quá lộ liễu. Thêm vào đó, tại sao phải giết Gerber, một trong số năm mươi nghìn fan hâm mộ vô hại? Anh ta không thích hợp với hồ sơ nạn nhân của kẻ rình mò.

Cả nhóm kỹ thuật đã an toàn. Alicia cũng nằm trong số này.

Vậy còn ai có thể trở thành mục tiêu nữa?

Dance tự hỏi lại mình câu hỏi cơ bản: Nếu Edwin là kẻ rình mò, mục tiêu của gã là gì? Giết chết ai đó đe dọa khiến gã phải rời xa cô bé, người mà Edwin ghen tị, người mà được thừa nhận là kẻ thù của Kayleigh. Hoặc người mà khi chết đi sẽ khiến hai người được bên nhau mãi mãi.

Dance nhớ lại những trang tin đồn trong hệ thống các trang web ngầm O’Neil tìm được, liên quan đến những câu chuyện nhạy cảm do fan hâm mộ báo cáo. Một chủ đề nóng - vì chúng không có nhiều - là sự căng thẳng giữa Kayleigh và bà mẹ kế của cô bé. Thậm chí còn có cả đoạn video quay trận cãi vã đáng xấu hổ gần đây tại Bakersfield.

Đây không phải là mối hận thù đang ngày càng tăng; Kayleigh dường như không thể là loại người có tính nhỏ nhen hay ích kỷ. Và từ những gì Dance đọc được, Sheri Towne có vẻ giống một phụ nữ lịch thiệp, vững vàng, thủy chung với người chồng mới và thậm chí hỗ trợ đắc lực cho sự nghiệp của Kayleigh. Nhưng cô ta là người mới nhất trong danh sách dài những bà mẹ kế, mà cô ta dường như cũng không hòa hợp lắm với Kayleigh. Cô nàng trẻ trung thậm chí còn chẳng buồn mời Sheri đến dự tiệc trưa, bữa tiệc đích thân cô ta đã giúp tổ chức.

Ý nghĩ Z…

Dance lúc này gọi cho Bishop Towne và tự giới thiệu.

“Tất nhiên rồi, Đặc vụ Dance,” ông già càu nhàu. “Đang xảy ra chuyện gì với thằng khốn đó thế? Nghe nói gã lại phát một ca khúc khác à?”

“Vợ ông đâu rồi?”

“Đi dự cái bữa tiệc trưa đấy rồi. Cuối cùng Kayleigh đã chịu mời cô ấy.”

Một tín hiệu báo nguy hiểm vang lên trong đầu Dance, cho dù cô không hẳn mong đợi câu trả lời này.

“Cô ta đi lâu chưa?”

“Khoảng hai mươi phút rồi.”

“Kayleigh có gọi cho cô ta không?”

“Không, con bé gửi thư điện tử. Nó muốn cô ấy mang cho nó mấy đĩa CD đến bữa tiệc trưa. Làm quà tặng. Còn nói thêm là tốt nhất chị gái con bé cùng Mary-Gordon không nên đến, vì ngại tên khốn Sharp đó.”

“Vậy là cô ta đi một mình?”

“Đúng.”

“Bishop, tôi nghĩ Sheri có thể đang gặp nguy hiểm. Edwin có thể là người đã gửi bức thư đó.”

“Không!”

“Có thể đấy. Cô ta đi hướng nào?”

“Ôi, không, không…”

“Hướng nào?”

“Từ nhà đi chắc phải theo đường Los Banos ra đường 41. Cô phải làm gì đó đi! Xin cô! Đừng để chuyện gì xảy ra với cô ấy!”

Thật chẳng dễ chịu gì khi nghe người đàn ông cộc cằn, thô lỗ này lại tuyệt vọng, dễ tổn thương đến thế.

“Cho tôi số của cô ta đi.”

Dance ghi nhớ lại, rồi nói. “Tôi sẽ gọi cho ông ngay khi biết được điều gì. Cô ta đang lái xe nào?”

“Tôi nghĩ cô ấy lái… à đúng rồi, là chiếc Mercedes. Màu bạc.”

Ban đầu Dance cố gọi cho Sheri nhưng người phụ nữ không trả lời. Rồi cô gọi cho Kayleigh, sau một thoáng ngập ngừng ngắn ngủi, vụng về, cô biết rằng Kayleigh thực sự không hề muốn Sheri đến dự tiệc trưa, không hề gửi lá thư đó. Dance ấn nút NGẮT CUỘC GỌI bằng ngón cái, chân nhấn phanh, cho xe tấp vào lề đường. Cô nhập tên đường Los Banos vào hệ thống định vị GPS, lao xe như bay quay lại xa lộ.

Los Banos là con đường hẹp, lộng gió dẫn vào những ngọn đồi thấp dưới chân núi theo hướng đi Yosemite. Đó sẽ là nơi duy nhất Edwin có thể tấn công Sheri. Nếu cô ta đến được đường 41, con đường rộng nhiều làn xe, vậy thì có khả năng cô ta không sao.

Nhưng Dance biết Edwin hẳn sẽ không cho phép cô ta đi xa đến thế. Gã sẽ phải lên kế hoạch một địa điểm hoàn hảo cho cuộc tấn công.

Cô cố gắng gọi cho Sheri lần nữa. Không trả lời.

Trong hai phút, cô đang lao như tên bắn qua các cánh rừng trên đường Los Banos.

Đó là lúc cô nhìn thấy khói, có thể là cách đây nửa dặm.

Cô chụp lấy điện thoại và bắt đầu bấm số gọi Madigan, ấn chân ga mạnh hơn nữa khi vào cua. Hãng Nissan tạo ra chiếc SUV rất tốt nhưng nó không cua được như xe thể thao, xe cô suýt bắn tung khỏi lề đường rớt thẳng xuống khe núi sâu mười hai mét phía dưới.

Khởi đầu của mày là một tay lái tồi, cô tự nhủ. Đừng có ngốc thế.

Cô kiểm soát má phanh rồi chạy chậm dần. Cô gọi Madigan và để lại một tin nhắn bảo ông ta mình đang ở đâu và cho xe đến ngay lập tức, cả xe cứu hỏa nữa. Ngay sau đó, cô tăng tốc theo một đường thẳng đến nơi khói đang bốc lên, màu xám đã chuyển thành đen ngòm.

Lốp đang cháy à? Cô tự hỏi. Dầu? Hay hỏng xe?

Dance cũng để xe trôi qua khúc quanh này, trông thấy cảnh tượng kinh hoàng trước mắt - chiếc Mercedes bạc đã lao khỏi con đường, mắc kẹt trong con rãnh gần lớp nhựa đường. Phía đuôi sau chiếc xe đang cháy, tuy nhiên phía đầu xe thì không. Xét theo quan điểm về tai nạn - mui xe bị bung ra - có nghĩa là xăng từ thùng xăng bị nổ đang chảy ngược về phía sau. Tuy nhiên, ngọn lửa đang lan dần đến ngăn hành khách.

Dường như có chuyển động từ bên trong xe. Dance không nhìn rõ được nhưng biết đó là Sheri, với đôi chân cô ta đang tuyệt vọng đạp vào kính chắn gió.

Không, Dance nghĩ. Cô ta sẽ không bao giờ đạp vỡ được kính chắn gió đâu! Đạp vào cửa kính xe hai bên đi!

Dance dừng chiếc Pathfinder tại điểm dừng bên đường, nhảy xuống xe, mở cửa sau và vươn người vào sau ghế ngồi để túm lấy chiếc bình chữa cháy. Cô lôi nó ra rồi quay về phía chiếc Mercedes nhưng lại đánh rơi cái bình giữa đường. Cô bèn cúi xuống nhặt.

Chính hành động này cứu cô thoát chết.

Không, hóa ra chúng có hai hoặc ba tên.

“Chúa ơi!” cô thở hồng hộc, nằm rạp xuống, khuỷu tay bị trầy xước.

Các viên đạn nã vào lớp thép tấm của chiếc Pathfinder nghe chói tai, chỉ cách đầu và đôi vai cô có một mét hoặc hơn. Kẻ nhắm bắn đứng ở đâu?

Cô không đoán được. Hắn ở đâu đó trong khu rừng thông.

Trong bóng tối, dĩ nhiên.

Lần tìm điện thoại đang nằm trên ghế hành khách để gọi 911, cô liền đứng dậy. Kẻ nhắm bắn lại nổ súng, viên đạn bay vút qua đầu cô, rồi một viên nữa. Dance nằm ép sát người xuống đất khi một viên đạn nữa bắn trúng bên ghế tài xế.

Một tiếng thét vọng ra từ chiếc Mercedes.

Di chuyển, di chuyển, di chuyển mau!

Bò thật nhanh, ôm theo chiếc bình chữa cháy, Dance đến được chỗ cây đổ cách chiếc Mercedes mười hai mét.

Cô mạo hiểm ngẩng lên nhìn. Ngọn lửa giờ đang lan rất nhanh.

Và từ khoảng trống trong cánh rừng thông rậm rạp, cô trông thấy tia lửa phát ra từ tiếng súng rời rạc. Cô chưa kịp cúi đầu xuống, một viên đạn đã bay vèo qua.

Kẻ tấn công hẳn đã nhìn thấy cô và nếu hắn là Edwin, chắc chắn hắn sẽ nhận ra cô là đặc vụ CBI, có nghĩa là hắn cho rằng cô có mang vũ khí. Nếu không phải Edwin, hoặc nếu hắn quyết định cô không mang vũ khí, kẻ tấn công có thể vô tình bước thêm ba mươi mét theo hướng của cô, và bắn chết cô.

Lúc này Dance nghe thấy tiếng thét yếu ớt vọng ra từ chiếc Mercedes.

Một ánh lửa lóe lên từ phía khu rừng, cách mặt cô mười lăm centimet, một viên đạn bắn tung lớp vỏ cây khô mục bay tứ phía.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.